CHƯƠNG 1
-Ê Thanh sao mày có cho tao về nhà ko? biết mấy giờ chưa?
-Gọi anh đi thì cho về
-Mày mơ hả! đi chít đi thì tao gọi là anh.
-Này này anh lớn hơn em đấy nhé. Ko kêu anh thì khỏi zìa(về) nhà
-Mày cho tao zìa ik trễ lắm rồi! mai tao mà k đi đánh bóng bàn đc thì tao xé xác mày.
Tôi chẳng phải là bà chằn gì đâu, thật ra lúc đó còn hiền lắm nhưng chẳng hiểu sao tôi ghét Thanh, ko ghét sao đc khi tại nó mà ba mẹ tôi tí xíu nữa k cho tôi đi đánh bóng bàn, thứ mà tôi yêu thích nhất. Nó hơn tôi 1 lớp, chúng tôi tình cờ quen nhau như 1 oan gia, nó cứ theo tôi suốt ngày, đi học tan ra thì nó chạy sau lưng, tối tối thì phóng xe chạy qua chạy lại nhà tôi, ra chỗ tôi đánh bóng bàn....rồi cứ 9h là nó chặn xe lại k cho zìa khoảng 15p....cứ thế khiến tôi bực và tôi ghét nó
Cứ thế suốt 3 tháng trời, dần dần tôi quen với sự làm phiền của Thanh. Tôi có 1 nhỏ em bà con tên Trúc(vai vế thoy chứ nó lớn hơn tôi). 2 đứa tôi chơi thân từ nhỏ, cứ chiều tôi đánh bóng bàn xong thì 2 đứa đi ăn vặt, rồi đi dạo cuộc sống thật là êm đềm, cả 2 chúng tôi đều thích ngắm mặt trời lặn dưới mé sông. nó cho tôi cảm giác thoải mái, dễ chịu
-Ê Hồng(tên ở nhà của tôi, và trong bài viết tôi sẽ sử dụng tên này), 2-9 đi chơi với tao và thằng Thanh nhe
-Sax, mày điên ak! đi zi' ai cũng đc, thằng đó thì miễn đi mày, mẹ nó vừa chảnh, vừa khùng tao ko đi đâu mày
-Tao lỡ hứa rồi, mày k đi thì đừng nói chuyện zi' tao nữa
-Ko biết, ko đi
-Thoy đi đi, tao mua bắp xào mày ăn(á à a, đụng tới món mình thích thì k kiềm đc hehe, cái sự tham ăn nổi dậy)
-Mệt mày quá! Tao ghét cái thằng trời đánh k chết đó lắm, ko hiểu sao nó cứ ám ảnh cuộc đời tao, cứ tao gặp nó là chướng mắt( cái này là ghét thật sự, nói thật nó cũng rất đẹp trai, nhưng đi thì cái mặt trên trời, thời đó mà nó đi Atila là biết nhà nó cũng giàu, nên nói chung nó chảnh chảnh nhìn ko ưa đc)
Hôm đó là 2-9, đó là ngày bắt đầu 1 chuỗi ngọt ngào xen lẫn cay đắng làm thay đổi cuộc đời tôi
-Sao muốn đi đâu nè 2 em
-Em con mắt mày, đi uống nước đi rồi zìa~o)
-Oh thoy đi uống nước đi Thanh
-OK đi ra đồng giao
Đồng Giao là 1 quán kiểu hoa viên rất đẹp có tiếng ở quê tôi, vào quán ngồi nghe nhạc cũng thích thích, con nhỏ chủ quán tầm 20 tuổi chạy lại ghé vào tai Thanh nói nói gì đó rồi cười, haiz nhìn cái vẻ sành điệu của nó, tôi chẳng ưa đc. Vì lúc đó nó chỉ 15 tuổi, còn tôi 14 tuổi thoy chỉ là những đứa nhoz hỉ mũi chưa sạch. Và tôi cũng thuộc dạng ngoan hiền, học sinh giỏi của lớp
-Đi karaoke đi
-Thôi về, trễ rồi
-Đi đi mày, tao đang ghiền ka
-..........
Thế là vào Karaoke Phi Thuyền, ngồi ăn bánh, cũng ka vài bài, đột nhiên bài hát " tôi là tôi" cất lên, tôi ngồi im lặng, 1 giọng hát ấm áp trong trẻo, má ơi nó ka hay quá, tôi lẳng lặng ngồi nghe, k ngờ nó ka hay đến zị. 3 đứa tụi tôi ngồi ka hát 1 lúc rồi nó đưa tôi và Trúc về
-Ê cuối tuần lên nhà anh chơi, nấu ăn luôn nhé
- Ko đi đâu
-Đi đi, đc đó, vui đó
-Tao ko đi nhe
Cứ thế đi vào nhà ko suy nghĩ gì hết, bởi suy nghĩ của 1 cô bé 14 tuổi rất đơn giản, Thanh k phải là mẫu người tôi thích, mẫu người tôi thích là ngoan hiền học giỏi hihi( kiểu con njt mà)
Câu chuyện này xảy ra 8 năm trước, tôi chỉ muốn ghi lại ký ức mãi mãi k quên của cuộc đời mình, nên truyện này k phải truyện sex nhé, nói trước để các bạn nào thích sex thì k nên đọc. Mình post bài chỉ để tìm 1 chỗ thoải mái trút bỏ tất cả chứ k mục đích làm quen, chat sex rau sạch rau xanh gì hết nên mong mấy bạn đừng nghĩ sai ý nghĩa của nó
-Gọi anh đi thì cho về
-Mày mơ hả! đi chít đi thì tao gọi là anh.
-Này này anh lớn hơn em đấy nhé. Ko kêu anh thì khỏi zìa(về) nhà
-Mày cho tao zìa ik trễ lắm rồi! mai tao mà k đi đánh bóng bàn đc thì tao xé xác mày.
Tôi chẳng phải là bà chằn gì đâu, thật ra lúc đó còn hiền lắm nhưng chẳng hiểu sao tôi ghét Thanh, ko ghét sao đc khi tại nó mà ba mẹ tôi tí xíu nữa k cho tôi đi đánh bóng bàn, thứ mà tôi yêu thích nhất. Nó hơn tôi 1 lớp, chúng tôi tình cờ quen nhau như 1 oan gia, nó cứ theo tôi suốt ngày, đi học tan ra thì nó chạy sau lưng, tối tối thì phóng xe chạy qua chạy lại nhà tôi, ra chỗ tôi đánh bóng bàn....rồi cứ 9h là nó chặn xe lại k cho zìa khoảng 15p....cứ thế khiến tôi bực và tôi ghét nó
Cứ thế suốt 3 tháng trời, dần dần tôi quen với sự làm phiền của Thanh. Tôi có 1 nhỏ em bà con tên Trúc(vai vế thoy chứ nó lớn hơn tôi). 2 đứa tôi chơi thân từ nhỏ, cứ chiều tôi đánh bóng bàn xong thì 2 đứa đi ăn vặt, rồi đi dạo cuộc sống thật là êm đềm, cả 2 chúng tôi đều thích ngắm mặt trời lặn dưới mé sông. nó cho tôi cảm giác thoải mái, dễ chịu
-Ê Hồng(tên ở nhà của tôi, và trong bài viết tôi sẽ sử dụng tên này), 2-9 đi chơi với tao và thằng Thanh nhe
-Sax, mày điên ak! đi zi' ai cũng đc, thằng đó thì miễn đi mày, mẹ nó vừa chảnh, vừa khùng tao ko đi đâu mày
-Tao lỡ hứa rồi, mày k đi thì đừng nói chuyện zi' tao nữa
-Ko biết, ko đi
-Thoy đi đi, tao mua bắp xào mày ăn(á à a, đụng tới món mình thích thì k kiềm đc hehe, cái sự tham ăn nổi dậy)
-Mệt mày quá! Tao ghét cái thằng trời đánh k chết đó lắm, ko hiểu sao nó cứ ám ảnh cuộc đời tao, cứ tao gặp nó là chướng mắt( cái này là ghét thật sự, nói thật nó cũng rất đẹp trai, nhưng đi thì cái mặt trên trời, thời đó mà nó đi Atila là biết nhà nó cũng giàu, nên nói chung nó chảnh chảnh nhìn ko ưa đc)
Hôm đó là 2-9, đó là ngày bắt đầu 1 chuỗi ngọt ngào xen lẫn cay đắng làm thay đổi cuộc đời tôi
-Sao muốn đi đâu nè 2 em
-Em con mắt mày, đi uống nước đi rồi zìa~o)
-Oh thoy đi uống nước đi Thanh
-OK đi ra đồng giao
Đồng Giao là 1 quán kiểu hoa viên rất đẹp có tiếng ở quê tôi, vào quán ngồi nghe nhạc cũng thích thích, con nhỏ chủ quán tầm 20 tuổi chạy lại ghé vào tai Thanh nói nói gì đó rồi cười, haiz nhìn cái vẻ sành điệu của nó, tôi chẳng ưa đc. Vì lúc đó nó chỉ 15 tuổi, còn tôi 14 tuổi thoy chỉ là những đứa nhoz hỉ mũi chưa sạch. Và tôi cũng thuộc dạng ngoan hiền, học sinh giỏi của lớp
-Đi karaoke đi
-Thôi về, trễ rồi
-Đi đi mày, tao đang ghiền ka
-..........
Thế là vào Karaoke Phi Thuyền, ngồi ăn bánh, cũng ka vài bài, đột nhiên bài hát " tôi là tôi" cất lên, tôi ngồi im lặng, 1 giọng hát ấm áp trong trẻo, má ơi nó ka hay quá, tôi lẳng lặng ngồi nghe, k ngờ nó ka hay đến zị. 3 đứa tụi tôi ngồi ka hát 1 lúc rồi nó đưa tôi và Trúc về
-Ê cuối tuần lên nhà anh chơi, nấu ăn luôn nhé
- Ko đi đâu
-Đi đi, đc đó, vui đó
-Tao ko đi nhe
Cứ thế đi vào nhà ko suy nghĩ gì hết, bởi suy nghĩ của 1 cô bé 14 tuổi rất đơn giản, Thanh k phải là mẫu người tôi thích, mẫu người tôi thích là ngoan hiền học giỏi hihi( kiểu con njt mà)
Câu chuyện này xảy ra 8 năm trước, tôi chỉ muốn ghi lại ký ức mãi mãi k quên của cuộc đời mình, nên truyện này k phải truyện sex nhé, nói trước để các bạn nào thích sex thì k nên đọc. Mình post bài chỉ để tìm 1 chỗ thoải mái trút bỏ tất cả chứ k mục đích làm quen, chat sex rau sạch rau xanh gì hết nên mong mấy bạn đừng nghĩ sai ý nghĩa của nó
ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.


Mày vớ vẫn quá, chắc nó muốn làm quen zi' cán bộ lớp để tao k bắt nó trả bài haha. Ua? mày thêu hả Thảo đẹp đó
)
i, tôi cũng cười. Thật ra ko phải tôi chưa nghĩ đến chuyện quen T, nhưng mà tôi ko xứng với T, tôi lớn lên cùng T, trước giờ chưa thấy nó yêu ai cả nên người mà nó nên quen là Như kìa. Còn tôi giống như cánh lục bình buổi chiều tàn, ngậm ngùi cho bản thân, nhưng trong lòng thật sự tôi mong T quen đc 1 người tốt ko phải như tôi sống 1 cuộc sống vô vị. Nghĩ thế chiều hôm đó tôi đưa quà cho T
, k phải của H nha, của N đó, nó thích T thật đó
, thùy mị nữa lắc nhẹ mái tóc chấm vai của tôi. Tự nhiên muốn mái tóc dài như ngày xưa. Mẹ tôi đứng đó, mẹ cười nhẹ, chắc lâu lắm rồi bà mới cười như thế
! Ba chưa về hả mẹ?
, chỉ có uống rượu là khá thôi, sau này đi SG học mới biết uống bia. Dân miền Tây mà, khoái rượu thôi nhưng phòng ka lại ko cho bán rượu. Đành vậy....
. Và cuối cùng, sống thanh thản, tự do, tự tại. Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà bon chen, ganh đua, nghi kị lẫn nhau
Alo mẹ hả
. Có hôm đi học anh văn về bị mắc mưa, chiếc xe của con bạn ướt hết. Về tới nhà cái mặt nó như cái mâm xôi ấy, có chiếc xe mà, một đời ta ba đời nó, vậy mà nhỏ nhen quá
. Thôi kệ dù gì mượn xe người ta, chịu khó chút
. Lạ thật mấy hôm nay ba mẹ k gọi điện, gọi cũng k bắt máy, ko lẻ mua cho cái lap xong sợ mình xin thêm nhỉ
Tự nhiên tôi sượng cứng mặt, thật tình tôi cũng k biết làm gì trong trường hơp này.










