Truyện dài kỳ : Dòng đời

  • ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
Chương 1: Hà Nội - Điểm đến và bưởi Apple.

Xe dừng lại tại bến xe Nước Ngầm lúc 5h sáng. Trời đã bắt đầu sáng dần và Hùng nhận ra “đây là Hà Nội!” theo như lời của anh Hải và chị Mận nói.
Đường thì gập ghềnh toàn ổ gà với… ổ voi to tướng, có lẽ sẽ trở nên rất lầy lội sau những cơn mưa. Trước bến xe thì… chả có mống xe ôm nào hết, chỉ toàn bụi và bụi do ô tô chạy qua thôi. Mấy quán nước chè đối diện cổng bến xe, trước cửa của vài cửa hàng bán điện thoại liu hiu khách. 3 người từ từ đi ra cổng rồi chọn đại 1 quán nước chè mà ngồi xuống cho đỡ mệt. Và giờ đây, Hà Nội hiển hiện trước mắt Hùng chỉ là…bụi và đắt đỏ.
- “giờ quay trở lại đi xe Bus nhỉ?” – anh Hải đứng dậy khều khều rồi nói với nó.
- “7000 tất cả!” – bà cụ ung dung nói rồi lấy tiền từ Hải.
- “phụt….” – nó giật điếng hết cả mình và suýt tí nữa là làm rơi cốc. – “bé tẹo thế này mà 2 ngàn á”. Rồi nó hỏi lại Hải với vẻ mặt hoang mang. Ở quê nó, 500 đồng có 1 cốc nước chè còn to gấp đôi, gấp 3 thế này. Mà ở đây, nước vừa chát vừa… khó uống, vậy mà tận 2000.
- “Hà Nội mà chú! Chú mày sắp được thưởng ngoạn nó rồi đó!” – anh Hải phán một câu xanh rờn trong khi chị Mận cứ tủm tỉm cười.
- “giờ bắt 08 qua Giáp Bát bắt 32 luôn nhỉ? Hay chạy thẳng lên Bách Khoa?” – anh Hải quay sang hỏi chị Mận trong khi cái thằng ngu ngơ tên là Hùng vẫn còn… đần thối mặt vì lần đầu đi ra Hà Nội. Mặc dù chỉ hơn 2 tháng nữa là tự nó biết được Hà Nội là như thế nào rồi.
Rồi 3 người bắt 08 từ bến Nước Ngầm lên Giáp Bát. Bước xuống xe, thằng đần Hùng hỏi luôn 1 câu thật ngu ngơ:
- “đến rồi hả anh? Sao trường mà nhìn giống cái bến xe như này”.
- “Thì là bến xe chứ là cái chó gì nữa! Mày nói lắm thế!” – anh Hải dường như tức điên lên vì trót mang theo cái thằng ngu này theo. Nếu không vì gia đình nó nhờ 2 đứa kiếm phòng cho nó thì đời đéo nào tự nhiên mang theo 1 thằng công tử nhìn nhà quê này theo.
“Ở đây mới bắt được xe về trường, giờ mới lên xe để về này!” – chị Mận tỉnh queo đập vào vai anh Hải 1 cái như để trừng trị cái tội giận vô cớ, rồi nói với Hùng.
- “Còn xa nữa không chị?” – Hùng hỏi.
- “Còn khoảng 30’ ngồi trên xe nữa đó!” – Chị Mận trả lời.
- “Ớ!” – nó đần thối mặt ra.
- “Ớ bà lớ tớ phớ!” – anh Hải chêm vào.

Ngồi xe cả buổi đêm, sáng không đến được gần trường như lời anh chị nói hôm qua mà phải đi tận gần 1 tiếng mới có thể đến nơi. Nó không điên lên mới lạ. Và nó cũng biết xe Bus ở Hà Nội là thế quái nào chỉ vài phút sau đó.(lúc trước hắn leo lên đang còn hí hửng, giờ mới là lúc “cao điểm” cho nên giờ mới nhận ra.)
Sau 30 phút những… chen lấn, xô đẩy, rồi cả nóng thì cuối cùng cũng đến được cái nơi dừng đỗ - trạm trung chuyển Cầu Giấy. “Một bầy người” thi nhau chen lấn, xô đẩy nhau mà lên xe, trong khi người xuống vẫn còn chưa xuống. Cái ấn tượng lúc đó chỉ là câu nói của anh Hải – “mày thấy chưa, ngồi được trên xe Bus là sướng thế đó. Cứ nhìn đứa nào cũng vất vả tranh nhau lên xe thì mới thấy được là mày sướng hơn khối đứa khi được ngồi trên ghế!”.
Lại tiếp tục… dừng và chuyển bánh. 3 người nó dừng lại tại trước trường Quốc Gia rồi tay xách nách mang ba lô mà lếch thếch, lê lết đi về xóm trọ.
Lúc này, đồng hồ nó kêu tít tít đúng 7h sáng.

- “đâu rồi ấy nhỉ?” – anh Hải vừa hỏi vừa lúc hết túi này đến túi nọ.
- “gì vậy anh?” – thằng Hùng lớ ngớ hỏi.
- “Cái chùm chìa khóa cổng. Không biết tao bỏ đâu rồi ấy!” – Hải đáp gọn lỏn rồi tiếp tục móc sang túi khác tìm.
Cuối cùng, cũng chẳng cần phải tìm làm gì vì khi đi gần đến cổng thì có người mở cổng, xong rồi lật đật chạy ra tông thẳng vào người của anh Hải luôn.
- “xin lỗi anh, em muộn rồi.” – cô gái lúng túng trả lời với Hải rồi lại tiếp tục lật đật chạy, bỏ Hải ngẩn ngơ phía sau.
- “anh!” – thằng Hùng húng hắng. – “ anh Hải ới ơi!”, rồi nó đập vào vai Hải đang đứng bần thần.
- “hèm hèm…. ở Hà Nội là thế đó, mọi người đều tất bật hết trơn!” – Hải lúng túng trả lời, xấu hổ vì lỡ để thằng em thấy mình ngơ ngác trong tình cảnh gặp gái xinh.
Nói rồi 2 anh em cùng nhau bước vào xóm trọ của anh Hải, còn chị Mận thì xuống từ bến trước và về phòng trọ của chị rồi.

Chỗ trọ kể ra cũng có nhiều điều hay và mới mẻ. Bước vào cổng thì bên trái là 1 dãy nhà cấp 4 gồm 5 phòng, bên trái là 1 cái nhà gửi xe, tuy nhiên giờ đã xây bít cái cửa ra vào và làm chỗ để xe cho bọn Sinh viên thuê trọ rồi.
Đi hết nhà gửi xe là 1 chỗ đất rộng, làm nơi sinh hoạt chung cho cả 2 dãy nhà. Còn ở phía sau của nhà gửi xe thì là 1 “tòa nhà tầng”. Gọi là “tòa nhà tầng” vì nó là khu vực dãy trọ khép kín, mỗi bên có 2 phòng và 4 tầng, ở giữa là cầu thang lên xuống làm cho Hùng có cảm giác như kiểu lấp luôn 1 kiểu trường học vào làm nhà trọ vậy.
Anh Hải sống ở phòng thứ 4 của dãy nhà trệt cùng 2 anh nữa. Căn phòng nhìn cũng khá rộng, phòng vệ sinh khép kín, giường đôi, tủ vải và bàn học gần cửa sổ - sát cửa ra vào, đằng sau phòng có thừa ra 1 đoạn đất trống chạy dài bao quanh và trồng vài cây xanh, làm cho không khí của dãy tầng trệt luôn luôn thông thoáng và dễ chịu.
Anh kia về quê chưa lên nên phòng chỉ có 2 anh em mà thôi. Mệt quá, 2 anh em nằm ngủ luôn tới trưa. Ăn cơm bụi ở ngoài xong rồi Hải nói Hùng dọn dẹp đồ đạc gọn gàng vô tủ và nghỉ ngơi để chuẩn bị mai đi tìm phòng trọ cho nó.

Trưa, anh Hải ngồi “kể lể” cho nó nghe những khổ cực, những “trải nghiệm” mà anh đã trải qua sau mấy năm “dùi mài kinh sử tại thủ đô của cả nước”. Đang huyên thuyên giơ chân múa tay, hù dọa thằng em thì…
- “êu, Hoa ới!” – một giọng nói trong vắt vọng sang, hướng bên phải.
“nghe rõ!” – bên kia đáp lời.
“Ăn bưởi không? Lúc sáng đi chợ thấy ngon lắm nên mua về mấy quả!” – cô ở phòng bên phải tiếp lời.
“mang qua đây ăn với…” – cô ở phòng bên trái, tên Hoa trả lời.
Rồi thì bóng hồng lúc sáng đụng phải 2 anh em lướt qua trước mặt. Cô này tên Ly, ở phòng đầu tiên của dãy gần với cửa ra vào. Lúc này Ly đang mặc cái áo phông bó có in hình quả táo – biểu tượng của Apple ở trước ngực, quần vải ngắn cũn cỡn phơi đôi chân nõn nà trắng bóc mà hây hây đi trước mặt hai anh em.
Anh Hải nuốt nước miếng cái ực rồi lẩm bẩm “công nhận bưởi to!”, chẳng chú ý quái gì đến thằng em nãy giờ đang chăm chú lắng nghe ông anh chém gió tí xíu nào cả.
Phải công nhận là Ly trắng mịn thật. Tóc dài quá vai, tự nhiên và không ép, xoăn hay nhuộm gì hết. Đôi gò bồng đảo thì to, mà lại đi mặc cái áo phông hơi bó, làm cặp ngực cứ ngồn ngộn, nẩy tưng tưng sau mỗi bước đi. Mông thì cũng… gọi là có, nhưng mà cặp chân thì thẳng ro ro, trắng ngần, hiển thị rõ mồn một trước mắt 2 ông con trai đang ngồi ở phòng bên cạnh. Mỗi bước đi của Ly đi qua là mắt hai anh em cứ sáng như đèn pha. Nhất là khi Ly quay trở về phòng, thấy Hùng xuất hiện ở phòng anh Hải thì đứng lại hỏi thăm.
Hùng trả lời ấp úng, cũng bởi 1 phần có lẽ do bẽn lẽn(Ly nghĩ như thế) hoặc có thể em đang còn nhỏ. Có biết đâu là Hùng đang nuốt nước miếng ừng ực khi nhìn cặp chân trắng bóc mà chỉ muốn xoa cho đến khi gãy cả tay.
Còn anh Hải thì không dấu được vẻ hâm mộ Ly, nói năng thì ấp úng mà cái nhìn thì chỉ chăm chăm vào 2 “trái bưới Apple”.
Được một lúc rồi thì Ly về, 2 anh em lại tiếp tục…. ngồi bốc phét tiếp.
 
Chương 2: Chiếc quần vụng trộm

Phòng đầu tiên là phòng của Ly và Thanh. Bằng tuổi mà Ly thì học buổi sáng, chiều ở nhà học bài hoặc là chạy lên trường tham gia hoạt động. Còn Thanh thì học buổi chiều, đến tối thì đi làm phục vụ tại quán ăn Nhật bản luôn. Do vậy cái đêm đầu tiên mà Hùng đến xóm trọ, lạ nước lạ cái đâm ra khó ngủ. Trời thì nóng, nhà có mỗi cái quạt, nó bần thần mở cửa rồi ngồi ngay bậc thềm trước cửa phòng trọ mà… ngắm sao trời vào giữa đêm.
Rõ đến là khổ, hơn 12h thì tự dưng thấy cảnh - cánh cửa loảng xoảng mở ra, rồi 1 cô gái bước vào, vẫy vẫy tay ra ngoài chào – làm Hùng với Thanh giật nẩy người. 1 bên Thanh tưởng Hùng là ăn trộm vì tự dưng nửa đêm… ngồi trước cửa nhà người ta, cửa thì mở toang hoác ra. 1 bên thì giật nẩy người vì tự dưng đâu móc ra 1 cô nửa đêm mò về.
Thanh cầm ngay cây chổi trước nhà, gõ cửa gọi Ly ra. Khi Ly mở cửa thì Thanh táng luôn 1 câu làm Hùng đơ luôn cả người – “Thằng ranh này mới tí tuổi đã bày đặt trộm cắp mày à!”.
Rồi chẳng đợi Hùng nói câu nào liền xăm xăm bước tới. Ly dụi dụi mắt rồi trách Thanh
“Em lão Hải vừa ra chơi đó, mày đừng làm em nó sợ”.
Làm cho Thanh mặt chảy dài như cái thớt rồi chuyển thái độ quay ngoắt lại hỏi thăm.
Cũng phải thôi, giữa đêm tự dưng ngồi chổm hổm trước cửa phòng người ta, trong phòng lại tối om om, may mà có ngọn đèn hắt ra từ khoảng trống giữa sân thì ai mà chẳng tưởng đó là thằng ăn trộm. Chỉ tội cho cu cậu mới ra còn chưa biết gì đã….

Cả dãy trọ chỉ có mỗi phòng đầu của Thanh và Ly là thoáng nhất. Trên bức tường giáp với cổng ngoài có 1 cái cửa kính nhỏ để thoát không khí khi nấu ăn trong trường hợp nấu bếp ga đôi, thế mà do 2 người chuyển sang nấu ăn chỗ khác, thành ra cái cửa sổ đó chỉ cần 2 cô đứng trên ghế là có thể nhìn và nghe được tất cả những gì đang diễn ra ở con đường trong ngõ trước xóm trọ. Không ít lần vào những hôm cuối tuần mà nghe thoang thoáng tiếng nói đâu đây là Thanh bắc ghế dòm ra ngoài ngay. Xóm trọ này ai đi với ai? Đẹp hay xấu? Nhà giàu hay nghèo mà lảng vảng trước cửa là Thanh với Ly biết hết. Có khi còn hihi ha ha với nhau cả buổi, hoặc chọc cho mấy cô đã có người yêu ngượng tới chín mặt.
“sao hôm nay về vui quá vậy mày… à à…. oáp…?” – Ly hỏi với giọng ngái ngủ.
“Mày nhớ lão Luân vẫn hay theo đuổi tao không? Hôm nay tao mới biết là lão vẫn theo tao suốt đó nhá!” – Thanh mừng ra mặt, nhí nhố…
“Luân đẹp trai dại gái đó hử?” – Ly cũng vẫn còn ngái ngủ, nhưng mà có vẻ đã tỉnh hơn nhiều.
“uhm. Lúc nãy đi về trước ngõ, tao gặp mấy thằng cha sở khanh, sợ quá. Bọn hắn cứ nhìn chằm chằm vào người tao rồi cười đểu giả không à. Còn có 2 thằng đi ra nói đểu tao nữa chứ.” – Thanh bắt đầu tức tối.
“Bọn hắn làm gì mà mi tức thế?” – Ly tò mò.
“Bọn hắn nói là : ‘em ơi, đi với hai anh đi. Đảm bảo đêm nay em thích mê ly với khoai bọn anh luôn!’ May mà….”. – Thanh vẫn nói với giọng… run run.
“may sao? Cứu tinh đến à? Đừng nói là lão Luân…” – Ly đoán mò.
“Oài, lão Luân tình cờ đi qua thấy thế liền dẹp bọn nó với lại đưa tao về. Mà kể ra lão cũng tốt phết đó chứ!” – Thanh có vẻ mơ màng.
“Mày mà mặc như này, tao còn lột lổ ra mà hiếp ấy chứ đừng có nói đến mấy thằng thanh niên ngoài kia. Đi làm gì mà ăn mặc như này” – Ly nói rồi giơ tay vén 1 bên hông cái áo cánh kiểu tàu, làm lộ hết cả “hàng hóa” của Thanh. Làm Thanh giật nảy mình. – “rồi như này!” – nói rồi Ly vỗ đen đét vào bộ mông cong tớn của Thanh, làm Thanh cứ thế mà nhảy cẫng lên.
“Ghét mày quá đi! Tao đẹp kệ tao chứ bộ!” – Thanh cãi cùn nhưng mà mặt thì đỏ ửng lên.
“Có mỗi thế thôi mà cũng mừng húm đi! Mai thì sao? Ngày kia, rồi tuần kìa thì sao?”
“hi hi… không phải lo. Lão Luân hôm nay xin vào chỗ tao làm rồi, lão nói là sẽ đưa tao về mỗi tối. hi hi… “ – Thanh hí hửng.
“ớ, thế còn người yêu mày thì sao? Tính cho ra rìa à?” – Ly nhíu mày.
“Bậy, bạn bè đi với nhau thôi, còn người yêu tao là khác chứ mày! Không có chuyện yêu đương với ông Luân đâu!”
Nói rồi 2 đứa trêu nhau 1 lúc nữa rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau, 2 anh em Hùng và Hải kéo nhau đi tìm phòng trọ quanh khu vực trường Quốc Gia. Tìm mãi, cũng nhiều phòng trọ. Thế mà cứ “1 triệu 1 phòng cháu nhớ! Vệ sinh ngoài, điện nước là…. “…vân vân và vân vân…
Cụ Phan đã từng nói rằng “đi mỏi chân thì hẵng ở tù”. Thế mà giờ 2 anh em đi mỏi chân mà vẫn… đéo tìm được phòng trọ nào như ý cả. Chỗ thì bẩn, chỗ thì chật, chỗ thì xa. Nản vãi chấy.
Loanh quanh ngoài đường cả ngày, tối về mệt, 2 anh em nằm ngủ như chết.
Phòng đầu, Ly đang tự học tiếng Anh để vài hôm nữa là bắt đầu đi học. Thời gian dần trôi, đến gần 10h lúc nào không biết. Điện thoại reo lên.
“Alo, mẹ ạ!” – giọng Ly hớn hở.
“Này, 2 hôm nữa là cái Tâm nhà mình ra ngoài đó chơi vài hôm rồi đó nha. Mày lo mà chăm sóc nó cho tốt vào đấy!”
“Ủa, tự dưng ra đây làm gì vậy mẹ?”
“Bà của cái Huyền – bạn con Tâm nói nó ra chơi. Thế là mẹ nói cho cái Tâm nhà mình đi ra thăm chị với, rồi hôm nào về thì mẹ ra đón”.
“Dạ, con rõ rồi mẹ!”
Nói xong thấy mẹ tắt máy cái rụp, Ly ngao ngán. Lần nào cũng vậy, mẹ Ly chỉ nói những điều cần thiết, nói xong tắt máy cái rụp mặc kệ bên này Ly như thế nào.
Biết tính mẹ như thế, Ly ghi lại vào tờ giấy rồi dán lên trên bàn học cho nhớ. Ngồi thêm lúc nữa thì thấy đồng hồ điểm 11h rồi. Khoảng 30’ nữa là tan làm, chắc 12h thì Thanh mới về đến nhà được. Nghĩ vậy nên Ly tắt đèn, mắc màn rồi chui luôn vào giường.

11h20’, trằn trọc mãi mà Ly không tài nào ngủ được. Tâm năm nay lên lớp 12, cũng sắp đến tuổi thi đại học mà chưa khi nào rời xa nhà như lần này cả. Không biết ra đây rồi thì mình đi công việc, em ấy ở nhà sẽ ra sao? Chẳng lẽ cứ để mãi ở nhà mà không đưa đi chơi đâu cả.
“cũng hay… sau đó…” – giọng con gái, quen quen
“uhm, rồi nó… “ – giọng con trai.
Những tiếng nói chuyện tuy nhỏ nhưng giữa không gian im ắng thế này, Ly nghe hết. Nội dung thì chẳng rõ ràng chút nào, câu được câu mất. Nhưng mà rõ ràng là có đôi nào đang đứng trước ngõ mà tán tỉnh nhau đây mà – Ly thầm nghĩ.
Chui ra ngoài màn, bấm điện thoại lấy ánh sáng, Ly đưa tay cầm cái ghế ghé ngay chỗ ô cửa nhỏ rồi đứng lên nhìn ra ngoài. Ở ngoài đúng là có 1 đôi đang khoác vai nhau trò chuyện, và qua cái ánh đèn mờ mờ từ xa tít đầu ngõ cách đấy phải chừng hơn 10m, không khó để Ly nhận ra người con gái đó là Thanh.
Ủa, Thanh thường đi làm tới 12h mới về mà, sao hôm nay về muộn vậy? Mà đó là ai? Người yêu của Thanh đang đi công tác trên Cao Bằng mà?
Bao câu hỏi luẩn quẩn trong đầu của Ly, và Ly quyết định… đứng xem chuyện gì xảy ra.
2 người nói chuyện 1 lúc, người con trai thì 1 tay choàng qua ôm lấy chiếc eo thon gọn trong chiếc áo kiểu tàu của Thanh, 1 tay cứ khuơ khoắng mà kể đủ thứ chuyện. Trong khi Thanh lại nép hẳn người vào vai người kia mà cười khúc khích liên hồi.
Một khoảng im lặng giữa 2 người. Rồi người con trai kia vòng 1 tay ra sau lưng mà ôm lấy Thanh rồi hôn lấy hôn để như sợ bị từ chối. Lúc đầu Thanh đẩy đẩy người kia ra, nhưng 1 lúc sau là 2 người vồ lấy nhau mà hôn lấy hôn để. Tay của người kia chuyển từ eo xuống xoa lấy cặp mông tròn lẳn của Thanh, 1 tay đặt sau ót của Thanh mà xoa xoa mái tóc cho đến khi rối bời. Đầu người nọ đặt hẳn lên vai còn môi thì dán hẳn vào cổ của Thanh.
Thanh uốn éo rồi thở gấp mặc cho người ta sờ soạng. Thi thoảng còn ưỡn người ra như tận hưởng, như kích thích cái hành động của người kia.
Dừng lại, 2 đôi môi lại dán chặt vào nhau, 2 bàn tay Thanh đặt lên ngực người kia, còn đôi tay người kia thì chiếm trọn cặp mông nảy nở của Thanh mà sờ, mà bóp.
Lại ngưng lại một lúc nữa, mặt đối mặt với nhau. 2 tay người kia vội vã cởi từng nút cúc áo của Thanh ra. 1, 2, rồi 3 nút… Thanh thở hổn hển “đừng mà anh…..” nhưng cũng đủ để lộ ra 1 dây áo lót.
Người kia úp hẳn đầu vào giữa 2 bầu ngực của Thanh mà hít lấy hít để, 2 tay thì bóp vú như chưa từng được bóp, mạnh mẽ và đầy ham muốn. Đến lúc Thanh thốt lên “nhẹ thôi anh!..” thì mới trở nên nhẹ nhàng.
Thanh oằn người lên như muốn ghim luôn cái đầu kia vào giữa ngực. Còn người kia thì 1 tay vẫn xoa bóp, 1 tay… ở đâu mất không thấy, còn đầu thì đang liếm láp và mút chùn chụt vào bên ngoài ngực của Thanh.
Thanh đẩy người đó ra rồi bẽn lẽn… “thôi nào, hôm sau em đền cho!”.
Lúc này Ly mới chú ý là tay kia từ đùi của Thanh thò ra.
Người kia lại áp đầu vào trên vai Thanh, nói nhỏ mấy câu rồi tay lại thò vào giữa 2 đùi của Thanh. Thanh giơ 1 chân lên, rồi uốn éo thân mình. 1 lúc sau thì trong tay người kia cầm luôn chiếc quần lót của Thanh mà đưa lên ngửi, rồi liếm láp.
Thanh cười khúc khích, đánh nhẹ vào cái tay đang cố gắng vào nơi không còn chiếc quần lót bảo vệ. Sau đó nói mấy câu vào tai người kia, người kia quay đầu lên xe và nổ máy. Hóa ra đó là lão Luân mà Thanh đã nói từ hôm qua.
Ly vội vội trèo xuống ghế, bật điện thoại đưa cái ghế về đến chỗ bàn học rồi nhẹ nhàng chui vào trong màn. Cũng đúng lúc có tiếng mở cửa loảng xoảng. Thanh về.
 
Chương 3: Đói bụng no mắt.

Ly mở cửa cho Thanh, đưa tay vuốt vuốt mặt như đang còn buồn ngủ, coi như mọi chuyện vừa mới xảy ra không hề biết chút gì. Thanh cũng không để ý cho lắm, chui vào nhà tắm rửa, tắt đèn rồi leo lên ôm Ly ngủ.
Trời mùa hè, nóng bức. Cái cảnh 2 đứa con gái nằm ôm nhau, 1 đứa thì mặc bộ quần áo ngủ mát rượi nằm mơ màng, 1 đứa thì chỉ mặc mỗi bộ đồ lót. Cứ nằm ôm nhau ngủ.


Nóng, Ly gạt cái tay của Thanh ra rồi than thở bằng cái giọng ngái ngủ
“nóng lắm mày!!”
Thanh chẳng nói gì, chỉ khúc khích cười.
Ly biết chuyện vừa xảy ra, nhưng vờ như không biết, hỏi “mày cười như thế, sao tao ngủ được?”.
Thanh vẫn cười, rồi lay lay Ly mà thủ thỉ.
“hôm nay vui lắm nhá. Có ông khách vào ăn rồi… bla bla… và.. blah blah…”
Mấy cái chuyện vặt thường xảy ra tại quán, Ly nghe nhiều thành quen riết nên cũng chả buồn chú ý nữa. Chủ yếu xoay quanh vấn đề “đứa này nạnh đứa khác vì được khách boa tiền”, rồi thì “thằng này thằng nọ đẹp trai vãi”, bà cô, hay ông cậu nào đó cù đỉn… đủ mọi thứ xảy ra đều được khái quát hóa qua giọng kể của Thanh.
“tao nhớ người yêu quá đi mày à! Còn hơn tuần nữa là lão về rồi. ui ui….” – Thanh lí lắc rồi ôm chầm lấy Ly, dụi đầu hẳn vào bầu ngực thả rông đằng sau chiếc áo ngủ.
“này này, tao không phải người yêu mày đâu nhá! Xê ra, nóng chết đi được!” – Ly càu nhàu. Không phải là Ly không cho Thanh ôm ngủ, mà cái cảm giác lão Luân lúc nãy hôn lên khắp người Thanh, áo ngoài của Thanh, ngay vị trí bầu ngực thấm đầy nước miếng của đàn ông… làm cho Ly không chịu được.
Nhưng Thanh kì kèo rồi cứ ôm riết lấy Ly, làm Ly chịu cứng, cũng phải để cho Thanh ôm rồi nằm ngủ, hôm kia phải đi đón em rồi.

Một ngày lặng lẽ trôi qua, nóng bức và mệt mỏi. Ly vẫn ở nhà, chăm chỉ ôn luyện tiếng Anh. Chiếc máy tính của Thanh được Ly trưng dụng trong những buổi Thanh vắng nhà. Mà có khi kể cả có nhà thì Ly cũng dùng nó để tra thông tin và ôn luyện. Thanh thi thoảng chỉ lấy máy, chat chit và xem phim, lướt web lung tung mà thôi.
Thằng Hùng sau mấy ngày lân la tìm kiếm thì cuối cùng cũng tìm được phòng trọ cho mình. Nó trọ tại tầng 4 của một xóm trọ bên Phạm Văn Đồng, cũng khá đẹp. Mỗi tầng có 4 phòng trọ được phân bố theo cấu trúc… khá lạ.
Đi dọc theo cầu thang, lên mỗi tầng là 1 cái cửa sổ bằng kính nhỏ xíu ở ngay dưới chân. Đó là chỗ “thông hơi của dọc phòng gần cầu thang. Cuối bậc cầu thang là 1 cái hành lang ngăn cách giữa 2 dãy phòng, một ban công nhỏ và cửa ra vào của phòng đối diện.
Mô tả lại theo như hình vẽ sau. Tuy độ dài vẽ trong hình không giống với thực tế, nhưng mà về cơ bản là nó giống hệt, diện tích của mỗi phòng là như nhau. Nhưng trong hình vẽ lại… không giống nhau về diện tích cho lắm. Các bác tưởng tượng nha.

|-------------|----------|----------|-------------|
| | | | |
| | WC | WC | |
| | | | |
| |----------|-----------| 3 |
| 4 | |
| |----------------------|------------|
| ||cửa cửa || |
| || || |
|-------|------| |------|------|
| | | | WC | |
| | WC | Hành lang | | |
| |------| |------| |
| 1 | | 2 |
| | || |
|-----------==| cửa||-------------|
| cửa |Cầu thang||||
| |||||||||||||||
| ban công |||||||||||||||
|---------------------------------------------------|
Hùng ở phòng số 4, tuy tầng trên cùng hơi nóng 1 chút, nhưng bù lại là tự do thoải mái. Cũng một phần bởi Hùng không muốn cái cảnh ở trong phòng mà cứ hết người này đi qua rồi đi lại mà nhìn, cho nên mới chọn phòng này.
Phòng 2 và 3 có người ở rồi. Phòng 1 thì ngay chỗ ban công, buổi đêm ai cũng ra đó ngồi cho nên không có tí riêng tư nào cho mình hết. Như vậy chỉ còn phòng 4 trống nữa thôi, Hùng thích phòng này nhất.
Đến buổi tối thì cả xóm trọ tập trung ngoài hành lang và ban công rồi cho nên gió lùa thẳng vào, mát rượi.

Thuê xong phòng, Hùng hớn hở kéo Hải ra chợ mua đồ về nấu ăn, nhưng mà bạn của Hải kêu đi game, thế là để Hùng thất thểu bước về. Nấu ăn xong, một mình ngồi giữa mâm cơm… 3 món, Hùng chẳng muốn động đũa tí nào cả. Phần thì vì ăn một mình chán, phần thì do nấu xong, mùi mỡ bốc lên làm Hùng ngán không muốn ăn.
Tình cờ, Ly đi qua phòng cuối chơi, thấy hắn ngồi 1 mình liền ló đầu vào hỏi 1 câu: “Hải đi đâu rồi cu?”. Làm hắn đớ luôn cả người ra.
Tính hắn thì hiền, mà có khi nào bị gọi là “cu” đâu? Ở trường bạn hắn toàn gọi tên hắn, có khi rành thân mật. Ở nhà thì mama toàn gọi là “cún yêu” hoặc “cưng” đôi khi làm hắn phát sốt. Giờ tự nhiên lôi đâu ra một bà chị chơi nó 1 vố “cu”, ức không tả được. Nhưng nó cố đè nén cái cục tức lại, cúi gằm mặt cầm lấy bát cơm mà ấm ức.
“anh Hải đi chơi với bạn, để em ở nhà 1 mình thôi chị!”
“Ăn một mình à? Ngon thế? Mấy món này toàn em nấu thôi à?” – Ly ngơ ngác.
“Dạ! Chị ăn cơm chưa ạ?” – hắn bắt đầu ngước mắt lên nhìn Ly đang đứng ở cửa rồi hỏi.
“à, tại hôm nay Thanh qua nhà bạn cho nên chị không nấu cơm. Chắc xíu nữa rồi kiếm cái gì lót bụng đỡ thôi!”.
“Vậy chị vào ăn với em cho vui. Dù sao em cũng nấu nhiều, mà ăn thì chưa chắc đã hết!” – Nó mở lời sau khi đã nhìn kỹ Ly vài lần, cười tít mắt.
“ờ, đó là em nói đó nha!” – Ly chần chờ 1 chút rồi cũng… đi vào nhà ngồi ăn với hắn luôn.
Ly mặc cái quần vài ngắn cũn cỡn tới tận háng, khoe trọn cả đôi chân thon dài và trắng nõn nà.

Chiếc áo pull trễ cổ khoe hẳn vùng da cổ trắng bóc không tì vết.

Cứ mỗi lần cúi xuống gắp hay nếm thức ăn là cái áo lót cứ gần như lộ hẳn ra. Vùng ngực trắng xóa lấp ló sau chiếc áo ngực màu hồng cứ gọi là làm cho mắt Hùng nổ đom đóm.
Vì thấy Ly ăn mặc “ngon mắt” quá cho nên Hùng mới mở lời mời, ai ngờ bà này đồng ý thật, làm cho Hùng mừng rơn. Cả buổi ăn, hắn ăn thì ít mà len lén nhìn cặp chân ngà voi và cặp bưởi đang lấp ló sau áo thì nhiều. Hùng ít gắp, Ly ngạc nhiên
“em sao thế, con trai thì phải ăn nhiều lên chứ!”
Nói rồi Ly gắp miếng thịt, hay có khi là vài cọng rau rồi rướn người lên để vào bát cho Hùng. Mỗi lần như thế, cái “cặp bưởi” cứ như chờ chực để nhảy ra khỏi chiếc áo lót làm Hùng cứ phải là nổ hết cả đom đóm mắt. Ly cứ há mồm ra như kiểu mấy bà đang dỗ con nít ăn, dỗ Hùng ăn nhiều vào.
Hùng cứ ậm ừ rồi cố gắng nuốt lấy nuốt để miếng thức ăn, cố tránh không để Ly nhìn thẳng vào mặt những lúc như thế. Vì hắn biết, nếu mà Ly phát hiện ra thì hắn sẽ chẳng còn cái diễm phước ngắm nhìn cặp đùi trắng phau phau và vòng tiểu yêu của bà chị dễ thương này nữa.
Bữa ăn dần trôi, dần trôi qua. Ly thì no căng bụng, khen lấy khen để vì thằng nhóc nấu ăn ngon. Hùng thì ậm ờ và cười tươi, nói là hôm sau nếu có dịp thì mời Ly sang ăn tiếp. Cũng không biết là cười do được khen hay là cười vì ăn ít mà “ăn bằng mắt” thì nhiều.
Hùng tả về căn nhà sắp chuyển tới cho Ly nghe. Ly nói là nếu có dịp sẽ sang đó chơi rồi chờ cho Hùng nấu ăn luôn.
 
Chương 4: Đôi dày da

Trong người Hùng lúc này cảm thấy bức bối và khó chịu lắm, dù Ly đã rửa bát xong và đi về từ lâu. Lúc nào Hùng cũng chỉ nghĩ đến những giây phút cặp nhân kia sát lại với nhau lúc Ly ngồi ăn, và lúc dạng ra, nhón lên lúc ưỡn người gắp thức ăn bỏ vào bát cho Hùng. Cặp ngực kia cứ tưng và tưng như đang nẩy nẩy trước mặt Hùng giờ phút này.


Nằm trên giường, Hùng khép luôn cả 2 cửa phía trước lại mà mơ màng. Vẻ mặt phê tê lê mê như ăn phải bùa mê thuốc lú, hay khi lắc thuốc vậy. Rồi dần trôi vào giấc ngủ trong mệt mỏi lúc nào không hay.
Mãi đến chiều muộn, Hải mới lò dò trở về nhà. Gọi mãi Hùng mới dậy mở cửa, Hải trách sao lại đóng hết cửa cho nóng thế? Rồi nằm bịch ra giường nằm ngủ, để thằng em chỏng chơ ngồi 1 mình đến phát tội.
Hùng im mà nghe Hải trách sa sả, hắn rủa thầm “anh mà ở nhà lúc trưa, thì có mà…”. Rồi hắn ước sao giờ Ly lượn qua đây ngồi với hắn 1 hồi, kiểu gì Hải cũng “cứng đu” mà dậy ngay.
Ấy vậy mà trời không chịu lòng người, Ly vẫn ở bên phòng ôn tập. Thanh thì ở nhà bạn cả sáng, chiều rồi đi làm luôn.

Hôm nay, mới 10h đã thấy Thanh lò mò về phòng, Ly ngạc nhiên lắm. Mặt Thanh hí hửng mà reo lên “ngày mai tao được nghỉ làm mày à!”.
“Mai tao đi đón em gái tao cả ngày, chiều mới về đây đấy!” – Ly đáp lại.
Liền đó, mặt Thanh ỉu xìu ngay tức khắc. Mới lúc nãy Thanh còn định về rủ con bạn ngày mai lượn đi chơi cả ngày cho đã, vậy mà bây giờ lại…
“Thế là ngày mai tao lại ngủ nướng tiếp à?” – Thanh hỏi vớt vát.
“Ờ, sáng sớm tao đi sớm để xuống bến Nước Ngầm đón em Tâm. Sau đó đi với cô sang nhà bác, chắc chiều mới về đến nhà được!”
“Ớ, thế mấy giờ mày đi?” – Thanh nhăn mặt.
“Tầm khoảng 7h30’ là tao xuất phát từ đây rồi.
“ờ ờ…. Thế chắc là tao lại nằm ngủ nướng đến trưa, rồi kiếm cái gì ăn thôi! Thế trưa nay mày không nấu cơm ăn thật à?” – Thanh lại tò mò hỏi.
“uh, lúc trưa ăn cùng thằng cu bên phòng. Hắn nấu ăn ngon lắm, mà lại ăn ít. Làm cuối cùng tao phải ăn cố, căn hết cả bụng ra!”.
“Lúc trưa mày cũng mặc thế này à?” – Thanh nhíu mày
Lúc này, Ly đang mặc bộ đồ ngủ màu bạc, mượt mà. Màu áo quện với màu da càng tôn thêm vẻ trắng bóc như vỏ trứng của Ly. Trông Ly thật là xinh tươi.
do-ngu-phi-bong-03.jpg


“không, tao mặc cái quần cộc và áo Pull. Đang treo trong nhà tắm kìa!” – Ly thắc mắc.
Thanh nhìn vào nhà tắm rồi gật gù như hiểu ra – “chả trách thằng em ăn chẳng được nhiều?”.
“ủa, là sao mày?” – Ly thắc mắc.
“Mày mặc thế còn gì? Tao mà là con trai ở cùng phòng mày thì kiểu gì cũng măm măm ngay cặp giò của mày thôi! Hiểu chưa?” – Thanh giỡn giỡn.
“Tao cũng không để ý. Chả trách thằng em nói chuyện với tao mà cứ ngắc ngứ mãi!”
“he he… mày tính cua nó à?” – Thanh cười giả lả.
“điên mày! Cu ấy mới chân ướt chân ráo ra đây chơi mấy ngày, tán tỉnh gì?” – Ly đỏ mặt.
“Ế, biết đâu đấy!!”
Cả hai giỡn nhau chí chóe một lúc rồi chạy sang bên phòng cuối kiếm mấy đứa con gái cùng hội mà tám chuyện cuối tuần, trên trời dưới đất.
Đêm khuya, từng chiếc xe máy, từng người một tìm về xóm trọ. Hầu hết là của dãy bên nhà tầng đối diện. Có người thì đã ngủ từ lâu, có người thì cứ đóng chặt cửa, ru rú trong phòng, có tầng thì lại giao lưu giữa mấy đứa sinh viên về mấy game đang chơi.
Tầng dưới thì nhí nha nhí nhố, lanh lảnh tiếng mấy đứa con gái cười đùa…..

Sáng sớm, 7h30 Ly lếch tếch xách cái cặp đeo chạy ra bến Bus đứng đợi 59-60. Chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy xe nào có thể lên được cả. Có xe thì bỏ bến chạy thẳng vì cùng lúc nhiều xe trờ tới quá, thành ra lái xe cũng không muốn chờ lâu, lái đi luôn. Có xe thì đón khách cách chỗ đợi khá xa, lúc Ly chạy đến nơi thì cửa xe đã bắt đầu đóng lại và chuyển bánh. Làm cho Ly tức tối không sao tả được.
11h là phải có mặt tại bến xe Nước Ngầm, mà bây giờ đã là 8h30 rồi. Ly mà không đi kịp thì có thể sẽ không kịp giờ mất thôi.
Bực bội, Ly mở túi xách lấy cái điện thoại ra nhắn tin với em gái. Nhưng mà lúc này mới chợt nhớ là….trong túi không còn bao nhiêu tiền. Hix… thẻ ngân hàng để cùng với đăng ký xe ở phòng mất tiêu rồi.
Cũng tại hôm trước chạy lên nạp học phí, rồi cả lấy bằng lái xe. Về nhà xoay xoay lại bỏ luôn ở trên bàn, giờ thành ra gần như hết tiền mà lại như thế này đây. Lát nữa xuống dưới đó, lỡ có việc gì thì lấy đâu ra tiền? Chẳng lẽ nói là quên ở nhà để cho cô nói là đoảng à? Không có đâu.
Lê tấm thân nặng nhọc quay trở về phòng trọ, Ly lấy máy gọi cho Thanh ngay.
“á lồ! Sao thế mày?” – giọng Thanh ở đầu dây bên kia vang lên, không có tí xíu nào gọi là ngái ngủ vì nướng cả.
“Tao quên đăng ký xe với lại thẻ ATM trên bàn. Mày cầm ra cổng cho tao cái nha, đang gấp!” – Ly vừa đi vội vàng, vừa thở hổn hển vừa nói.
“ờ, mày về đến cổng thì kêu tao!” – Thanh đáp gọn lỏn.
Một lúc sau, Ly xuất hiện ở cổng, nhá máy cho Thanh ra mở cổng, kèm theo một câu dặn dò. – “Đi đâu cũng phải cẩn thận nha cô. Toàn quên mấy thứ vớ vẩn không thôi!”.
Ly đứng thở hồng hộc trước mặt Thanh, nhìn vào trong xóm trọ, cầm những thứ cần thiết, nói với Thanh vài câu rồi lại hộc tốc quay người bước ngược trở lại. Thanh đóng cửa rồi đi về phòng.

“Hắn sướng thật, cuối tuần mà người yêu đến chơi. Lại đúng cái lúc mình vắng nhà nữa chứ! Không biết anh chị có… “ – vừa nghĩ thầm trong bụng, Ly lại cười tủm tỉm.
Trước cửa phòng lúc nãy, Ly thấy có đôi dày da màu đen của đàn ông. Chắc là người yêu của Thanh mới về.


“Ủa, mà sao lại đôi dày màu đen ta? Mình nhớ là ông này không thích dày màu đen mà là màu nâu nâu thôi mà?” – Ly thắc mắc.

“Chẳng lẽ ông lại đổi ý à? Mà không phải, mấy lần trước chẳng phải Thanh có hỏi mà ông ấy nói là chỉ mặc quần tây nên mới kèm theo giày da màu nâu đó sao? Vậy đôi dày đó là của ai? Ai đang ở trong phòng cùng Thanh?” – Ly cố gắng biện hộ, nhưng càng giải thích lại càng cảm thấy vô lý.
“điên đầu quá, đằng nào cũng muộn rồi, phải xem xem đứa nào đang ở trong mới được!” – Nói rồi Ly cầm điện thoại lên nhắn tin cho Tâm, nói là khoảng đầu giờ chiều mới tới được, vì không đón được xe Bus. Rồi lò dò mở cổng bước vào xóm.
Người ra vào khá vắng, cửa phòng Ly khép chặt, đôi dày da vẫn đặt ngay ngắn trước cửa. Tò mò, Ly bước vòng ra phía sau dãy nhà rồi lần theo phần trống phía sau dãy để lần về sau phòng mình. May mà các phòng khác đi đâu hết trơn, hoặc dám cá là đang ngủ nướng cho nên cửa sổ nào cũng đóng kín mít. Chỉ có phòng của Ly là hơi mở ra một chút.
Hai cái cửa gỗ phòng Ly, hai đứa Ly hiểu rõ nhất. Nó rất khó đóng, cho nên Ly và Thanh luôn để nó hở hở ra 1 chút mà chẳng sợ gì. Vì ngay dưới cửa sổ là cây khá xum xuê, với lại chiếc cửa gỗ được làm với các cạnh vớt chéo cho nên nhìn từ trong ra không thấy gì, nhìn từ ngoài vào cũng chẳng khá hơn. Có chăng là nhìn vào khe hở giữa hai cánh cửa thì mới rõ được bên trong đang như thế nào.
DSC05290_1301715616.jpg


Tiến gần tới cửa sổ, Ly tính sẽ dòm vào trong xem sao. Nhưng khi Ly càng cẩn thận, rón rén cố không gây ra tiếng động thì những tiếng nhóp nhép cứ vang lên trong phòng.
“ưm ưm…”
“chụt… ừm… ừ…..”
chuyen_ay.jpg


Ly chết điếng người. “Bọn này đang lên giường với nhau, trời đất ơi!”.
“ư… ưm… “
“hừm… ừ…. ờ… à…”
“hờ.. .thích quá anh ơi!... ứ… nhẹ thôi nào…!!” – giọng của Thanh, mơn trớn và hoang dại.
“.. anh… ờ… sướng quá đi! … ờ… “ – giọng của thằng con trai vang lên. Và theo như những gì nghe được, không ai xa lạ ngoài lão Luân đứng ve vãn Thanh hôm trước.

“Từ từ thôi nào anh…. Ơ… từ.. khoan….” – Thanh ú ớ.
“chảy hết cả nước ra rồi còn khoan cái gì….. Anh vào nhé!”
“Khoan đã, từ…. ứ… ớ…. Ư ư….”
“hự… ự.. ư….”
fullsizephoto266953.jpg


Những tiếng bành bạch vang lên trong buổi sáng tĩnh lặng, ngay sát bên tai của Ly.
“em đẹp quá đi…. ự… ự…”
“ơ… ư… ơ…”
“bóp sướng quá… ừ…. Chơi sướng quá đi….”
“…..”
“cái của em…. Hự…. nhỏ quá… quá đi…. Sướng quá…. hừ… hự .. ự ự….”
“có thích không…. Không em? Này thì… “
“ớ ớ… ú…. Từ nào anh. Em sướng … chết đi … đi được ấy!” – giọng Thanh ú ớ, như hết cả hơi, lại như quằn quại và sung sướng.
“tiếp nha em…. Kẹp chân lại nào… ứ… ớ…. Hừ hừ… ự….”

Những tiếng rên vô nghĩa của cả hai bên vang lên liên tục, những câu nói tục tĩu của lão Luân tuy nhỏ, nhưng lọt gián tiếp vào tai Ly làm cho Ly nóng ran hết cả mặt.
“chim anh có to bằng người yêu em không?”
“sướng đã đời chưa em?”
“*** em khít thật, chơi đã quá đi”
“ứm, vú em mềm thật. Lại thơm nữa. Để anh mút cái nào… chụt chụt…”
Liên tục, liên tục được gần nửa giờ đồng hồ. Ly đứng ngoài mà bủn rủn hết chân tay. “Con này đang nghĩ gì nhỉ?”
“từ thôi anh… từ từ ừ… ứ… từ nào… thôi…”
“anh… ớ… anh chuẩn bị…. chuẩn bị ra… ư… nhanh nữa nha… ư…. Cất tay nào. Hừ hừ… hự… ưm….”
“ớ…. mạnh nữa đi anh…. ứ ư… ư … ơ…. nữa.. ữa ứa…. đi…. Ư…”
“anh ra đây…. ứ…..”
“ưm… mm.. mm…
Ly ở ngoài cửa, phát hoảng thật sự luôn. Cái quái gì đang diễn ra thế này???
 
Chương 5: Trâu trộm vườn đào.

Sau giây phút bàng hoàng, Ly đứng im như tượng luôn.
“Em làm anh..đến chết .. chết mệt mất thôi. Hừ… “ – giọng Luân thì thào.
“Đền cái tội hôm trước dám cởi quần của em đấy, hihi…” – Thanh khúc khích.
“hôm sau mà sờ thêm chút nữa… chắc là phải ôm ấp em đến cả ngày ấy chứ nhỉ?” – Luân bông đùa.
“Nỡm, làm gì có chuyện dễ thế chứ!” – Thanh nũng nịu. – “nhưng nếu mà thêm được lần nữa thì biết đâu sẽ suy nghĩ lại, nhỉ?”
“Nằm đây nhá, em đi tắm cái đã!” – nói rồi Ly nghe thấy tiếng lục đục trong nhà, tiếng cửa nhà tắm kéo cái “soạt” và tiếng nước róc rách.
“phù… chắc là đến lúc mình đi luôn rồi đây!” – Ly lẩm bẩm, xong rồi định bụng đứng thêm lúc nữa cho bình tĩnh rồi đi.
“Soạt…” tiếng cửa phòng tắm lại được kéo ra.
“nè, ai cho….” – tiếng Thanh hơi hoảng. Sau đó – “ưm… ư….”
Tiếng nước vẫn chảy, tiếng rên hừ hự vẫn vang lên, không phải nghe ở cửa sổ nữa mà nó thoát ra từ chỗ ô cửa thông hơi nơi nhà tắm, những tiếng rên tuy nhỏ nhưng mà khiến cho cả người Ly rạo rực hết lên.
Ly tò mò, không biết Thanh lấy đâu ra sức mà vừa mới chơi nhau trên giường xong rồi lại kéo vào nhà tắm mà tiếp tục những màn tục tĩu như Ly vừa mới nghe. Vì thế, Ly ghé mắt vào khe giữa của 2 tấm cửa sổ bằng gỗ trước mắt, nhìn vào trong nhà.
Mọi thứ vẫn như bình thường, đèn bàn được bật để lấy ánh sáng trong nhà thay cho đèn tuýp, làm cho căn nhà cứ vàng vọt, tối tăm hẳn lên. Dưới nền nhà, quần áo của hai người vứt tứ tung mỗi nơi 1 chiếc.
Phải đến gần 20 phút sau, Ly mới thấy 2 người đi ra từ phòng tắm. Luân cứ vòng tay qua bóp lấy vú của Thanh không cho bước đi quá nhanh, mà mỗi lần Thanh bước đi là y như rằng lại bị kéo về, con cu dính sát hẳn vào mông Thanh. Và 2 người trong tình trạng lõa lồ vẫn dính chặt vào nhau.
Ưỡn người ra trước, ngửa mặt ra sau hôn đánh chụt vào môi của Luân, Thanh đẩy hắn ra, nở nụ cười khiêu khích rồi cúi người thu dọn đống quần áo đang quăng bừa bãi giữa nhà.
Luân đi theo 1 bên, cứ đưa 1 tay ra mà bóp lấy bóp để mông của Thanh, không tha. Thanh cứ để mặc kệ cho bóp, còn khi cầm lấy quần hay đồ của Luân thì lại đưa cho Luân cầm.
“Thôi nào, lại giường nằm đi! Để em thay quần áo!” – Thanh nũng nịu.
Thế là Luân cứ tồng ngồng đi lại giường, sát ngay trước mắt của Ly. May mà có mấy chậu cây dựng sát cửa sổ, um tùm cho nên Ly mới cố gắng hé mắt vào xem, chứ không thì bỏ đi từ lâu rồi.
Thanh mở cánh cửa tủ, lấy cái váy vải thường mặc ở nhà ra. Mặc thêm cái áo phông trắng khoét cổ sâu rồi đi lại bàn, mở máy tính ngồi nghịch. Bên này, Luân đang nằm, cầm lấy điện thoại và… cũng nghịch lung tung.(không biết nghịch cái gì!)
Được 1 lúc, nghịch chán chê thì Luân cầm điện thoại đi đến đằng sau Thanh. Đặt cái Iphone sang một bên, cắm vào dock, hướng camera về hướng 2 người rồi ôm lấy Thanh từ đằng sau.
apple-lang-le-hoi-sinh-dock-sac-cho-iphone-5s-va-iphone-5c.jpg


(Mọi cái sau đây là sự kết hợp giữa việc Ly nhìn thấy và cái Iphone!)
2 tay Luân luồn ra trước, sâu trong cổ áo của Thanh rồi ôm trọn lấy 2 quả bưởi căng tròn đang lấp ló sau cái áo cổ tròn khoét trễ. Thanh giật thót mình, nhưng không vùng vẫy được gì, bởi 2 tay Luân đang đè lấy vai của Thanh, còn đôi môi thì đang lần mò từ trên tóc xuống đến má, rồi lưỡi Luân chui tọt vào trong môi Thanh với sự hưởng ứng của Thanh.

“Thôi nào, để em nghịch chút đã!” – Thanh chống chế.
“Nghịch của anh đây này!” – Luân nói rồi đưa tay nắm lấy tay Thanh, đưa dần ra sau mà nắm lại cậu nhỏ đang nóng hổi và cương cứng.
Bị khóa tay, khóa môi. Thanh cứ ú ớ trong miệng, nhưng rồi nhanh chóng ưỡn ngực, hưởng ứng màn quyến rũ của Luân luôn.
“máy gì đây anh?” – Thanh mặc kệ cho Luân đang hôn hít khắp cổ, 2 khuỷu tay kéo 2 bên làm cái áo như muốn rách ra, còn đôi bàn tay thì vày vò cặp tuyết lê một cách mạnh mẽ. Thanh có mặc áo lót đâu, cho nên Luân cứ thả cửa mà thưởng thức sự mềm mại của 2 bầu vú con gái của Thanh.
“Iphone, mới mua tuần trước! ừm… “ – Luân tựa cằm trên vai Thanh rồi nói, trong khi đôi tay vẫn không ngừng bóp vú Thanh, như đang nhào nắn bột để làm bánh vậy. Càng bóp lại càng thấy to, càng bóp càng sướng. càng cảm thấy mềm mại.
“Ngộ ha!”
“Đang quay phim đấy!” – Luân ranh mãnh.
“Ứ chịu đâu!”.
“Thôi nào, ngồi yên để quay. Sau về làm kỷ niệm!”.
“Chụt…”
Khỏi cần Luân nỏi thêm câu nào, Thanh ưỡn người ra sau hôn lấy hôn để đôi môi của Luân, ngực ưỡn lên khoe cặp tuyết lê đang nằm gọn trong tay Luân. Quả thực khi nhìn một bên, ngực Thanh nặng trĩu, khá to, người cong hẳn lên khi ưỡn người cho Luân bóp và hôn hít.
Luân rút tay ra, xoay ghế ngang lại, đối diện hẳn với cái Iphone rồi cúi xuống hôn lên môi, lên cổ của Thanh. Lúc này cô tựa lưng, ưỡn người hẳn lên như muốn ghì chặt đầu Luân vào ngực mình, chân giơ lên kẹp lấy hông của Luân, tay nắm lấy tóc của hắn mà xoa cho thỏa sự thống khoái lúc này. Còn Luân, hắn đưa một tay bóp vú qua lớp áo mỏng, một tay luồn vào giữa háng của Thanh mà ngoáy, mà móc cho đến khi Thanh ú ớ rên lên và bắt đầu tuôn nước ra thấm đẫm mấy ngón tay của hắn.
Dừng lại, hắn nhanh chóng đưa tay cởi lấy cái quần lót của Thanh ra, đưa lên ngửi ngửi rồi thì thầm. “giờ làm em chết luôn nhé!”.
Thanh chỉ ậm ừ trong miệng và gật gù. Bất ngờ Luân vo cái quần lót lại rồi giắt thẳng vào trong mồm, nói Thanh ngậm lấy. Thanh ú ớ không nói được câu nào thì Luân đã ngồi thụp xuống, đưa miệng chiếm lĩnh lấy khu tam giác huyền bí kia.


2 tay hắn đưa luồn hẳn vào trong áo rồi chiếm luôn 2 quả đào tiên đang lấp ló sau cái áo mỏng màu trắng kia.
Thanh ú ớ vì sướng quá đi. Mặc kệ cho Luân hành hạ tùy thích, ngửa mặt ra sau, ưỡn người lên cho Luân chiếm trọn những chỗ cần thiết.
Người ta hay nói rằng “cày sâu cuốc bẫm”. Luân như chú trâu đồng, rúc dưới váy mà chăm chỉ cày đám ruộng đen của Thanh. Đôi tay thần kỳ biến bánh bao nhân thịt từ từ trở nên cứng cáp, thành quả đào tiên chín mọng trên cành. Người Thanh như con rắn, uốn éo lên xuống không ngừng nghỉ, hai tay ghì lấy đầu con trâu phía dưới mà điều khiển cày xới ruộng cho mình. Những tiếng rên ma quái được phát ra như thúc giục con trâu kia cày điên cuồng, bóp mạnh mẽ và tàn bạo hơn nữa. Cái quần lót đang ngự trị trong mồm thấm đẫm nước miếng của Thanh khiến giàn hợp âm gồm 2 tiếng “ư..” và “ơ…” mà làm cho Luân ngày càng nứng, trái chuối kia ngày càng thẳng tắp, đường cày ngày càng nhanh và sâu hơn.
Cái Iphone vẫn làm nhiệm vụ quay lại khoảnh khắc của 2 người, chĩa thẳng vào lưng Luân và mặt của Thanh. Ngoài cửa sổ, Ly vẫn đang cong mông nhòm vào mà nước miếng chảy hết lượt này đến lượt khác, miệng khô khốc.
Ly cứ đưa tay vuốt vuốt, rồi vuốt khá mạnh phần dưới của mình dẫu cảm thấy rằng phía trong chắc là đã ướt choẹt. May mà có thứ đồ vật “có cánh” thấm đi một ít, nhưng vẫn thấy ướt át trong người. Rồi bất chợt đưa tay lên mà ngửi ngửi, rồi liếm liếm xem nó như thế nào mà làm cái thằng đàn ông ở trong phòng kia say mê liếm mút đến như thế?
 
Chương 6: Hướng dẫn các tư thế làm tình.

Luân dừng lại, đứng dậy kéo áo Thanh lên. Nàng thở hổn hển trong cơn sướng khoái rồi từ từ kéo áo lên quá đầu. Nhưng Luân lại không cho Thanh làm như thế, chiếc áo chỉ được kéo lên cổ rồi kéo hai tay áo ra. Thành ra bây giờ chiếc áo phông trắng cứ treo lủng lẳng trên cổ, 2 quả đào tiên cứ hiển thị ngồn ngộn trước mặt Luân.
Cặp chân thon thon đang mở, kẹp chặt lấy eo. Từ từ, dần dần, trái chuối chui tọt vào cái lỗ trong khu rừng bí ẩn, trơn tuột bởi dòng nước tuôn ra từ đó. Thò ra, rồi lại tụt vào làm cho cái thân thể như rắn không xương kia uốn éo, lượn lờ như muốn trái chuối kia cà hết vào từng li, từng tí một, hết mọi ngóc ngách của cái hang và cắm sâu vào chỗ cuối cùng.
kamasutra_08.jpg


“Hự…” – Thanh rên lên khi đang tận hưởng cái sự ra vào nhẹ nhàng và từ tốn của Luân thì bỗng nhiên hắn nổi hứng lấy hết sức dộng thẳng 1 phát làm nàng giật nẩy hết cả người lên.
“thích không em?” – Luân hỏi giọng châm chọc. Rồi lại tiếp tục cái giai điệu cũ, đưa ra đâm vào từ tốn vài cái lại cố tình hẩy 1 phát thật mạnh.
“ớ…ứ.. …ớ.. ữ.... ứ!” – Thanh rên lên từng chặp, từng chặp một.
Cảm giác cả thân thể như muốn nổ tung làm cho Thanh run rẩy, thở hồng hộc không ngừng nghỉ, uốn éo chỉ muốn trái chuối chết dẫm kia đâm thêm nhiều phát, nhiều phát nữa.
Rồi thì Thanh cũng được như ý, cái nào Luân cũng đẩy mạnh bạo làm cho nàng chỉ muốn nhún nhảy nhiều hơn mà hòa nhịp hứng lấy cái con cu đầy mưu mẹo kia và kẹp chặt nó trong cửa mình nàng.
Với tay lấy cái quần lót thấm đẫm nước từ trong miệng Thanh ra, Luân vừa chơi Thanh không ngừng nghỉ, vừa chà cái quần lót vào sát cu mình, rồi kéo lên chà vào bụng, vào ngực, vào hai trái đào tiên đang nảy lên theo từng nhịp, từng nhịp đưa vào kia.
Khi đã cà xong 1 vòng, Luân ngừng lại rồi lại nói Thanh đổi tư thế.
Thanh nằm úp lên ghế, hai tay vòng qua chống trên nền nhà làm chỗ dựa phía trước. Phía sau, đôi chân của Luân kẹp đôi chân của Thanh quỳ trên sàn nhà, con cu vẫn đưa vào đưa ra đều đặn từng cú, từng cú một. Một tay Luân ôm lấy eo mà kéo Thanh về phía sau tạo thành tiếng kêu “bành bạch” của hông Luân đập vào mông Thanh, tay còn lại thì xoa xoa mông bên kia của Thanh. Nàng như điên lên luôn với những gì Luân làm cho nàng.


Chới với một lúc, nàng đưa tay ra sau mà ôm lấy mông của Luân như cố gắng muốn cho nó vào sâu hơn một chút nữa. Và với tư thế này, cặp mông cong tớn của Thanh phát huy tác dụng một cách tối đa lợi thế của nó.
Luân chơi kiểu chó trên ghế này cực kỳ bài bản và đúng nhịp nên luôn giữ được sức lực và thế chủ động. Còn Thanh thì mới lần đầu được “dìu dắt trong hoan lạc” như thế này. Chỉ biết há hốc mồm mà rên ư ử, mông cứ hẩy về phía sau, tay chống về phía trước làm điểm tựa mà thôi.
“ự.. hư… ư….ư… ưm…. Sướng quá… á.. á.. anh ơ…ơ..ơi! Nữa đi…. mạnh..ạnh..ạnh… lên!” – Thanh kêu lên liên hồi, không to lắm nhưng thật là một giọng kêu yếu ớt một cách dâm dục.
“em ra… ra.. ơ… em ra anh ơi… ơ….!” – Lẫn trong tiếng phành phạch của da thịt chạm vào nhau, tiếng nhóp nhép của dâm thủy, Thanh ú ớ… quay đầu ra hổn hển với Luân.
“hờ… ờ… ờ… uh thì nghỉ… chút nha…. ờ…” – Luân hồng hộc thở rồi nghe lời Thanh, đặt nàng nằm xuống dưới sàn nhà và hai người lại tiếp tục ôm hôn nhau nồng thắm, dính chặt không xa rời.
Ngoài kia, có một người được view online cảnh hot, cũng thở hồng hộc, mặt đỏ rực như vừa uống rượu xong, chân run run và người thì rạo rực hết lên.

Được một lúc, Thanh đứng dậy cầm cái Iphone xuống đặt dưới sàn nhà, chĩa thẳng vào 2 người và lại đổi tư thế để tiếp tục. Thanh nằm sấp xuống sàn nhà, hơi nghiêng người để Luân đưa cu vào từ phía sau. Một tay Luân tì vào sàn nhà, một tay nắm lấy vai của Thanh, dùng hết sức mà kéo về để cho con cu đi vào sâu hơn. Lúc rút ra lại thả lỏng tay nhưng lập tức lại nắm chặt rồi dùng hết sức mà đâm vào tiếp.


Cái cách Luân chơi Thanh như đang hãm hiếp và hành hạ nàng không thương tiếc khiến sau này ảnh hưởng đến cách quan hệ của Thanh. Còn giờ đây, nàng chỉ biết là nàng đang phê như phê thuốc lắc, điên cuồng hẩy cái mông cong tớn về phía sau mà đón lấy con cu kia, rồi kẹp chặt, rồi ú ớ rên lên cho phát tiết hết nỗi sung sướng này ra ngoài.
Được một lúc, Luân dừng lại rồi kéo Thanh đứng dậy đi lại gần bàn học.
Nhìn cái cảnh Luân đứng xếp từng thứ, từng thứ trên bàn học xuống dưới cái ghế gỗ, hoặc trên sàn nhà, Thanh không biết tiếp theo Luân sẽ còn đưa nàng đến tầng thứ mấy của thiên đường nữa đây. Mặc kệ, nàng vẫn cúi xuống cầm lấy cái điện thoại xinh đẹp kia mà ngắm nghía. Cũng thầm mong ngày nào đó sẽ có một cái như vậy trong người.
“xong rồi, lại đây tiếp nào em!” – Luân sau khi đã dọn dẹp xong, lại gần Thanh rồi vòng qua ôm lấy mông cong tớn của nàng mà kéo về phía mình.
Nhìn cái bàn học trống trơn không có thứ gì ngoài cái đèn, Thanh ngơ ngác nhìn Luân, rồi đặt điện thoại lên bàn, chỉa camera về phía mình.
“rồi rồi, giờ em đứng như thế này nhé! Áp sát vào… rồi rồi. Nằm sấp luôn, như thế… rồi, phải giơ này này…” – Luân đứng phía sau, lúc thì nắm lấy eo, tay đè lên lưng Thanh và để nàng nằm sấp trên bàn, chân còn đang đứng trên sàn nhà. Lúc thì đưa tay chỉnh luôn tư thế của Thanh, cho nàng 1 tay nắm lấy song cửa, một tay thả lỏng và hướng mặt về phía cái đèn bàn. Hắn đưa cái điện thoại để dưới ánh đèn bàn rồi bắt đầu vào tư thế.
kamasutra_10.jpg


“bạch bạch… cộc…” – những tiếng va chạm vang lên. Phía bụng dưới của Thanh va đập vào cạnh bàn làm nàng đau điếng, vội dừng Luân lại ngay lập tức.
Thấy thế, hắn kéo nàng lùi ra sau 1 chút rồi bắt đầu tiếp tục chơi từ phía sau một cách thô bạo. Con cu cứ thế mà tống vào rồi lại rút ra, người Thanh cứ lâng lâng di chuyển theo từng nhịp nhấp, thân hình chỉ chầu chực giơ chân lên như muốn kẹp lấy Luân mà để hắn hành hạ một cách tùy thích mà thôi.
Luân cứ như thế, chơi Thanh từng hồi, từng hồi một. Hắn sướng đến phát điên vì được chơi đứa con gái hắn yêu, mà mông Thanh lại cong tớn, thành ra cái cách chơi kiểu chó này làm cho hắn thấy đã con cu, phù con mắt ra. Lần đầu tiên chơi gái sướng và thoải mái như thế này.
Thanh thì chả cần quan tâm tới việc Luân nghĩ gì cả. Giờ nàng như con thú hoang khi Luân lôi nàng vào trò chơi xác thịt, chỉ muốn bùng nổ mà tận hưởng cái cảm giác điên loạn này mà thôi.
Ánh đèn điện chiếu vào phần từ mặt xuống tới bụng của Thanh, càng tạo nên cái đê mê, dâm loạn của đứa con gái khát tình là Thanh. Luân càng nhìn càng thấy mê dại, cứ dùng hết sức mà… đẩy và đẩy…. Hết lần này tới lần khác, miệt mài, không mệt mỏi.
“anh… ơ… anh sắp… ra… rồi.. rồi.. ồi ồi.. nha… ư!” – Luân thở hổn hển.
“hờ.. ờ… ơ… ơ… ờ… à… ừ…. Uhm… ứ…” – vừa rên rỉ, Thanh vừa quay đầu lại ngước nhìn Luân mà không nói được câu gì. Chỉ đơn giản vì sáng nay quá tuyệt vời với những gì mà Luân đem lại cho nàng. Lần đầu tiên nàng sung sướng đến như vậy, ngất ngây đến như vậy và điên loạn đến như vậy.
Nhấp thêm môt lúc nữa, Luân gần như kiệt sức và muốn ra lắm rồi. Nắm chặt lấy eo của Thanh, Luân cố hết sức kéo mạnh, giắt hẳn con cu vào sâu bên trong của nàng. Chiếc bàn vang lên âm thanh lộc cộc khi va chạm vào thành tường. Thanh oằn người lên vì đau điếng, và cũng vì sự mạnh mẽ của Luân làm nàng thỏa mãn.
Lại tiếp tục 1 cái đẩy mạnh nữa. Thanh ú ớ quay vội ra sau, đưa tay đặt lên bụng Luân như muốn ngừng lại những hành động như vừa rồi. Nhưng…
“phụt….” – Luân ngửa cổ nhìn lên trần nhà, đôi tay bấu chặt vào eo Thanh, rồi lần xuống mà bóp mông cong một cách mạnh bạo.
Hắn đã xuất ra thật rồi.
Cả hai cùng thở hổn hển, vẫn giữ nguyên tư thế như cũ. Sau một lúc, cơn sướng qua đi và phải giải quyết hậu quả thì Thanh mới lại đứng lên tựa lưng vào ngực Luân đang ủ rũ, một nụ hôn dài trên làn môi của hai người. Tắt máy và rồi cứ như thế, 2 người xoay lưng bước vào nhà tắm. Thanh bước trước, Luân ôm eo bước từ từ theo phía sau. Cu vẫn còn cắm trong *** của Thanh. Từng bước, từng bước.
Mặt trời đang dần đứng bóng thẳng xuống xóm trọ. Nóng bức, kể cả thời tiết lẫn cả tâm trạng con người.
Ly đứng thở hổn hển mà không dám bước đi ra ngoài, vì phòng gần cuối – của Hải và Hùng đã mở cửa sổ. Và cô cũng không muốn bị bắt gặp trong tình trạng mặt nóng ran, đỏ ửng như thế này. Cho nên cô quyết định đứng đợi thêm chốc nữa để lấy lại tinh thần.
Sau khi bình tĩnh, bước lại gần phòng Hải và Hùng thì mới phát hiện là.. chẳng có ai ở nhà cả, không biết đã đi đâu mà cửa khóa hết cả rồi. Thấy thế, cô mới rón rén vòng ra phía trước, mở cửa xóm trọ và bước ra ngoài, thẳng tiến bến xe Bus.
Trời nóng, vẫn lại là những buổi mùa hè ngột ngạt đến khó tả. Và ở đâu đó, có một cô sinh viên áo quần khá xộc xệch, mồ hôi đầm đìa bước lên xe 60 mà thẳng tiến.
 
Chương 7 : Gặp mặt lần đầu.

Chiều, 2 mẹ con Huyền và 2 chị em Ly về đến xóm trọ, người nào cũng tay xách nách mang bao nhiêu là thứ. Thanh thì đang ở nhà, còn Luân thì không biết biến đi đâu mất.
An vị trong căn phòng mát mẻ của Ly, mẹ Huyền từ từ mở túi rồi lấy hoa quả và bánh trái từ quê mang lên cho mọi người trong phòng cùng ăn. Những câu chuyện bắt đầu được bàn luận trong khi rổ hoa quả thì càng ngày càng vơi đi.
Mẹ Huyền bảo Ly đưa cho mấy đứa trong xóm 1 ít gọi là quà mang từ quê, cây nhà lá vườn. Ly tủm tỉm vâng dạ, rồi đứng dậy mang hoa quả sang cho phòng bên cạnh. Thế nhưng xóm trọ phía dưới chỉ có mỗi phòng của Hải và phòng cuối cùng của dãy – 2 đứa con gái bạn Ly.
Thấy Hải đang ngồi chăm chú… chơi game, còn Hùng thì… ngơ ngác ngồi bên cạnh xem, Ly liền kéo luôn cả 2 anh em sang phòng cùng ăn hoa quả và nói chuyện cùng mọi người.
“Giới thiệu với 2 anh em, đây là Tâm – em gái Ly!” – nàng đon đả chỉ vào Tâm.


2 anh em mỉm cười thân thiện, và ngoài dự đoán của mọi người, Tâm nép hẳn vào sau người Ly mà nhìn 2 người một cách tò mò, làm cho 2 anh em cười dở mếu dở chẳng nói được câu gì. Mẹ của Huyền cười, bảo con bé đang còn nhỏ mong 2 anh em thông cảm. Rồi tới lượt Ly giới thiệu mẹ con Huyền.
Cũng gần tương tự với Tâm, Huyền có vẻ ngại ngùng nhưng vẫn mỉm cười với 2 anh em mới quen – Hùng và Hải.
“2 con bé sắp thi đại học tới nơi rồi mà cứ như con nít. Như này thì sau ra đời sao mà sống được hở con?” – mẹ Huyền xởi lởi trách khéo các con, nhưng nghe trong giọng nói thì vẫn đa phần cưng chiều cả 2 đứa con gái.
“Em Hùng đây vừa mới đậu vào trường Công Nghệ đó dì! Gần tháng nữa là em ấy nhập học rồi đó!” – Ly cười xòa, xoa đầu em gái mình rồi thưa.
Mọi người cứ câu qua, câu lại mà dần dần bắt chuyện với nhau. Còn Hùng? Hắn len lén nhìn Huyền – cái cô gái dễ thương và hay cười, nãy giờ cứ lén nhìn hắn rồi mỉm cười. Không biết vì chuyện mọi người vui, hay là tủm tỉm cười hắn?


Mọi người nói gì, kể chuyện gì hắn cũng chẳng biết nội dung. Hay nói cách khác là hắn không có chút tâm trí nào mà quan tâm tới chuyện mọi người đang kể. Bởi chỉ đơn giản là hắn bị thu hút bởi cô gái trước mắt này rồi. Đáng yêu và có gì đó dịu dàng, nhẹ nhàng như tính của hắn vậy. Còn cô bé gì cứ cúi đầu chăm chỉ gọt hoa quả, lắng nghe chuyện mọi người và thi thoảng ngước đầu lên hùa vào câu chuyện 1 chút, đồng thời… ngó qua nhìn nó mà tủm tỉm cười. Sau đó lại cúi đầu xuống lúi húi gọt tiếp, khi bắt gặp ánh mắt đáp trả của Hùng.
“Này, cô đang hỏi mày kìa?” – Hải vừa nói vừa thúc Hùng.
“ơ dạ…” – hắn giật mình rơi bịch xuống đất khi đang mênh mang trên mây.
Quả thực từ nãy giờ trong đầu nó có quan tâm tới chuyện quái gì đang xảy ra chung quanh đâu. Quanh đi quẩn lại, trong mắt nó hiện giờ chỉ là muốn tìm cách làm quen với Huyền mà thôi. Mà cũng không thể bỗng nhiên tự nhiên mở mồm xin số điện thoại ở cái chỗ đông người như thế này được, nên nó mới ngắm nàng cho thỏa thích.
Hắn lúng búng chẳng biết nói gì, rồi ngó qua cầu cứu Hùng.
“Cô hỏi là mày học khoa nào, đã thuê được phòng trọ chưa?” – Hải quay lại đấm thằng đần này 1 phát rõ đau, làm nó nghiêng hẳn về… sàn nhà, rồi nói.
“dạ, con học khoa CNTT. Đã thuê được phòng…khá gần đây… rồi ạ! – hắn lúng búng, đồng thời ngập ngừng khi bắt gặp cái ánh mắt như tò mò, nửa cười của cô bé Huyền.
Húng hắng vài cái cho đỡ ngượng, nó bất đắc dĩ gia nhập vào cuộc nói chuyện cùng với mọi người.

Ngồi nói chuyện và ăn uống thêm 1 lúc nữa rồi thì anh em Hùng xin phép về phòng để bắt đầu đi chợ nấu ăn. Tâm ở lại với 2 bà chị Ly và Thanh, còn mẹ con Huyền thì sang nhà bà ở Cổ Nhuế. Giải tán mỗi người 1 việc, mỗi người đi 1 đường.
Tối, Hùng vẫn còn lâng lâng với những gì vừa mới diễn ra lúc chiều. Thấy Tâm vừa quét nhà xong, đang chuẩn bị đi đổ rác liền đi tới gần muốn rủ đi đổ rác luôn. Nào ngờ… Tâm gật 1 cái có vẻ… ngại ngùng rồi chạy tuột vào trong nhà đóng cửa lại luôn.
Bà Thanh đi ra, thấy thằng này đang đứng tần ngần trước cửa, tay cầm bịch rác mà mặt cứ trơ ra, liền nheo mắt mà cạnh khóe
“Muốn lợi dụng để tán em chị phỏng? Không dễ thế đâu nha em trai!”
“ơ… không… không phải thế! Em đang chuẩn bị đi đổ rác mà!” – Hùng mếu máo chống chế.
“Chị mày là chị thấy mày lúc chiều nhìn nhỏ Huyền thế nào rồi nhé! Lo mà học cho tốt đi, mới tí tuổi đầu đã…” – Thanh bỏ lửng câu nói cuối rồi cũng quay lưng đi vào nhà.
Hắn đứng một mình… cười khổ. Tự dưng đâu ra chuyện rơi từ trên trời xuống như thế này? Ra chưa được mấy ngày, ở chưa nóng đít thì tự dưng đâu ra cái bà chị cứ khăng khăng…. Chắc bả còn đang ức mình về vụ trộm hôm trước.
Nói rồi hắn im lặng mà lủi thủi đi ra ngoài đổ rác, mặc kệ luôn bà chị kia thích nói gì sau lưng thì cứ nói. Đổ xong nó viện cớ mệt rồi leo lên giường nằm ngủ luôn, để cho Hải cứ ngồi… cày game theo như thường lệ, mà coi như không có thằng em đang nằm trên giường.

Xóm trọ chìm dần vào đêm, lặng lẽ và tĩnh mịch. Chỉ có những chiếc xe máy dần dần về trong khoảng từ 10h-11h và hầu như tất cả đều là ở khu bên đối diện, nhà tầng.
Thi thoảng ở tầng 3, mấy đứa con trai kéo nhau ra hành lang hút thuốc và…
“trận rồi như khỉ. Đánh đéo bơm gì hết mày?”
“đoạn đó mi mà tấn thì..”
“điên, 4 BA xóc rồi….”
Những câu chuyện huyên thuyên xoay trong đêm tối của xóm như là một điểm nhấn cho vẻ tĩnh lặng của nhà trọ. Đâu đây vẫn có những phòng đỏ đèn học, hoặc chơi game. Có những phòng yên tĩnh, điện tắt và đi ngủ - những người đã đi làm.
Tất cả, chỉ là bình thường như những ngày khác trong xóm. Ngoại trừ, ở 1 phòng nào đó có 1 thằng con trai đang không ngủ được, thẫn thờ vì khoảng khắc quá ngắn khi gặp được một cô bé dễ thương và đáng yêu.
 
Chương 8: Thằng bạn cùng phòng

Năm học mới bắt đầu, Hùng được chọn làm bí thư của lớp bởi hồi cấp 3 hắn đã là bí thư rồi cho nên khi nhìn vào trong sổ học bạ thì hắn là đứa duy nhất có kinh nghiệm làm bí thư so với những đứa khác. Quả thực làm vị trí này hắn cũng thấy mừng lắm, nhưng mà cũng thấy lo lo trong người. Vì nghe mấy ông anh trước, và nhất là kinh nghiệm của chính nó thì bí thư phải chạy lên trường suốt, phải tham gia những hoạt động của khoa, rồi cổ động, lôi kéo lớp mình tham gia vào những phong trào đó. Đôi khi còn có những hoạt động của trường nữa chứ. Như vậy thời gian dành cho học hành rất là hạn chế. Với lại bố mẹ hắn còn dặn hắn là lên thành phố thì lo mà học chứ không được lo chơi, thành ra hắn cũng đang phân vân việc bố trí công việc học hành ở nhà như thế nào để mà có thể tham gia hoạt động trên trường được.
Những ngày đầu vào học, thằng lớp trưởng tự dưng quăng luôn nhiệm vụ điểm danh cho nó. Dở dở ương ương. Mới quen được mấy đứa thì mấy tiết đầu luôn nghỉ, điểm danh thì vắng – dở, có đứa điểm danh thay, hắn biết được – dở. Cũng không biết nên để cho bọn nó “thoáng” tí xíu lấy lòng anh em hay là cứ… viện cớ thầy bắt mà làm bầy giờ?
Cuối cùng hắn cũng bấm bụng, cho… điểm danh hộ.
Nhìn cái lớp gần 50 đứa, vắng đến 9 đứa, mà 1 thằng điểm danh hộ đến… 5 thằng khác. Có khi còn… tên con trai nhưng mà lại tiếng con gái “có” mới sợ. May mà mấy thầy cô đầu giờ sáng có vẻ đang… buồn ngủ nên cũng chẳng để ý, chứ nếu không thì chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ phát hiện ra ngay.
Và 1 vụ… “thảm sát đau lòng” đã xảy ra với nó vào sáng hôm nay.
Chả là sáng nay lại đến giờ tiếng Anh, thầy dạy có việc cho nên nhờ giáo viên mới vào dạy thay 1 buổi. Đúng 7h, hắn đang ngồi ở bàn thứ 2 ngơ ngơ ngáo ngáo vì quá 5’ rồi mà chưa thấy ông thầy vô lớp, lại đúng cái ngày cuối tuần thức xem bóng đá, giờ đang ngơ ngác thì… bỗng nhiên 1 bóng hồng lướt qua. Cái eo thon thon, cái mông cong tớn, hai trái đào tiên cao vun vút, mái tóc dài chấm lưng…..
Ủa, lớp này cả tuần nay Hùng địa hết đứa này đến đứa khác rồi mà chưa biết chỗ nào chui ra 1 em ngon như thế này. Mà lại… ủa, sao đi đến bàn giáo viên vậy cà?
Nàng quay lại. Con trai cả lớp ngã ngửa.


Cái bộ mặt như đười ươi của cô khiến cho không thằng sinh viên nào có hứng mà có thể tiếp tục lào xào như lúc cô đi vào.
“Nguyễn Thị….”
“Trần Văn…”
“Hoàng Trần…”
Những tên người được xướng lên một cách từ tốn từ cái miệng “oanh vàng” của cô. Kể cũng lạ, xấu nhưng “kết cấu” lại chuẩn mực và đẹp tuyệt vời. Giọng cô dịu dàng và nữ tính đến không ngờ, ngoại trừ cái mặt…. khỉ đang giơ mồm lên… nói.
“Trần Thành Long” – Tên của thằng Hải Phòng mà hôm trước hắn mới quen nhau ở Căng Tin. Kể ra thì thằng này cũng lạ, cứ bô lô ba la hoài không ngớt hết chuyện này đến chuyện khác, từ chuyện thế giới đến trong nước, từ chuyện… hút thuốc lá hay thuốc lào ngon hơn chuyển sang chuyện tán gái như thế nào. Như thể nó là cuốn từ điển sống mà tuôn ra ào ào hết chuyện này đến chuyện khác vậy.
“Thưa cô, cho em vào lớp” – Tiếng cô vừa dứt thì hắn xuất hiện ngay ở cửa lớp.


“Em đến muộn” – cô giáo ngẩng đầu nhìn nó 1 phát rồi lạnh tanh.
“ủa, nhầm lớp à? Lớp mình thầy dạy mà?” – thấy cô lạ hoắc, hắn đưa tay cầm cuốn sổ lên xem thời khóa biểu. Rồi nhìn cô, rồi nhìn mấy đứa trong lớp – lạ hoắc. Rồi hắn nhìn Hùng, mới quen và chém gió mấy hôm trước trong trường.
“Êu, lớp CNTT phải không mậy?” – hắn khều luôn con nhỏ đang ngồi ở sát cửa rồi hỏi.
“Ờ, đi muộn rồi giả lảng chi vậy? Tui hổng quen à nha!” – con nhỏ chí chóe.
“ủa, sáng nay tiết Anh là thầy dạy mà?” – Hắn thắc mắc.
Thấy hắn quay quay như gà mắc tóc trước cửa mà không dám bước vô, cô giáo cứ nhìn hắn chằm chằm mà cũng chẳng có nói câu gì giải thích hết.
“Sáng nay thầy nghỉ, cô dạy thay!” – con nhỏ đáp lời nó.
“Chết cha! Gặp khỉ đột!” – hắn đưa tay che che cái mặt rồi tự thì thầm.
“Em có vào lớp không hay là đứng luôn đó?” – cô giáo cất tiếng hỏi nó.
“Thưa cô, em đi muộn có lý do!” – hắn táo tợn.
“Thì tất nhiên muộn là có lý do rồi, chứ chẳng lẽ cậu thích đi muộn lắm sao?” – cô thắc mắc.
“Hôm qua em có dọn đến ở cùng phòng với bạn này!” – hắn táo tợn bịa luôn ra lý do rồi chỉ vào Hùng. – “sáng nay ngủ dậy muộn, may vẫn kịp giờ. Nhưng mà bạn này nỏi là phải lên lớp điểm danh, cho nên nhờ em chạy qua văn phòng khoa xem có thông tin gì mới để về phổ biến cho lớp, vì thế em mới muộn!”
Hắn đối đáp tỉnh bơ trong khi thằng Hùng đang còn há hốc mồm chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mắt. Hắn chuyển tới ở cùng lúc nào? Đâu ra việc mình nhờ hắn chạy qua văn phòng khoa lúc sáng?
“Được rồi, em vào chỗ đi!” – cô đáp cụt ngủn rồi tiếp tục điểm danh, chẳng thèm nhìn hắn lấy 1 cái nào gọi là.

Giờ ra chơi.
“Ê mày, tự dưng nói chuyển qua phòng tao lúc nào vậy? Lại còn nói tao nhờ mày qua văn phòng đoàn nữa chứ?” – Hùng bực bội hỏi hắn.
“hề…. bất đắc dĩ thôi, huynh đệ. À, mà tao cũng đang tìm phòng thật đó chứ bộ, hôm qua đi suốt cả buổi chiều mà chưa có phòng nào kìa! Nghe nói mày ở 1 mình hả? Tao chuyển qua ở với nha! Đang ở phòng ông anh, bí quá!” – hắn bối rối khai tất tần tật những chuyện lúc sáng.
“Ờ thì chuyển qua, nhưng nói trước là cấm có bịa chuyện tao à nghe!” – Hùng dứ dứ nắm đấm vô mặt hắn rồi dọa.
Quả thực ở 1 mình thì Hùng cũng khoái lắm. Nhưng chỉ được có vẻn vẹn 1 tuần đầu là thoải mái, đến tuần thứ 2, hắn thấy ngột ngạt vì không có ai nói chuyện, không có ai… dọn dẹp đống bát đũa sau mỗi bữa ăn cùng hắn lắm rồi. Cho thằng này vào cũng… tạm được.
Thế là hắn đồng ý ở chung với thằng bạn mới quen. Chưa biết sau này thế nào, nhưng mà trước mắt hắn thấy thằng này chỉ được cái lắm mồm, còn tính thì hiền khô. Cũng thuộc dạng… giáo dục được.
“Khi nào thì qua mày?” – Hùng hỏi.
“Càng nhanh càng tốt, tao khó chịu ông anh vê lờ rồi!” – hắn trả lời. – “Hay lát nữa học xong rồi ông nấu cơm, tui chạy qua phòng mang đồ chuyển qua luôn!”.
“Gì vậy mày? Mày chuyển đồ còn bắt tao nấu cơm là sao mậy?” – Hùng nhăn nhó.
“ờ ha! Vậy thôi, mày chạy qua cùng tao dọn dẹp đồ đạc, trưa tao đãi mày ăn, ok?”
“ok!”.
Và thế là 2 đứa bắt đầu ở cùng nhau, sáng sớm lên trường, trưa chiều ở nhà tự học hoặc la cà quán trà đá trước nhà, chơi xu, điện tử….
 
Chương 9: Rạp chiếu phim Quốc Gia

Mọi việc được phân công một cách rõ ràng. Buổi trưa 1 đứa đi chợ nấu cơm, 1 đứa rửa bát, còn buổi chiều thì đổi vai. Cứ sáng học xong thì qua luôn “chợ Sinh Viên” mua đồ ăn rồi về nấu, mua luôn cả buổi chiều.
Thằng Long không biết nấu ăn, chỉ biết mỗi món thịt rán cho nên lúc nào cũng tranh phần cắm cơm và rửa bát, còn Hùng thi khi nào cũng lọ mọ đi chợ và nấu thức ăn. Thoát được cái cảnh rửa bát, Hùng cũng sướng lắm rồi. Vì lúc ở nhà, lúc nào cũng bị mẹ bắt rửa bát thành ra nó nhờn, không muốn sống cuộc sống sinh viên mà… rửa bát nữa.
Long có cái tật là đến 17h là phóng xe lên Phố Huế để nghe kết quả sổ số rồi gọi điện về báo cho mấy người ở quê. Sau này Hùng mới biết là hắn được thuê để làm như thế, và tiền lương mỗi tháng đủ cho cuộc sống của hắn ở trên này mà không cần phải xin bố mẹ nhiều.

Từ khi Long đến ở chung đến nay đã được 2 tuần rồi. Ngày thứ bảy, trời khá đẹp…
“ê mày, đi xem phim không?” – Long hỏi.
“Điên, tự dưng 2 thằng con trai rủ nhau đi xem phim. Đồng tính à?” – Hùng bĩu môi.
“Có mày khùng ấy! Đi xem với bồ tao và bạn nó chứ đi với mày mà thần kinh à?” – Long cự lại.
“Sao trước giờ không nghe thấy mày nói gì về bồ cả. Mới quen à?” – Hùng nghi ngờ.
“Yêu từ thời cấp 3 mà. Xinh nhất khối đó! Làm tao phải tán mãi 2 năm trời mới đổ đấy!” – Long tự hào.
“Thế 2 năm trước đó, em ấy của người khác chứ gì?” – Hùng cười khinh khỉnh.
“Ờ, yêu 1 thằng khác lớp. Sau đến 12 mới quay lại yêu tao!” – gãi gãi mũi, hắn trả lời.
“2 đứa mày đi đi, tao làm bình phong làm cái quái gì?” – Hùng nhún vai.
“Nói như mày thì nói làm đéo gì! 2 đứa 2 xe chở 2 em, hiểu chưa?”
“ờ ờ! Thế còn…”
“Tiền mày không cần lo. Đúng 7h mày phóng tới trước trường Văn Hóa đợi tao rồi đi!” – Hắn chốt luôn.
“ờ ờ… Được thôi!” – Hùng nhún vai rồi lẳng lặng nấu ăn tiếp.

Đúng 7h, hắn có mặt trước trường Văn Hóa, gọi mãi thằng Long mới nhấc máy, hóa ra hắn… đứng bên kia đường. 2 thằng kéo nhau đi ăn tối xong xuôi rồi chạy qua chỗ trọ của 2 nàng.
“Á nồ, bọn anh đến cửa rồi nhé!” – Long đứng trước ngõ, gọi vào cho bồ.
“ờ ờ… rồi thì đợi!” – và sau khi nghe được vài câu thì nó ấp úng, rồi đứng đợi luôn.
Ngõ thì gần trường, mà lại ít người ra vào, đèn đường thì cách đó chừng phải 20m thành ra 2 thằng đứng trước ngõ mà giống y chang mấy thằng đang rình tìm đối tượng mà cướp.
“ể, bồ mày có xinh không mậy?” – Hùng hỏi, mở đầu câu chuyện kéo dài thời gian chờ.
“Xinh nhất luôn. Mà lúc trưa cho mày xem ảnh rồi còn gì?” – Long ngạc nhiên.
“Ảnh thì có thể chỉnh sửa được mà! Còn ngoài đời thì chưa chắc à nha!” – Hùng nghi ngờ.
“À, thế cái đứa ở cùng phòng thì có ngon không mày?” – Hùng hỏi tiếp.
“á ha ha… tao tưởng chuyện gì, hóa ra là muốn hỏi xem con nhỏ mày sắp đèo có xinh không chứ gì? Xời, mày cứ yên tâm đi, bạn thân của vợ tao thì xinh phải biết luôn!” – Long phá lên cười.
“ờ ờ…” – Hùng xấu hổ vì bị đá trúng tim đen. Sau đó vội lảng sang chuyện khác để khỏi bẽ mặt.
Sau 15’ chờ đợi, trong ngõ đi ra 2 người.
“đây rồi, làm chờ mãi!” – Thằng Long ngước nhìn rồi cười.
Đi bên phải là 1 cô gái tóc uốn xoăn, xinh xắn, dễ thương và mặc 1 cái quần vải rất ngắn. Lần đầu tiên ngoài Ly ra, Hùng mới thấy một đứa con gái ăn mặc ngắn như thế này. Mà Ly thì mặc ở nhà, đằng này đang chuẩn bị đi chơi mà cô gái này lại ăn mặc ngắn quá cỡ đi. Cái áo trắng với khuy cài tô điểm thêm cho gương mặt vốn đã dễ thương lại càng thêm hút hồn Hùng.

Bên trái là một cô gái dịu dàng thùy mị, mặc áo khoét ngực thật khiêu gợi.


Hùng cứ mê mẩn nhìn cả 2 người, còn thằng Long thì cứ tủm tỉm khen.
“Trang điểm sao mà lâu vậy? Rườm rà!”
“hihi… bắt anh đợi cho biết tay!” – cô gái với cái áo khoét ngực cười trả lời.
Rồi cô leo lên xe Long, hắn cười tình thật dâm đãng, còn cô gái thì cứ nhè vai hắn mà đập – “Không được trêu vợ như thế!”.
“à giới thiệu với mày, đây là Hiên bạn thân của vợ tao!” – Long quay sang cô gái mặc áo trắng rồi nói với Hùng. – “Giờ ra rạp luôn ấy nhỉ?”. Và không chờ xem Hùng như thế nào, Long quay lại thủ thỉ luôn với vợ.
Và 2 cái Nouvo đen và xanh lá cây lần lượt nổ máy rồi thẳng tiến tới rạp chiếu phim Quốc Gia.
3 gói bỏng ngô và 4 chai pepsi được 2 thằng cầm vào cùng cho 2 nàng. Rạp chiếu phim tối nay vắng tanh như chùa bà Đanh, lèo tèo được vài mống. Không biết có phải vì đây là phim hành động hay là vì bọn nó chọn nhầm ngày mà khu vực ghế ở khu gần cuối cùng chỉ trơ trọi 4 cái của bọn nó, còn lại vắng hoe. Mà 5 cái hàng ghế đầu thì lại chật ních người, lúc vào phim thì lại di chuyển hết chỗ này đến chỗ khác mà tách ra thành các nhóm nhỏ, chủ yếu là các đôi với nhau.
Hùng và Long ngồi 2 bên, còn 2 cô nàng thì ngồi ở giữa.
Đèn tắt, bóng đen bao phủ căn phòng. Và…
“ầm ầm….”
“bùm…. Pằng chíu…..”
“aaaa…..”
“get out….”
Những âm thanh chát chúa của bộ phim hành động vang lên ngay từ đầu phim. Kể ra phim cũng hay, có sự tham gia của diễn viên hành động nổi tiếng là Vin Diesel và diễn viên nữ người Nga xinh đẹp. (cái phim gì gì mà đến đoạn giữa phim, con này chạm vào ngực thằng Vin Diesel một lúc, sau đó… có thai luôn, Vãi!)
“anh là bạn của anh Long à!” – cô gái tên Hiên bắt đầu mở lời hỏi nó.
“à, mình là bạn cùng lớp với Long!” – Hùng ấp úng.
Giữa tiếng phim ầm ầm, lùng bùng trong tai với những tiếng súng nổ, bom rơi… hắn đâu có nghe được Hiên nói rõ gì đâu, và cô gái cũng vậy. Phải nói vài lần mới hiểu được bên kia đang hỏi cái gì.
Sau 1 lúc tầm 30’, cả 2 mới rút được kinh nghiệm là phải ghé mặt gần lại với nhau thì mới rõ được bên kia đang nói gì. Và câu chuyện cứ tiếp tục như thế, mặc kệ bộ phim đang nói về điều gì.
“bên trường anh có hay tổ chức gì không? Bên trường em á, nhiều lắm nha! Nào là…” – rồi cô nàng hào hứng kể từng chuyện, từng chuyện trong trường, trong lớp từ hôm đầu nhập học cho đến giờ. Nào là cuộc sống ở đây khác với Hải Phòng, cảm thấy không thích hợp nhưng mà vẫn phải chịu đựng để học tập cho tốt. Nào là học Đại học thì thích hơn cấp 3, có nhiều người với nhiều lứa tuổi khác nhau. Tuần rồi còn có 1 anh xin nghỉ 1 tuần để về quê …cưới vợ….
Hùng chỉ biết mỉm cười nhìn cô gái huyên thuyên đủ mọi chuyện, thi thoảng mỉm cười và chêm vào đôi ba câu làm cô có hứng mà tiếp tục câu chuyện.
“Bùm bùm… choeng choeng….” – những tiếng động chát chúa kéo hai người về với hiện tại.
Màn đuổi rượt diễn ra, thằng con trai (Vin Diesel đóng), kéo cô gái thoát khỏi đám người đang rượt theo như một màn biểu diễn Hiphop. Cả 2 ngó mặt lên nhìn rồi thi thoảng xuýt xoa khen hay.
“à này….” – Hùng quay sang tính kiếm cớ bình luận pha vừa rồi. Cũng đúng lúc Hiên quay sang, trùng hợp 2 người cùng nói 1 câu.
2 cái mũi chạm nhẹ vào nhau, đôi mắt nhìn thẳng vào nhau. Cả 2 bất ngờ rồi “đứng hình” trong giây lát. Nói đúng ra thì mắt Hùng đang nhìn vào mũi của Hiên và mắt cô thì lại đang nhìn vào mắt Hùng. Cứ thế vài phút trôi qua trong tĩnh lặng, hơi thở thơm tho của Hiên nhẹ nhàng len vào mũi của Hùng làm cậu ngất ngây không dám thở mạnh.
Thời gian như ngừng trôi với 2 người. Và cảm nhận ra được sự thẹn thùng này, 2 người vội vàng quay đi, bẽn lẽn nhìn lên trên màn ảnh mà không nói thêm câu nào. Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt 2 người.
“Em xin lỗi, đáng ra…” – Hiên bẽn lẽn ghé sát vào Hùng như ban đầu.
“ơ, là lỗi của mình mà! Lúc nãy Hiên hỏi chuyện gì à?” – Hùng cũng bối rối trả lời.
“Cái đôi này lúc nào đi xem phim cũng bỏ em 1 mình hết trơn á!” – Hiên giận dỗi.
Bất ngờ điện thoại lóe sáng, Hiên vội đọc tin nhắn rồi hí húi nhắn tin trả lời. Trong khi đó, Hùng ngó sang nhìn xem đôi bên kia đang làm gì.
Long đang kéo vợ vào lòng mà hôn chùn chụt liên tục. Có lẽ không phải là lần đầu, và cũng có thể là hôn nhau từ đầu phim cho đến giờ, vì thấy 2 người này say mê lắm. Tay Long vòng qua vai, lọt thỏm giữa khe áo và đang bóp 1 bên ngực của vợ liên tục. Thi thoảng Hùng còn phát hiện ra rằng 2 đứa đang rên nhẹ ngay bên cạnh Hiên nữa.

Bối rối, hắn quay lại nhìn màn ảnh. Một lúc sau, Hiên nhắn tin xong và 2 đứa lại tiếp tục trò chuyện bình thường. Hùng cảm giác được như hơi nóng lan tỏa từ má của Hiên truyền qua cho hắn. vừa nói chuyện, 2 đứa vừa đưa tay bốc bỏng ngô lên ăn, đưa Pepsi uống.
“Bùm….”
“Let’s go!”
Tiếng súng của cả đoàn xe máy bắn vào tòa nhà, tiếng thằng diễn viên chính lôi con diễn viên xinh như mộng chạy khắp nhà tránh đạn, làm tất cả giật mình vì bất ngờ.
“aaa” – Hiên bật thốt lên.
Do không cẩn thận nên chai Pepsi của Hiên rơi xuống, nước chảy từ đùi xuống tận dưới chân phải của Hiên. Hùng cũng giật thót mình nhìn xuống, cái cặp giò thẳng ro ẩn hiện dưới ánh sáng mờ mờ lúc nãy ở ngõ, giờ đã rõ ràng dưới ánh mắt của Hùng.
Vội vội vàng vàng, Hiên mở túi xách lấy giấy ăn ra lau.
“để mình giúp!” – Hùng bối rối lấy 1 phần giấy ăn nơi Hiên rồi hai đứa cùng thấm nước coca trên đùi của Hiên.
Bên kia, 2 đứa kia vẫn đang ôm nhau và hôn hít như không có chuyện gì.
Bộ phim chuyển cảnh đến chỗ thằng Vin Diesel đang cởi trần, mới tắm xong. Còn cái con bé diễn viên thì đi đến gần, chạm tay lên ngực của Vin Diesel. 2 đôi mắt đắm đuối nhìn nhau.
Ở dưới này, 2 đứa cũng đang ngước nhìn lên trên màn hình, chờ đợi 1 màn hôn hít đắm đuối. Và không biết trời xui đất khiến thế nào, mấy tờ giấy thấm rơi khi nào chẳng biết, chỉ còn 2 bàn tay đang thi nhau vuốt ve cặp đùi của Hiên, 1 của cô, 1 của Hùng. 2 đứa còn đang xem phim, cũng chẳng biết tay mình đang xoa xoa đùi, trơn mứt và mát lạnh.
Nhưng mà chẳng có cảnh hôn nhau nào cả, sau 30s nhìn nhau đắm đuối thì 2 diễn viên tách nhau ra. Hiên và Hùng cũng thở phào, lúc này cả 2 mới giật mình nhìn lại. Hùng đang đặt cả bàn tay lên đùi Hiên mà xoa, còn cô thì đã đặt tay lên phía trên tay Hùng lúc nào không biết.
 
Chương 10: Lần đầu sàm sỡ.

Hùng rút tay về, bối rối không biết làm gì với hành động vừa mới xảy ra. Thô lỗ quá, sàm sỡ con gái người ta giữa thanh thiên bạch nhật! Giờ xử lý thế nào? Chuyện này mà để cho thằng Long biết được thì có mà…
Bao câu hỏi quay cuồng trong đầu của Hùng. Cuối cùng, hắn quyết định xin lỗi Hiên vì chuyện này.
Hắn quay sang, thấy Hiên đang ngồi thẳng lưng, đầu cúi gằm, xấu hổ. Hắn cũng lặng người.
“xin lỗi, mình không cố ý! Tại phim…” – hắn lí nhí trong miệng, không biết người ta có nghe thấy gì hay không? Người đâu dễ thương quá trời, chân thon thả và mát rười rượi. Đó, lại nghĩ lung tung rồi.
“Không sao đâu…. là lỗi của em mà!” – Hiên cũng lí nhí đáp lại lời nó.
Và cả 2 đứa lại tiếp tục xem phim. Đang đến đoạn bắn nhau.
“Thế lúc nãy….” – Hiên ngập ngừng tựa sát vào Hùng.
“Sao cơ?” – hắn giật mình.
“Lúc nãy…. thế nào?” – Hiên lủng bủng.
“Thế nào là thế nào?” – Hùng ngẩn ngơ.
“ghét quá đi!” – Hiên bực bội đánh 1 cái vào tay Hùng. – “lúc nãy cảm thấy thế nào?” – cô cố lấy hết can đảm, nói nhanh với Hùng, rồi lại cúi gập đầu xuống.
ktt_6-7_nucuoi1_kienthuc.jpg


“mát rượi và …thích lắm!” – Hùng bối rối trả lời.
“Hừ…” – Hiên đưa đôi mắt lên lườm Hùng, khiến hắn giật thót hết cả người, vội ngồi lại ngay ngắn, hướng mắt lên màn hình mà xem.
Gác chân lên nhau, Hiên lấy cái túi xách để ngang để che cặp đùi thon, rồi tiếp tục tựa vào thành ghế, ghé sát Hùng mà thủ thỉ.
“Đưa cái tay lúc nãy đây!” – Hiên ra lệnh.
Hùng bối rối đưa tay phải lên cho Hiên nắm.
“chừa cái tội sàm sỡ đi nè!” – Hiên đập mạnh 1 cái vào mu bàn tay Hùng, làm hắn suýt tí nữa thì la oai oái lên.
“đưa tay kia đây!” – Hiên lại tiếp tục.
Hắn đưa luôn tay trái cho Hiên cầm.
“Vuông cái khuỷu tay ra, như thế!” – Tay trái Hiên tỳ lên cái túi xách và cầm lấy tay trái của Hùng. Tay phải nắm lấy cùi chỏ và điều chỉnh cho ngang với thân ghế, kéo qua 1 chút.
Tay phải giữ cùi chỏ, tay trái cầm bàn tay trái của Hùng rồi hạ thấp xuống dưới mặt ghế tựa. Xuống được 1 lúc rồi thì Hiên nhích người qua, để luôn tay trái của Hùng lên trên đùi lúc nãy dính Pepsi.
“Phải lau cho sạch đấy nhé!” – Hiên vẫn lườm lườm Hùng từng chút một.
Hùng bối rối không biết phải làm sao với cô gái này, trong tình trạng như thế này.
Vẻ mặt Hiên bình thường, tay trái chống lên chiếc túi rồi tựa cằm, tay phải để dưới tay trái. Gần như cả người Hiên đang trong trạng thái che chắn cho bàn tay của Hùng. Thấy mọi việc vẫn bình thường, Hùng bắt đầu di chuyển tay và xoa xoa đùi của Hiên, mặt cô vẫn bình thường và đang chú ý xem phim.
291977_400.jpg


Xoa xoa cái đùi phải chán chê, hắn bạo gan thọc tay vào, cạ mu bàn tay vào đùi bên trái.
Ngay lập tức, Hiên lườm hắn 1 cú như cảnh cáo. Rồi sau đó hơi nhấc chân lên và kẹp tay hắn vào giữa, cho sờ và bóp đùi thoải mái.
Được 1 lúc, tay hắn mát lạnh giữa cặp đùi thon thả kia. Hắn bạo dạn di chuyển lên gần, rồi lên gần. Cho đến khi tay hắn chạm vào chiếc quần vải ngắn. Hắn cố tình thúc nhẹ vào đó 1 cái rồi lại di chuyển xuống sờ đùi như lúc trước.
Hiên ghé mặt lại sát gần và gằn giọng với hắn.
“Chỉ lần này thôi đấy nhé!”
“Ờ, chỉ lần này thôi!” – hắn đáp, rồi lại tiếp tục bóp lấy đùi của Hiên.
“Nới lỏng và cởi ra!” – Hiên lại tiếp tục gằn giọng ra lệnh cho hắn.
Không biết khi nào, tay phải của cô đã đi qua phần ranh giới giữa 2 ghế và đang đặt trên đũng quần của Hùng. Hắn bối rối nới lỏng thắt lưng, cởi cúc quần và kéo xéc xuống. Lập tức tay Hiên luồn vào nắm lấy con lươn mà tuốt, mà bóp.
Hắn cũng không vừa, vừa xoa vừa bóp đùi của Hiên, thi thoảng lại di chuyển lên cao, cà ngón út vào đũng quần của Hiên. Bên xoa bên nắn không ai chịu thua ai cả.
Với tình cảnh hiện giờ, người ngồi 1 bên cũng không thể nào biết được 2 đứa đang làm cái gì, vì chỉ thấy lưng 2 đứa che hết góc khuất mà thôi. Và sẽ như thế nếu như không có tiếng nhạc vang lên, hết phim.
Hiên lật đật rút tay ra, Hùng cũng vậy. Hắn chỉnh lại cúc quần, kéo xéc lên thì đúng lúc điện sáng. Đành để việc chỉnh lại thắt lưng sau vậy. Vì bên kia, 2 đứa kia bắt đầu đứng dậy ra về.

2 chiếc xe sánh vai nhau đi trên đường phố Hà Nội. Về đến gần ngõ, Long thủ thỉ với Cẩm – vợ nó điều gì đó. Long nói Hùng dừng lại.
“2 đứa tao đi có chuyện 1 chút, mày chở Hiên về trước đi nha!”
Nói rồi 2 đứa phóng đi luôn, để Hùng chơ vơ đứng với Hiên trước ngõ.
“Không hiểu 2 đứa nó đi đâu ấy nhỉ?” – Hiên bất ngờ.
“Cũng không biết được. Giờ sao đây? Đi chơi chút nữa nha!” – Hùng gợi ý.
“Nghĩ sao đi chơi vậy?”
“Tại lúc nãy đang lâng lâng….” – Hùng cười hi hi trả lời.
“Ghét cái mặt! Cho 1 lần đó thôi nha. Đừng có ham!” – ngồi ở sau, Hiên đưa tay dí dí đầu của Hùng.
Tay của Hùng lại tiếp tục lần mò xuống mà xoa và bóp nhẹ đùi của Hiên. Hiên giật mình
“thôi, nãy chưa đủ à?”
“Sao mà đủ được. Tay đang còn mỏi này!”
“Miệng lưỡi dẻo quá ha! Đứng đây lỡ người ta bắt gặp thì sao?”
“Xời, tưởng gì! Chẳng có ai đâu mà lo!” – Hùng chống chế.
“Nhìn xem, chỗ này tối om om, ai thấy? Đi từ trong xóm ra thì kiểu gì chẳng có đèn? Mà đi từ trước tới hay từ sau tới thì ánh đèn phản chiếu vào, biết rồi còn gì!”.
“Nỡm!”
Tuy nói thế, nhưng Hiên vẫn dựa vào vai của Hùng, đưa 1 tay ra trước sờ soạng đũng quần, 1 tay đưa lên mở 1 cúc áo rồi thò tay vào trong mà xoa. Hùng thì 1 tay luồn ra phía sau đỡ lấy lưng Hiên mà ép vào. “Tòa núi đôi” cũng như vậy mà mềm mại dán chặt vào lưng nó, khiến nó cảm thấy nóng ra rả. Tay còn lại hắn đang xoa đùi của Hiên, di chuyển lên bẹn rồi lại vòng xuống đầu gối.
(Đổi nhân vật nam và nữ trong ảnh nha!!)
2.jpg


Hơi thở nóng hổi “hờ…. ờ… ờ…” của Hiên cứ phả vào tai nó liên hồi khiến tim nó đập loạn xạ.
Nó đưa tay sâu hơn, nắm lấy đũng quần của Hiên mà bóp. Hiên giật nẩy mình lên.
“Thôi, chỗ đó không được!”.
“Em nhấc lên 1 chút nào!” – Hùng nài nỉ.
Thấy nói mãi không nghe, Hiên đành nhấc người lên 1 chút, ngồi lên luôn mấy ngón tay của Hùng. Bàn tay kia chiếm trọn phần ngoài vùng bí ẩn, xoa xoa và bóp bóp liên hồi.
Tay Hiên luồn xuống kéo xéc của Hùng ra và đưa vào nắm lấy con cu. Hùng giật mình nhưng mấy ngón tay kia đã nắm được chỗ hiểm.
Không thua kém, hắn lần lượt di chuyển tay từ đũng quần lên đến eo, rồi xoa xoa cái bụng phẳng lỳ kia, thì thào.
“Cho mình sờ tí nhé!”
Vừa nói, hắn vừa bóp vú Hiên mấy phát, rồi sờ soạng tìm chỗ vào.
Hiên lườm hắn 1 cái rồi đưa tay xuống giật 2 cúc cho tay nó thò vào mà nắm lấy áo lót. Cả bụng thon của Hiên và lưng của Hùng ép chặt lấy cánh tay bị bẻ ngược ra sau, nắm lấy từng cái bánh bao thơm tho một.
Một lúc trôi qua, Hiên khó khăn lắm mới giật được tay hắn ra.
“thôi, dừng lại đây nhé!” – cô lườm yêu với hắn.
“ờ!” – Hùng bối rối.
“Chụt… dễ thương quá đi!” – cô hôn chụt 1 cái lên má rồi nhảy xuống xe.
“em, đợi anh chút!” – Hùng thấy thế cũng xoay người xuống, nắm lấy tay Hiên mà kéo lại.
“Gì thế?” – Hiên thắc mắc.
“chụt….ự…” – Không cần phải nói nhiều lời. Hắn ôm Hiên vào lòng rồi đặt lên môi nàng nụ hôn cháy bỏng.
Thân hình Hiên bất ngờ đón nhận nụ hôn, đang mềm nhũn khi tựa vào yên xe. Hắn đưa tay phải ra sau nắm lấy mông mà bóp, rồi đặt tay giữa cái khe kia mà kéo ép Hiên về, bóp hết lần này tới lần khác. Môi hắn đang chiếm trọn môi cô, lưỡi cả 2 đang quấn quít lấy nhau. Tay còn lại của hắn đưa lên mà bóp vú của Hiên, mạnh mẽ không thương tiếc mặc cho tay cô đang cố gắng gạt ra.
1.jpg


Sau mọi cố gắng, Hiên đẩy được người hắn ra. Lạ lắm, yêu lắm nhưng mà cái gì cũng phải có giới hạn. Cô cười tình với hắn rồi nhìn hắn đắm đuối.
“Anh… thích em và khoảnh khắc này sẽ… còn lại mãi trong anh… không phai mờ!” – Hắn lấy hết dũng khí nói 1 câu hoàn chỉnh.
“hihi….” – Hiên cười khúc khích. – “trước đó phải đóng chuồng, đừng để bồ câu bay đi cái đã kìa!”.
Hắn giật mình nhìn xuống, hóa ra xéc chưa kéo, mà con cu thì đang thò đầu ra ngoài. Cười hề hề, hắn đưa thay chỉnh lại quần rồi đứng nhìn cô.
 
Chương 11: Trong căn nhà đang xây

“bye nha!” – Hiên vẫy tay chào hắn rồi tách ra khỏi chiếc Nouvo chuẩn bị đi vào nhà.
“Anh sẽ đưa em vào!” – Hùng giơ tay nắm lấy eo thon của Hiên kéo lại rồi nói nhỏ.
Đi thẳng, lượn sang phải, rồi sang trái. Hùng đưa nàng vào đến xóm trọ của nàng.
“Muốn vào chơi không?” – Hiên hỏi.
“Hỏi bằng thừa, tất nhiên là muốn rồi!” – Hùng cười.
Nói rồi chờ Hiên mở cửa xóm trọ, hắn giông thẳng xe vào sân luôn.
Xóm trọ có 2 tầng và tổng thảy là 6 phòng. Mỗi phòng đều có vệ sinh riêng và phòng của Hiên với Cẩm ở tầng 2, phía ngoài cùng. Hắn khóa cổ xe, càng xe lại theo lời Hiên dặn rồi đi lên cầu thang rồi đi đến phòng cuối cùng. Cả xóm trọ phòng nào cũng đóng hết cửa, le lói ánh sáng thoát ra qua các khe trên cửa sổ và cửa chính mà thôi. Phòng của 2 đứa lại là phòng cuối cùng của dãy, lại là phòng gần với con hẻm nhất nên khi đứng từ ban công thi thoảng có thể nhìn thấy những người ra vào xóm trọ hoặc là từ ngoài hẻm đi vào xóm.
“Ngồi chơi!” – Hiên đáp gọn lỏn khi hắn bước vào trong nhà, rồi cầm bộ quần áo bước vào nhà tắm.
Hùng ngồi trên ghế nơi bàn học rồi quan sát toàn bộ căn phòng. Bàn học ở gần cửa sổ và sát cửa ra vào, đối diện đó là giường ngủ. Cuối chân giường là 1 tủ gỗ đựng quần áo của 2 đứa con gái. Đầu giường chính là bức tường nhà tắm, từ chỗ bàn học sát ngay cửa nhà tắm chính là 1 khu vực nhỏ để nấu ăn và có cửa sổ nhỏ thông ra ngoài đường. Cửa ra vào ở sát cửa sổ và nhìn thẳng vào tủ đựng quần áo luôn.
Quan sát xong, hắn lại nhẫn nại ngồi chờ Hiên thay quần áo.

“Đâu rồi nhỉ? Đúng là đoạn này…. rồi tới đây… quẹo…. rồi, chính xác!” – Thằng Long tặc lưỡi lầm bầm 1 mình và xoay xoay chở Cẩm đi lòng vòng trong con hẻm “Phố Hoa Bằng”.
“Mình đi đâu đây anh?” – Cẩm tò mò hỏi Long, vẫn chưa biết được hắn dừng chân ở điểm nào. Nàng chỉ biết bám lấy eo của Long, nhớ lại lời Long nói “đến chỗ này thích lắm!” lúc nãy mà thôi. Kệ cho hắn dẫn đi đâu thì dẫn.
“Đến rồi!” – Long dừng xe cái “két!”, bất ngờ làm cho Cẩm đang ôm thì đẩy thẳng lên làm hắn suýt tí là rời khỏi chỗ ngồi.
“Cho chừa cái tội đi ẩu!” – Cẩm đấm mạnh vào lưng nó 1 phát, mặc cho nó đang loạng choạng ở phía trước.
Cả 2 đang dừng lại ở 1 căn nhà đang xây dở dang, tối om như mực. Ánh đèn vàng xa xa của những bóng đèn điện không thể soi sáng được những gì trong cái căn nhà này. Ở xung quanh thì toàn là cửa hàng, đã đóng cửa tắt đèn tối om om từ lâu, khiến cho chỗ này vắng lặng như tờ.
“Đứng đây chút nha!” – Long dừng xe, tắt máy. Đợi Cẩm bước xuống rồi đưa xe thẳng vào lối vào phía bên cạnh của ngôi nhà.
nha%20gia%20lam%202.JPG


“Ế, đi đâu đấy?” – Cẩm gọi giật lại khi thấy hắn ung dung dắt xe vào ngõ tối để nàng 1 mình đứng lại. Không đủ can đảm, nàng lò dò bước theo cái chấm trắng của biển số xe cách nàng có gần 1m, sau lưng của hắn luôn.
Xe dừng lại, Cẩm mới nhận ra đây đã là cuối cùng của ngõ rồi. Mà nhìn đi nhìn lại thì hóa ra đây là lối ra vào ở phía bên của căn nhà chứ không phải là ngõ. Mà cũng chẳng biết Long đưa nàng vào đây để làm gì.
“Thấy thích chỗ này không?” – Chưa kịp định thần, Cẩm đã cảm thấy Long ôm nàng vào lòng. Hai tay nắm chặt lấy lưng mà ghì chặt lấy nàng, khác hẳn mọi khi. Hơi thở gấp gáp, giọng nói run run.
“Tối thì mồ, thích cái gì!” – Cẩm đẩy Long ra 1 chút cho dễ chịu.
2 tay Long vẫn đang nắm lấy 2 bên eo của Cẩm mà ghì vào, như thèm khát, như không muốn buông ra. Hai chiếc mũi chạm nhẹ lấy nhau, hơi thở phả vào mặt nhau từng hơi, từng hơi một.
1331057311_the-vow-poster.jpg


“Hôm nay ăn mặc đẹp thế?” – Long hỏi, hắn bồn chồn lắm rồi.
“Thì đi chơi có bạn anh nữa, phải ăn mặc đẹp chứ sao?” – Cẩm trả lời hắn. Nàng thấy hắn có vẻ bồn chồn thế nào ấy, liền tựa đầu vào vai hắn, lặng im.
“Muốn chơi em quá!” – Hắn lẩm bẩm vào bên tai nàng, rồi phả một hơi thở khiêu gợi vào trong tai nàng làm cho thân thể nàng run lên liên hồi.
2 tay hắn đưa xuống, luồn dưới gấu váy lên rồi 1 tay xoa đùi, 1 tay bóp nhẹ mông và cái quần lót của nàng.

“Ghét quá đi!” – Cẩm đấm nhẹ vào ngực hắn, rồi nàng ưỡn ngực chạm vào hắn, hôn lên bờ môi của hắn một nụ hôn nồng nàn.
“ưm… ư… ờ….”
Những tiếng thở gấp gáp của cả 2 đứa. Tay của Cẩm xoa lên cổ hắn, rồi luồn ra sau đầu ghì chặt lại, hôn lấy hôn để. Lưỡi hắn đá xoáy lung tung trong cái miệng thơm tho của nàng. 2 tay hắn xoa bóp liên hồi trên cặp chân mà lúc nãy đang còn ẩn hiện dưới cái váy mỏng.
tu-the-lam-tinh-goi-cam-nhat-3.jpg


Đặt nàng tựa vào yên xe, hai tay hắn chiếm lĩnh lấy 2 bầu ngực mà xoa, mà bóp nhẹ. Hắn hôn dần dần từ môi nàng xuống đến cằm nàng, lưỡi hắn nhớp nháp đưa 1 đường từ cằm nàng xuống cổ, rồi vòng hết bên này sang bên kia chiếc cổ thon dài của nàng.
5_43_1306401503_8_kim-phuong-4.jpg


Nước miếng của hắn tứa ra như kết quả thèm thuồng của chiếc miệng, liếm cho đến khi cổ nàng dính đầy nước ướt đẫm, rồi hắn liếm xuống giữa cái khe của bầu ngực, 2 tay vẫn xoa bóp đều đều.
“ơ… ơ…. a..a..” – những tiếng rên nhỏ êm dịu như tiếng mèo cái đến mùa của nàng vang lên trong tai hắn. 2 tay nàng ghì chặt lấy đầu của hắn mà nhấn xuống khe giữa 2 bầu vú, như muốn cái lưỡi tham lam này làm ướt ngực nàng và không cho nó di chuyển sang vị trí khác.
70_43_1333974086_08_l3_54a14.jpg


Hắn luồn hai tay ra sau kéo cái séc váy xuống, nàng đang trong cơn thèm khát liềm uốn éo người để nó có thể tuột 2 vai váy xuống, cởi luôn cái áo ngực rồi kéo hẳn cái váy xuống dưới bụng, lộ ra cặp nhũ hoa căng tròn.
“ơ… ưm….ư…” – nàng rên lên từng tiếng khi cái miệng nhẫy nước kia nuốt trọn lấy 1 bên vú của nàng, bên kia được bóp nhẹ bởi tay của hắn và 1 tay còn lại hắn đang luồn ra đỡ lấy eo nàng cho khỏi bị ngã ra sau trong khi nàng đang hứng.
“phì.. ì… ừ… ừm…” – hắn thở phì phò từng hơi khó nhọc. Ngấu nghiến liếm và nhay nhay đầu ti của nàng, cố gắng mở to miệng đớp từng miếng như muốn nuốt luôn cả bầu vú kia vào mồm.
Vú con gái mềm mại lắm, sướng tay lắm khi hắn thả dàn cho tay bên kia tìm kiếm cảm giác hứng thú thêm cho cái miệng.
Nàng đưa cả hai tay ghì chặt lấy đầu hắn vào 1 bên ngực, cằm đặt ngay trên đầu của hắn và tận hưởng cảm giác rân rân đang lan tỏa từ vú bên này sang bên kia rồi lan ra cả người, len lỏi vào tận trong tâm trí.
cho-con-bu-7-su-that-thu-vi-co-the-ban-chua-biet.jpg


Ướt hết bên trái, hắn chuyển qua mút vú bên phải và chuyển luôn cả tay. Hắn lại tiếp tục ngấu nghiến vú bên này như lúc nãy. Nàng 1 tay vò lấy tóc hắn, 1 tay đưa lên đặt trên tay hắn đang ngự trị trên ngực bên phải rồi cùng nhau nắn bóp, mơn trớn.
Có vẻ như cái cảm giác khá giống nhau khiến hắn muốn có nhiều những cảm giác khác hơn. Và thế là nó ghì chặt eo nàng lại, tay trái cùng nàng ngày càng bóp mạnh hơn, còn cái miệng thì như con sói thèm khát, xâu xé cái bánh bao nóng hổi ở ngày trước mắt.
Nàng ngửa cổ về phía sau, ưỡn ngực lên cao như muốn tống luôn cả vú bên này vào mồm nó, như muốn hắn làm cho nàng sướng hơn, sướng hơn trước nữa kia.
Cái sự nhớp nháp của nước miếng tại vú bên trái được hắn đưa tay xoa khắp vú nàng, rồi xuống đến cái bụng thon thon của nàng.
“ơ…. ơ…. ưm.... ư…..ưm…” – nàng rên liên hồi, nhấp nhổm liên hồi làm cho hắn càng khoái chí, càng “đớp đớp” ngày một dữ dội và gấp gáp hơn.
Tay nàng đang nắn bóp ngực trái, nó mút và liếm láp ngực phải, còn tay trái hắn đang xoa nhẹ cái eo thon.
“Khoan anh… ơ… ư… từ…. ư…” – nàng hoảng hốt giật mình nhưng những lời nói đó đã bị chặn lại bởi đôi môi của hắn đang chiếm trọn lấy miệng nàng.
Thì ra tay của nó đã luồn từ bụng nàng xuống dưới bướm, rồi đưa 2 ngón tay mà đâm vào trong và chọc ngoáy nàng liên hồi.
2 tay nàng ú ớ đẩy ngực hắn ra mà không được, tay phải hắn đang luồn ra sau đỡ lấy đầu nàng, ghì vào mà hôn hít, còn tay trái thì đang cày phá cái mảnh đất thần bí của nàng.
Vì 2 chân nàng đang kẹp lấy hông hắn từ trước, cho nên không cách nào khép lại để chống cự cái hành động chọc ngoáy của hắn được.
“có….thích không?” – hắn thở hổn hển khi vừa mới rời khỏi môi nàng, tay kia vẫn móc liên tục.
“ư… ơ… thích… thích lắm… lắm ấy…. ơ…!” – nàng ngồi trên yên xe, 2 chân kẹp lấy eo nó mà hẩy hẩy mông ra phía trước để lần lượt từng ngón tay của hắn tiến vào sâu hơn trong khe của nàng.
“Nhấc lên nào!” – hắn nói. Rồi sau đó dùng cả 2 tay kéo cái váy của nàng tụt xuống mông rồi xuống đùi, rồi ra khỏi đôi chân của nàng.
Nàng đưa 2 tay nắm lấy cổ hắn cho khỏi ngã ra sau, nhấc cặp mông lên rồi đong đưa về phía trước cho nó dễ dàng lột ra khỏi người nàng. Và chiếc quần lót đã nằm gọn trong tay của nó sau đó ít lâu, hắn định quăng qua 1 bên nhưng nàng giật lại và treo ở trên tay lái.
Không còn gì cản trở nữa, con cu của hắn từ từ đâm thẳng vào trong *** nàng, từ tốn từng tí một, ngoáy ngoáy cho nước nhờn thấm đẫm giúp nó tiến vào thuận lợi hơn.
“ơ… ư…” – nàng rên rỉ bên tai hắn, ôm hẳn lấy hắn rồi dựa hẳn đầu trên vai hắn, đưa mông hẩy lên mà tận hưởng sung sướng.
“anh … bắt… bắt đầu… luôn đây!” – hắn vừa thở hổn hển, vừa đưa con cu đâm vào đưa ra đều đặn.
lam-tinh3.jpg


“ư…. ưm…ư…” – những tiếng rên rỉ ỉ ôi như mèo khát tình của nàng làm cho nàng giờ đây trở nên man dại.
“ờ… ừ… hự…. ư…”
Hắn thốt lên từng đợt, từng đợt một hòa vào bản nhạc rên rỉ của nàng. Hông nàng đung đưa, *** nàng khi hẩy phía trước, lúc rút về phía sau hòa nhịp cùng từng đợt phang phập của con cu hắn. Từng nhịp, từng nhịp như chày giã gạo cắm vào cái lỗ của nàng.
Cứ thế, hắn chơi nàng liên tục không ngừng.
 
Chương 12: Ghen tuông trong ý nghĩ


“quả ấy mày ngu bỏ mẹ đi được, đáng lẽ ra phải tấn xuống 8 thì lại đưa quân đâu đâu!” – giọng 1 thằng con trai oang oang.
“mi nói như khỉ, hắn tấn bên mình, tau trong cánh thì phải đỡ cho bây chút chơ!” – 1 thằng khác cãi lại.
“Uầy, như rứa là được rồi! May mà trận sau…”
Những tiếng nói cười ồn ã vang lên trong cái ngõ nhỏ. Mấy thằng con trai đi chơi game về đang cay cú vì kết quả hơn thua vừa rồi. Thằng này cười, thằng kia tức giận, ồn ã hết cả lên.

“phì …. Phì…”
“hừ hừ….”
Những tiếng rên bị nén lại trong mồm của 2 đứa, không phát ra tiếng nào quá lớn và vang xa. Long cứ nhấp nhổm đẩy về phía trước, còn từ trên yên, Cẩm cũng hẩy người hòa vào nhịp di chuyển của Long.

“véo véo gì vậy mày? Bố cho chết bây giờ!” – giọng 1 thằng tức giận.
“thích đấy, làm đéo gì?” – thằng kia cãi lại.
“á, láo này…”
Rồi 2 thằng rượt nhau, lao thẳng vào căn nhà đang xây dở.
Tiếng chân chạy rầm rầm trong phòng phía trước, tiếng mấy đứa nói cười làm vang vọng cả căn nhà. Long giật mình ôm ngang eo Cẩm rồi bồng luôn nàng vào phòng bên cạnh, đổi diện với cái xe máy. May mà giữa phòng khách ngoài và khu vực phía sau được thông với nhau bởi lối đi bên ngách – nơi hai đứa đang chơi nhau. Và mấy đứa kia chỉ rượt nhau loanh quanh trong phòng khách rồi leo lên cầu thang, chứ nếu không bọn nó mà chạy ra phía sau thì chắc thấy cái xe của Long ở trong đó rồi.
Được 1 lúc, bọn nó cũng đi xa ra khỏi căn nhà.
Còn ở phòng bên cạnh, Cẩm đang đứng tựa lưng vào tường còn Long thì đang đè hẳn người lên nàng, thở hổn hển. Con cu của hắn chắc do kích thích mà cương cứng lên, chọc chọc vào giữa háng của nàng, làm nàng lại lên cơn nứng.
2 đứa đứng tựa vào cửa sổ căn phòng, thở hổn hết và vẫn chưa hết hồi hộp.
“may ghê nha, lúc đó mấy đứa mà chạy vào đây thì…” – Cẩm tựa hẳn đầu vào vai của Long, vừa thở hổn hển vừa thủ thỉ.
“Sợ gì tụi nó. Vào đây anh chiến hết!” – Long cố tỏ ra cứng cỏi, ôm Cẩm vào lòng.
Con cu của nó ỉu xìu hẳn xuống, lòng thòng chạm vào háng của nàng. Tay nó vòng ra ôm chặt lấy nàng không muốn rời xa.
“Teo hết cả rồi mà còn cứng. hihi…” – Nàng khúc khích cười rồi sờ sờ con cu của nó.
Chụt…. một nụ hôn dài đặt lên môi của nàng. Hắn đưa tay xoa xoa tấm lưng trơn mượt rồi vòng xuống dưới eo. Một tay ôm vai ghì nàng vào lòng, một tay xoa xoa bóp bóp mông nàng và hôn nàng không dứt.
“em… làm nó lên… đi!” – hắn nói khẽ trong tiếng thở gấp của hai đứa, khi thân thể mềm mại cọ xát vào với nhau.
Hắn và nàng lại hôn nhau, tay hắn vừa bóp vú vừa xoa xoa hết mông rồi đến đùi nàng không ngừng nghỉ. Nàng đưa hay tay nắm lấy con cu nó, bóp bóp, xoa xoa và cố gắng kích thích cho nó ngỏng lên như cũ.
“lúc nãy mấy đứa kia mà chạy vào đây thì không biết chuyện gì xảy ra nữa. Không chắc có thể yên bình thoát ra khỏi đây chứ chưa nói đến việc bảo vệ nàng.” – thằng Long trộm nghĩ.
“Biết đâu đánh mình xong, bọn nó lại lôi nàng ra rồi lần lượt hiếp thì sao nhỉ? Không, cặp vú này phải chỉ để tay mình bóp mà thôi!” – hắn vừa nghĩ thầm, vừa thoát khỏi cặp môi nàng rồi hôn vòng sang hai bên má nàng, 2 tay bóp 2 vú mạnh bạo khiến nàng bật thốt lên.
“Khiếp, trong đầu đang nghĩ cái gì mà bóp mạnh dữ vậy trời? Chắc lại sợ không đánh lại bọn kia, rồi chạy trối chết đây chứ gì?” – nàng hổn hển thở, suy nghĩ mông lung và vẫn xoa xoa cu cho hắn.
“đụ mạ. Bóp xong chắc từng thằng banh háng ra mà chơi nàng quá đi. Cái *** này không biết chịu được mấy thằng chơi liên tục nhỉ? Dâm quá đi!” – hắn lại nghĩ thầm đến những tình huống có thể xảy ra lúc nãy. Những ý nghĩ này không thoát ra khỏi đầu hắn được. Và hắn luồn 1 tay xoa mông, 1 tay đưa vào mà xoa xoa rồi ngoáy *** nàng liên tục. Nước dâm chảy ra ướt đẫm cả tay, cu nó từ từ cương lên, thẳng đơ trong tay nàng.
“Rồi bọn nó sẽ trói chàng lại, bịt dẻ vào mồm cho mình khỏi kêu. Không, chắc không đến nỗi như thế. Mấy đứa sẽ giữ chặt tay mình, giơ chân mình lên, rồi đưa tay vào mà móc cho mình nổi hứng để mà chơi. Ôi…. Chẳng biết lúc đó sao nhỉ? Sẽ bẽn lẽn chống cự hay hưởng ứng đây? Ôi… sướng quá, thích quá đi mất!” – nàng nghĩ thầm trong đầu, miệng cứ thốt ra âm thanh “ú ớ” không ngừng, mắt nhắm lại tưởng tượng đôi tay đang luồn lách trong âm hộ mình bây giờ là đôi tay của đứa nào đó trong mấy đứa vừa rồi.
“Em nứng lắm à? Nước dâm ra quá trời!” – một thằng bảo.
“Con em dâm đãng, anh cho em nứng luôn này!” – Một thằng khác gằn giọng rồi dí đầu nàng xuống, ấn con cặc vào miệng nàng. Cái con cặc to đùng chật khít miệng khiến nàng như thở không nổi nữa.
Nước dâm của nàng chảy ra từng đợt, từng đợt. Từng ý nghĩ thoáng qua trong đầu nàng lại càng làm nàng nứng tình hơn. Giơ 1 chân kẹp lấy eo của hắn, kẹp luôn cả bàn tay đang bới móc kia, nàng lim dim mắt rồi ngửa mặt về phía sau, hẩy người về phía trước liên tục như muốn mấy cái con cu trong tưởng tượng của nàng xé nát nàng ra.
Thằng Long không biết, hắn cứ thấy nàng hoang dại thì lại càng nứng lên. Nước dâm tràn hết ra tay nó, nàng cứ ưỡn người về phía sau, tay giữ lấy cổ nó ấn xuống ngực. Thế là nó đưa 1 tay ra sau nắm lấy eo giữ người nàng lại, tay kia móc liên tục, ngoáy liên tục trong lỗ đầy nước của nàng, miệng hết liếm rồi cắn hết bên vú này sang vú kia của nàng. Nàng ngất ngư trong cảm xúc mạnh, quên hết tất cả những thứ xung quanh.
“rồi bọn hắn sẽ chơi mình như chơi chó này! Mình sẽ phải cong mông lên, hẩy về phía sau đón nhận từng con cu một sau đó thử sự khác lạ từng thằng.” – nàng nghĩ, còn hắn thì đang xoay người nàng lại. Để tay nàng bám lên bậu cửa sổ, mông nàng không cần hắn chạm vào cũng tự giơ lên cao mời mọc hắn. Thấy thế, hắn liền đưa luôn con cu của mình vào, đẩy một phát thật mạnh làm cho cả thân thể của nàng chúi về phía trước.
“khít như thế này, không được để thằng nào chơi nàng được!” – hắn nghĩ trong đầu, và những ý tưởng đó khiến nó tức giận, nó chơi nàng mạnh bạo như kiểu hãm hiếp chứ không phải là làm tình. Không hề có chút thương xót nào, chỉ đơn giản là dồn hết sự tức giận và ghen tuông trong ý nghĩ của nó mà đẩy con cu cho thật mạnh vào *** nàng mà thôi.
“á…. ứ…” – nàng rên lên liên tục khi hẩy mông nhận lấy từng cái thúc mạnh của hắn.
“sẽ mạnh như thế này chăng? Rồi thế này thì làm sao chịu đựng được đứa tiếp theo bây giờ?” – nàng dâm đãng trong suy nghĩ.
Lại chống tay lên cửa sổ, lấy hết sức mà hẩy về phía sau.
Được 1 lúc thì xoay người lại, bấu vào vai hắn mà tiếp tục
 
Chương 13: Ngày phụ nữ Việt Nam 20-10


Hiên bước ra từ phòng tắm. Mặc một chiếc quần đùi chất liệu vải mềm, bó sát lấy cặp chân thon dài của nàng. Liếc nhìn thấy Hùng đang ngồi ở ghế nhưng chăm chăm nhìn vào thân hình mình, nàng ung dung bước tới ngồi xuống giường và lườm nhìn nó 1 cái.
Nàng ngồi nghiêng, mà hắn cũng chẳng sợ. Vì cái tư thế ngồi của nàng để cho hắn chiêm ngưỡng gần như trọn cặp chân nõn nà kia rồi. Càng nhìn, nó lại càng thấy nàng dễ thương và Sexy quá thể. Phải chăng khi ở nhà thì đứa con gái nào cũng ăn mặc như vậy?


“Tự rót nước uống nghe anh!” – nàng hờn dỗi nhìn nó rồi đá sang vấn đề khác.
“ờ.. ờ…” – hắn nuốt nước miếng đánh cái ực rồi lúi húi quay ra sau rót cốc nước uống.
“không biết 2 đứa kia đi đâu mà lâu về thế nhỉ?” – hắn thắc mắc và hỏi như cố để kéo dài thời gian thêm chút nào hay chút đó. Hoặc giả là không có chuyện gì nói nữa nên mới phải kiếm cớ bịa chuyện ra cho đỡ buồn.
“kệ họ chứ!” – Nàng đáp gọn lỏn.
Hắn tắt điện luôn, không nói được thêm câu gì hết. Ngồi nói vu vơ một lúc nữa rồi thì hắn cũng kiếm cớ chuồn về, đã khuya lắm rồi. May mà hắn quen với mấy mụ tầng dưới, về muộn cũng nhờ mở cửa được. Chứ không mà về giờ này có mà ra đê nằm luôn.

Về nhà một hồi lâu mới thấy thằng Long mò về, phone cho hắn. Hắn lại lò mò xuống gõ cửa phòng mấy ả tầng 1 rồi mở cửa cho Long.
Thằng Long tay xước tùm lum, hỏi mà hắn chỉ cười xòa mà không trả lời. Còn người thì sực nức mùi nước hoa của con gái.
Hỏi mãi cũng không được nên hắn mặc kệ thằng Long luôn, leo lên giường nằm ngủ thẳng cẳng.

Mấy tuần trôi qua, 2 đứa hắn lao vào việc học tập. Buổi chiều thằng Long vẫn phóng ra phố Huế xem kết quả. Còn Hùng thì chẳng biết làm gì, cứ cắm cúi vào bài vở và game. Nghe mấy đứa bạn nói là Dota hay lắm nên hắn hí hoáy vào làm quen luôn.
Khổ nỗi là cái team của mấy đứa kia chơi lâu rồi, còn hắn mới tập cho nên cứ luống cuống. Vả lại cũng không được tham gia war team. Bởi 1 lẽ đơn giản… hắn quá gà.
Vậy là theo sự… dẫn dắt của “gạo cội”, hắn vào quabeo tập chơi. Hy vọng là đến ngày nào đó, đi cùng team kia war rồi chơi kèo “tiền giờ tiền nước free” vô tư.

“từ lần đầu gặp em ngỡ như đã quen từ lâu….” – tiếng chuông điện thoại của nó vang lên. Hắn nhấc máy mà trong lòng vẫn chưa nguôi bực tức, đánh quá gà trong tình huống vừa rồi.
“Hế nhô bế bi!” – giọng con gái êm ái vang lên.
“á nô, chị à?” – mắt hắn sáng như mắt cú khi nhận ra đó là Ly.
“cuối tuần này rảnh không? Chị đang tìm nơi trú ẩn đây nè!” – Giọng Ly có vẻ chờ mong.
“Chắc rảnh, mà sao chị?”
“Thì không biết đi đâu chơi cả. Nhớ ra là có cu em nấu ăn ngon nên mới sang ăn nhờ ở đợ 1 hôm chứ sao?”
“Phòng em còn bạn nữa mà?”
“Ủa, mới có người dọn đến à? Sao không nói trước cho chị biết?” – Ly ngạc nhiên.
“Có biết chị muốn sang chơi đâu mà nói trước hở?” – hắn tỉnh rụi.
“Oài, thế cũng được. Cuối tuần chị sang, bế bi đợi đi nha!”
Nói xong cái Ly tắt máy luôn. Còn hắn thì chưng hửng không biết chuyện gì ra chuyện gì cả.

“Bồ à cưng?” – thằng Long đang nghe nhạc ngóc đầu lên hỏi.
“Bồ cái đầu mày. Chị cùng xóm trước của tao đó!” – hắn đáp trả.
“Phải không đó?” – thằng Long nghi ngờ. “Chị mà mắt mày như đèn pha ô tô vậy sao? Hớ hớ…”
“Oài!” – hắn thở dài ngán ngẩm
“mà có chuyện gì thế?”
“Cuối tuần này bà chị qua đây chơi!”
“Tưởng chuyện gì, xõa đê!” – thằng Long đáp cụt ngủn.

“làm sao phải xoắn. Thì mày làm gì được tao…..” – cái đoạn rap chết tiệt của máy thằng Long lại vang lên.
“quấy xi ồ…. À con bà nó nồ!” – hắn “quẩy giọng”.
“ờ ờ… rồi! Mấy giờ… ờ ờ… thế nha!” – Nói được vài câu là thằng Long dập máy luôn.
“Hên cho mày đó nha, cuối tuần này tao té sang nhà Cẩm rồi!” – thằng Long đáp cụt lủn với hắn rồi lại quay về đeo tai nghe nhạc lên.

Cuối tuần đã gần tới nơi. Hắn mới sực nhớ ra là… gần tới 20-10. Bố khỉ, giờ đã hiểu vì sao bà chị lại lăn lê bò càng chạy sang phòng hắn rồi.
Đằng nào bả cũng chưa có người yêu, đến ngày đó tính kiếm người rủ đi chơi cho vui đây mà.
“á nồ!” – hắn đáp sau khi nhận điện thoại của chị.
“Cuối tuần sang nhà chị nha, mấy đứa trong phòng trọ đi hết rồi. Bế bi nhớ đúng giờ mà đến đó!” – bà chị đốt nó 1 câu rồi dập máy cái rụp luôn.
“điên!” – hắn lẩm bẩm một mình, rồi lại lao vào chơi game. Cuối tuần thì cuối tuần.

******
“ê mày! Giờ bận gì không?” – Thanh đập đập vai Ly và hỏi.
“Tí cu em chạy sang đây chơi rồi đó!” – Ly đáp.
“Bỏ sang 1 bên đi, đi với nhóm tao đi chơi cho vui. Ai đời mấy ngày này lại ru rú ở nhà 1 mình! Đi thay đồ đi, rồi chơi cho vui!” – Thanh hấp tấp đẩy vai Ly lại gần tủ quần áo, chọn mãi mới được 1 bộ “mát mẻ” rồi giục Ly thay.
Thay đồ xong cũng là lúc mấy đứa trong nhà hàng Nhật của Thanh qua, thế là kéo Ly đi luôn. Lúi húi làm sao mà để quên luôn máy ở nhà.

Khoảng 1 tiếng sau, Hùng xuất hiện trước cửa xóm trọ. Cầm máy gọi mãi mà chẳng thấy chị Ly nhấc máy gì hết.
“cái gì thế này?” – hắn tự lẩm bẩm.
Gọi mãi chẳng được, hắn lầm bầm rồi lếch thếch đi bộ về phòng trọ của nó. Đi được nửa đường thì đổi ý lượn vào quán game gần nhà chơi vài trận cho khuây khỏa tâm trạng.
Nó pick Ezalor, tranh đi Mid. Skill kamezoko, rồi hồi mana…. Đủ kiểu nhưng vẫn không thể áp đảo được bên kia. Thi thoảng tự nhiên… đoàng, mất 1/3 máu mà không hiểu vì sao.
Thằng bên kia đánh con gì mà dữ vậy trời? Wave mãi mà ko trúng, bắn thì không xa bằng nó mà thi thoảng tự nhiên lại thấy máu tụt khoảng dài. Sniper à?
Quái, con đó như nào nhỉ? Sao không thấy mấy đứa kia nói con này mà lại chỉ nói mình chơi Ezalor cho quen là sao?
Bùm…. Double kill
Triper killl…
Rampage….
“dkm thang kia”
“di mid ma nhu the a?”
“Gank di may”
“gank la gi vay bon bay”
“moi choi a?”
“uh”
“dm, di mid nhu dung roi luon!”
“te me may de”
F10 E Enter. The end.

Điên quá, chuyển sang team 1 đánh. Pick Pit, đi bot với 1 con nhỏ nhỏ màu tím.

rikimaru-450px-ff8.jpg


À, con này hay quá đi, cứ trói T 1 phát là con kia lao lên thả cái đám gì to đùng, xong rồi giết chết luôn. Mà mấy con kia cũng gà, hắn đi ngay bên cạnh mà không phát hiện ra. Gặp hắn thì hắn bắn cho chết rồi!
(Đúng là thời đó hắn gà vật cả là vã, sau này mới biết con này là Rikimaru, until là tàng hình!)
Phập phập….
Double kill….
Yeah….
Hắn thở phào nhẹ nhõm. Mấy trận rồi mới được 1 trận thắng, thoải mái quá đi. Giơ tay nốc 1 hơi hết ly Sting, hắn lơ đãng nhìn ra ngoài.
Eo thon ….
Ngực chắc nịch, không hề bị nhão tí nào….
Cặp chân dài miên man….. sờ không biết mỏi…..
Dáng thể thao….
Con nhà ai mà ngon quá vầy nè trời?

chay500.jpg


Hắn ngắm nghía mãi cô nàng đang đi bộ thể dục vừa mới lượn qua trước mặt. Nhìn từ phía sau, dáng chuẩn và thể thao quá đi. Đặc biệt là cặp chân thon dài khiến bao thằng chỉ muốn đưa lên mà sờ không ngừng nghỉ mà thôi.
Ôi, đã quá đi mất.
Hắn tiếp tục chơi tiếp, nhưng lúc này không còn tí tâm lý nào mà đặt trong game nữa, chỉ vì cái bóng dáng kia khỏa lấp con mắt và tâm hồn hắn mất rồi.
Thoáng thấy từ xa cô nàng vòng ngược trở lại, hắn Chat “sry, co viec!” rồi out luôn game.
Vừa đứng dậy thanh toán, hắn vừa ngó nhìn khuôn mặt của thân hình đẹp đẽ thể thao kia.
“ủa chị, chị ở khu nào vậy?” – hắn gọi giật lại cô gái.
“ủa, em hả?” – cô gái quay đầu lại. Khi nhận ra hắn, cô ngạc nhiên.
“hết 20 ngàn cháu à!” – cô chủ quán nói với nó, sau đó cầm lấy tiền từ nay nó.

“Bắt quả tang chơi game không chịu học bài nghe!” – cô gái nheo nheo mắt.
“hì… ngày lễ, cho em nghỉ xí đi!” – hắn cười xòa.
“Biết đâu ngày nghỉ hay là ngày thường đấy?” – cô lơ đãng.
“hì... thôi mà. À, chị sống gần đây à?” – hắn lảng sang chuyện khác.
“uhm, chị ở ngõ trên kia…” – nói rồi cô chỉ tay cho hắn thấy.
“vâng. Thế chị tập đi bộ xong chưa?”
“Làm gì vậy?” – cô ngạc nhiên.
“Em mời chị uống nước mía, chịu không?” – hắn đáp gọn lỏn.
“Lý do?”
“mừng ngày phụ nữ Việt Nam 20-10, hihi….” – hắn cười xòa.
“thật là…” – cô gái tặc lưỡi, xong rồi cùng đi với nó lại quán nước mía gần đó.
Ngồi đối diện với cô chị xinh xắn, mắt hắn đảo liên tục từ mặt xuống cặp ngực no tròn chắc nịch sau cái áo kia, rồi tới cặp đùi miên man dài không hết sải.
“Không đi chơi với người yêu à?” – hắn mở đầu.
“Xấu như chị thì có ma nào yêu?” – chị bình thản, rồi lại ngó qua chỗ khác nhìn mông lung.
Và con mắt của nó lại có dịp lướt đi khắp thân thể căng đầy nhựa sống của chị một lần nữa.
“chị mà xấu thì có mà cả trường chả có ai đẹp ấy!” – hắn bĩu môi.
“Lém lỉnh!” – chị cười.
“à, có đứa nhờ em hỏi chị đó!” – hắn lừa.
“hỏi gì thế?” – chị ngáo ngơ.
“hỏi là chị ăn uống gì mà xinh đến như thế!” – hắn chốt luôn 1 câu rồi đưa cái đôi mắt tinh nghịch lên mà nháy nháy với chị, làm điệu bộ.
“phì…. Chỉ được cái dẻo mồm mà thôi!” – bà chị phì cười rồi trả lời, có vẻ khoái chí lắm.
Hắn và chị buôn dưa lê, bán dưa chuột thêm 1 lúc nữa thì về, vì chị còn đi bộ tập thể dục tiếp.
Hắn về nhà, chẳng thấy bóng thằng Long đâu. Tự dưng cảm thấy cô đơn quá.
Thằng bạn thì bỏ sang nhà gái chơi, chị Ly hẹn hắn đến rồi lại bỏ của chạy lấy người. Haizzz…
May mà có chị Vui xinh xắn thay đổi được tí không khí, chứ không thì có mà…..

Hắn nằm ngủ luôn lúc nào không hay. Để rồi khi thức dậy thì tối rồi, thằng Long mò về mặt cứ hí hí hửng hửng, cười liên tục không ngừng.
“chuyện gì mà phởn vậy mày?” – hắn hỏi.
“hôm nay mấy đứa họ hàng nhà em ấy lên. Ngon đíu chịu được!” – Long hí hửng.
“bộ mày tính xực mấy em hay sao mà mặt dâm dê dữ vậy?” – hắn trêu.
“Đùa, em nào nhìn cũng ngon vãi chấy ra. Ôm em nào lên giường cũng đã hết trơn. Hơ hơ…” – Long nháy nháy mắt rồi mơ màng nhớ về những gì xảy ra hôm nay.
 
Chương 14: Những đứa em họ hàng.

Sáng….
Hắn bị đánh thức bởi bài hát quen thuộc mà hắn để trong điện thoại.
“làm sao phải xoắn. Thì mày làm gì được tao?....”
“a đi xích lô!” – hắn cằn nhằn.
“Anh dậy đánh răng đi, rồi qua đây chở em đi chợ nhé!” – giọng Cẩm nhẹ nhàng.
“uhm, đợi chút rồi anh qua ngay!” – ngáp ngáp, đớp đớp vài phát rồi thì hắn cũng mơ mơ màng màng bước vào nhà tắm.
Cũng bởi nàng đã hẹn hắn sang nhà sáng nay, hôm nay mấy đứa em họ hàng sang chơi cho nên cũng là dịp nàng để nó làm quen với mấy đứa luôn.
Sau 30’, nàng từ trong ngõ đi ra rồi tiến tới cái xe của hắn đang đứng chờ phía trước. Nàng cũng chẳng ăn diện gì cho mệt, chỉ mặc một bộ đồ ở nhà để đi chợ mà thôi. Thế mà cũng chẳng tránh được cái ánh mắt lúc nào cũng hau háu như chực quẳng nàng lên giường mà lột hết đồ ra của hắn.
0.505339001342663103.jpg


“nhìn gì mà lắm thế!” – nàng phì cười.
“Xinh thì nhìn chứ sao, ai cấm!” – hắn nhăn răng.
Rồi 2 đứa cùng ra chợ mua thức ăn chuẩn bị cho buổi ăn trưa hôm nay.


Lúc trở về, hắn tá hỏa khi cái khoảng sân “không nhỏ tí nào” của xóm trọ nàng tràn ngập xe máy chi chít, cái thì ngang, cái thì dọc chắn hết lối đi. Để cho nàng lên trước, hắn hì hục dựng lại từng cái cho ngay ngắn và cũng để cho hắn có thể lấy chỗ cho cái xe của mình. Đồng thời, hắn cũng không quên ngước lên nhìn cái cặp mông thon gọn của nàng đang lúc lắc sau mỗi nhịp bước lên bậc thang.
Hắn thèm thuồng khi nghĩ tới những lần bắt nàng chổng mông lên rồi chơi Dogy. Cặp mông chính là nơi hắn thích xoa xoa, rồi đập nhẹ vào nhất. Và cũng là nơi hắn thường bóp cho dù đó là lúc hắn đứng trước hay sau nàng.
“hề hề…” – hắn tự cười một mình khi nàng bước lên những bậc cuối cùng, rồi thì cũng quay lại công việc dọn dẹp cho mấy cái xe vào lề vào lối.
Dẹp 2 cái xe ga to đùng sang sát bên tường, đẩy cái SH lạ hoắc ra, dành lấy một lối đi đủ để cho nó nhét cái Nouvo và có thể có chỗ lách mà lên trên nhà. Hắn hài lòng rồi đi ra cửa chuẩn bị dông con xe đen như cục than kia vào chỗ.
“Brừm ừm…. ừm ừm… ừ…” – tiếng xe ga rất êm phóng thẳng vào ngõ, hắn suýt tí xíu nữa là đứng trên đường tiến của con xe, suýt tí là bổ sóng xoài.
“này này…” – hắn gọi với, khi con xe đã dừng lại ngay cái chỗ mà hắn định đưa xe vào.
Đứa con gái dừng xe, gạt chân chống rồi quay lại nhìn nó, hất hàm – “gì?”.
avatar4.jpg


Hắn ngậm luôn miệng.
Không phải là hắn không tức, mà bởi đây là xóm trọ của nàng và hắn cũng không muốn kiếm chuyện từ trên trời rơi xuống. Vả lại, con này hàng họ cũng ngon vãi ra.
“à không, không có gì cả!” – hắn lẩm bẩm. – “gái xinh mà ngoa.”
Cô gái vẫn ngồi nguyên trên yên xe, để nó đứng như trời trồng 1 lúc nữa.
“cám ơn cưng nha!” – cô nghiêng người quẳng cho nó một câu lạnh lùng rồi quay đít đi lên tầng. Để lại nó phía sau, đang bực vì bị gọi là “cưng”. Cũng chẳng để ý chút nào.
Rồi loay hoay mãi, nó mới đưa được xe vào chỗ và bước lên phòng nàng.

“ngồi đó chơi đi, chị làm loáng tí là xong thôi mà!” – giọng Cẩm vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.
Hắn nghe tiếng nàng vang ra từ trong phòng. Nghĩ thầm chắc là mấy đứa em đã sang chơi rồi nên nàng lúc nãy mới chẳng thèm chú ý tới nó mà đi lên trên phòng luôn.
Thấy thế, hắn mở cửa bước luôn vào phòng, và choáng váng.
“Anh à! Ngồi chơi đi. Em chuẩn bị tí đã rồi hai đứa mình nấu cơm nghe!” – Nàng thấy hắn đi vào, giọng vui vẻ.
“à, đây là mấy đứa em họ của em mới sang chơi! Anh ngồi đó chơi đi nha!” – nàng nhẹ nhàng đưa tay chỉ vào 3 cái đứa đang nằm sấp trên giường chẳng thèm quay đầu. Sau đó nói hắn ngồi ghế chơi.
medium-06305302090d41769f78a669606c7dc9-650.jpg


Nó nuốt nước miếng đánh ực nhìn 3 cặp giò trắng bóc ở trên giường đang chúi mũi vô cái VaiO của nàng mà cãi nhau chí chóe.
Chúa ơi, ở đâu ra mà tập hợp 1 loạt chân dài nuột nà như này?
Hắn nhận ra 1 em trong số này chính là cái đứa vừa mới vừa rồi kêu nó là “cưng”, hóa ra cũng là em họ của nàng.
Cặp chân em nào cũng nuột nà và trắng bóc. Mông đứa nào cũng nhô cao. Làm cho cái xúc cảm nhục dục của nó sôi trào lên ngay lập tức. Hận mình là không thể nhào vào mà hiếp hết đứa này đến đứa khác cho đến khi kiệt sức mà thôi.
Nhưng hắn kìm lại được, và cũng không đến nỗi ngu ngốc để không nhận ra được rằng đây là những thành phần nguy hiểm không nên dây dưa vào.

Sau 1 hồi nàng rửa thức ăn xong, nó kiếm cớ chạy luôn vào bếp giúp nàng – chủ yếu kiếm cái cớ để tránh khỏi mấy cặp giò đang khoe ra trước mắt. Nếu mà để nàng biết nó nhìn chân mấy em hau háu thì có mà….
Và bữa cơm được dọn ra, nó ngồi cạnh nàng – đối diện với 3 con ả xinh đẹp. Sở dĩ gọi là 3 con ả là vì mấy đứa này quậy như quỷ và chẳng có tôn ti trật tự gì hết. Ăn nói thì mở mồm ra chẳng được một câu ra hồn, lúc nào cũng bàn tới chuyện đi đâu chơi, với ai mà thôi.
Cuộc đời đâu cho nó thoát một cách dễ dàng như vậy. Ngồi đối diện với 3 đứa có cái tư thế ngồi… “mở chân khoe háng” của bọn này, mắt hắn khi nào cũng chĩa thẳng hoặc vào đùi trắng bóc, hoặc vào mấy cái chỗ nhô cao của quần ngắn cũn cỡn che ngay cái mu phía dưới, cho dù hắn có muốn hay là không. Ăn cơm mà mắt hắn cứ láo liên liên tục, khi thì nhìn đùi con này, quay sang đùi con khác, lướt qua thức ăn, gắp ăn… rồi lại ngó đùi, có khi là chuyển lên hau háu nhìn vào mấy bộ ngực đang tuổi mới lớn thích đi khoe thân kia.
1371714675827-crop1371714701989p.jpg


Cũng biết là sẽ làm nó xấu hổ, cho nên hầu hết thời gian hắn quay sang nói chuyện với nàng để tránh khỏi những “cám dỗ sung sướng” kia, và cũng để…. nàng gắp thức ăn cho hắn.
Từng miếng cơm vào miệng, hắn nuốt ực từng miếng khó khăn. Không phải vì cơm khô mà do 4 cặp đùi, 4 bộ ngực căng tràn đang bày sờ sờ ra trước mặt của nó ngay lúc này. Hắn mà ngồi yên là nàng hỏi liền, cho nên cố gắng nuốt lấy nuốt để và không làm nàng giục nhiều.
Ăn trưa xong, hắn giúp nàng rửa bát rồi chạy tuốt ra quán cà phê gần xóm, dành phòng cho 4 ả nằm ngủ trưa.

Chiều, rồi tối…
Hắn cùng với 4 nàng lượn ra hồ Gươm chơi.
Qua hồ Trúc Bạch, ăn món bò cuốn, ăn kem. Rồi lại chạy sang nhà thờ ngồi uống trà chanh khi màn đêm buông xuống.
Nhìn 4 chị em đi bộ phía trước, hắn cảm thấy thật hạnh phúc. Lý do khiến hắn thấy vui chính là lúc này xung quanh nó có đến 4 chân dài, trắng bóc và mịn màng. Và 1 trong số đó, xinh nhất, là người mà nó thường hay lột ra mà làm tình nhất – Cẩm, người yêu hắn, thằng Long.
1492.jpg


Mà cái hắn ghét nhất chính là không hiểu nguyên nhân vì sao hôm nay… mình hắn đi riêng 1 xe, còn 4 chị em thì chia nhau 2 xe còn lại. Tức cho sôi máu mà không biết phải làm gì, vì đó chính là ý mà nàng muốn.

Trà chanh nhà thờ buổi tối ở Hà Nội thích lắm. Cả con đường vắng xe tham gia giao thông, chỉ có… phóng vào bãi gửi xe để đi bộ vào những quán trà chanh, hoặc là lấy xe ra phóng về theo đường khác mà thôi. Chứ ở trước nhà thờ thì khá phức tạp và đầy người đi bộ, đầy thành phần khác nhau tiềm ẩn nguy cơ không biết đâu mà lần.
Đâu đó quanh đây có những cô “mặc mà như không mặc”. Những bộ váy như tấm lưới khoe nguyên màu da và thấy luôn màu của quần lót.
images7849144140jpg1345102671.jpg


Những chiếc áo mỏng đến độ thấy rõ ràng được áo lót màu gì, thậm chí là dạng lưới tưởng như chỉ cần đưa tay là chạm vào da thịt ở phía dưới của áo.
t432735.jpg





Tây có, ta có. Lẫn lộn đủ mọi thành phần và chủng loại màu ra.
Rap có, Hip hop cũng nhiều.
Patin cũng có mà ván trượt cũng không phải không thấy.
Cái thích nhất chính là…. Gái xinh cực kỳ nhiều.
1322245022522845569_574_0.jpg


40717_0_body_4.jpg


Cực kỳ nhiều em ăn mặc như cố tình khoe ngực và khoe đùi mình ra cho mấy đứa con trai dê già ngắm nhìn. Lại có một số em mặt xinh tươi ngoan hiền, ăn mặc kín đáo mà lúc nào cũng ôm khư khư tay của thằng bạn trai, tay kia nhìn mãi không thấy đâu cả.
cha%CC%82n+da%CC%80i+7.jpg


Lượn ngược lượn xuôi, lượn xuôi rồi lượn ngược. Mấy đứa dạo hết góc này đến góc khác cho chán chê rồi chia tay nhau đi về.
3 con em rủ hắn và nàng lên Bar nhưng bị nàng từ chối, nói hắn chở về. Thế là cuối cùng chia tay ngay ở trước nhà thờ. Có 3 thằng phóng xe đến rồi đi cùng 3 đứa, còn hắn thì chở nàng về.
Trời về khuya khá lạnh, nàng thì lại chỉ mặc bộ đồ mỏng manh đi chơi từ chiều đến giờ, thành ra lúc này cứ bám chặt lấy lưng hắn không thả ra.
“Lạnh lắm à?” – hắn mở miệng hỏi.
“Có anh, không lạnh nữa!” – nàng nụng nịu.
“Uhm. Cuối cùng thì cũng có được khoảng thời gian dành cho 2 đứa mình đó!”
Nàng im lặng, tựa đầu vào lưng hắn, lim dim mắt chẳng biết nghĩ gì.
Đi được 1 lúc, hắn dừng lại trước cửa hàng hoa làm nàng giật mình vì bị dừng lại bất ngờ. Hắn mua cho nàng 1 bó hoa to đùng.
“Chúc mừng 20-10 nghe, em yêu!” – Hắn cười tươi.
“Giờ mới nhớ đấy!” – nàng cũng cười dịu dàng và âu yếm với hắn.
“Mai mới 20 mà. Hôm nay tặng trước thôi, hihi…” – hắn lại cười.
“Thế ngày mai thì sao?” – nàng hỏi lại.
“Thì ngày mai đi chơi tiếp chứ sao!”

Hắn chở nàng về xóm trọ, đi cùng nàng lên cầu thang.
Lúc này cả xóm trọ đã trở về như cũ, phòng nào cũng đóng cửa im ỉm, chỉ còn mỗi ánh đèn vàng chiếu sáng cho tầng 2 của nàng mà thôi.
Đi sau nàng khi lên cầu thang, nhìn cặp mông căng tròn của nàng hắn lại cảm thấy rạo rực.
“từ từ thôi nào em!” – hắn cất tiếng khi nàng bước gần hết cầu thang một cách nhanh chóng.
“Sao thế?” – nàng quay lại hỏi, nhưng cũng bắt đầu đứng lại đợi nó.
“à, thì mình còn thời gian cho nhau chứ sao!” – hắn bước lên ngang với nàng. Đưa một tay ra sau sờ cặp mông của nàng rồi vuốt thẳng từ khe giữa hai mông xuống tận háng.
Nàng đưa tay vòng ra sau, đánh nhẹ vào tay nó. – “ai thấy thì chết!” – nãng nói khẽ.
“bố thằng nào thấy được!” – hắn chống chế rồi tiếp tục sát lại đi song song với nàng, tay vẫn bóp đều đặn vào hai nửa quả bưởi phía sau của nàng.
Đúng là nhìn từ phía trước thì chẳng ai biết được hắn đang giở trò thật.
“tí nữa vào phòng đi anh!” – nàng đưa tay gạt ra, rồi mắng yêu nó.
“Nhớ nhé!” – hắn hí hửng.
“xấu xa!” – nàng giận dỗi rồi bước nhanh tới cửa phòng.
Cửa phòng không khóa, khi nàng mở cửa thì thấy Hiên đang ngồi ở bàn nghịch máy tính.
1382549713l-40795.jpg


Cả hôm nay Hiên cùng người yêu đi chơi cả ngày. Hắn còn tưởng là Hiên về muộn muộn chút để nó còn có cơ hội giở trò với người yêu. Nào ngờ….
Vậy là hắn vẫn…vui vẻ nở nụ cười nhưng trong lòng thì thất vọng lắm.
Ngồi thêm 1 lúc nữa rồi nó đứng dậy ra về.
 
Chương 15: Chuyện tặng hoa.

“Á lô… “ – Huyền đáp, giọng ngái ngủ.
“Giờ này còn nướng hử? Có qua đây nhanh lên không thì bảo? Đang bận túi bụi nè!” – Cái Tâm cáu kỉnh.
“Ờ, đêm qua đọc truyện hay quá nên thức hơi khuya. Bà đợi tui chút rồi tui qua giờ!”
Nói xong, Huyền lật đật bật dậy đánh răng rửa mặt, chuẩn bị quần áo rồi nhảy tót sang bên nhà Vân. Lúc tối Trâm Anh vừa mới mang đâu về mấy tập của Robert Lawrence Stine, Huyền thấy cuối tuần rồi cho nên mới thư giãn tí mà mượn lấy 1 cuốn mà đọc. Nào ngờ càng đọc càng thấy sợ….


Hix… lúc đầu mà nghe lời cô em, đừng dính vô mấy cuốn truyện này vào ban đêm thì đâu đến nỗi mất ngủ. Đã thế quên luôn sáng nay chạy sang nhà Vân làm liên hoan nữa chứ.
Người đâu mà đãng trí quá đi. Cũng tại nhỏ Trâm Anh mà ra hết.

Sau hơn 30 phút vệ sinh và chọn quần áo xong thì cuối cùng Huyền cũng lôi ra 1 bộ có vẻ phù hợp với hoàn cảnh… nấu nướng.
quan-bo-nu-cx0970-21.jpg


Đang nhíu cằm suy nghĩ xem có nên chọn bộ khác không thì điện thoại reo.
“được rồi, đợi tui tí xíu đi mà!” – Huyền méo mồm tru tréo khi biết đường dây đầu kia chính là ả Tâm.
“Tí xíu của bà là 30 phút rồi đó. Sang nhanh mà còn đi chợ!” – Tâm trêu.
“Hông dám đâu! Bà đi chợ trước đi, rồi tí tui sang nấu ăn. Chứ đi chợ ngại lắm lắm!”
“Cho tui xin đi! Bà mà không sang nhanh, gặp ông Mạnh thì ráng chịu nghe! Ổng vừa đi sang nhà bà đó. Ều…” – Tâm tiếp tục bông đùa.
“Á, không……” – Huyền hét lên.
Và rồi sau đó không đắn đo suy nghĩ nhiều, nàng thay luôn bộ quần áo vào rồi xách xe ra cửa.
Trời không thương cho thân ai bao giờ. Trước cửa nhà Huyền, Mạnh đang ngồi phía yên sau xe đạp, tay nhắn tin còn hai chân thì chống cho xe khỏi ngã. Hắn thấy Huyền mở cửa thì dắt xe lại gần.
“Tặng Huyền!” – Mạnh nói rồi chìa bó hoa trước giỏ xe ra trước mặt của Huyền.
“Thôi mừ!” – Huyền nhăn mặt. “Không nhận có được không?”.
“Hôm nay là ngày Phụ nữ Việt Nam mà! Hì…” – Mạnh cười hiền.
“Tui đang là con gái, đâu phải phụ nữ đâu. Hay là… “ – Huyền mở miệng vặn luôn câu của Mạnh. Hếch một bên cằm lên rồi nhìn xéo Mạnh tỏ vẻ nghi ngờ.
“à không…” – Mạnh lúng túng. “Ý của Mạnh là…. Tặng cho Huyền…. nên… thế thôi….” – hắn ấp úng.
“Huyền không nhận đâu, ngại lắm! Tí nữa Mạnh cứ dành lại tặng mọi người đi!” – Nói rồi Huyền dắt xe quay đi thẳng luôn.
“Thôi mà. Huyền nhận đi!” – Mạnh bắt đầu lúng túng tợn, mặt hắn nhăn lại một cách khổ sở.
“Khô.. ô… ông!” – Nói rồi kệ Mạnh có níu kéo hay không, Huyền cứ thế dắt xe đi tiếp.
Đi được vài bước, Huyền nhảy lên xe và bắt đầu đạp.
IMGsaovietdapxe8jpg1377679435.jpg


Bỗng…
Xì…… ì… ì…
Cái lốp xe không hiểu hôm nay tự dưng sao mà xì phát to đến dễ sợ. Bọn cái Tâm thì giục, mà phía sau thì Mạnh đang đứng.
“Đúng lúc vậy! Sao khi khác không bị mà dính đúng cái lúc này vậy hở giời?” – Huyền ngước cổ lên trời, thở dài não nề.
Quay đầu lại cô vẫn thấy Mạnh đứng chỗ cũ mà mặt thì như cái bánh đa nhúng nước vậy, buồn xo. Chẳng biết có phải do Huyền từ chối bó hoa của hắn hay không mà hắn mất hết tinh thần, dắt xe sau lưng Huyền mà đầu cứ cúi gằm xuống.
Thấy Huyền đứng lại, hắn cũng dừng lại theo thói quen rồi ngước mắt lên nhìn. Một tay giữ xe, còn một tay thì vẫn đang cầm bó hoa hồng đỏ.
“Nhìn giè?” – Huyền giận dỗi. “Không thấy xe người ta bị thủng à?”.
“à…” – hắn giật mình. “Để mình giúp!” – rồi hắn lúng túng đẩy cái xe lên ngang với xe của Huyền.
“Giúp cái giè, bộ ông biết vá xe hử?” – Huyền chu môi.
“à.. không. Nhưng mà có lẽ… phải đưa đi tìm chỗ vá thôi… nhỉ?” – hắn trả lời mà vẫn e dè nhìn Huyền như lo ngại.
“Trời ơi là trời! Á… .á…á…..” – Huyền giơ mặt lên trời hét to lên. “Gì mà ngốc quá vậy trời?”
Đôi chân nàng không ngừng nhún nhảy tại chỗ.
16-9-2012_tuc-gian.jpg


“ơ…. a….” – hắn bị Huyền kê luôn tủ đứng vô miệng, im re đứng một chỗ, mắt chữ O, mồm chữ A nhìn nàng ngúng nguẩy.

Sau khi giận dỗi, Huyền quay xe rồi khó nhọc đẩy vào nhà.
“Huyền để đó, Mạnh giúp!” – hắn luống cuống tay chân đi lại cầm lấy tay lái bên kia, làm cho Huyền bị giật lại, xíu nữa mất đà.
“Gì nữa đây?” – nàng cạu mặt.
“Để Mạnh giúp đưa xe vào nhà! Huyền cứ dắt xe của Mạnh cho nhẹ!”
“Hông cần! – Huyền giật mạnh cái tay lái, lại loạng choạng xíu nữa ngã.
“Cẩn thận…” – Mạnh chới với.
“Kệ ông đó, muốn làm gì thì làm!” – Nàng phụng mặt rồi thả luôn cái xe ra. Kệ Mạnh cầm lấy rồi đùng đùng bước vào nhà.
Ở phía sau, Mạnh khóc dở mếu dở đứng trước 2 cái xe mà không biết nên dắt cái nào đi trước. Sau khi suy nghĩ, hắn thở dài rồi 2 tay cầm 2 tay lái, dắt luôn cả 2 xe trong khó nhọc.

Mở cửa nhà ra, không chờ cho Mạnh dắt xe vào thì Huyền đã đi thẳng vào phòng khách rồi gọi to lên phòng trên.
“Nhí ơi, hôm nay có đi đâu không? Cho chị mượn cái xe nha!”
“Xí em đi có việc rồi. Hôm qua nói rồi còn gì nữa?” – tiếng Trâm Anh vọng từ trên tâng xuống.
“Ủa, mà sao phải mượn xe em?” – Trâm Anh ló đầu sau cầu thang nhìn Huyền rồi hỏi.
“Xe chị vừa mới bị hỏng. Giờ lại phải chạy sang bên nhà cái Vân nữa chứ!” – Huyền lẩm bẩm.
“Chị gọi cho chị Tâm hoặc chị Vân sang đón đi. Hôm nay không mượn xe em được đâu!”
“Thế lát nữa đi với bạn không được à?” – Huyền vẫn cố níu kéo.
“Em có đi với tụi nó đâu mà mượn?” – Trâm Anh vặc lại.
“Hay là… để mình chở Huyền qua nhé!” – Vẫn đứng ở trước cửa, bỗng dưng Mạnh lên tiếng.
“Không! Để tui gọi sang cho Tâm đã. À này… ê… ế…” – vừa quay lại trả lời Mạnh, lúc quay sang thì thấy Trâm Anh đã chạy thục mạng lên trên tầng luôn rồi.
“Quên mất….” – Huyền thở dài.
Trâm Anh tính nhút nhát, chẳng dám nói chuyện với mấy đứa bạn của Huyền bao giờ. Cứ thấy bạn của Huyền đến là chạy trốn mất tiêu. Chỉ có khi nào gặp Tâm và Vân, hoặc là cái hội bạn thân của nó ở lớp thì mới thấy nó nhí nhố kinh khủng. Còn bình thường hễ thấy bạn lạ lạ của Huyền đến là y như rằng lỉn vào trong phòng đóng cửa im re ngồi học bài, hoặc xem ti vi. Họa hoằn lắm hoặc bí lắm thì chạy xuống tủ lạnh cầm chai nước rồi chạy lên mà không hề ngó sang bên cạnh tí nào và không nói câu nào, chỉ đơn giản là chạy nhanh tới tủ lạnh rồi chạy nhanh ngược trở lại cầu thang mà thôi.
Vậy mới có chuyện lần trước mấy đứa bạn trong lớp Huyền tới chơi, Trâm Anh chạy xuống nhà lấy nước uống. Lúc quay trở về cầu thang, chạy theo thói quen thì bất ngờ đụng trúng 1 cô ngay cầu thang làm cả 2 ngã cái oạch.
Đứng dậy, Trâm Anh không hề nói câu nào mà chạy nhanh lên cầu thang không dám nhìn sang bên cạnh hay nhìn xem đụng phải ai chút nào. Xui sao hôm ấy người bị đụng trúng lại là ả chanh chua nhất lớp, thế là ả ngồi réo om xòm lên, nói này nói nọ không ngừng.
Nào là “đi mà không nhìn à?”, “một lời xin lỗi cũng không có nữa là sao?”…..
Trong khi, Trâm Anh đã chạy lên trên tầng và khóa cửa từ khi nào rồi.

Quay lại câu chuyện.
Sau khi nhìn cái cảnh em gái mình lại biến mất vào trong phòng, Huyền lắc đầu ngán ngẩm. Quay sang nhìn Mạnh một lúc, hết nhăn mặt rồi lại thở dài thườn thượt làm thằng cu cứ đảo mặt nhìn xuống xem áo quần nó có bị gì hay không đến là tội.
Giật luôn bó hoa Mạnh đang cầm trên tay, Huyền ngúng nguẩy đi lại để trên bàn trong phòng khách, không quên bỏ lại sau lưng cho Mạnh một câu.
“Coi như là cám ơn ông giúp tui dắt xe với lại chở tui đi!”
Nàng đi ra đến tận cửa rồi mà vẫn thấy Mạnh đứng tần ngần ra.
“Có đi không, hay định ám luôn nhà tui đấy hử?” – Huyền cáu bẳn.
“À … ờ… có chứ!”.
Hắn giật mình trở về với thực tại rồi dắt xe phóng tới nhà Vân.
Ở yên xe phía sau, Huyền cứ dặn hắn không được chạy quá nhanh và phanh gấp. Tay nàng không biết phải nắm vào đâu cho nên nắm ngay phía dưới chỗ ngồi của hắn cho đỡ loạng choạng.
“Lần sau, đừng mua mảu đỏ. Hoa hồng là phải màu hồng, mà Ly thì phải nở hết!” – Huyền lầm bầm nho nhỏ đủ để 2 đứa có thể nghe thấy.
“Gì cơ?” – Mạnh ở phía trước ngoác mồm quay mặt ra hỏi.
“Lái xe đi, lắm chuyện!” – Nói rồi Huyền đấm một cú khá mạnh vào lưng hắn.
“á… a…. này…. đi cẩn thận chút coi!” – Nàng la oai oái khi tay lái nó loạng choạng sau cú đấm khá là mạnh của nàng.
“Không phải… là do…” – Mạnh chới với vừa lấy lại thăng bằng vừa giải thích.
“Do cái gì mà do. Đừng có lợi dụng nhá! Á.. a…” – Huyền ngắt luôn lời của Mạnh, chí chóe.
chuyen-yeu-noi-cong-xuong-trungquoc-17.jpg


Trên con đường xa xa, một trước một sau đèo nhau đi mà cứ chí chóe không ngừng giây phút nào. Và cũng bắt đầu từ ngày hôm đó trở đi, Mạnh trở thành người bạn thân của Huyền và Tâm. Tương lai chưa biết trước, nhưng trong vòng 2 năm thì đó là tình bạn thân đơn thuần và trong sáng nhất thuở học trò của cả 3.
 
Chương 16: Quân và Xuân

Khi hai đứa xuất hiện trước nhà Vân cũng là lúc ả Tâm mở cửa, tình cờ bắt gặp Mạnh chở Huyền vừa mới trờ tới trước mặt.
“Ối làng nước ơi, thằng Mạnh nó chở cái Huyền này!” – Tâm hét toáng lên khi thấy hai đứa dựng ngay trước mặt.
“đâu đâu? Cái Huyền đâu?” – Vân với mấy đứa chạy từ trong nhà ra ngó nghiêng.
Sau khi thấy sau xe của Mạnh là Huyền, cả bọn trố mắt ngạc nhiên rồi cười nghiêng ngả.
“Sướng ông Mạnh quá nhé! Cuối cùng cũng đổ được người đẹp! Há há…” – Tiếng cười khả ố của mấy cô bạn liên tục vang lên.
Rồi sau đó hết đứa này đến đứa khác thi nhau trêu làm cho 2 đứa đỏ chín hết cả mặt.
“Thôi bọn mày đừng có nghĩ lung tung nữa. Xe tao bị hỏng!” – Huyền đáp gọn lỏn rồi đi thẳng vào trong nhà Vân, mặc kệ Mạnh ở phía sau với những lời bóng gió của mấy bà cô tám mà mặt đỏ au vì xấu hổ.
Sau khi dọn gọn bộ bàn ghế ở phòng khách sang một bên, nhà Vân trở nên thoáng đãng và rộng rãi hơn rất nhiều. Có đủ chỗ cho tầm khoảng 20 người có thể quây lại ngồi ăn uống với nhau mà vẫn thoải mái.
Mọi người phân công nhau làm, đứa thì đi chợ, đứa ở nhà quét dọn với chuẩn bị nấu ăn.
Mọi thứ đều trôi chảy, tiếng cãi nhau í ới ở phía sau, tiếng chạy lẹt đẹt vang lên khắp cả căn nhà.
Thằng Mạnh với mấy đứa con trai nữa thì quây lại trong phòng ngủ phía sau phòng khách, cầm bộ bài và bắt đầu sát phạt nhau giết thời gian.
Mãi một lúc lâu sau mới thấy một cặp nữa xuất hiện trước cửa nhà, đó là Quân và Xuân – “đôi bạn cùng tiến”.
Sở dĩ gọi như thế vì trong cả 2 thì đứa nào cũng gàn như nhau, hổ báo cũng chẳng thua kém nhau là mấy. Nhìn qua thì thấy 1 nam 1 nữ, nhưng khi nói chuyện thì chỉ thấy 2 thằng con trai đang chí chóe chửi nhau mà thôi.

Xuân xuất hiện, cả bọn ồ lên.
DSC01567.JPG

“đi chơi hay ở nhà mà ăn mặc vậy, con kia!” – 1 thằng con trai nói to.
“kệ tao, thích mặc thế đó! Mày ý kiến ý cò gì à, thằng kia?” – Xuân đáp gọn lỏn.
“ờ… nóng mắt. Hớ hớ…” – tiếng 1 thằng khác cười khả ố vang lên.
“Nhìn giống JAV quá đê!” – thằng khác lên tiếng.
“Đúng thế, hớ hớ…” – mấy đứa hùa theo.
“JAV là gì vậy mày?” – Xuân quay sang hỏi Quân.
“à… ờ… tức là… ti vi của Nhật ấy!” – ngập ngừng, rồi hắn cố nói nhanh và im lặng, mồm cố nén cười.
“Nhật! Nhật cái đầu mày…. Này…. á… đứng lại!” – Nói xong, Xuân đấm Quân 1 phát thật đau, rồi rượt mấy đứa con trai khắp nhà, từ phòng khách lên đến tầng trên. Mãi đến khi đấm cho mỗi đứa 1 cái thật đau thì mới chịu dừng lại.

“Uầy, cho tao chơi với!” – Xuân nói sau khi cả bọn đã yên ổn lại, tụi con trai vẫn rúc trong phòng ngủ đánh bài.
“Tiền mầy?” – 1 thằng nói.
“Bà thiếu đếch gì, mày nhở?” – nói rồi lườm sang nhìn Quân.
“ế, không dính dáng nha! Tiền bà thì bà chi đê!” – Quân trừng mắt. – “mắc mớ gì kéo tui vô!”.
“Mượn ít đi mà!” – Xuân kỳ kèo.
“Không” – Quân đáp thẳng thừng, gọn lỏn.
“Đi mà, đi mà…..” – Xuân nũng nịu áp người vô gần Quân.
Quân giật mình tránh sang chỗ khác.
“ế, không giỡn à nha! Bà thì lúc nào có tiền trong người đâu!” – Quân chống chế.
“Kệ… cho mượn đi mừ… ứ… ừ….” – Xuân xáp lại
Thế là 1 nam 1 nữ lượn vòng trong phòng khách. Thằng Quân thì cứ tránh mà Xuân thì cứ tìm cách xáp đến gần. Mãi cho đến khi mệt quá, Quân đứng hẳn lại còn Xuân thì áp luôn người vô tay nó.
Xuân lắc lắc thân trên nũng nịu “đưa tui mượn ít coi nào, đi mừ…”
Cái cánh tay của Quân bị kẹp luôn giữa ngực của Xuân lúc nào không biết, mà hắn cũng chẳng để ý làm gì. Mãi cho đến khi thấy sướng sướng nơi tay nhìn xuống mới thấy 2 bầu ngực của Xuân kẹp chặt tay hắn rồi.
“Oài, thôi thì cho mượn!” – hắn dịu giọng.
Mà con Xuân cứ ép hẳn vô người thằng Quân như sợ thả ra thì hắn sẽ chạy mất. Còn thằng Quân thì cứ đứng đó cho Xuân cựa quậy, thưởng thức cảm giác khi chạm vào ngực con gái lần đầu tiên.

Cầm được tiền, Xuân chạy vào phòng đá 1 thằng lăn quay rồi thế chân nó ra mà sát phạt.
“êu, sao không ra sau bếp giúp tụi nó đi mà chạy vào trong này chi?”
“bà mà ra sau với cái lũ ấy thì lát tụi mày biết kết quả rồi đấy!” – Xuân xửng cồ.
“Ờ, bà mà nấu thì có mà cho lợn ăn luôn! Á….. á….. thả ra…. Á…..” – giọng 1 thằng khác mỉa mai. Nhưng chưa kịp nói hết câu thì hắn hét lên oai oái vì bị Xuân nhéo.
“Chơi nào….” – Xuân hét lên.
Rồi cả lũ lao vào sát phạt nhau.
Bên cạnh, thằng Quân ngao ngán nhìn tiền của hắn bị con Xuân tiêu dần dần vào canh bạc đỏ đen của mấy đứa trong lớp.
Chẳng biết cái số thế nào mà lúc đầu Xuân ăn được khá nhiều, sau đó lại mất gần hết. Tưởng chừng ra ngoài rồi thì lại tiếp tục ăn lại số vốn ban đầu. Ngồi đó hơn tiếng đồng hồ rồi mà vẫn xấp xỉ ngưỡng hết tiền.
Nhưng cuối cùng thì số tiền trong người của Xuân cũng không cánh mà bay đi theo từng ván bài đỏ đen.
“Oài… đen quá đi! nhìn gì?” – Xuân thở dài bước ra khỏi phòng, quát Quân khi bắt gặp ánh mắt của hắn nhìn lại.
“Nói trước rồi mà không chịu nghe, cứng đầu!” – Quân đáp.
“Cứng cái đầu ông ấy!”

“A, con này đây rồi. 2 đứa bọn mày đi mua nước uống đi, nấu gần xong rồi!” – Vân chạy từ dưới bếp lên, thấy 2 đứa đang cãi nhau chí chóe thì nói liền.
“Tiền con này tiêu hết rồi còn đâu!” – Quân mếu mặt.
“Này, cầm lấy và đi ngay cho!” – Tâm trờ tới dúi cho hắn 1 tờ 200k rồi lại quay xuống dưới nhà bếp với lũ con gái.
2 đứa xách xe lủi thủi đi ra cửa hàng bách hóa gần đó mua đồ uống.
Quầy tạp hóa hôm nay đóng cửa, khi 2 đứa trờ tới trước cửa thì thấy 1 nhóm thanh niên cầm dao đuổi đánh nhau. Sợ quá, 2 đứa dừng xe lại rồi táp luôn lên bên lề đường, im thin thít không dám nhìn xem cái gì đang diễn ra.
Một viên đá to bay tới va vào chiếc xe đạp cái “xoảng”, 2 đứa ngã lăn quay ra bên đường còn mấy đứa kia vẫn còn lởn vởn trước mặt, có vài vệt máu bắn ra khắp nơi và 3 thằng bị thương đang cố tìm đường chạy. Mấy đứa khác cũng đang giằng co quyết liệt.
2 đứa nép vào trong tường của nhà gần đó, đứng nhìn quang cảnh đánh nhau đang diễn ra trước mắt. Có mấy thằng đang đuổi nhau về phía 2 đứa đang nhìn.
Sợ quá, Xuân co tay nép sát vào người Quân. Hắn cũng sợ, gio tay ôm luôn cô vào trong lòng. Cả 2 đứa run như cầy sấy, không dám nói gì cả.
Đôi tay Xuân đặt trên ngực của Quân, 2 bàn tay che mắt không dám nhìn. Còn 1 tay quân đang vòng qua ôm lấy lưng Xuân ghì chặt vào mình, tay còn lại đang ôm eo nhỏ nhắn.
“Mày chạy đi đâu!” – Tiếng một thằng quát lên.
Một thằng chạy thoáng qua trước mặt 2 đứa, cục đá sượt qua bên cạnh lưng Quân, trúng ngay cánh cửa bên cạnh làm cho 2 đứa giật hết cả mình.
Đang hoảng sợ, tự dưng thấy 1 thằng cầm mã tấu rượt theo thằng vừa chạy qua. 2 đứa không dám ho he câu gì, chỉ biết đứng ôm nhau như trời trồng vậy thôi.
Hơi thở phà vào dưới cổ của Quân làm nó rùng mình. Cái cảm giác lần đầu ôm 1 dứa con gái trong tay làm cho tim nó đập bình bịch, hồi hộp và run run.
Cảm giác ấm áp đầu đời làm cho nó chỉ muốn ôm đứa con gái này thêm chút nữa, chút nữa, càng lâu càng tốt mà thôi.
Đôi tay hắn theo bản năng di chuyển từ eo xuống dưới mông rồi xoa xoa nhẹ. Con Xuân sợ quá chẳng để ý gì đến hành động đó. Hắn cứ xoa xoa nhẹ cái cặp mông kia, rồi xuống dưới xoa cặp đùi hở ra dưới chiếc quần đùi ngắn cũn cỡn. Hắn xoa từ mông xuống đùi rồi lại trở ngược về mông theo cảm tính.
Một lúc sau, đánh đấm đã tan cuộc mà hai đứa vẫn còn cứ ôm nhau. Tay của Quân vẫn còn xoa xoa cặp mông của Xuân đều đều.

Giật mình, Xuân đẩy Quân ra rồi cho nó 1 cái tát nảy lửa.
“Dê xồm!” – Xuân hét lên rồi đỏ ửng mặt nhìn nó.
“ơ…. tự dưng thế chứ biết đâu đấy!” – Quân chống chế.
“Tự dưng cái con khỉ. Lợi dụng thì có!” – Xuân thét lên.
“Oài, thì xin lỗi! Không cố ý. Được chưa?” – Quân cự lại.
“Lần sau thế tui cho chết luôn đó, nghe chưa!” – Xuân đành hanh.
“Ầy, không dám!”
Rồi hai đứa lại đèo nhau đi chỗ khác mua nước uống. Cái xe cà tàng lúc nãy bị mấy cục đá bay trúng làm cho cái bánh xe hơi nghiêng, hai đứa phải cố gắng lắm thì mới đạp đến chỗ quày tạp hóa mua nước được.
Xong đó trên đường về quăng luôn xe lại cho ông sửa xe gần nhà và đi bộ về. Sau khi nghe 2 đứa kể về vụ đập nhau ở trước cửa hàng tạp hóa, mấy đứa mấy thái độ khác nhau. Bọn con gái thì sợ xanh mặt, còn bọn con trai thì cứ í ới muốn kể lại cho chi tiết, như muốn xem lại ngay trước mặt vậy.
Bữa ăn vì thế mà loạn cào cào hết cả lên. Đứa ăn, đứa nói rồi cuối cùng tụ tập lại thành con trai 1 dãy, con gái 1 dãy lúc nào không biết.
Ngày 20-10 kết thúc như vậy đó.
 
Chương 17: Câu chuyện ở BAR


Những trận Dota ngày càng cuốn hắn theo trong mỗi ngày. Cái team của nó cứ war liên tục hết đêm này đến đêm khác. Hắn hay theo team Over night nên dạo này tay nghề có cải thiện hẳn lên được 1 chút.
safe_image.php


“Tổ sư mi, cave mà thế à?” – 1 thằng quạu
“Mi làm ơn trói phát, nova phát rồi té mẹ mi đi!” – thằng đầu đinh quát lên.
Hắn khổ thế đấy, cứ tham gia là bị chửi liên tục. Cơ mà nếu mà thiếu hắn vào là y như rằng cả băng lại ngồi chửi nhau. Thằng nào cũng máu, thằng nào cũng hùng hục lao lên mà đếch để ý gì xung quanh. Thành ra thiếu hắn, combat quái nào cũng dở dở ương ương.
Thấy hắn… ngoan ngoãn làm theo lời, mấy đứa kia cứ hở chút là rủ đó thâu đêm chơi. Căn phòng tuần mấy buổi chỉ có mỗi thằng Long ở nhà.
Việc học trên trường của hắn cũng trở nên khá sa sút, bài vở.. đéo đâu ra đâu cả. Hôm học hôm không. Mà có học thì cũng mơ mơ màng màng, chẳng đến nơi đến chốn.

“Dạo này thấy em hơi khác đó, có chuyện gì à?” – chị Vui lên tiếng hỏi nó.
Nó lấy cớ nhà dạo này nhiều việc nên hơi lơ đãng lảng tránh câu hỏi của chị.
Ngoài chơi game, được gần chị là niềm đam mê khao khát của nó tại thời điểm bây giờ.
Từ ngày 20 tháng rồi, chị và nó cứ bám lấy nhau không rời. Khi ở trên trường hay buổi trưa về hay gặp nhau ngoài chợ. Gặp miết thành quen, đâm ra giống như hẹn hò nhau và lúc nào cũng đi với nhau.
Việc trên đoàn trường thì cả hai người đã tham gia cùng nhau từ trước rồi, giờ lại càng thêm thân thiết với nhau. Mà bài vở thì nó có thể mượn cớ chạy sang phòng trọ hỏi chị rồi ngồi chơi bên ấy luôn. Có mấy buổi còn quên cả về nấu cơm, làm thằng Long phải gọi điện mới lôi được về.
Rồi hắn kiếm được chân làm Bar rượu tại Ngô Quyền. Công việc chỉ là buffer, khiêng đĩa thức ăn ra cho mọi người, đi một vòng rồi quay ngược lại. Lặp đi lặp lại trong suốt buổi như thế.
Cứ xong mỗi lượt là lại quay vào phòng chờ. Cái căn phòng lấp ở phía trong góc, được dùng để soạn thức ăn và là chỗ nghỉ cho những người phục vụ. Những buffer và PG tập trung trong này trước thời gian và…. cố gắng kiếm cái gì đó lót dạ cho đỡ đói.
(Thật ra thì cái gọi là… đỡ đói chính là… tiết kiệm bữa tối. Tập trung trong đó ăn gì thỏa thích và lát sau thì lại bớt đi 1 ít khi đưa ra cho khách.)
Xong 1h vèo vèo xoay qua xoay lại như vậy là đến lúc chuyển lên tầng trên. Bọn buffer không được lên đây lúc đó mà phải ở lại dọn dẹp, còn PG thì lên trên giới thiệu rượu cho khách.
Khoảng thời gian 1h sau đó, mấy thằng Bufer phải dọn dẹp, lau cốc cho sạch bóng như lúc ban đầu và xếp cốc lại để chờ cốc khô. Trong lúc chờ đợi này, có… rượu cho mọi người. Sở dĩ còn có cho mọi người uống là vì mỗi buổi như thế có tầm khoảng 6-7 chai được khui ra, rồi chế Coctail, pha Soda… lùm tùm bèng. Cuối cùng… bartender sẽ vì anh em, để lại 1 ít dành ra cho mấy đứa và cho mình thưởng thức. Buổi nào cũng khoảng 1/3 chai là ít.
7h15’, mọi việc đã xong xuôi thì lại tiếp tục chạy lên tầng trên dọn dẹp và đưa xuống dưới. Các em chân dài PG thì tập trung đi về. Thi thoảng mấy em lại xuống với mấy đứa Buffer, ăn uống và nói chuyện cho vui rồi về sau.
Và cứ như vậy, tầm khoảng 8h-8h30’ nó mới dắt xe ra về. Về đến nhà thì cũng tầm gần 9h, nằm ngủ và không muốn học bài nữa. Bởi 30 ngày làm việc thì có lẽ tới 25 ngày nó về trong tình trạng lâng lâng vì rượu mất rồi. Ngon quá.

Cuối tuần, nó và lũ bạn lại tụ tập chơi Dota xuyên đêm tiếp.
Thời gian thấm thoát trôi đi, từng ngày, từng ngày một.
Mới đó mà cũng đã hơn tháng trôi qua….

Trong đám PG, Ngọc là bé nổi bật nhất. Bé này có đôi mắt to tròn, cặp môi cong và vẻ mặt khá hiền. Đặc biệt là cái tính ít nói và có vẻ nhút nhát làm cho mấy thằng Buffer cứ tranh nhau lại bắt chuyện với mong muốn được làm quen và… thân hơn 1 chút. Nhưng khi nào bà Phương – trưởng nhóm PG cũng kè kè ngay bên nên cuối cùng thì chả thằng nào làm ăn được cái quái gì hết.
cung-thuc-hien-3-kieu-toc-xinh-xan-che-giau-triet-de-toc-hu-ton.jpg


Thằng Hùng chả thế, nó chỉ mải nghĩ tới chị Vui suốt cả ngày nên chả hơi đâu để ý đến đám PG hết. Mấy đứa PG mà nhờ cái gì thì đã có mấy thằng tranh nhau giúp rồi, cho nên nhiệm vụ của hắn chỉ là… bưng mấy đĩa thức ăn ra ngoài đi vài vòng mời khách khứa, sau rồi lại quay vào phòng, nhón lấy cái gì đó cho vào miệng nhai. Thi thoảng mấy em PG đi vào nhờ lấy thêm khoai tây rán thì nó lại bỏ vào đĩa rồi trả lại, cũng ít giao tiếp với chị em.
Mà cũng chính vì cái tính ít chau hau của nó nên hình như bà Phương để ý khá kỹ. Nó được bà chiều ra mặt mà chẳng biết nguyên nhân do đâu. Đi đến muộn chút không bị gì, ở trong phòng suốt chứ không phải loăng quăng ngoài chỗ khách khứa đông đúc phía ngoài, lúc nào cũng chỉ nướng bánh mỳ cho mấy ả PG khi đói thì nhảy vào nhoàm vài miếng mà thôi.
Kể ra từ trên trời rơi xuống vận may như thế cũng hay. Suốt buổi chỉ có mình nó với lão bếp là sắp đồ ăn vào đĩa với lại làm cho mấy đứa PG ít đồ, còn những đứa khác thì bị sai hết cái này đến cái khác, khi nào cũng phải có mặt ở phòng ngoài – đầy khói thuốc, ồn ào và nhạc sàn có khi đến đau hết cả đầu. Lại còn phải đi đi lại lại, hỏi mọi người là “chú dùng thêm chút nữa nhé?”. Mỏi mồm.

Hôm nay như mọi khi, cái đám PG sau khi xong ca lúc 7h30 thì vào thay đồ rồi về hết trơn. 5 thằng tụi nó lại đi lên tầng trên dọn dẹp và soạn cốc xuống tầng dưới để rửa. Phòng tầng trên chỉ có mỗi 2 anh chị quản lý( 1 anh quản lý quày và 1 chị làm nhiệm vụ đại diện). Cả bọn lại nhắng nhít mỗi thằng 1 câu, anh chị lại cười và trêu cùng với mấy thằng nhóc vui tính.
Được 1 lúc thì bà Phương với em Ngọc thay đồ xong, quay trở lại giúp bọn nó dọn dẹp.
“hôm nay lạ à nghe! 2 người đẹp sao chưa về mà còn ở lại đây?” – anh quản lý hỏi.
“Anh không giúp mấy nhóc này dọn dẹp đi, còn đứng đó nói cười gì nữa?” – bà Phương châm chọc.
“Hề…. MC cả buổi rồi, cũng phải cho anh nghỉ ngơi với chứ! Với lại công việc của mấy đứa. Anh giúp lại mang tiếng… hế hế…” – lão giả lả cười rồi lại tiếp tục thu dọn cái đống dây nhợ lằng nhằng và mấy cái Micro trên bàn.
Ngọc hôm nay thật đẹp, cái áo trắng tôn lên làn da mịn màng và trắng hồng của nàng. Nàng mặc chiếc váy ngắn màu đen khoe trọn cặp đùi thon thả mà trong suốt thời gian làm tại đây, đứa con trai nào cũng nhỏ nước miếng vài lần vì cặp chân thẳng tắp kia.
55548900-1370072577-mi-du-06.jpg


Bà Phương thì diện bộ màu đen, khoe cái bầu ngực to của gái có chồng con ra cho mấy đứa con trai đang giương cặp mắt hau háu nhìn.
13856121412643768_873DDONB482T0031.jpg


Mỗi người một vẻ làm cho mấy thằng mặt cứ đơ ra như khúc gỗ. Thằng Hùng thì đang quay lưng lại với 2 người nên chả biết và cũng chẳng để ý chút gì hết. Nó cứ cần mẫn đưa tay với lấy mấy cái cốc, dồn nước sang rồi sắp lên khay và dẹp gọn sang 1 bên để chuẩn bị đưa xuống.
“Để mình giúp với nhé!” – Ngọc nhẹ nhàng đi lại gần Hùng.
Tự nhiên không khí đang vui bỗng chùng lại, nó đã cảm thấy có gì đó rồi. Giờ tự nhiên đâu mọc ra em Ngọc lại gần làm nó giật nảy mình, nhìn em chăm chăm.
“Sao vậy? Mặt Ngọc bị gì à?” – đưa tay lên xoa xoa má, Ngọc bẽn lẽn.
“à không!” – hắn bối rối. – “Ngọc không cần làm đâu, mình tự làm được mà!”
Nói xong hắn lại tiếp tục chuyển sang bàn khác, dồn nước ở nhiều cốc sang một rồi lại sắp xếp lên khay.
“cậu có bạn gái chưa?” – Ngọc vẫn lẵng nhẵng đi sau Hùng. Và bất ngờ nàng hỏi trong khi hắn đang dồn nước từ mấy cốc lại với nhau.
“Mình chưa! ủa….. sao… sao Ngọc hỏi vậy?” – hắn ú ớ.
“Tại chị Phương nói mình hỏi cậu. Mình … không có ý gì đâu!” – nàng chống chế, sau rồi quay ngoắt lại với nó rồi bước tới gần bà Phương.
2 chị em không biết nhỏ to gì một lúc rồi dắt tay nhau đi xuống dưới tầng 1 và về. Còn hắn với mấy đứa khác thì… chẳng hay biết tí gì, cứ cặm cụi dọn dẹp phần còn lại của buổi giới thiệu rượu.
…..

8h.
Khi công việc đã đâu vào đó, mọi người đang trong quá trình lau cốc cho khô.
“Này, mày làm gì mà cái Phương với bé Ngọc hỏi kỹ vậy?” – ông Dũng ngó qua hỏi hắn trong khi hắn đang cố lau lau 1 cái cốc đang dính 1 vết khó chùi.
Hắn giật mình. Mấy đứa khác cũng giật mình.
“Bé Ngọc hỏi thằng này á!” – giọng 1 thằng nghe có vẻ ghen tị lẫn tò mò vang lên.
“uh, thấy 2 đứa hỏi mày kỹ lắm đó. Không biết…” – anh Dũng quay sang nói với nó, rồi lấp lửng không nói thêm gì,
Hắn mếu mồm, cũng chẳng biết nói gì luôn.
Đầu tiên thì là bà Phương, bây giờ lại đến bé Ngọc. 2 người đang làm cái chuyện gì liên quan tới nó như thế này?
Sau khi hỏi han đủ thứ chuyện mà hắn cũng… chẳng biết chút gì mà trả lời. Mọi người xuề xòa chẳng thèm để ý làm gì nữa, kéo nhau ra làm vài ly trong khi chờ cốc ráo nước để lau tiếp.
Mấy đĩa thức ăn còn thừa không mang ra cho khách lúc nãy đã được mang hết ra gọi là… thanh toán. Mấy anh em nhâm nhi đồ ăn cùng với rượu Tây, lại còn mở nhạc sàn lắc lư đủ thể loại rồi cười nói cùng nhau rất rôm rả.

Hắn về nhà lúc 9h, không say như mọi ngày mà cố gắng ngồi vào bàn học 1 tí mặc cho thằng Long đang ngồi chơi game giết thời gian – MU Online.
Ngồi mãi hơn 1 tiếng mà chẳng có chữ nào vào được cái đầu khốn khổ khốn nạn của nó cả. Chỉ vì nó đang nghĩ ngợi tới việc tự dưng chuyện ở đâu ra ập vào đầu trong hôm nay. Ngôi sao của cả lũ PG lại tự dưng đi đến mở lời hỏi nó và cố gắng bắt chuyện. Trong khi bà Phương thì cứ lân la hỏi thông tin của nó từ anh Dũng.
Chuyện quái gì đây?????

Ở một nơi nào đó, 2 chị em đang đi ăn khuya cùng nhau. Bà Phương gọi chồng tới đón, còn Ngọc thì lái xe một mình về phòng trọ ở Xuân Thủy để nghỉ ngơi. Ngày mai nàng còn phải lên trường đi học nữa, tốt nhất là về nhà ôn tí xíu bài vở cho chắc kẻo rồi không biết ngày mai cái lão dở hơi ăn cám lợn kia lại bắt làm món nào nữa thì khổ.
Về đến nhà, mệt mỏi rũ rượi nên nàng nằm luôn xuống giường và ngủ luôn lúc nào không hay. Cái đèn bàn vẫn mở cho đến sáng. Nàng thức dậy thấy đèn vẫn sáng mà ngoài trời cũng đã le lói cái ánh sáng ảm đạm của mùa Đông mới biết mình ngủ quên.
Trời vẫn lạnh như ngày hôm qua, nàng lại ân hận vì cái tội ra đường mà không chịu mặc cho ấm để rồi hôm qua khi lấy cái áo khoác trong cốp xe để khoác đi từ chỗ làm về nhà thì run lẩy bẩy mặc cho bà Phương rủ đi ăn khuya.
Hừ….. lạnh quá nhưng vẫn phải lên trường.
Ôi cái trường Du Lịch chết dẫm của tôi.
 
Chương 18 : Ngày hạnh phúc

20-11
Hùng và chị Vui cùng với những người trong ban chấp hành đoàn tập trung lại với nhau rồi cùng đi chúc các thầy cô trong khoa. Chủ yếu là các thầy cô phụ trách công tác đoàn. Nhân tiện đó, chị cũng nói khéo với các thầy để chú ý về nó thêm 1 chút.
Cả ngày lượn lờ, nó mệt mỏi rũ rời nhưng mà vẫn phải cố gắng lên mà lê cái tấm thân kia đi cùng mọi người.
Sáng sớm tinh mơ thì tập trung ở trường, sau đó mới phát hiện ra là chưa có thằng nào ăn sáng cả. Vậy là lại kéo nhau ra trước trường Điện Lực kiếm xôi ăn, xong rồi mới rủ nhau đi tới nhà các thầy cô cho đến mãi tận 3h mới lê lết về đến được phòng trọ.

“Tối nay mày có đi chơi game không?” – thằng Long mở to mắt hỏi hắn ngay khi hắn vừa về đến phòng và ngồi chưa nóng đít.
“Hỏi làm gì mày?”
“Tối mày rủ bọn nó xuyên đêm tiếp đi nha. Còn tiền không tao đưa cho 1 ít mà tiêu?” – Long giở giọng nịnh bợ.
“Gì? Mày đưa tiền cho tao tiêu á?” – hắn giật mình.
“ờ, không được à?” – Long đốp lại.
Hắn đi lại gần, sờ sờ cái trán thằng Long rồi phán luôn 1 câu.
“Đâu ốm đau gì, sao tự dưng cái đứa keo kiệt này lại dở dở hâm hâm vậy nhỉ?” – hắn lắc đầu nguầy nguậy trong khi thằng Long gạt tay hắn ra rồi xua như xua tà.
“Có chuyện gì phải khai báo à nghe?” – hắn giở giọng đểu giả với thằng Long.
“à…. tí nữa Cẩm sang đây nấu ăn với tao. Mai bọn tao về quê mấy ngày nên…” – thằng Long ấp úng. “mày đi chơi game đi nha!”
“Sặc nước! Đùa hả thằng kia?” – hắn phun luôn ngụm nước đang uống dở bắn thẳng ra cửa phòng rồi tá hỏa.
“Đùa gì? Chứ tao hay đùa lắm hử?”
“ờ ờ…. Thì tối tính!” – hắn chốt.
Thằng Long cứ kỳ kèo mãi làm hắn chán quá nên đồng ý là tối nay để xem rủ bọn kia như thế nào cái đã.
Nói rồi hắn nằm lăn ra ngủ luôn, không quên dặn thằng Long lát nữa kêu nó dậy để đi làm.
……….

4h30 phút.
Hùng bật dậy thì thấy Cẩm đã ngồi trong phòng lúc nào không hay. Chắc là nàng đến lúc hắn đang ngủ mà thằng Long lại không đánh thức hắn trước. Nhìn đồng hồ thấy gần tới giờ, hắn vội vào nhà tắm rửa cái mặt rồi phóng đến Bar luôn.
Một lúc sau, Cẩm và Long cũng dắt tay nhau đi chợ mua đồ về nấu cơm cho bữa tối.
Hôm nay, mấy đứa quanh xóm thấy thằng Long dẫn người yêu về, lại còn xinh vời vợi nên đứa nào cũng khen nức nở. Cẩm thì đỏ mặt còn thằng Long thì cứ cười phớ lớ không ngừng.
Nàng mua thịt và rau về, tính làm thịt rán và rau luộc cho buổi tối nay. Cũng đơn giản cho 3 người nhưng nghe Long nói là đêm nay Hùng không về nhà, thế là thành ra lại khá nhiều cho 2 đứa ăn tối.
Long đặt mông cái bịch lên ghế rồi mở Laptop ngồi chơi, kệ cho Cẩm nấu ăn.
Nhưng mà Cẩm lại không nấu ăn trước. Đi chợ về, thấy Long ngồi chơi là nàng đi tới chỗ ba lô của nàng lấy ra bộ quần áo rồi nói với nó.
“Anh làm rau đi nha, em đi tắm cái đã rồi lát nữa em nấu cho!”
Hắn trố mắt nhìn nàng nhưng mà đã muộn, nàng đã đi vào trong phòng tắm mất rồi.
Thế là cũng chẳng đành lòng, nó rời cái Laptop ra lấy gạo rồi cắm cơm. Nó tiếc hùi hụi vì lúc đó nàng chưa tắm mà lại kỳ cọ nhà vệ sinh cho 2 thằng con trai.
Thấy nó vo gạo xong, nàng liền đuổi nó ra ngoài và cấm nó vào lần tới, rồi bắt đầu cởi quần áo ra và tắm.
Ngồi bên cái rổ rau cải, qua vài nhát cắt và tách chúng ra thì hắn đã xong.
“Em ơi, anh làm rau xong rồi!”
“Gì mà nhanh thế! Thế thì anh ngồi chơi đi!” – giọng nàng vọng ra.
Ngồi bên Laptop, hắn vẫn chăm chú vào nhân vật đang chơi để xem có rớt ra đồ Exellent nào không. Nhưng mà cắm máy rồi, cần quái gì chú ý nữa.
Nhìn lại miếng thịt chuẩn bị rán cho buổi tối nay, nó cười nham hiểm rồi đi tới đóng cửa phòng lại.
“Em ơi, mở cửa cho anh với!” – giọng hắn tỉnh bơ.
“Em đang tắm!”
“Mở cho anh rửa thịt với, đang cầm trên tay này!”
“Nhưng em đang tắm mà!” – nàng chống chế.
Nói đoạn nó đợi 1 lúc, rồi nàng cũng mở cửa phòng tắm cho nó vào. Cửa nhà tắm chỉ là 1 tấm Meka đục, cho nên khi nàng tiến tới mở cửa thì nó đã nhìn rõ được thân thể nõn nà của nàng rồi.
Thấy nàng mở cửa, nó xông thẳng vào luôn.
Trước mắt nó, nàng e thẹn không sao kể xiết.
29_26_1320402984_68_0411P01.jpg


Thấy nó nhìn, nàng quay mặt đi, như mời như gọi nó tiến tới.
anh-sex-buom-dep-tophinh.com-191e5.jpg


Quẳng miếng thịt lên bồn rửa mặt, nó ôm chầm lấy tấm thân nàng vào lòng.
“Đừng anh! Bẩn thịt rồi kìa!” – nàng cúi gầm mặt rồi cố gắng đẩy nó ra.
“Lát rửa sau. Để anh thưởng thức đã!”
Nói rồi cái miệng tham lam của nó lần lần đi từ trán xuống đôi môi mềm mại kia của nàng. 1 tau xoa mông, 1 tay ôm lấy cái eo thon kia kéo sát vào người.
“Từ từ anh…. ướt…. đồ rồi kìa!”
Nàng ú ớ đẩy nó ra, hắn lại cứ kéo nàng sát vào. Được 1 lúc thì nó thả tay để nàng giữ khoảng cách với nó, cái khoảng cách để nó có thể nhìn được toàn bộ thân thể ướt sũng của nàng trong tầm mắt nó.
Nhẹ nhàng, nàng cởi từng chiếc cúc áo cho nó, trong khi đôi tay nó đang xoa bóp 2 trái bưởi non có chấm đỏ mịn màng và căng tròn.
Nàng thoát ra khỏi đôi tay tham lam đó rồi ngồi xuống cởi quần nó ra. Hắn tiện thể được đà rướn người về phía trước giơ luôn con cu ra trước mặt nàng rồi ngoáy ngoáy mông cho con cu nhoang nhoáng trước mặt nàng, cho dù nàng đang tìm cách lách mặt ra khỏi cái của nó.
“Nào… mút cho anh ….với nào!” – hắn thì thào trong cơn sung sướng.
Lúc đầu còn không muốn, nhưng rồi dần dần cởi xong quần cho nó thì nàng cũng ngậm luôn đầu con cu mà bắt đầu tống vào mồm dần dần từng chút một.
45057009971061777944.jpg


Nàng mút say sưa trong khi hắn cứ ngẩng đầu lên mà rên rỉ không ngừng vì sướng khoái.
Chán chê, hắn kéo nàng đứng dậy rồi ôm sát vào lòng
1379668361-hoabtt20121031151918694_0.jpg


Hắn để nàng tựa vào tường rồi trườn dần xuống mà mút lấy mút để cặp ngực căng tròn kia. Mút một bên và bóp một bên. Tay còn lại khi thì xoa eo, rồi xoa mông, khi thì tống vào mà ngoáy lốn liên tục làm cho nàng ú ớ mãi không thôi.
“Đừng…. đừng anh… ư…. ơ…. á.. á…a…… ứ….”
Những tiếng dâm đãng của nàng làm cho nó nứng tợn, thằng nhỏ dựng đứng lên căng cứng.
Giơ 1 chân của nàng lên kẹp lấy eo, nó bắt đầu đâm thằng nhỏ vào *** nàng không thương tiếc.
Hự….
Nàng oằn người lên dưới làn nước ấm từ vòi sen nóng lạnh. Sướng…
Hắn lại rút cu ra, lại đâm vào cái “bạch” làm nàng ngất ngư.
Ít khi hắn chơi nàng mạnh mẽ đến như vậy, mà lần nào hắn mạnh mẽ vậy là y như rằng hắn sẽ chơi nàng rất lâu hoặc nhiều lần.
“ư…. sướng… ớ..ơ…. sướng lắm… á..ắm… a… anh ơi…. ơ…!”
Từng tiếng, từng tiếng dâm dục phát ra từ cái miệng xinh xinh của cô nàng có vẻ ngoài ngoan ngoãn.
Nàng càng rên, hắn càng sướng và lại càng đâm mạnh hơn.
Hắn làm nàng nhớ tới lần gần đây nhất hắn chơi nàng mạnh bạo như thế. Đó là hồi 2 đứa địt nhau trong căn nhà xây dở rồi suýt bị phá đám bởi mấy thằng đi chơi về khuya.
“ư…”
Nàng lại nấc lên từng tiếng. Tiếng nàng bị nghẹn lại bởi bờ môi kia đã bị lấp đầy bởi môi hắn. Tiếng rên của nàng bỗng trở nên cụt ngủn không thành lời.

Nàng nhớ lại mấy thằng đùa giỡn trong đêm đó suýt xíu nữa là phát hiện ra 2 người. May mà mọi việc không sao và giờ 2 đứa vẫn còn yêu nhau tha thiết.
Nếu mà mấy đứa kia phát hiện thì….
Nghĩ tới cảnh đó, *** nàng như khít lại, máu nóng chảy rần rần lên đầu.
Nàng chủ động nhấp nhô hưởng ứng theo từng nhịp nhấp của thằng bạn trai đang chơi nàng không thương tiếc mà trong đầu thì lại nghĩ về mấy thằng không biết mặt suýt tí nữa… vào đêm hôm đó.
Hắn đẩy mạnh, nàng cũng hẩy mạnh hùa theo…
Con cu hắn bị khít chặt bởi *** nàng, co bóp dữ dội… máu nóng rần rần trong người hắn… hắn lại càng phang nàng tới tấp hơn trước.
“anh…. anh…. ra…. a… a…a……” – Hắn thì thào bên tai nàng vài tiếng rồi cả thân hình co giật, bắn tinh tùm lum vào sâu trong *** nàng mà không hề báo trước.
Nàng giật thột nhưng mà vẫn cố gắng bám chặt lấy người nó, ghì chặt đầu nó vào vai.

Và buổi ăn tối bắt đầu sau đó khá lâu do cả 2 phải kỳ cọ cho nhau 1 lần nữa. Hắn giơ tay móc *** nàng liên tục, mồm cứ nói là “để cho tinh trùng chảy ra”. Nhưng thực chất là vẫn còn thấy sướng, muốn móc lốp thêm chút nữa.
Ăn uống xong, 2 đứa qua mấy phòng bên kia đánh tá lả với hàng xóm cho vui rồi về phòng nằm ngủ lúc gần 11h.
 
Chương 19: Trong quán game

Long đóng cửa phòng lại, tắt điện và bật đèn bàn lên.
Cẩm leo lên giường trước, âu yếm nhìn Long say đắm.
Hắn lao lên giường rồi cầm lấy đôi chân thon dài của nàng mà kéo duỗi thẳng ra.
29_26_1320402993_74_0411P07.jpg


“từ từ thôi nào!!” – nàng bẽn lẽn chống chế,
“hề hề… lúc này sao còn từ từ được cơ chứ!” – hắn liếm liếm môi thèm thuồng rồi cứ mặc kệ sự chống cự cho có của nàng, hắn nằm đè lên người nàng luôn.
Đôi chân hắn luồn vào giữa háng nàng rồi từ từ banh hai chân nàng ra, đôi tay luồn ra sau nâng ngực nàng cao lên rồi úp mặt vào giữa hai bầu ngực mà hôn hít.
Nàng ưỡn cổ ra sau, nâng cao ngực lên rồi từ từ tận hưởng giữa những hơi thở nặng nhọc của chính mình.
29_26_1320402992_39_0411P05.jpg


Luồn tay xuống, nàng cầm áo của nó kéo lên. Đến nách thì nó vướng quá không hôn hít tiếp được, đành phải nhỏm dậy cởi áo của mình ra.
Nó cởi gần xong áo thì nàng đã túm lấy quần nó mà kéo xuống rồi.
Nó liền đứng hẳn trên giường, cởi quần ra rồi giương cái con cu to tướng ra trước mặt cho nàng nhìn. Đôi mắt nàng cứ hau háu nhìn vào thằng nhỏ, rồi nàng ngồi dậy và đưa tay lên nắm lấy con cu, xoa xoa nhẹ nhàng.
Hắn đang hứng, để cho nàng xoa thêm 1 chút rồi lại ngồi xuống đè nàng ra mà tiếp tục hôn hít.
Một tay hắn luồn ra sau đầu nàng, vừa làm điểm tựa xuống giường lại vừa nắm chặt lấy phần sau của đầu nàng mà ghì lại hôn mãnh liệt.
Tay còn lại của hắn sờ soạng khắp người nàng, mơn trớn từ đùi lên tới mông, di chuyển từ eo lên tới ngực và dừng lại ở 2 cái bánh bao của nàng mà nắn bóp.
Tay nàng luồn xuống dưới, nắm lấy thằng nhỏ mà xoa mà bóp, tay còn lại thì luồn ra sau xoa xoa mông của nó.
Hắn làm thật điệu nghệ. Đôi môi nàng dính chặt lấy môi nó không rời đi chút nào trong tiếng thở dồn dập và đầy dâm đãng.
Tay hắn xoa bóp vú nàng lúc thì nhẹ nhàng, lúc dồn dập mà lúc thì mạnh bạo khiến nàng trải qua bao nhiêu cảm giác khác nhau. Từ sung sướng đến khó chịu, rồi được mơn trớn….
Eo của nó cứ di chuyển như con rắn làm cho thằng nhỏ cứ chờ chực cà cà vào chỗ kín của nàng.
Sướng quá, nàng 1 tay xoa mông, ấn mông nó xuống cho khỏi di chuyển, còn một tay chỉnh cho thằng nhỏ đè lên mu của nàng, để nó di chuyển cà cà phía ngoài mu.
Hắn cứ thế, đùa giỡn trên sự sung sướng ngất ngây của nàng.
Dời đôi môi nàng ra, hắn bắt đầu hôn từ từ xuống cổ, rồi đáp xuống 2 quả đồi to tròn kia.
Hắn liếm 1 bên, bóp 1 bên và tay còn lại thì đưa lên để cái miệng mềm mại của nàng mút chùn chụt. Khi vú này nhẫy nước, nó lại chuyển sang liếm và mút vú bên kia, lại chuyển tay lên miệng cho nàng và bóp vú còn lại.
Mút chán chê hai quả đồi, hắn di chuyển tới giữa ngực và đi xuống dưới phần bụng phẳng lỳ của nàng.
Hắn đưa hai tay xuống sờ soạng bẹn nàng, rồi 1 tay xoa bụng, 1 tay đưa vào trong mà móc chỗ bí hiểm của nàng.
“Ôi….” – nàng rên lên 1 chặp sung sướng.
Hắn cứ thế, cà mặt vào bụng mềm mại của nàng, tay móc, còn mồm thì thở phì phò ra bụng nàng. Tay còn lại, hắn đưa lên xoa bóp vú nàng. Tay nàng lúc này chỉ biết có việc nắm lấy đầu nó mà xoa xoa âu yếm mà thôi.
Nhận thấy đã thỏa mãn, hắn đưa tay banh mép *** của nàng ra, xong rồi cầm lấy thằng nhỏ mà cà cà cái đầu vào giữa 2 cái mu, không thèm đâm vào.
“Vào… vào.. đi anh… ơ” – nàng rên rỉ chống đối cái tay nó.
Tay nàng cũng đưa xuống dưới nắm lấy thằng nhỏ của nó và cố nhổm dậy để với tới gần. Nhưng tay nó ấn xuống vú nàng, bắt nàng nằm xuống.
“hè…. Anh đưa vào nghe!” – nó đáp gọn lỏn.
“Uhm….” – nàng gật đầu.
Nhẹ nhàng, nó đưa đầu cu vào trong cái *** đã ướp nhèm nhẹp của nàng, sau đó ấn nhẹ và từ tốn cho nó đi vào được tầm 1 phần 3 thì dừng lại.
Hắn nhoài người lên ôm lấy nàng, hôn 1 cái. Nàng ngoan ngoãn đáp lại cặp môi kia.
Bất ngờ hắn dồn sức, hẩy cái eo và tộng con cu mạnh hết cỡ vào. Nàng ú ớ nhưng không thể thốt ra thành lời vì đang bị đôi môi của nó quấn lấy và lấp đầy miệng nàng.
Hắn lại lôi ra, lại chơi tiếp trò đó và nàng lại cứ ú ớ trong mồm.
Đôi tay nàng không biết để vào đâu, cứ thẳng ro mặc kệ.

Sau 1 lúc, hắn rời môi nàng ra nhưng vẫn tiếp tục chống đẩy không hề chậm lại.
Từng nhịp, từng nhịp làm cho cả người nàng nẩy lên liên hồi, nàng nhắm mắt lim dim tận hưởng sự sướng khoái mà hắn mang lại cho nàng, còn hắn thì ung dung nhìn nàng lúc sung sướng và không quên giữ nguyên nhịp ra vào.
29_26_1320402993_07_0411P06.jpg


Đôi tay nàng vẫn nằm tại mông nó, lúc ấn xuống, lúc thả ra hòa vào nhịp dập liên hồi của hắn. Nàng hẩy hẩy mông mình lên như thèm muốn cái của nó đâm vào sâu hơn, mạnh nữa, mạnh hơn….
Kéo dài được chừng 15 phút thì hắn bắt đầu tăng tốc. Hắn chơi nàng mỗi lúc một nhanh.
Dừng lại, hắn ngồi dậy và chuyển sang tư thế “vác cày qua núi”.
%5B0508200907594915035%5D(7).jpg


Nàng oằn cong người, hơi khó chịu vì sức nặng cả người nó đè xuống.
Nhưng cái cảm giác đó nhanh chóng qua mau vì hắn dùng chính cái sức nặng đó mà dộng từng phát, từng phát mạnh mẽ vào cái *** đang khát tình của nàng.
“Hầy… ầy…”
Từng phát, từng phát khi sâu khi cạn làm nàng như phát điên lên, thèm khát.
Nàng đưa hai tay ra nắm lấy mông của nó mà kéo về như muốn cắm càng ngày càng sâu vậy.
Hắn đẩy càng ngày càng nhanh, người nàng rung lắc càng ngày càng dữ dội.
“sứ…ướng… sướng…. quá….. quá.. đi….i..i….” – nàng thở hổn hển.
“anh… sắp… ớ… ớ… sắp ra… a…a….” – hắn như cố kìm lại, nhưng khi nghe cái giọng dâm dục toát ra từ miệng nàng thì không thể kiềm chế lại được nữa. Phóng ào ạt vào trong nàng.
Hết xí quách, nó giữ nguyên con cu ở vị trí cũ và thả chân của nàng xuống thành vị trí truyền thống. Hắn gục luôn trên người nàng, hai tay vẫn không quên để trên 2 bầu ngực của nàng mà xoa bóp, còn mặt hắn thì đặt ngay giữa khe của nầu ngực mà nhìn tay mình luôn.
Nàng xoa xoa đầu nó, rồi lưng nó.
Nó vẫn hừng hực, vẫn đưa ra đút vào vài lần nữa mặc dù đã chẳng còn cảm giác nào hơn nữa rồi.
“Hết rồi còn ham!” – nàng khúc khích cười cái hành động ham hố của nó.
Rồi cả 2 chìm vào giấc ngủ say đến sáng.


Lại nói về Hùng.
Hôm nay cũng như mọi ngày, hắn cứ ngồi lỳ trong phòng mà bày biện thức ăn mặc cho mấy đứa kia hết chạy ra rồi chạy vào mệt đứ đừ.
Hình như hôm nay khách nhiều nhưng uống ít hay sao mà thấy mấy em PG cứ thi nhau chạy vào trong phòng chờ của mọi người để đứng nghỉ ngơi và tranh thủ nhón vài miếng vào miệng nhai cho đỡ đói. Và mấy đứa con trai cũng chỉ chờ có mỗi dịp như thế để ngắm body của mấy em chân dài cho đỡ thèm thuồng.
Cứ mỗi lần em vào em ra là y như rằng bọn con trai cứ bàn tán về mỗi cái kiểu kiểu như là
“càng ngày càng thấy em này dâm!”
“eo kia mà để tao nắm được thì tao cho cả tuần không ngủ!”
“nhìn cái mông kìa!”
…..
Hắn thì chẳng để ý làm cái quái gì, vì ở đây chỉ có mỗi em Ngọc là chuẩn nhất, còn lại chẳng có ai sánh với chị Vui của nó cả. Cho nên nó cứ tập trung vào việc sắp đồ ăn, còn bọn kia làm gì thì nó mặc kệ.
Thời gian rảnh rỗi, nó lại đưa máy nhắn tin cho chị, hỏi tình hình vẩn vơ mà thôi.

Và chẳng biết cái điềm hôm qua nó nói có đúng không mà tự nhiên tới lúc tan tiệc, mọi người đang rửa dọn cốc thì đùng 1 cái, em Ngọc chạy xuống….giúp mọi người dọn dẹp.
Cái eo thon lấp ló sau chiếc áo ngắn làm cho con mắt bao thằng con trai thèm thuồng.
hong-que-khoe-eo-thon-2.jpg


Hôm đó vỡ mất mấy cái ly, làm cho ông quản lý phải nói khéo để Ngọc sang ngồi góc khác khỏi mấy thằng lại phá.
Hắn cầm cái ly Johnny sang góc quầy gần phòng chờ rồi sắp xếp cốc theo thứ tự, ăn vài miếng khoai tây và nhắm vài hớp rượu. Quay đầu sang thì thấy Ngọc đã ở cạnh bên từ lúc nào, nở nụ cười và giúp nó sắp xếp cốc.
Mấy thằng kia cứ mắt chữ O, mồm chứ A mà há ra không tin vào mắt mình.
Hắn cũng ậm ờ rồi cùng người đẹp sắp xếp cốc vào vị trí của nó, chuẩn bị cho ngày mai.
2 đứa nói chuyện khá hợp gu, nó biết là Ngọc cũng thuộc vào kiểu người thích tham gia vào các hoạt động trên trường.
Bắt đúng tâm, hắn cứ mồi chài để Ngọc huyên thuyên không ngừng nghỉ về những hoạt động ở trường mà hồi cấp 3 không hề nghĩ tới, rồi những buổi ngoại khóa, nấu ăn trên trường, rồi bạn bè, đủ thứ lung tung trên trời dưới đất.
Hắn đứng bên, chỉ mỉm cười phụ họa và thi thoảng thêm vào vài câu để Ngọc có thể có chủ đề mà nói thôi. Còn với những câu hỏi về hắn, hắn cứ trả lời qua loa đại khái vậy, không đi vào chi tiết để Ngọc không biết thêm điều gì.
Và mọi việc kết thúc như thế…
Tan tầm, mọi người chia tay nhau mỗi người 1 ngả, ai về nhà đó.

Đằng nào thì đêm nay cũng không được về nhà, hắn nhắn tin cho mấy chiến hữu ra ngoài quán cũ làm bữa xuyên đêm.
Cái quán mà bọn nó hay chơi nằm lọt sâu vào gần cuối hẻm đối diện trường. Lần nào cũng thế, cứ mỗi buổi xuyên đêm là y như rằng quán vẫn còn mấy đứa con gái, cũng xuyên đêm như bọn nó. Lúc đầu nó không để ý, nhưng mấy thằng trong hội cứ rỉ tai khen con này, con kia làm nó cứ thắc mắc hoài.
Sau hỏi ra mới biết, mấy đứa kia không phải là cave nhưng cũng xem như là vậy, đêm đêm lên đây để kiếm hàng. Có điều mặt mũi của bọn này xinh xắn dễ nhìn và toàn cặp với mấy tay chơi chứ chẳng phải ai cũng cặp đâu.
Và rồi mấy thằng lại lao vào trận chiến.
Chơi đến trận thứ 3 thì đã hơn 12h rồi, cả bọn lại gọi mỳ tôm lên để lót dạ, dành sức đánh tiếp.
“ê, mi xem cái này này! Nghe đã lắm!” – giọng một con oang oang cả phòng.
“Cái gì thế?” – con bên cạnh quay sang.
“Nghe thử đi, rên nghe đã lắm!” - con nhỏ lại tiếp tục oang oang cái giọng.
“ế, mi xem phim sex à? Bựa nhân…”
“kệ tao. Mà bọn con trai thích xem phim thể loại này lắm. Công nhận!” – con nhỏ gật gù.
“Tắt mie đê, mày bựa vừa thôi!” – thằng con trai ngồi kế quay sang lên tiếng.
Hình như chúng cùng hội với nhau.
Mấy thằng thấy lạ, quay đầu lại xem chuyện gì, sau khi thấy đó là cái hội mấy đứa con gái kia thì cũng không quan tâm đến nữa.

“mi biết con Quyên không? Mấy hôm nay vẫn còn nằm nhà đó!” – cái con nhỏ giọng oang oang kia lại tiếp.
“ủa, nó vẫn chưa khỏi à?” – con nhỏ ngồi cạnh thắc mắc.
“Khỏi thế quái nào được! Bị thế mà!”
“Tao nghe nói nó đi với thằng nào giàu lắm, sau về là nằm luôn, mày biết không?”
“Biết chứ sao không?”
“Ủa, thiệt hả?”
“ừ, nghe nói thằng ấy bảo là ai nằm với nó 1 đêm, nó mua luôn cho con Jup!”
“Bạo vậy?” – con nhỏ cạnh bên trố mắt ra.
“Thì đó đó. Nghe mấy con trước nói là không nên lên giường với thằng đó, nhưng mà nó không nghe. Cho chết!”
“Thế thằng kia làm gì vậy?”
“Thì thằng kia thông đít nó cả đêm, làm nó về nhà cả tuần không đi ỉa được. Đau nằm một chỗ đó thôi. Không biết cái số tiền thằng kia đưa có đủ mà thuốc thang không nữa ấy chứ!”
Rồi mấy đứa con gái cười phá lên.

Mấy thằng bên này nghe xong, ngán ngẩm luôn.
Lại bơi vào game và mỳ tôm, chiến tiếp cho tới 3h sáng thì thằng nào cũng dừng lại, nghe nhạc và gục trên bàn phím mà nằm ngủ cho tới sáng.
Sáng 5h30 cả lũ rút khỏi quán, đi ra đầu ngõ có quán bán bánh mỳ làm lấy mỗi thằng một ổ rồi đường thằng nào thằng ấy đi.

Về đến xóm trọ, đúng lúc bà chủ nhà mở cửa đưa xe bánh mỳ đi bán, có cười chống chế.
“Dạo này cậu hay đi đêm lắm đấy nhé!” – bà mở lời trước.
Nói ra gọi là cô thì cũng không đúng, vì chính xác thì cô này hơn nó tầm khoảng 5-7 tuổi thôi. Nhưng mà cái tục nó thế, cứ gọi cô cho nó lành. Vì thấy mấy đứa tầng dưới toàn gọi là chị không à, kệ nó.
“cháu sang nhà bạn chơi, cô à!”
“Liệu hồn đó, cẩn thận không tao đuổi cổ đi luôn đấy!”
Nói rồi chẳng thèm để ý tới nó, cô giông thẳng xe đi ra đầu ngõ luôn.
Hắn dắt xe vào rồi từ từ đi lên phòng.
Tầng 1, dắt xe để gọn vào chỗ
Tầng 2…..
Tầng 3….
Chưa có mống nào ló mặt ra cả. Cũng đúng thôi, mới gần 6h thôi mà.
Tầng 4…
Cũng chưa thấy thằng nào ló mặt ra cả.
Ủa lạ vậy? Bình thường 6h là thấy cả xóm tưng bừng rồi mà sao giờ thấy yên tĩnh đến lạ.
Nó đi tới phòng nó, giơ tay tính gõ cửa.
“ư…. ơ… ôi … ôi….. nữa đi anh!” – tiếng Cẩm rên rỉ.
Bạch bạch….. “ui….. a …. Thích lắm…”
Hắn căng tai ra mà nghe.
Tiếng rên khá nhỏ, nếu không chú ý thì cũng không thể nghe rõ được.
Hắn ló đầu vào khe hở của cánh cửa nhòm vào trong.
(Đoạn này giải thích 1 tí. Cái cánh cửa gỗ phòng trọ giống y như là tấm phản trong các phòng trọ vậy. Nó bị vênh nên khi đóng chốt trong vẫn có 2 đường nhỏ có thể nhìn vào trong. 1 đường là ở giữa cửa, nó nhìn thẳng vào phòng nhưng chỉ nhìn thẳng được thôi, không bao quát được. Còn 1 đường thì ở ngay chỗ chốt, chỗ này không khít cho nên có thể nhìn thẳng vào giường ngủ của bọn nó.
Ở Hà Nội, ai mà ở trọ những chỗ có cửa như thế này thì sẽ rõ.)
18.jpg


Cẩm ngẩng cổ lên hất tung mái tóc làm lộ rõ vẻ mặt dâm đãng đến tột cùng. Còn thằng Long ở phía sau thì cứ nắm lấy eo mà kéo về, thúc lấy thúc để đâm nàng từ phía sau.
Tiếng hừ hự… liên tục phát ra bên tai nó.
Hắn lần đầu xem phim sex một cách trực tiếp như thế này, hồi hộp và gay cấn.
“hự…”
Thằng Long giật giật vài cái rồi gục xuống trên lưng của Cẩm. Nàng hẩy hẩy mông về phía sau vài cái trong vô vọng rồi cả 2 ôm nhau nằm xuống. Thở dốc.
“Tắm rửa chuẩn bị đi nào anh!” – nàng âu yếm.
Thế là cả 2 lại ôm nhau vào phòng tắm kỳ cọ cho nhau.
Còn thằng Hùng thì lắc đầu ngao ngán rồi bước xuống dưới tầng 1, ra ngoài ngõ uống ly trà đá đầu ngày, xong rồi lại phóng đi chơi cho thoải mái. Có lẽ nên đợi tới lúc trưa về thì tốt hơn.
 
Chương 20 : Thời gian dần trôi.

Ly bận rộn cho những ngày cuối cùng của năm, những môn học cuối cùng cố gắng phải vượt qua trước khi đi thực tập.
Khác với Ly, Thanh cứ nhởn nhơ hết ngày này qua ngày khác. Cuối tuần thì đi chơi với người yêu, ngày bình thường thì đi làm tới tận khuya mới về. Đơn giản chỉ vì người yêu của Ly nói rằng đến gần kỳ thực tập thì sẽ xin cho vào làm trong công ty, gần nhau cho thuận tiện.

Còn những nhân vật chính của chúng ta thì ra sao?

Cứ đều đặn như vắt chanh, cuối tuần là y như rằng Long tuốt luôn sang nhà Cẩm tới tận tối chủ nhật mới về. Lượn hết chỗ này sang chỗ khác mà chẳng thấy chán tí nào. Mỗi tuần một niềm vui mới, hết đi chơi thì lại quay về nhà Cẩm ngồi.

Huyền, Tâm và Mạnh vẫn bộ 3 ăn ý. Huyền cứ để mặc kệ Mạnh tán tỉnh và không hề quan tâm. Nhưng như thế hóa ra lại hay, cả 3 vẫn chơi thân với nhau mà chẳng có chuyện gì xích mích xảy ra cả.

Thằng Hùng dạo này nghe lời xúi dại của mấy ông anh, tập trung vào học tiếng Anh. Hắn cứ tuần 3 buổi chiều là phóng xe xuống tận dưới Nguyễn Trãi học bằng A. Cơ khổ, hắn có biết cái quái gì về tiếng Anh đâu, dốt đặc cán mai cho nên giờ phải cày lại từ đầu.
Giờ thời gian cả tuần của nó chỉ có… sáng đi học, chiều học tiếng Anh tuần 3 buổi. Coi như tuần 3 buổi học xong rồi đi làm luôn, còn 3 buổi còn lại thì cứ ở nhà đợi đến giờ rồi phóng đến quán Bar.

Hôm nay, hắn vừa học xong buổi thứ 3 và đang trên đường phóng xe về nhà.
Từ Nguyễn Trãi mà xuôi tới Thanh Xuân rồi quay thẳng ra Big C và về nhà thì nhanh nhất. Nhưng mà hắn không biết đường, hắn chỉ biết mỗi cái đường Láng chạy dọc rồi về tới trường Giao Thông mà quẹo trái thôi. Thành ra đơn điệu hôm nào cũng như hôm nào, “bài ca tắc đường” luôn được bật lên.
Chạy qua đường Láng, tới chỗ Cầu Cót thì từ phía sau hắn có cái Bus trờ tới, ép hắn dừng lại bên lề đường luôn. Hắn bực không chịu nổi.
Ai mà ở Hà Nội sẽ biết được cảnh đợi xe Bus này ngay.
3_7_1329269177_32_1329267381-danh-toi-pham-xe-bus.jpg


Ngó sang chỗ đợi xe, tự nhiên hắn thấy ai quen quen….
IMG8555.jpg


Trờ xe tới trước mặt, hắn dừng xe lại rồi lôi chị lên xe luôn. Làm cái mặt chị cứ thộn ra, chưa hiểu nguyên nhân chuyện gì đang xảy ra.
Ngồi sau tay lái, chị vẫn còn đang ngơ ngác con nai vàng.
“Ủa, thế đi không có mũ bảo hiểm thiệt hả?” – chị hỏi.
“Không!” – hắn đáp gọn lỏn.
“Không thì làm sao giờ?”
“Thì mua thôi, thế mà cũng lắm chuyện!” – hắn châm chọc.
“ờ ờ…”
Rồi hắn táp xe vào bên đường mua lấy 1 cái “mũ thời trang” rẻ tiền tránh công an rồi lại tiếp tục phóng xe trên đường.
“Giờ đi đâu đây?” – hắn thản nhiên hỏi nạn nhân ngồi sau.
“Thì đi về chứ đi đâu nữa?” – chị hỏi lại.
“Ai biểu đi về? Giờ đi chơi mà!” – hắn lại chẳng thèm đếm xỉa gì tới những điều đó, cứ nghênh ngang chọc tức chị chơi.
“Ế, không được đâu nghe. Tối nay còn phải học bài nữa đó!” – chị hoảng lên.
“Bỏ bữa có sao đâu, cùng lắm mai nhận Zero thôi mà. Chuyện nhỏ!” – hắn đáp.
“Thế rồi lát nữa em đi làm, ai chở chị về?” – chị hỏi tiếp.
“Thì đưa ra bến đỗ Bus, rồi cho đứng chờ thôi!” – cái mặt câng câng của hắn cứ thế mà nhả đạn liên hồi, dọa chị xanh mang.
…..
“ùi, giờ đi đâu đây? Nhanh để chị còn về nào?” – chị ỉu xìu.
“Đi uống trà gừng nha!” – hắn mở lời.
“hông!” – chị chối
“Chứ đi đâu?” – hắn hỏi tiếp.
“Đi đâu cũng được!”
“Thế đi kiếm chỗ nào ăn ngô nướng nha!”
“Ngô đến buổi tối mới có, hông ăn!”
“Thế đi uống cacao nóng nha, em biết chỗ này đẹp lắm!”
“Hông uống!” – chị thản nhiên.
“Thế đi đâu bây giờ?” – tới lượt hắn hỏi.
“Đi đâu cũng được!” – chị đáp gọn lỏn.
Hắn dừng xe lại bên đường, quay lại nhìn chị trân trối. Còn chị thì cứ ngồi phía sau cười tủm tỉm.

“Thế thì đi uống cacao hoặc trà gừng!” – hắn phán chắc nịch rồi phóng đi luôn.
“Đã bảo không uống rồi mà!” – chị vẫn chống chế.
“Không uống thì ngồi nhìn, thế thôi!” – hắn nói, rồi cười ha hả phóng đi.
“xì…..” – chị ngồi đằng sau lêu lêu cái lưỡi trêu nó.
Đi được 1 đoạn, qua chỗ Cầu Giấy thì thấy chị cứ xuýt xoa.
Uh thì ai bảo là con gái còn cố diện. Trời đã trở lạnh rồi lại còn thích đi mặc váy, báo hại giờ ngồi sau xe nó cứ run cầm cập không thôi.
“Lạnh lắm à?” – hắn hỏi vu vơ, giọng khá nhỏ.
“Cái gì?” – chị hỏi lại, rồi đưa cái mặt gần với đầu nó, hỏi trong gió. – “lí nhí quá đi!”
Hắn im lặng, không nói gì.
Cứ nhìn cái kiểu xuýt xoa của chị là nó đủ hiểu cả rồi.
“Đưa tay đây?” – hắn nói khá to, run run.
“Làm gì, vừa xem bói vừa lái xe à?” – chị hỏi.
“Nhiều lời nhỉ, có đưa tay ra không?” – hắn hơi gắt lên.
“Thì đưa tay, nè!” – chị ỉu xìu mặt vì không trêu được nó mà lại còn bị nó mắng cho.
Chị đưa 1 tay ra trước, nó cầm lấy rồi đặt tay chị lên trước bụng. Chị hơi rụt tay về nhưng nó nắm tay khá chặt, và còn lái xe nữa cho nên để nguyên. Tới cuối Bưởi rẽ xuống Hoàng Quốc Việt, hắn thấy chị im lặng không nói gì liền thả tay, kéo nốt tay còn lại đặt lên trên tay vừa rồi làm chị vô tình như ôm nó từ phía sau.


“Này, không được thế đâu nha!” – chị chống chế.
“Cho mượn chăn bông mà ôm đó!” – hắn lúng búng. “coi như ôm chăn là được rồi!”.
Rồi hắn luồn tay ra phía sau, vòng ra sau lưng chị rồi kéo về, ghì chặt chị vào lưng nó.
Chị im lặng, ôm nó chặt hơn, một cái ôm miễn cưỡng nhưng chị lại mỉm cười, một nụ cười tràn đầy hạnh phúc của một đứa con gái hai mươi.
20131025110551-an2-07685.jpg


Trong quán cà phê, hắn kêu 1 ly Cacao nóng và 1 ly trà gừng. Chị cứ tranh Cacao với nó, nhưng nó đẩy trà gừng qua bắt chị uống, bảo rằng uống cho ấm người. Phụng phịu chịu thua thằng em, chị ngậm ngùi ngồi…. uống trà gừng.
“Sao trời rét mà mặc mỏng manh vậy?” – hắn hỏi.
“Thì hôm nay ai biết đâu trở lạnh, lúc sáng thấy bình thường mà!”
“Nói giỡn đi!” – hắn nhăn mặt. “Lúc sáng tới giờ đã lạnh thế này rồi còn nói là không lạnh. Nói ngay, đi đâu mà lại đứng ở Láng?”
“Người ta đi học tiếng Anh đó cu à!” – chị khúc khích cười rồi giương cặp mắt trong veo nhìn lại nó. “chứ tưởng đi đâu?”
“Tuần mấy buổi? Học đến đâu rồi?” – hắn không trả lời chị mà lại tiếp tục hỏi dồn dập .
“Tuần 3 buổi thứ 3, 5, 7! Mà sao hỏi lắm thế?” – chị chu môi nhìn nó.
Nó mỉm cười nhìn cái điệu bộ trẻ con của chị một lúc rồi thản nhiên.
“Vậy ta ra lệnh cho ngươi từ buổi sau trở đi phải chờ ta đến đón, rồi học xong ta sẽ chở về!” – hắn nháy nháy mắt, điệu bộ trịnh trượng.
“há há… ông cụ non!” – chị cười to.
“Gì… cụ non? Ai nói…” – hắn đỏ hết mặt, nhưng vẫn cố chống chế.
“Nói như kiểu bố chị ấy! Buồn cười quá đi!” – chị vẫn không ngừng được cười, hỏi tiếp nó.
……
“Ủa, mà đi đâu mà đón người ta cả 3 buổi vậy?” – ngừng một lúc, chị lại hỏi.
“Thì cũng đi học tiếng Anh như chị thôi!”
“Học ở đâu? Hay xạo chị?” – nheo nheo con mắt, chị nhìn hắn nghi ngờ. “Tính theo dõi bản cô nương rồi kiếm cớ đèo ta về phải không?” – Vừa nói, chị vừa múa may như tuồng, khiến hắn cũng không thể ngừng cười cợt được.
Rồi hai người lại đùa nhau trong quán cả tiếng sau đó. Chị lúc thì uống trà gừng, lúc lại tranh uống Cacao của nó. Cứ thế trao đổi qua lại với nhau trong tiếng cười đùa.

Cũng khá muộn rồi, hắn đứng dậy tính tiền và chuẩn bị đưa chị về.
Lúc bước ra khỏi quán
1323078970-5.jpg


Chị xoa xoa hai vai, rít lên trong giá lạnh. Hắn bước từ phía sau, choàng lên người chị cái áo bông đang mặc.
“Thôi em mặc đi, gần về rồi mà!” – chị ú ớ.
“Người đẹp chỉ được diện trước mặt bạn trai thôi!” – hắn cười tỉnh bơ rồi khép hai vạt áo lại, chị vo tròn trong chiếc áo ấm áp của nó.
Cúi đầu lại gần chị, hắn thủ thỉ
“Muốn cám ơn thì ôm ta 1 cái là được rồi!” – hắn cười khúc khích.
“Còn lâu!” – chị vùng ra rồi đi tới vỉa hè, phía sau, hắn dắt xe xuống đường chờ chị.

Trên đường về, hắn cứ xuýt xoa mãi vì lạnh. Cái áo ấm của nó thì đã nhường cho chị rồi còn đâu. Và ngay lúc đó, bàn tay chị luồn từ sau ra trước ôm lấy eo nó, cái xéc áo không kéo lên làm cho da thịt chị dính chặt vào lưng nó, ấm áp và mềm mại.
Hắn lái hơi loạng choạng vì đang run, mà chị thì ở phía sau ôm nó cười khúc khích.
“Trả công cho ông tướng đó!” – chị thì thầm rồi rúc đầu vào sau lưng nó luôn.
Hắn ngồi lái xe mà như đang bay trên mây vậy, bềnh bồng, bềnh bồng.

Chở chị về, hắn nhận lại cái áo bông thấm đẫm mùi con gái của chị rồi mặc vào người, hít hà ngay trước mặt cho chị thấy, rồi hắn tủm tỉm cười khi chị đi lên nhà. Còn hắn, quay thẳng xe phóng lên Bar giới thiệu rượu.
Hôm nay, vẫn như mọi ngày không có nhiều sự thay đổi.
Ngọc vẫn hay lại gần nó lúc dọn cốc ở tầng trên, khách vẫn đông như thường và trời có vẻ lạnh nên đứa con gái nào hình như cũng xinh ra vì thế. Ngọc và bà Phương, hai chị em vẫn như những bông hoa tươi trong đám PG.
Dọn dẹp xong, mấy thằng con trai lại đưa cốc vào phòng phía trong để sắp xếp vào két cho gọn để đưa xuống, mấy bà PG thì thay quần áo ở trong phòng gần đó.
Ngọc xong trước, loắng quắng chạy ra chỗ phòng giới thiệu đầu tiên. Lúc này chỉ còn mỗi anh quản lý ở chỗ bàn cho MC.
vay+len+mua+dong+1.jpg


“Ngọc, đang còn mấy cái trong phòng chờ chưa dọn, em giúp bọn nó đưa ra xếp luôn đi!” – anh nói ngay khi thấy Ngọc xuất hiện.
“Dạ!” – Ngọc đáp gọn lỏn rồi cầm cái khay và đi vào trong phòng chờ.
Cái phòng chờ này là để cho mấy người quản lý và khách hàng quen ngồi uống với nhau trong những buổi giới thiệu. Tối hôm nào mấy đứa cũng phải thu dọn phòng này đầu tiên, nhưng hôm nay anh quản lý khóa cửa cho nên mấy thằng nghĩ là không có gì trong này cả.
Ngọc đi vào phòng, điện vẫn bật sáng và trên bàn còn 5 cái ly uống xong chưa dọn.
Cúi người, nàng thu dọn từng ly một vào khay. Đứng phía sau, anh quản lý cứ nhìn hết từ vai xuống dưới eo thon, rồi cái mông cong tớn ẩn sau cái váy ngắn dưới cái áo bông khá to.
Thò một tay xuống, lão xoa xoa mông Ngọc một cái.
“Xoảng….” – Ngọc giật mình đánh vỡ một cái ly.
“Anh làm em hết hồn!” – xoay người lại, Ngọc đưa tay lên ngực ngăn cơn giật mình lại.
Tiến tới gần, ông anh ôm Ngọc gọn vào người, một tay thò xuống xoa xoa đùi, rồi lần lên xoa mông liên tục.
“Ngừng lại đi anh!” – Ngọc chống chế.
Lão dừng lại ngay sau khi nghe.
Ngọc quay người lại tiếp tục thu dọn cốc.
Lão tiến tới gần, đưa tay ra phía trước nắm lấy eo thon của nàng rồi kéo nàng đứng dậy, tựa lưng vào ngực lão.
“Thôi, đừng như thế nữa anh!” – Ngọc ú ớ.
“Noel này có một vụ lớn đó!” – lão thầm thì trong tai nàng.
Một tay lão thò xuống, xoa xoa đùi, rồi bẹn nàng, tay còn lại thì luồn thẳng từ trên cổ xuống ngực của nàng mà bóp không thương tiếc.
medium-33a036fca89140b2b13f5d8fbcdd5ba5-650.jpg


“Là như thế nào?” – Ngọc bủn rủn tay chân đứng yên cho lão sờ soạng.
“Gấp đôi, à quên, gấp 3 bình thường!” - lão vừa trả lời, vừa hôn nhẹ vào cổ của nàng.
Rồi lão ngồi xổm xuống, dúi đầu vào dưới váy của Ngọc mà hôn hít, còn hai tay thì xoa xoa khắp 2 đùi và mông nàng.
Chớp nhoáng, Ngọc đẩy mạnh lão ra làm cho lão ngã ngửa. Nhanh chóng thu dọn cốc chén xong rồi bước ra ngoài, không quên kèm theo một câu bóng gió.
“Tới hôm đó sẽ tiếp tục!”
Rồi nàng cười mỉm với lão, để kệ lão trong phòng chờ.
 

Bình luận mới