Trái tim ko có lỗi(ký ức)

  • ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
CHƯƠNG 1

-Ê Thanh sao mày có cho tao về nhà ko? biết mấy giờ chưa?
-Gọi anh đi thì cho về
-Mày mơ hả! đi chít đi thì tao gọi là anh.
-Này này anh lớn hơn em đấy nhé. Ko kêu anh thì khỏi zìa(về) nhà
-Mày cho tao zìa ik trễ lắm rồi! mai tao mà k đi đánh bóng bàn đc thì tao xé xác mày.
Tôi chẳng phải là bà chằn gì đâu, thật ra lúc đó còn hiền lắm nhưng chẳng hiểu sao tôi ghét Thanh, ko ghét sao đc khi tại nó mà ba mẹ tôi tí xíu nữa k cho tôi đi đánh bóng bàn, thứ mà tôi yêu thích nhất. Nó hơn tôi 1 lớp, chúng tôi tình cờ quen nhau như 1 oan gia, nó cứ theo tôi suốt ngày, đi học tan ra thì nó chạy sau lưng, tối tối thì phóng xe chạy qua chạy lại nhà tôi, ra chỗ tôi đánh bóng bàn....rồi cứ 9h là nó chặn xe lại k cho zìa khoảng 15p....cứ thế khiến tôi bực và tôi ghét nó
Cứ thế suốt 3 tháng trời, dần dần tôi quen với sự làm phiền của Thanh. Tôi có 1 nhỏ em bà con tên Trúc(vai vế thoy chứ nó lớn hơn tôi). 2 đứa tôi chơi thân từ nhỏ, cứ chiều tôi đánh bóng bàn xong thì 2 đứa đi ăn vặt, rồi đi dạo cuộc sống thật là êm đềm, cả 2 chúng tôi đều thích ngắm mặt trời lặn dưới mé sông. nó cho tôi cảm giác thoải mái, dễ chịu
-Ê Hồng(tên ở nhà của tôi, và trong bài viết tôi sẽ sử dụng tên này), 2-9 đi chơi với tao và thằng Thanh nhe
-Sax, mày điên ak! đi zi' ai cũng đc, thằng đó thì miễn đi mày, mẹ nó vừa chảnh, vừa khùng tao ko đi đâu mày
-Tao lỡ hứa rồi, mày k đi thì đừng nói chuyện zi' tao nữa
-Ko biết, ko đi
-Thoy đi đi, tao mua bắp xào mày ăn(á à a, đụng tới món mình thích thì k kiềm đc hehe, cái sự tham ăn nổi dậy)
-Mệt mày quá! Tao ghét cái thằng trời đánh k chết đó lắm, ko hiểu sao nó cứ ám ảnh cuộc đời tao, cứ tao gặp nó là chướng mắt( cái này là ghét thật sự, nói thật nó cũng rất đẹp trai, nhưng đi thì cái mặt trên trời, thời đó mà nó đi Atila là biết nhà nó cũng giàu, nên nói chung nó chảnh chảnh nhìn ko ưa đc)
Hôm đó là 2-9, đó là ngày bắt đầu 1 chuỗi ngọt ngào xen lẫn cay đắng làm thay đổi cuộc đời tôi
-Sao muốn đi đâu nè 2 em
-Em con mắt mày, đi uống nước đi rồi zìa~o)
-Oh thoy đi uống nước đi Thanh
-OK đi ra đồng giao
Đồng Giao là 1 quán kiểu hoa viên rất đẹp có tiếng ở quê tôi, vào quán ngồi nghe nhạc cũng thích thích, con nhỏ chủ quán tầm 20 tuổi chạy lại ghé vào tai Thanh nói nói gì đó rồi cười, haiz nhìn cái vẻ sành điệu của nó, tôi chẳng ưa đc. Vì lúc đó nó chỉ 15 tuổi, còn tôi 14 tuổi thoy chỉ là những đứa nhoz hỉ mũi chưa sạch. Và tôi cũng thuộc dạng ngoan hiền, học sinh giỏi của lớp
-Đi karaoke đi
-Thôi về, trễ rồi
-Đi đi mày, tao đang ghiền ka
-..........
Thế là vào Karaoke Phi Thuyền, ngồi ăn bánh, cũng ka vài bài, đột nhiên bài hát " tôi là tôi" cất lên, tôi ngồi im lặng, 1 giọng hát ấm áp trong trẻo, má ơi nó ka hay quá, tôi lẳng lặng ngồi nghe, k ngờ nó ka hay đến zị. 3 đứa tụi tôi ngồi ka hát 1 lúc rồi nó đưa tôi và Trúc về
-Ê cuối tuần lên nhà anh chơi, nấu ăn luôn nhé
- Ko đi đâu
-Đi đi, đc đó, vui đó
-Tao ko đi nhe
Cứ thế đi vào nhà ko suy nghĩ gì hết, bởi suy nghĩ của 1 cô bé 14 tuổi rất đơn giản, Thanh k phải là mẫu người tôi thích, mẫu người tôi thích là ngoan hiền học giỏi hihi( kiểu con njt mà)
Câu chuyện này xảy ra 8 năm trước, tôi chỉ muốn ghi lại ký ức mãi mãi k quên của cuộc đời mình, nên truyện này k phải truyện sex nhé, nói trước để các bạn nào thích sex thì k nên đọc. Mình post bài chỉ để tìm 1 chỗ thoải mái trút bỏ tất cả chứ k mục đích làm quen, chat sex rau sạch rau xanh gì hết nên mong mấy bạn đừng nghĩ sai ý nghĩa của nó;)
 
CHƯƠNG 2

Trường tôi học nằm đối diện bờ hồ, 1 cái hồ rất đẹp, tụi học sinh vẫn hay đạp vịt, hồ xanh ngắt, phải nói rằng rất thơ mộng. Người ta vẫn nói tuổi học trò là những gì đẹp nhất của đời người, thế mà tôi nào biết tôi sắp đánh mất nó, sắp làm nó trở nên hoen ố......:(
Thảo là bạn thân của tôi, kể ra nó tội nghiệp, ba mẹ nó ở quê nghèo lắm, nhà đông anh em nên đem cho nó, nó có 1 người chị sinh đôi nhưng k hiểu sao ba mẹ nó lại đem cho nó. So với cuộc sống của họ thì nó sống tốt hơn, mẹ nuôi nó là 1 phụ nữ độc thân, cũng rất yêu thương nó.Nhiều lúc nó tâm sự với tôi, nó mặc cảm tôi cảm thấy thương nó lắm
Bước vào lớp nhìn thấy 1 cái đĩa trên bàn, haha thì ra là phim người nhện, lúc đó mới ra của cậu bạn mới chuyển trường từ SG về
-Cảm ơn Huy nhé, mai Y trả cho nhe
-Ê mày thằng này đẹp trai nhĩ, lại dễ xương hay nó thích mày đó:-w
-^:)^Mày vớ vẫn quá, chắc nó muốn làm quen zi' cán bộ lớp để tao k bắt nó trả bài haha. Ua? mày thêu hả Thảo đẹp đó
Đó là hình 2 con gấu có trái tim....Á bên dưới có chữ Thảo- Thanh
-Trời con quỹ, mày có người yêu rồi sao, sao ko nói tao nghe
-Hì người tao thích thoy mày ak!
-Ec, zị người đó sao, chung trường với mình ko?
-Người đó mày biết đó....Á sax ko lẽ là cái tên trời đánh ta
-Ai zị?
-Anh Thanh đó
-Trời, thằng đó mà mày cũng thích, mày điên roài,mấy thằng kiểu zị đểu lắm Thảo ơi
-Ko đâu mà, Thanh dễ thương dễ gần lắm
-...................
Trên đường đi học về đầu óc nghĩ lung tung, sao trùng hợp zị nè, Thanh có thích Thảo ko, thích Thảo sao làm phiền mình, hay là nó muốn làm quen mình để kua Thảo, mà k phải chứ, có chút k hợp lý. Trong ánh mắt của con bạn thân chứa đầy niềm vui, cũng mừng cho nó....thôi nghĩ lung tung chi k liên wan mình.
Thay vội bộ đồ thể dục, xách cây vợt ra, hehe cây vợt này mình cưng lắm nhe, 900k lận mà thời đó 900k nhiều lắm. Đánh bóng xong, chuẩn bị về thì.....
Trời đất thần ơi, chiếc martin k cánh mà bay, huhu kỳ này chết chắc rồi....
Ngồi như thần thừ thì Thanh chạy lại
-Sao vậy, không zìa nhà ak, 9h rưỡi rồi
-Mất mẹ chiếc xe đạp rồi, zìa nhà cho bị xé xác
-Trời sao ẩu zị, ko khóa ak
-Giờ sao đây Thanh, huhu sợ quá(lần đầu tiên gọi tên nó)
-Thôi e đừng lo, đi mua chiếc mới là xong mà
-Mày điên ak! đào đâu ra mà mua
-Anh cho mượn
-Thoy khỏi cảm ơn
Đi bộ lót tót về, Thanh vẫn chạy phía sau lưng. Mặt thì ra vẻ hững hờ chứ chết trong lòng 1 đống. Biết là giờ này ba chưa về, ba mình rất thương mình mẹ thì cũng thương nhưng mẹ hay rầy la, ngồi đợi ba về mà lòng như lửa đốt.
-Con gái, sao ngồi đây vậy
-Ba ơi, mất xe rồi về nhà mẹ la quá
-Lỡ mất rồi, thôi zìa nhà zi' ba nè
-dza.......(như nhẹ đi mấy ký, ba mình là 1 người ba tuyệt vời nhất...cái này nói sau)
-Ông đó, cưng nó riếc nó mới zị, mới tí tuổi đã học đòi....
-Thoy con nó k muốn zị đâu, bà đừng la nữa
-Bé Hồng đi lên phòng tắm rồi học bài đi con
Sáng ra dậy đi học, ba chở đi. Vào lớp mà mặt nặng nề
-Ê sao zị?
-Mất xe rồi
-Trời, mày ẩu quá Y
-Y ơi, xem phim chưa-Huy hỏi
-À chưa Huy, hôm qua bận quá
-Thôi đừng buồn- Thảo vỗ vai
Cảm giác như nhẹ đi, 1 người bạn thân luôn bên mình. Cuộc đời tôi nói về bạn thân chỉ đếm trên đầu ngón tay thoy. Trưa tan học đi bộ về zi' Thảo( Thảo đi bộ đi học)
Vừa rẽ sang đường đi 1 mình thì có tiếng
-Lên xe đi( đi học Thanh cũng đi martin)
-Thôi ko cần, tao tự về
-Lên xe đi, khoái giăng nắng ha?
-Uk, kệ tao
Cứ thế Thanh chạy theo tôi, giống như là bóng ma hắc ám zị đó. Rồi sau 1 tuần, mẹ hủy bỏ lệnh cấm, tôi lại có xe đạp mới.Ở nhà tôi, mẹ là người quyết định, bởi ba tôi rất yêu mẹ. Gia đình tôi là 1 gia đình hạnh phúc và êm ấm. Có lẽ bởi nhờ gia đình mà tôi mới còn có ngày hôm nay, ngồi đây viết về câu chuyện đời mình và ngẫm nghĩ
Trúc quen với bạn thân của Thanh từ lúc nào, tại tụi nó hay đi chung còn tôi thì ko đi.Hai đứa đó có vẻ hợp nhau, hôm đó là ngày sinh nhật Phát, bạn trai Trúc. Nó zi' Phát cứ 1 2 bắt tôi đi
TRúc lấy xe Phát lên rước tôi, đi mua quà sinh nhật rồi vào thẳng phòng karaoke. Thanh ngồi sẵn ở đó rồi, nó nhìn tôi bằng cặp mắt lạ lùng. Bởi lúc đó tôi suốt ngày mặc quần đen áo trắng, k thì bộ đồ thể thao. Hôm nay tôi mặc áo thun và quần jean. Phát và Trúc nhìn hạnh phúc lắm
-Ăn đi-Thanh đưa tôi 1 trái nho lột sẵn, ko hiểu sao tôi vẫn cầm lấy và ăn ngon lành
Trong hơi men ngà ngà, tôi cảm nhận Thanh ngồi sát bên, như nhìn tôi vậy.
Buổi tiệc sinh nhật diễn ra vui vẻ, mọi người bắt đầu say dần nên quậy phá. Đến 9h thì Trúc kêu Thanh đưa tôi về( èo có ý gì đây)
Tôi đành nghe theo vậy, hôm nay sinh nhật người yêu nó mà. Lạ thật hôm nay Thanh đi xe đạp@@ hắn chở tôi về, ngồi sau lưng 1 mùi thơm rất đàn ông, hihi dễ chịu ghê, mùi Romano đó mà
-Sao ghét anh zị nhoz
-Ko ghét, mà ko ưa
-Hì thoai mà huề đi, sau này a ko trêu e nữa đâu
-uk
Về đến trước hẽm. tôi bước xuống định đi vào
-Ê nhoz a nói nghe nè
................................
 
CHƯƠNG 3

.........................................................................................................
Hình như là tôi bị mất đi nhận thức trong 1 giây, tôi chưa bao giờ nghĩ nụ hôn đầu đời của mình xảy ra trong trường hợp này khi mà tôi chưa thật sự sẵn sàng. Nó đến thật bất ngờ, đó chỉ là 1 nụ hôn lên má khi tay anh ghì chặt vai tôi. Anh chính là người đầu tiên khiến tim tôi ngừng lại, nó run lên từng hồi....
Tôi tát anh 1 cái chạy thật nhanh vào nhà, lên đến phòng mà vẫn chưa kịp lấy lại bình tĩnh. Người ta vẫn thường nói tình đầu là mối tình khó có thể quên. Tôi k sao quên đc cảm giác lúc ấy, lâng lâng khó tả, vừa lo sợ vừa hồi hộp. Ôm cái cảm giác như thế thật khó mà ngủ đc, dù sao thì anh vẫn là người con trai đầu tiên hôn tôi, chỉ tiếc anh ko phải là người tôi mong muốn.
Sau một đêm mất ngủ, haiz phải nói vẻ mặt tôi rất khó coi, tôi sợ gặp anh kinh khủng. Vừa thấy dáng anh ở đầu lớp là tôi đã trốn, k hiểu vì sao lại thế, vì sao phải trốn. Tôi biết rằng anh ở đằng sau lưng tôi, nhưng tôi ko bao giờ nhìn lại, cứ thế mà đi thẳng....tôi cũng chẳng bùn xuống căn tin, chỉ chui rút trong lớp suốt 1 tuần. Đc cái là tôi có thằng bạn thân, tên Tâm mẹ nó và mẹ tôi là bạn thân, nên chúng tôi chơi chung, ra chơi là nó lại lớp tôi. Chúng tôi lớn lên từ nhỏ nên chuyên 2 đứa đi chơi chung là điều dĩ nhiên. Nó ko thích Thanh, nó bảo tôi đừng để ý tới Thanh, loại người như Thanh k nên chạm vào. Đối với Tâm là sự ân hận suốt cuộc đời của tôi, sau này các bạn sẽ hiểu.
Tâm cao ráo, nét mặt thon gọn, nhìn cũng bảnh trai lắm. Hihi nhưng trong suy nghĩ của tôi thì chúng tôi chỉ như 2 thằng bạn thân, quá hiểu nhau rồi. Tâm là con một trong gia đình khá cơ bản, mẹ nó làm vựa gạo lớn, ba nó làm cục trưởng cục giao thông vận tải. Nó chỉ đi chơi bạn bè chứ ko gái gú như nhiều đứa khác đâu, tôi chưa bao giờ thấy Tâm thích ai hết. Chúng tôi tắm mưa, tắm sông, đi bơi, cùng xem phim hoạt hình,...từng góc phố từng con đường đều có kỷ niệm giữa chúng tôi. Tâm nó nóng tính, anh bà con nó thuộc hàng giang hồ gốc ở quê tôi nên cứ vài bữa lại thấy nó đánh nhau hehe. Vừakbước vào lớp
-Y ra đây tao có chuyện muốn nói
-Bóp.......
Nước mắt tôi rơi xuống như cuốn trôi tình bạn mấy năm của chúng tôi. Đó là cái tát đau lắm, đau trong lòng tôi, nó như xé tan t)̀nh bạn tốt đẹp của chúng tôi. Mọi người xầm xì bàn tán, tôi ko hiểu chuyện gì xảy ra cả.
-Mày biết tao thích Thanh sao mày còn giành với tao
-Mày nói gì vậy?
-Thanh nói anh ấy quen với mày, mày nói đi, rõ ràng biết tao thích Thanh mà
-Mày điên rồi hả Thảo
Thảo bỏ vào lớp, còn tôi đứng chết lặng. Trong lòng tôi thật sự tổn thương, Thảo vì 1 thằng con trai mà tát tôi, tình bạn của chu%x1ng tôi tầm thường đến thế sao
-Đm mày mà đụng đến Y nữa đừng trách tao, đừng tưởng tao k dám đánh con gái- Tiếng thằng Tâm làm tôi giật mình
Tôi bước vào lớp đi thẳng đến bàn Thảo đẩy nó vào góc tường.
-Từ đây về sau tao zi' mày ko còn là bạn nư%Ca, tình bạn bè ko bằng 1 thằng con trai thì mày k xứng đáng là bạn tao
Tay tôi nắm chặt và giơ lên đấm..........thẳng vào tường( hehe tình tiết này thật sự là zị, vì từ nhỏ ba đã cho tôi học Taewondo dù sao thì cũng nhất đẳng quyền đai, tôi mà đánh nó thật chắc nó ko sống nổi)
-Tao ko bao giờ đánh bạn bè của tao- Nói xong tôi bỏ đi xuống dưới lầu. Trong lòng bùn kinh khủng, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ bùn đến zị....Tâm ngồi băng tay lại cho tôi, nó im lặng ko nói gì cả vì nó hiểu lúc này tôi cần im lặng. Từ đó tôi ghét chơi với con gái, sự nhỏ nhen ích kỹ khiến tôi chán nản
Tôi vẫn đi học nhưng rất khó chịu, Thảo nhìn tôi toàn bằng ánh mắt hình viên đạn. Tay của tôi xưng to bầm tim, rươm rướm máu phải mất cả tuần mới đi đánh bóng bàn nỗi. Vừa bước ra phòng tập, mồ hôi nhễ nhãi thì Thanh đứng đó, vẻ mặt anh trầm lại khiến tôi sợ.
-Đi đây với anh 1 chút
-Ko mày rãnh hả? Tao chưa tính sổ chuyện con Thảo với mày nhe! Tao quen mày bao giờ hả?
-Này ăn nói đàng hoàng nhe chưa
Vụt cái, cái vợt của tôi nằm trong tay a, nhanh như thoắt a mở cốp xe bỏ vào đó.
-Muốn lấy vợt ko thì nói?
-................(huhu cây vợt yêu quý)
-Đi, anh có làm gì đâu, nói chuyện 1 chút thoy
-ko, có gì thì nói đi
-Em muốn anh làm sao thì em mới hiểu, anh thích em, thích nhiều lắm em biết ko?
-............Lần đầu tiên có người tỏ tình với tôi kiểu này
-Nhưng mà em ko thích anh(ko hiểu sao mình lại đổi giọng)
-Ko thích thì từ từ sẽ thích
-Này đừng giở giọng đó, bảo ko thích mà
-Mai anh chơ%8y em đi học
Trời kiểu tỏ tình gì ko biết nữa, ko lãng mạn 1 chút nào hết vậy trời. Chả giống trong trí tưởng tượng của mình. Nhưng tối đó tôi nằm mãi mới ngủ đc, nghĩ lại thì hình như đúng là anh thích tôi.
Sáng hôm sau, anh đợi tôi trước nhà tôi và chay xe theo tôi. Cứ thế suốt ngày khiến tôi dần quen với sự có mặ4 của anh. Phải công nhận anh đẹp, đẹp theo kiểu ngang tàn, lạnh lùng. Dần dần ai cũng hiểu chúng tôi quen nhau, khi suốt ngày anh cứ bên cạnh tôi, chỉ có điều tôi chưa bao giờ nhận lời yêu anh cả.
 
CHƯƠNG 4

-Alo Hồng ơi tắm mưa zi' Tâm nè( Tâm nó gọi tôi là Hồng)
-Uk..uk đón H đi
Những hạt mưa nhè nhẹ rơi, thích thật. Tâm chở tôi bằng xe đạp trên con đường bờ sông, bờ sông quê tôi đẹp lắm, kỹ niệm thời con nít k bao giờ quên đc, đến những vũng nước động Tâm và tôi lại đá chân nghịch nước thích ơi là thích.
-Dì cho con 2 chén tàu hũ
Dằm mưa lạnh, ăn tàu hũ là sướng nhất. Nóng nóng đã lắm, đang ăn ngon lành Thanh chạy tới
-Nhìn tình tứ quá hen
-Uk rồi sao ghen tỵ ak:prrr:-Tôi nói
-Ko anh đâu dám- Xong phóng xe chạy đi phá tan bầu ko khí vui vẻ của tôi và Tâm
-Kệ nó đi H, T nói rồi đừng có dính tới nó
-Hi H biết mà T, mà nè 2 đứa mình lớn lên thế này, sau này có người yêu chắc bị ghen chết
-Ghen thì bỏ người yêu, haha, người yêu sao bằng H của T đc hehe
-Uk zị nhe, tụi mình cứ thế này hoài nhe
-Đương nhiên rồi
Cảm giác nhẹ nhàng, con nít ngây thơ lúc ấy chắc ko bao giờ tìm lại. Nghĩ lại tôi và Tâm đã bên cạnh nhau 10 năm, 2 đứa quá thân rồi tình bạn của chúng tôi thật sự rất đẹp. Ba mẹ tôi và Tâm vẫn hay nói đùa lớn lên 2 đứa cưới nhau đi, hjhj lời nói đó sau này như 1 nhát dao đâm xuyên vào tim tôi vậy. Đời người ai cũng phải trải qua vui sướng buồn phiền mà thoy. Vừa về đến nhà thấy đông đủ quá
-Con gái, xem nè
-Á, ba mua điện thoại cho con ak!
-Uk đẹp ko?
-Đẹp chứ, ba mua là thích ak$-)
Đó là chiếc điện thoại đầu tiên của tôi, 1 cái samsung nắp bật thời đó rất hiếm. Mà bạn bè tôi cũng ít đứa xài điện thoại lắm, nghĩ zị hãnh diện ghê hihi( suy nghĩ của 1 đứa con njt' mới lớn, ko phải chảnh nhe mấy bạn)
Móc đt ra điện cho Trúc kiu nó ghi số đt, rồi đt cho T hihi, nhí nhố cả lên. Tôi lúc đó nhìn cuộc đời bằng màu hồng thoy, tất cả đều màu hồng trừ chuyện của Thảo.
Sáng nay tôi vẫn đi học bình thường, có điều sao a ko chờ tôi như mọi ngày. Khẽ nhúng vai tôi đến trường, cả ngày hôm đó ko thấy anh, tôi cũng thấy lạ trong lòng nghĩ ngợi một chút. Trưa tan học vẫn ko thấy anh đâu, nghĩ thầm là anh bệnh hay gì đó.
-Alo....
-H hả? ba của Thanh mất rồi, chiều tao mày zi' Phát đi đám tang nhe
-...............
Đột nhiên trong lòng ko còn ghét anh nữa, đột nhiện tội nghiệp cho anh, đột nhiên trong lòng khó chịu. Ba anh là giám đốc 1 công ty lớn ở quê tôi, xe du lịch kéo về khá đông. Cũng đúng thôi, nhà ba anh nằm trên quận 1 mà, chỉ có ba anh về quê thoy còn lại gia đình đều trên đó. Rất nhiều tràng hoa đc xếp dài, nhà anh rất rộng và đẹp, anh đứng đó vẻ mặt 1 chút lạnh, anh ko khóc nhưng nhìn vào mắt anh tôi hiểu đc nỗi đau rất lớn, 2 chị lớn của anh ôm mẹ anh khóc, tôi Trúc và Phát bước vào, tôi chỉ nhìn anh thoi, sao cảm giác ghét ko còn nữa, chỉ muốn đc an ủi anh, muốn đc ở bên anh. Thắp nhang xong chúng tôi ngồi ở bàn uống nước, anh bước đến nét mặt bơ phờ.Tôi vỗ vai anh và im lặng. Tự nhiên tay tôi dưới bàn cảm nhận đc hơi ấm, bàn tay a siết chặt hơi bất ngờ nhưng tôi ko rút tay ra
-Em về đi, anh ko sao đâu
-Ukm biết rồi
Tôi đi về mà lòng bâng khuân khó tả, tự nhiên nghĩ lại thấy thương anh quá, ba anh ra đi đột ngột vậy chắc anh đau lòng lắm
-Reng Reng
-Alo con gặp ai, Y ha? đợi máy nhe
-Alo
-Ra đây 1 chút đi em
-Oh...( ko hiểu sao ko từ chối anh nữa)
Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần jean đứng chờ tôi ở đầu hẻm.
-Đi đâu vậy anh( trời ko hiểu sao tôi lại ngọt thế)
-Đi ra bờ sông
Anh chở tôi ra bờ sông, gió chiều thổi nhẹ khiến tôi có cảm giác bình yên đến lạ lùng
-Đám xong chắc mệt lắm sao ko ở nhà nghĩ đi anh
-Muốn gặp e
Đột nhiên anh kéo tôi lại gần, dựa vào vai tôi, khoảng cách của tôi và anh như tan biến. Tôi vẫn ngồi im, từng giọt nước mắt anh rơi xuống khiến lòng tôi chạnh lại........Rồi ko hiểu sao tôi lại ôm lấy anh, ôm thật chặt, đó cũng là cái ôm đầu tiên của tôi với 1 người con trai. Chúng tôi ngồi lâu lắm, tưởng tượng thời gian như ngừng trôi.....ánh mặt trời dần buông xuống anh đặt lên môi tôi 1 nụ hôn nhẹ nhàng:x:x:x. Chúng tôi bắt đầu 1 chuyện tình tưởng chừng như rất đẹp như trong phim...........................................................................................................................................................................................................................................
 
CHƯƠNG 5

Đã bao giờ bạn yêu 1 người mà có lý do chưa. Tôi đảm bảo nếu bạn yêu người đó mà bạn nói tôi yêu anh ấy vì anh ấy đẹp trai, vì anh ấy nhà giàu, vì anh ấy cưng tôi.....chính xác đó ko phải là yêu, bởi yêu 1 người ko cần lý do.Tôi và Thanh quá khác biệt, anh ăn chơi cờ bạc nhậu nhẹt....chỉ 1 điều tôi cảm nhận đc là anh yêu tôi. Tuy nhiên giữa chúng tôi cũng cãi nhau vì những chuyện linh tinh, ví dụ anh cá độ đá banh, a hút thuốc. Điều sai lầm nhất của phụ nữ là cấm đàn ông hút thuốc, mãi đến sau này tôi mới hiểu. Hôm đó anh lên nhà chở tôi đi chơi
-Đi đâu vậy anh
-Mua đồ
-Đồ gì?
-Đi rồi biết
Hóa ra anh chở tôi lên shop mua 1 đống đồ, tự ái bản thân nổi lên, với lại nhà tôi đâu nghèo gì mà anh lam zị
-Em mặc đồ thế này ko đc ak
-Nhìn quê quá
-Anh yêu em thì phải yêu con người em chứ, em thích thế này thoai
-Thì thay đổi một chút có sao đâu
-Ko thích, mà anh chê tôi thì tìm con khác mà quen
Nói thì nói vậy chứ trong lòng sợ lắm, tôi thừa hiểu xung quanh anh có nhiều đứa thích anh lắm. Mặc cảm ghê gứm, chẳng qua là tính tôi k thích điệu thôi, quần jean áo thun hay sơ mi là xong rồi. Tôi giận anh lắm, giống như anh coi thường tôi vậy. Nằm nhìn cuộc gọi và tin nhắn mà tôi im lặng, tôi nghĩ nhiều lắm nhưng tất cả đều muộn màng khi trái tim tôi thuộc về anh mất rồi. Anh nào có hiểu đc mỗi tối anh đi chơi chưa về là tôi lo lắng, tôi sợ anh lại đánh nhau lại có chuyện....Từ ngày quen anh tôi và Tâm ko còn thân như trước sau lần nói chuyện giữa tôi và Tâm
-H điên hả? sao quen nó, Tâm nói rồi mà
-Nhưng....
-T chỉ nói 1 lần thôi, sau này vui sướng hay đau khổ tự H chịu, T nói hết lời rồi.
Chúng tôi ko còn đc như xưa kể từ ngày tôi quen anh, nhưng tình yêu thật khó lý giải, anh ko muốn tôi đi với T nói chung là anh ghen, anh khó chịu nên tôi đành ít đi với Tâm hơn. Giận hờn cũng là 1 thứ xúc cảm của tình yêu. Tôi giận anh cả tuần đó cho đến ngày sinh nhật tôi, sau khi ăn uống với ba mẹ xong lên phòng thì nghe đt của anh
-Sao?
-Thay đồ ra đầu hẻm đi em
-Làm gì?
-....tút tút
Thay vội bộ đồ đi ra, anh chở tôi vào thẳng phòng karaoke. Wow căn phòng đầy bong bóng hình trái tim và 1 bó hoa lục bình thật đẹp( ko hiểu sao tôi lại thích hoa lục bình, loài hoa buồn màu tím ấy)
-Happy birthday to you happybirthday to you
Cả đám bạn anh, có Trúc và Phát nữa, ôm bó hoa đến tặng tôi, thật sự xúc động hình như tôi ko còn giận anh nữa. Tôi thổi nến và cắt bánh, anh thì thầm vào tai tôi
-Anh yêu em nhiều lắm, bx ngOk!:x
Hương vị ngọt ngào đó ghi lại khoảnh khắc khó quên của cuộc đời. Rồi ko hiểu sao mọi người kéo đi hết, trong phòng còn tôi và anh...anh cất tiếng hát:

Anh nghe mùi hương trên tóc quen nồng nàn
Anh nghe tình em nghe tình em chứa chan
Anh nghe bàn tay trong bàn tay nhẹ nhàng,
với người đời hé môi cười....

Anh nghe niềm vui trên phố đông rộn ràng,
Anh nghe tình yêu bên tình yêu hát vang
Anh nghe bờ vai bên bờ vai dịu dàng,
Ngỡ ngàng cùng ánh chiều sang.

Ngồi bên em cung đàn hát lên tình khúc vàng
Bao nhiêu âu lo đời vụt tan
Ngày mai xa nhau rồi, phút giây còn muôn lời
Em ơi, bao nhiêu điều chưa nói?!
Nhớ từng hàng cây, nhớ từng con phố
Bước theo em bâng khuâng hỡi tình say.

Nhớ về dòng sông, ấm lòng màu đông
Nụ hôn ta chơi vơi theo con sóng....
Gửi tình vào mây, gửi tình vào gió
Có xa nhau xin đừng là tàn tro
Muốn là dòng sông, lững lờ mùa đông
Ôm em trong giấc mơ tình khúc vàng.
(đây là bài hát lâu lắm rồi, Tình Khúc Vàng của Đan Trường)
Trong hơi men say, anh hôn lên tóc tôi, anh rất thích mái tóc dài đen óng của tôi nên vẫn thường vuốt tóc bảo rằng nó là của anh. Rồi 1 nụ hôn thật sâu, không gian thời gian lúc đó như lắng lại bởi niềm hạnh phúc ngọt ngào của tôi. Rồi tay anh cởi chiếc nút áo trên ngực tôi ra, hiz run lắm, cảm giác đầu đời rất run mà, anh khẽ hôn lên ngực tôi 1 cách nhẹ nhàng như nâng niu thứ gì đó vậy. Rồi dừng lại ôm chặt tôi vào lòng, anh cho tôi niềm tin vào anh, anh đã ko đi quá giới hạn khiến tôi tin rằng anh thật lòng yêu tôi. Cũng đúng thôi bởi cả tôi và anh đều là người yêu đầu tiên của nhau. Về nhà thì thấy 1 gói quà
-Của ai vậy mẹ:-"
-Của Tâm đó, nó ko gặp con nó về rồi
Cầm gói quà lên phòng, tay nt cho anh xong mở gói quà xem, ak thì ra là 1 chú heo hihi Tâm nó vẫn bảo tôi ham ăn như heo:mad:). Nhưng chỉ dòm qua rồi để vào góc tủ, bởi giờ đây trong mắt tôi chỉ có anh, chỉ duy nhất mình anh, chỉ anh là tuyệt đối.
Chúng tôi cứ bên nhau mỗi ngày, có 1 điều tôi dậy đi học khá sớm, 5h 30 tôi đã đi để 2 đứa tôi có thời gian ăn sáng uống nước cùng nhau rồi 6h 30 vào học. Khi bạn hạnh phúc, bạn sẽ nhìn cuộc đời bằng màu hồng, tất cả đều đẹp cả, ngay cả những điều đơn giản nhất. Mẹ anh rất thích tôi, bởi lúc đó tôi rất hiền, ngoan và học giỏi. Bà thường gọi tôi lại nhà ăn kum, nói với tôi rất nhiều điều. Là một phụ nữ giỏi, bà 1 mình quản lý công ty khi ba anh mất, rồi chăm sóc gia đình, phải nói rằng bà rất mạnh mẽ và giỏi. Không giỏi sao đc khi bà nuôi 3 đứa con cho đi ăn học đầy đủ( 2 chị của Thanh, 1 người là con vợ lớn trước khi cưới mẹ Thanh, bà đó mất rồi ba anh mới cưới mẹ anh sinh ra chị thứ 3 và Thanh), tuy là con riêng của chồng nhưng mẹ anh rất quan tâm chị 2 anh, chị ấy cũng rất có hiếu với mẹ anh và là 1 người phụ nữ giỏi giang. Sau này căn nhà trên quận 1 đc mẹ anh giao cho chị ấy, mẹ anh vẫn thờ cúng vợ lớn của ba anh, chứng tỏ bà là 1 người phụ nữ rất có tâm. Mẹ anh và tôi rất hợp, bà thường kể tôi nghe nhiều chuyện, bà nói rằng bà rất mừng khi anh quen tôi. Hạnh phúc tưởng chừng như vô bờ bến, ba mẹ tôi thì la rầy nhưng cũng ko cấm cản khi mà chúng tôi đã yêu thương nhau. Chúng tôi đón cái Tết đầu tiên với nhau, anh mua sắm cho tôi rất nhiều đồ nhưng tôi k mặc đc cái nào hết, nhìn chán ghê.......rồi khoảnh khắc thiêng liêng của mọi người đã đến, đó là giao thừa tôi và anh ngồi trên xe trước bờ sông ngắm pháo bông. Đây là mùa xuân đầu tiên chúng tôi bên nhau, ngoài đường xe cộ tấp nập, mọi người ai cũng vui vẻ chúng tôi bên nhau như 1 điều tất nhiên....tôi đâu biết rằng ở đâu đó có người buồn vì tôi, có người đau lòng vì tôi. Quả thật tôi quá ích kỹ chỉ nghĩ đến bản thân tôi. Hôm đó là mùng 4 tết, ở trên là 14-2
-H ơi mở cửa
-Gì đó, ko đi chơi với người yêu hả T?
-Cho H nè
-Á socola, đã zị sao cho H( giờ mới biết hỏi 1 câu ngu ngốc=(()
-T ko có người yêu thì cho H
-Uk cảm ơn nhe giờ phải chuẩn bị đi chơi
Bước lên phòng ném hộp socola trên đó định tối về ăn. Sau đó thay đồ, nhìn vào gương 1 tý, hôm nay điệu hơn tha 1 ít son dưỡng môi. Anh đứng đó mặc chiếc áo sọc caro nhìn rất men, trên tay là 1 bó hồng rất to. Trời thích thật, đi dạo cùng anh mà ai cũng nhìn, hãnh diện quá đi( thật ra cái tuổi 14 15 này suy nghĩ chưa sâu thấy đẹp là thích). Rồi chúng tôi đi chơi như bao cặp khác
-Em nè
-Sao anh?
-Chụp 1 tấm hình nhé
-Hihi đc đó
Chúng tôi cười vô tư, nhìn chiếc đt chụp mờ lắm nhưng vẫn vui, lúc đó đt cùi bắp lắm chụp hình ko rõ đc. Về đến nhà anh đưa tôi 1 hộp socola bảo
-Em phải ăn hết nhe, ko được cho ai nhe chưa
-Uk, đi về luôn đi, đừng đi đâu nhe em lo lắm
-Dạ tui biết chị 2
Lên phòng ngắm nhìn hộp kẹo anh cho, cả bó hoa cả trăm bông khiến tôi ngây ngất, tuyệt thật đó tôi đã nghĩ rằng mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này. Cầm hộp kẹo ra xích đu ngồi mà tưởng đang bay trên mây
Ây da.....cái gì cứng mà đau quá....
Trời 1 chiếc nhẫn trắng kiểu nhẫn cặp có 3 hột đính....ak` thì ra anh dặn phải ăn hết là vì cái này cầm đt nt
-Cảm ơn anh:p
-Điên ak! yêu nhau ko cần cảm ơn, đeo vừa ko nhẫn cặp đó
-Sao biết size nhẫn của em hay zị
-Trời cái tay ngày nào tuj cũng nắm mà ko biết, ngủ đi bx:-*
-Ox ngủ ngon:-*
Tôi mân mê chiếc nhẫn thầm ngưỡng mộ anh, tay tôi rất nhỏ, nhỏ lắm kìa vậy mà anh cũng mua vừa hay thật. Chiếc nhẫn đó đến giờ tôi vẫn giữ kỹ, thật lúc đó tự hào và kiêu hãnh lắm, cỡ tuổi tụi tôi mà đeo nhẫn bạch kim cặp là thuộc dạng pro rồi. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của một cô bé bồng bột thoy và điều tất nhiên tôi quên luôn hộp kẹo của Tâm đưa cho.
Rồi thời gian cứ thế trôi qua, chúng tôi có những giây phút ngọt ngào tuy nhiên chưa bao giờ anh đi quá giới hạn. Đó là điều tôi rất tôn trọng anh, tôi thầm nghĩ cả cuộc đời này tôi sẽ giữ cho anh, sẽ là vợ anh. Năm đó tôi lên lớp 11, có nghĩa chúng tôi quen nhau đc 4 năm, điều đó chứng tỏ tình cảm của chúng tôi ko phải là bồng bột, nó đc xây dựng vững chắc tưởng chừng k thể nào đổ đc. Anh vẫn đưa đón tôi đi học, rất yêu thương tôi. Tình yêu của chúng tôi quá ngọt ngào, quá lãng mạn tôi đâu biết rằng đằng sau nó là những thứ xấu xa khiến tôi ghê tởm:mad:
 
CHƯƠNG 6
Tôi như đứa ngủ quên trong cái vỏ bọc của tình yêu, như con ong đang say mật...
Buổi chiều hôm đó sau khi kiểm sổ sách cho mẹ xong, ak` nhà tôi tuy ở ngay thành phố nhưng mẹ và ba tôi trồng dừa,nuôi heo và nuôi tôm, tuy làm nông rất cực và dễ mất trắng nhưng nhà tôi cũng thuộc dạng khá giả. Từ nhỏ đã nhiều lần đứng trước sóng gió của gia đình, những khi tôm bệnh chết sạch sẽ, ba tôi nằm võng âu rầu mà bạc tóc đến những lần heo bệnh dịch phải đem thêu hết, nhẫm tính đi tiền thức ăn, tiền lương cho người làm, tiền tôm giống và heo giống nếu mất trắng thì sẽ như thế nào? Tôi nhớ những lần đó, ba mẹ tôi gần như điêu đứng tiều tùy khiến tôi và em gái tôi luôn trân trọng những đồng tiền mà ba mẹ làm ra.Chính điều đó mà tôi sống ko bon chen đua đòi theo tụi bạn mặc dù khả năng là có thể đó
-Alo Con quỹ mày hẹn tao đi mua áo sao chưa lên nữa?
-Ủa tao thấy mày đi karaoke zi' thằng Thanh tưởng 2 đứa mày đi ôm ấp tình yêu nên tao đâu có lên
-Có đâu, mày nhằm ak! tao ở nhà tính sổ sách nãy giờ mà
-Tao thấy xe thằng Thanh ở Phi thuyền mà, ak` thôi chắc nó đi với bạn
-Thôi lên tao đi, 7h rưỡi tao phải đi chơi zi' Thanh nữa
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ anh, chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm anh dành cho tôi, lại càng ko nghĩ điều gì quá xa xôi, niềm tin mà lúc đó tôi dành cho anh là tuyệt đối mãi tận sau này tôi mới hiểu đc rằng ko có gì là tuyệt đối. Cầm điện thoại nt cho anh:
-Ox baby đang làm gì đó!
-Ox đang nằm trên phòng nghe nhạc nè! Nhớ bx quá!
-Hihi zị 7 giờ rưỡi gặp nhe ox!
-Ok bx yêu!
Trúc lên rước tôi đi mua đồ, tôi ko phải là 1 người đa nghi nhưng cũng ko quá ngốc tôi chỉ muốn chắc chắn 1 điều gì đó
-Trúc, chở tao lại phòng ka
-Mày bình tĩnh đi, lỡ Thanh nó đi với bạn nó thì sao
-Tao đang rất bình tĩnh, mày yên tâm đi
Quán karaoke này đã quá quen với tôi, 4 năm qua ko biết bao nhiêu lần tôi bước vào quán này, chúng tôi ka ở 1 phòng nằm tít trên lầu 4 như 1 thói quen rồi
-Ngoại Thanh ở lầu 4 ak!( tôi gọi là ngoại bởi bà lớn tuổi rồi, gương mặt rất phúc hậu)
-Ah Y, con vào thì gọi cho Thanh đi
-Thanh kêu con vào mà ngoại
-Ua? zị hả
Gương mặt của bà thoáng chút lo lắng như báo hiệu cho tôi 1 điều gì đó.
Từng bậc thang quen thuộc, nhưng sao chân tôi run quá, tôi cảm thấy nó nặng nề và dài quá....Căn phòng này tôi đã bao lần cùng anh trao những nụ hôn nồng cháy, bao lần kiềm chế cảm xúc để giữ những điều tốt đẹp cho nhau, bao lần lắng nghe bài hát " Cha yêu" anh hát khiến tôi cay khóe mắt, nó quen thuộc thân thương quá. Cả người tôi dâng lên 1 cảm giác khó tả, tôi sợ...tôi đang run lên bần bật.....đó là anh, người mà 4 năm qua tôi trao trọn trái tim, người cho tôi mật ngọt đầu đời, đó là anh người đã mang đến cho tôi niềm hạnh phúc dịu êm, quan tâm lo lắng cho tôi rất mực, người tôi nghĩ rằng sẽ cùng tôi đi đến suốt con đường...Và điều tôi ko tin vào mắt mình nữa là kia chính là Thảo, nó với tấm thân trần trụi đang cười tít mắt với tiếng nhạc trong phòng, cũng là vị trí đó bàn tay đó lướt trên cơ thể người con gái khác 1 cách thuần thục..............
Tôi đứng ngoài cửa tôi muốn vào trong và hét thẳng vào 2 con người khốn nạn đó nhưng sau bước chân tôi ko nhấc nỗi, họ như đắm chìm vào thế giới riêng của họ điên cuồng lấy nhau....Lúc này đây tôi ko biết nên làm gì, làm gì đây khi chính tôi mới là người thứ 3, làm gì đây khi mà anh thuộc về Thảo mà chưa một lần thuộc về tôi.....Hạnh phúc, tình yêu trong 1 giây đã tan biến, nó đc xây đắp 4 năm cơ mà, nó rất vững chắc cơ mà....anh từng nói với tôi rằng ko ai có thể thay thế đc tôi....lời nói gió bay. Tôi như đang xem 1 bộ phim trên TV vậy, hình như là tôi đã đứng đó lâu lắm để xem 1 bộ phim dài, hình như có gì đó ướt cả áo tôi, nhòa cả mắt tôi....có gì đó nghẹn ngào trong cổ họng mà ko thể thét ra..........
Trúc kéo tôi xuống dưới, nó im lặng tôi cũng im lặng ngoan ngoãn ngồi phía sau, tôi ko nhớ lúc đó như thế nào nữa, ko nhớ gì cả..........
 
CHƯƠNG 6(continue)
Sau 1 hồi ngồi quán nước, tôi dần lấy lại nhận thức. Trúc chỉ im lặng, nó ko nói với tôi 1 lời nào nữa....tôi nghĩ nó quá bất ngờ, chuyện này đối với mọi người đều bất ngờ, anh yêu thương tôi như zị ai mà ko biết. Lấy xe Trúc chạy vội lại tiệm cắt tóc
-Cắt ngắn tóc lên dùm em, ngắn thật ngắn
-Suy nghĩ kỹ chưa em, anh thấy tóc em dài đẹp lắm!
-Cắt đi a
Từng sợi tóc rơi xuống như xóa đi bao kĩ niệm đẹp nhất cuộc đời tôi, cuộc đời tôi bắt đầu viết sang 1 trang mới với sai lầm nối tiếp nhau. Tôi cắt 1 mái tóc kiểu tommy thời đó, rồi bước ra tiệm như vô thức, tôi đi vào shop quần áo mua rất nhiều đồ, nào áo dây quần sóc, những thứ mà tôi cho rằng nó ko hợp với mình. Sau đó chạy lại quán nước:
-Mày điên hả Hồng?
-Uk tao điên rồi, mày thử là tao mày điên ko?
-Thôi bình tĩnh đi
-Tao rất bình tĩnh rồi đó, mày kêu tao nên làm gì, bay thẳng vào đó tán chết con đó hay là khóc lóc ỉ ôi
-Thôi về nhà đi, chuyện đâu còn có đó
-Mày, tao cấm mày nói cho Thanh nghe tao đã ở đó nha
Tôi đi về nhà với vẻ mặt tỏ ra bình thường, ah do lúc này ba mẹ tôi thường xuyên xuống vuông tôm, chỉ 2 chị em tôi và dì Út ở nhà trog tp để đi học
-Chị 2, sao vầy nè, sao 2 cắt tóc ......
-Trời nóng quá,sắp tới hè rồi lâu lâu thay đổi mà k0n( hì e tôi gọi tôi = 2 nhưng xưng k0n)
Tôi cố tỏ ra bình thường mang đóng quần áo lên phòng. Sau đó, tôi chạy xe lại phòng ka lặng lẽ ngồi xuống, anh đã đi rồi.
-Ngoại, ngoại thương con thì nói con nghe nó và con này bao nhiêu lần rồi
-Lâu lắm rồi, cả 2 năm có, mà con đừng nói ngoại nói nha
-Con biết chuyện mà ngoại
-Ngoại đừng nói gì với Thanh nha ngoại
Lặng lẽ về nhà leo lên phòng, trong đầu tôi bao nhiêu là suy nghĩ. Tôi chưa kịp chuẩn bị tinh thần rằng 1 ngày tôi phải sống mà ko có anh, làm sao đây khi tôi yêu anh quá nhiều....tôi phải làm sao đây giá như anh chỉ là trong phút chốc vui đùa, còn đằng này anh gạt tôi cả 2 năm, bao nhiêu mơ ước bao nhiu niềm tin......Tôi ngàn lần muốn tha thứ cho anh, tôi ko muốn mất anh, tôi phải tha thứ cho anh như thế nào đây. Thảo có gì hơn tôi chứ, phải chăng nó ăn mặc sành điệu, chải chuốt hơn tôi, dạng người anh cần là như thế này sao?Lòng tôi giờ đây tan nát, giống như mảnh thủy tinh vỡ vụn trong phút chốc, nó vỡ rồi để lại những vết cắt, những tổn thương ko bao giờ xóa đc. Có ai ko? ai hiểu dùm tôi khi tình yêu, tình bạn trong phút chốc tan biến, liệu có ai đó đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau này......
Gượng 1 nụ cười thật tươi như thể ko có chuyện gì, tôi thực sự mệt mỏi có ai đó nói với tôi rằng cách giữ mãi tình yêu của mình là buông lỏng và để nó tự do...có phải tôi sai lầm khi quá tin vào tình yêu?
Nhìn thấy nhưng giả vờ như ko thấy, tai nghe nhưng phải cố như điếc, miệng muốn thét lên nhưng phải tỏ ra như câm, đau lắm đó anh biết k? tôi muốn ôm anh thật chặt mà ko thể nào........
-Sax, em làm cái gì vậy Y?
-Em làm gì đâu anh, hihi đi đâu ox
-Sao lại cắt tóc, ăn mặc kiểu gì vầy nè?
-Ơ nóng quá em cắt, lâu lâu thay đổi xíu, ko phải anh muốn em mặc thế này sao? Đẹp mà
-Hôm nay điên ak! Vào nhà thay đồ đi
- Ko mà, ox chiều em đi mà
-Hừ....
Tôi vẫn cố đi chơi bình thường, chỉ có tôi hiểu đc trong lòng đang có 1 cơn bão, tất cả giờ đây với tôi là vô nghĩa, tôi cảm thấy mình như 1 con rối vậy. Thì ra là zị, bởi tôi ko như người ta, ko kiêu sa, ko quần này áo nọ, bởi tôi ko cho a đc những thứ anh cần......Trái tim tôi thật sự vượt quá mức chịu đựng.
Nếu 1 ngày ko có anh tất cả chỉ hư không, 1 ngày ko có anh trôi qua dài lê thê, tôi sợ lắm mỗi lần nghĩ đến 2 chữ “mất anh”. Nhưng tha thứ cho a thì tôi liệu có làm đc ko khi mà chính mắt tôi nhìn thấy anh ngủ cùng Thảo, làm sao đây để tôi quên đc những hình ảnh đó, tôi ước gì mình có thể quên. Mỗi ngày tôi mua rượu và thuốc lá để trong phòng, tôi bỏ rượu vào cái phích nước rồi uống rồi khóc, thật sự mà nói có lẻ tôi quá yếu đuối, tôi gục ngã thật sự.......Tôi xếp cho anh 1000 ngôi sao như bao người con gái khác, chỉ có điều mỗi ngôi sao của tôi là những giọt nước mắt, là những nhớ thương về anh về ngày xưa đó, trên những cánh đồng thắp thoáng cánh diều bay, trên con đường đây hoa bằng lăng, là những đóa lục bình tím ngắt tất cả là cuộc sống của tôi mà....mất đi nó khác nào mất đi sự sống. Sao anh lại nhẫn tâm như vậy khi mà từ khi yêu anh tôi chưa bao giờ làm anh đau, chưa bao giờ làm anh buồn lòng. Tình yêu giờ đây trong tôi chỉ còn là niềm đau, là nước mắt, là khóc thầm. Không có đêm nào mà tôi đi ngủ khi gối tôi chưa ướt...........................................................................................
Sự thay đổi chóng vánh khiến gia đình tôi phát hoảng, suốt ngày nằm lỳ trong phòng, ko trong phòng sao đc khi mà đầy hơi men, ba mẹ tôi hết lời khuyên nhưng đối với tôi lúc đó ko còn ý nghĩa. Tôi lang thang trên những quán nhậu, ăn mặc sành điệu, tự nhìn vào gương để mỉm cười ừ tôi cũng xinh mà, cũng đầy đặn và quyến rủ ko kém ai cơ mà. Tôi mất 3 tháng để có thể nói lời chia tay anh, mất 3 tháng để làm quen với việc rằng ko có anh bên cạnh, mất 3 tháng để đủ điều khiển đc nỗi đau và chính xác tôi ko nhớ nổi mình sống như thế nào trong 3 tháng đó,chìm đắm trong men say và khói thuốc. Anh dường như cảm nhận đc sự thay đổi từ tôi
-Em nói đi, chuyện gì vậy Y
-Tôi chán anh rồi, ko yêu anh nữa
Miệng vừa nói tay tôi tháo chiếc nhẫn mà tôi nâng niu như báo vật vứt thật xa
-Em khùng hả, tình yêu mà em đem ra đùa giỡn, em thay đổi em ăn chơi tôi ko nói gì em giờ lại đòi bỏ tôi
-Uk tôi chán rồi thì bỏ
-Đc là do em muốn nha
Anh nói xong bỏ đi để lại tôi những giọt nước mắt, những cay đắng của cuộc đời. Giá như tất cả chỉ dừng lại như thế, giá như chỉ đau như thế thôi, giá như chỉ dừng lại ở đây thôi. Tôi quá trẻ để vượt qua nỗi đau, quá nhỏ bé, quá nông nỗi. Cuộc đời này tôi có tội với ba mẹ tôi và Tâm nhiều lắm!
 
CHƯƠNG 7

-H mở cửa ra
-Tâm về đi, H mệt lắm
-Mở cửa ra ko? mở ra mau
Tôi mệt mỏi ngồi dậy, lần đầu tiên con trai bước vào phòng tôi. Tâm nhìn tôi ko nói gì, nó kề sát vào miệng tôi
-H muốn chết ak! Làm gì phải tiếp tục thế này, chuyện gì nói T nghe
-Thôi đủ rồi, H đủ khổ lắm rồi T đừng hỏi nữa
-Thay đồ đi, T chở đi ăn cái gì, ra ngoài cho thoải mái
Tôi vô thức làm theo lời T, tôi biết nó lo lắng cho tôi. Bước đi trong choáng váng, T chở tôi lại quán cháo, tôi húp mấy muỗng chẳng thấy mùi vị gì hết
-Nói đi, thằng chó chết đó làm gì, T vật đầu nó ra
-Ko có làm gì hết, để H yên đi, bây giờ rất mệt T ak!
-Đc rồi, mai T xuống rước đi chơi nhe! đừng ở nhà ủ rủ
Tôi biết rằng anh vẫn chạy qua nhà tôi, anh đâu biết mỗi tối khi anh đang đứng dưới hút thuốc thì nước mắt tôi rơi, ko biết bao nhiêu lần định chạy xuống ôm lấy anh, ko biết bao lần muốn chạy đến bên anh chỉ đơn giản đc nghe hơi thở của anh, đc anh ôm vào lòng như ngày xưa. Tôi biết giờ đây anh ko thuộc về tôi, bàn tay ấy, bờ vai ấy.....
Tôi đang chạy chiếc đạp điện về tới hẻm, Thanh đứng đó, nét mặt đăm chiêu nhìn tôi
-Sao?
-Tôi có chuyện muốn nói với em
-Nói
-Cất xe đi
-Ko rãnh, anh nhậu ak! hôi wa' tránh xa tôi ra- Vừa nói tay tôi gạt tay anh ra
-Em tự đi hay để tôi giúp? cho e 3s suy nghĩ
-Này anh điên thì đi chết đi nha chưa, tôi bảo tôi ko đi nha! biến đi
-Nói chuyện với anh lần này nữa anh ko làm phiền em
Tôi lặng lẽ cất xe vào, vẫn mặc nguyên bộ áo dài trắng ngồi sao lưng anh. Anh chở tôi thẳng về nhà anh, căn nhà này tôi cũng quá quen thuộc, những cành lan rừng mẹ anh trồng, hồ cá xanh thẩm cho người ta cảm giác nhẹ nhàng, từng cái cây ngọn cỏ như quen thuộc với tôi. Định ra sau thưa mẹ anh mà k thấy, chắc mẹ anh còn ở công ty. Kéo tôi lên phòng anh, đây cũng ko phải lần đầu tiên tôi vào phòng anh, nhưng cảm giác quá xa lạ, vẫn những bức hình chúng tôi chụp theo năm tháng, vẫn những kỷ niệm in hằn trong căn phòng nhưng 1 điều khác là tôi và anh.
-Em biết chuyện anh và Thảo phải ko?
-Anh và Thảo làm sao?
-Thôi em đừng giả vờ nữa, Trúc nói hết rồi.
-Vậy anh còn mặt mũi nói chuyện với tôi ak?
-Anh xin em đó, anh chỉ muốn tình yêu của chúng ta tốt đẹp
-Tốt đẹp ak! tốt đẹp là thế này hả anh, là anh đi ngủ với con khác sau lưng tôi? anh ích kỹ lắm, anh chỉ nghĩ cho bản thân anh, 1 ngày nào đó gia đình bạn bè chúng ta biết chuyện sẽ như thế nào?Nó đẹp hơn tôi ha? hay nó chiều anh hơn tôi? hay là tôi quê mùa ngu ngốc quá ko xứng với anh, anh nói mẹ ra đi đừng đem cái lý do tốt đẹp ngụy biện cho con người đê tiện của anh-Tôi nói trong nghẹn ngào
-Một lần này nữa thôi, anh hứa mà....
-Im mẹ đi, anh hứa cái gì, 2 năm lừa dối nhau chưa đủ sao Thanh? Đủ rồi 4 năm wa tôi chưa bao giờ nói lời chia tay, chưa bao giờ hết và tôi đã nói thì anh ko thể thay đổi, chúng ta ko thể nào quay lại đâu....
Tôi quay đi thì anh ôm chặt lấy tôi, càng giãy dụa anh càng siết chặt. Anh đẩy tôi xuống giường và khóa cửa phòng lại, anh đem cơ thể đè lên người tôi, hôn lên môi tôi những nụ hôn mạnh bạo, anh chưa bao giờ hôn tôi như vậy cả, chẳng mấy chóc chiếc áo dài của tôi bị anh bức sạch nút, tôi mất hoàn toàn khả năng chống cự.....Đây là người tôi yêu thương sao? anh ngấu nghiến cơ thể tôi như 1 con thú đang vồ mồi 1 cách mạnh bạo và hung dữ. Toàn bộ quần áo trên người tôi bị anh cỡi sạch sẽ, tôi gần như ko phản kháng nữa, tôi chỉ đau lòng, đau lắm bởi những gì quý giá nhất tôi đã sẵn sàng đem tặng cho anh từ lâu lắm rồi chứ ko đợi đến lúc này và bằng cách này. Tôi từng nghĩ rằng tôi sẽ đem tặng nó cho anh bằng hạnh phúc ngọt ngào, đã nhiều lần tôi muốn lắm...suy cho cùng tôi cũng là 1 người con gái bình thường cũng muốn dành tặng cho người tôi yêu những gì tốt đẹp nhất chứ.Lúc này đây trong mắt tôi ko còn yêu thương nữa mà là hận thù, anh thành thạo kích thích tôi bằng những kỹ năng anh có đc, trong đầu tôi bây giờ cũng đang tưởng tượng ra cảnh anh cũng làm với Thảo như thế này...đáng lẽ anh phải thuộc về tôi nhưng lại đem nó trao cho người khác, còn tôi thì trao thứ tôi có cho anh bằng cách này sao? Tôi hận anh lắm, hận anh sao biến tôi thành thế này, hận vì tôi ko giết chết anh đi, bởi giết chết anh tôi thà giết chết bản thân tôi...Anh từ từ tiến vào sâu trong cơ thể trong sự mất đi nhận thức của tôi, anh đâu biết rằng thứ anh lấy đi của tôi ko phải là 1 cái màng trinh mà còn là tất cả là yêu thương là 1 trái tim khắc sâu hình bóng anh...Tôi nhắm mắt lại cứ mặc cho anh ngấu nghiến, tôi cũng ko biết vẻ mặt tôi lúc đó như thế nào nữa..........Mở mắt ra vơ bộ đồ vào nhà tắm, cơ thể hoàn toàn ê ẩm, chỗ đó đau rát kinh khủng, tôi cứ xả nước để mặc anh đập cửa, tôi thấy mình dơ bẩn, thấy hận anh lắm.....Tôi ko khóc nữa mà bình thản mặc bộ áo dài vào, bước ra cửa nhìn thẳng vào anh:
-Đủ chưa, thứ anh muốn đây sao ko nói sớm cho tôi biết, tôi sẽ cho anh mà cần gì bày nhiều trò
-Anh xin lỗi, anh sợ mất em, anh....cưới em mà, tha thứ cho anh đi
-Uk, đc thôi anh chết đi tôi sẽ tha thứ cho a
Đóng sầm cửa phòng lại, tôi chạy thật nhanh....chạy thật nhanh....
Tôi đi lang thang dọc theo bờ sông, tôi ko biết mình đang làm gì.......
Khi con người ta ko còn gì để mất thì cũng chẳng có gì phải sợ, đứng trên cầu BT2 tôi nhảy xuống dòng sông, nơi ghi dấu tất cả kỉ niệm ngọt ngào, điều mà tôi suy nghĩ ngu ngốc đó là tôi muốn anh trả giá cho những gì anh làm. Thật ko hiểu sao khi rơi xuống mặt nước, phản xạ tự nhiên khiến tôi đập tay chân trồi lên mặt nước, tôi biết bơi mà làm sao chết đc.......có một anh nào đó giúp tôi lên bờ. Rồi tôi đi lang thang giữa cái nắng 1h trưa, ai cũng nhìn, ai cũng tưởng tôi là con khùng quần áo ướt nhem. Đột nhiên nhìn xuống tay tôi, chiếc nhẫn tôi vứt đi thì ra anh tìm lại, nó vẫn trên tay tôi, tôi cũng ko buồn tháo ra, đột nhiên tôi suy nghĩ điên cuồng bắt đầu cho sai lầm tiếp theo của tôi, sự ích kỹ của tôi đã làm tan nát trái tim 1 người. Bước vào tiệm đt công cộng
-Alo Tâm ha? lại đón H nhe, đang ở cầu BT2, chỗ .....
-Uk, T lại liền, mẹ H đang kiếm đó
Tôi biết rằng tôi yêu cầu T sẽ ko bao giờ đồng ý, chính điều đó khiến tôi suy nghĩ rất lâu
-Sao vầy nè, thôi leo lên về thay đồ mau
-T ak, hôm nay thôi, nhậu với H hôm nay thôi đc ko?
-Uk
Rồi tôi và T vào quán nhậu, ko nhớ tôi và nó đã uống bao nhiêu rượu, chỉ biết rằng rất nhiều, tửu lượng của tôi thuộc hàng khá tốt mà. Trong lòng lúc đó chỉ có hận thù, chỉ là lửa hận mà thôi
-T ak, đi lại nhà nghỉ đi, nghĩ 1 chút đã ko về đc, mẹ thấy lại lo lắng
-Uk
Tôi và Tâm vào ThanhBinh mướn phòng, hì kể ra hơi quê mùa, tôi 17 tuổi chưa biết ks là gì cả. Bước vào phòng, nhìn T tôi biết nó sỉn rồi, nó ko phải đối thủ của tôi. Tôi lại bắt đầu kế hoạch xấu xa của mình...lúc đó tôi ngu ngốc ko tưởng tượng đc. Sao tôi có thể cư xử như thế với T chỉ vì 1 thằng con trai ko ra gì sao tôi vì nỗi đau của bản thân mình mà dày vò người khác, tôi quá ích kỷ.....
-T ak! 2 đứa mình làm chuyện kia nha
-.........
-Đi mà giúp H đi, 1 lần thôi
Ko cần đợi nó phản ứng, tôi lao vào hôn T như 1 con điên. Rồi trong hơi men T cũng ko thể điều khiển đc, chúng tôi điên cuồng vào nhau. T hôn tôi nhưng nhẹ nhàng và đắm đuối chứ ko thô bạo như anh lúc trưa, tất cả đều nhẹ nhàng chỉ có 1 điều hình như tôi mất hoàn toàn cảm giác, mãi đến sau này tôi hối hận kinh khủng, tôi chẳng khác gì Thảo, chẳng khác mấy nhỏ cave là mấy. T nằm ôm tôi thì thầm
-Xin lỗi H, T bậy quá, T có lỗi với H rồi
-Ko điều mà H muốn là vậy
Nó im lặng dường như hiểu nỗi đau của tôi, dù tôi ko nói lời nào, nó là vậy luôn sống nội tâm và chịu đựng, chỉ im lặng dù đau hay hạnh phúc cũng ko nói ai nghe, chỉ biết rằng tôi là người đầu tiên và duy nhất làm chuyện đó với T. Rồi T thiếp đi, còn tôi thì lục bóp T lấy 100k. Tôi bắt đầu lần theo các tiệm thuốc để bắt đầu kế hoạch hành hạ những người thân yêu và gia đình tôi. Tôi đi đến các tiệm thuốc tây để mua thuốc ngủ, rồi tôi bước về nhà, anh đứng đó chờ tôi.
-Em đi đâu vậy?
-Tôi ak! đi ngủ với trai chứ đi đâu
-Em đừng như vậy
-Tôi đang nói sự thật anh tin hay ko là quyền của anh, bây giờ thì biến mẹ anh đi
-............
Bước vào nhà với trạng thái khác lạ, cả nhà đang xem tivi
-Hồng, con đi học gì mà tới đêm mới về
-Ak con đi chơi bạn bè
-Con xem lại thái độ của con đi, ăn chơi suốt ngày ra cái gì nữa, Thanh nó kiếm con chiều giờ
-Ông thấy chưa, bênh nó để nó hư, rồi mai mốt ăn chơi hút chích đem cháu về nhà nuôi
-Con lên phòng đi
Tôi lững thững bước lên phòng, hôm đó tắm rất lâu. Tôi chẳng còn gì cả, trong 1 ngày tôi ngủ với 2 người đàn ông, chẳng ra mẹ gì....Tôi ngồi trong phòng tắm lâu thật lâu,nghĩ đến ba mẹ mà tôi đau lòng, tôi là hi vọng của ba mẹ,là kết quả của 1 tình yêu tốt đẹp, vậy mà .... rồi tôi mặc chiếc áo đầm dây màu trắng anh tặng tôi. Đó là món quà sinh nhật năm rồi nhưng tôi chưa bận lần nào vì nó hở ngực. Nhìn vào gương trông cũng ko tệ, vì nói hơi bậy xíu 3 vòng của tôi đều chuẩn cả, ngồi nhìn những tấm hình, từng bó hoa khô mà trước giờ tôi vẫn giữ. Anh ak em đau lắm! em ....yêu anh lắm.....Cái chết đối với tôi ko còn sợ nữa, so với việc sống mà ko có anh thì nó chẳng là gì cả, giờ đây tất cả đều muộn màng, sỡ dĩ tôi muốn ngủ với Tâm đơn giản rằng tôi muốn tổn thương anh, muốn rằng tôi và anh mãi mãi ko thể quay lại đc, muốn phá vỡ tất cả mọi thứ........Ngu ngốc....đó là 2 từ tôi diễn tả cho hành động của mình. Tôi ngồi trên xích đu thật lâu,tôi uống 1 đống thuốc và rượu , tay giữ chặt chiếc nhẫn, nhẫn mất đi còn tìm lại đc trái tim mất rồi có tìm đc như nhẫn ko? nghĩ về ngày xưa của tôi và anh như muốn ghi lại tất cả, tôi muốn nhớ tất cả những gì thuộc về anh cho dù là giây phút cuối cùng. Bước vào giường, ko hiểu sao tâm trạng nhẹ nhàng ghê, khi con người ta buông bỏ tất cả thì sẽ cảm giác nhẹ nhàng, tôi mơ màng nhắm mắt lại............( cũng may mắn là tôi chọn cách uống thuốc, chứ mà thắt cổ thì giờ ko còn ngồi đây)
 
CHƯƠNG 8

:nonod:Mở mắt ra là một màu trắng xóa, tôi cảm giác người k chút sức lực nào. Ba đang nắm chặt bàn tay tôi, đột nhiên nước mắt tuôn trào, tôi xấu hổ với mọi người quá. Tâm nó nhìn tôi chậm chạp, nó như đang muốn đọc đc suy nghĩ của tôi, tôi nhắm mắt lại thật sự tôi ko còn thiết tha gì với cuộc sống nữa hết. Mẹ tôi bước vào, mẹ khóc nhiều lắm, tôi nhắm mắt ko muốn nhìn thấy mẹ khóc....nước mắt.....chỉ toàn nước mắt....
-Ăn 1 chút thôi
-Tâm về dùm đi đc ko?
-Nghe lời T đi, còn có gia đình và T mà
-Năn nỉ T đó, về đi đc ko?
-H ăn đi, rồi T về
T đút cháo cho tôi từng muỗng, miệng tôi đắng nghét vì xúc ruột lại mấy ngày ko ăn gì. Nhìn T mà tôi thấy mình có lỗi rồi nó lầm lũi đi về, cái dáng gầy gầy của nó làm tôi xót xa.Nhưng trong đầu tôi lại hi vọng gặp anh, tôi nhớ anh quá, ước gì chỉ đc nhìn thấy anh trong 1 giây thôi.Sao anh ko vào gặp tôi? sao anh ko thăm tôi...nước mắt tôi lại rơi, sự ngu ngốc của tôi3:-O làm tổn thương bao nhiêu người, vậy mà tôi vẫn cứ mù quáng, vẫn còn nuối tiếc ngày tháng êm đềm, ngày tôi còn có anh...... Từng đêm dài mất ngủ, tôi sợ lắm khi màn đêm buông xuống, khi mọi người đã say ngủ, tôi sợ hình ảnh của anh hiện về, sợ nụ cười với 2 đồng tiền sâu húm khiến tôi ngất ngây. Anh ak! giờ này anh đang làm gì? chắc đang tay trong tay với người ta, còn tôi vẫn nằm đây nuôi hoài những giấc mơ về ngày xưa ấy. Tôi muốn quên anh, nhưng làm sao quên khi mà ở nơi đâu cũng là hình ảnh của anh. Đau lắm anh biết ko? ai nói rằng làm tổn thương người khác là vui đâu....Rồi tôi cũng ra viện, như 1 cái xác chết, như thể rằng tôi chỉ đang tồn tại chứ ko phải đang sống. Tôi tìm đến men say để ko phải những đêm dài nhớ anh, học ngoan thì khó chứ học hư thì dễ. Cuộc sống ko còn gì ý nghĩa, thật sự tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong, nhưng mẹ tôi mang trong người bệnh tim, mẹ k chịu đc những cú sốc, tôi bắt đầu nghĩ, nếu tôi gặp tai nạn thì mẹ cũng đỡ đau lòng. Tính tình tôi trở nên cáu gắt khiến ai cũng xa lánh tôi cả, tôi trở nên khó chịu với mọi người, giống như 1 con nhím xù lông ra để bảo vệ bản thân. Chỉ mỗi Tâm ở bên tôi, nó vẫn như ngày nào, lẳng lặng bảo vệ tôi, trông chừng tôi sau mỗi cuộc vui, còn anh thì rất nhiều lần tìm đến tôi nhưng chỉ nhận đc từ tôi những lời cay nghiệt, anh đâu hiểu đc rằng khi nói với anh những lời đó, trong lòng tôi đau đến mức nào

Lời hứa đã phai dấu, tháng năm ta yêu người

Cuộc tình lừa dối có được gì?

Liều thuốc đắng cay ấy, ngấm sâu trong con tim

Lòng càng quên càng nhung nhớ.



Lời ai, thề xưa, còn đó những ân ái

Dấu yêu tôi trao anh đâu xá gì?

Mà nay anh vội quên, đành chôn sâu vùi lấp

Giá băng nơi hố sâu trong kiếp tình.


Thời gian đã xoá hết, dấu chân anh bên đời

Lời thề người hứa cho được gì?

Ngoài những tiếng dối trá, khuất nơi sau lưng tôi

Rồi về bên vòng tay khác


Thì thôi anh về đi, đi về vui bên người ta

Thà tôi đi thật xa để chúc người được hạnh phúc.

Ngậm đắng nuốt nước mắt trôi vào lòng mà câm nín

Tình chết mãi vĩnh viễn trong lòng tôi.


Thì thôi anh về đi, cho dù tôi đang còn yêu

Lòng tôi đau thật đau nhưng chẳng cần tình lừa dối

Hạnh phúc đã mãi mãi bay tan tành tựa mây khói

Về đi anh, nước mắt cho người giờ cũng đã hết

Thì thôi, anh hãy... hãy về đi (Ok ! Em về đi).:nopity:

Trung Thu năm đó, gia đình tôi có 1 thay đổi lớn. Chú ruột của tôi tự tử, vợ ổng bỏ theo trai chán nản ỗng tự kết thúc luôn. Gia đình tôi có thêm 2 thành viên mới pé Nghé (10 tuổi) và pé Bi(3 tuổi). Lúc đó tôi 1 con người ích kỹ, xấu xa tôi ghét tụi nó, tôi cảm thấy phiền. Gánh nặng lên vai ba mẹ tôi lại nhân đôi mà tôi nào có hiểu, mẹ tôi tuy hay càm ràm nói nhiều nhưng mẹ hiền và nhân hậu, bà chấp nhận nuôi cháu của chồng mà k than phiền gì cả.
-Tao nói mày rồi, mày ko đc vào phòng tao-Tôi hét thằng bi
-Em xin lỗi
-Ra ngoài khoanh tay lại úp mặt vào tường
Ba tôi đi về nhìn thấy, nó biết ba kung nó nên khóc lên
-H, em nó còn nhỏ, có gì từ từ nói-Ba tôi gắt gỏng
-Nó vào phòng con, lần sau vào con đập đầu nó
-Con ăn nói kiểu gì vậy, nó là em con
-Thứ đầu đường xó chợ mà là em con ak, con của con đàn bà đi lấy trai lớn lên nó chẳng ra gì đâu
- Mày....
Ba tán vào mặt tôi, lần đầu tiên ba đánh tôi, tôi ko khóc mà hét lên:
-Đúng rồi, nó là con ba, còn tôi đâu là gì đâu, tôi đi cho ba vừa lòng
Rồi đem đồ đi mướn nhà trọ ở, tôi lúc đó thật ấu trĩ, còn thua cả đứa con nít. Tôi bị ba đánh đau lắm, tôi là đứa con gái đc ba cưng chiều từ nhỏ, tôi muốn gì chỉ cần nũng nịu với ba là đc, có lẽ chính vì vậy mà tôi trở nên yếu đuối, có lẽ vì tôi sống trong cái vỏ bọc của gia đình, đòi gì đc nấy mà thành ra thế. Nói thật tuy còn nhỏ nhưng tiền để dành của tôi thì rủng rỉnh vì từ bé tôi có xài gì đâu. T nó hết lời khuyên can, tôi mặc kệ. Những ngày đó bùn tôi lại tụ tập bạn bè ăn nhậu, nói là bạn chứ tụi nó kiểu là " bè chứ ko phải bạn"(có tiền có bạn). Rồi tôi bắt đầu những bước trượt dài, tôi cắn kẹo, lên sàn... T luôn dõi theo tôi, nó vẫn âm thầm theo tôi. Tôi mặc kệ cứ chơi, sống cuộc sống k biết ngày mai. Do lần đầu cắn kẹo chưa quen, tôi sốc thuốc ói quá trời. Tôi say sẫm bước ra quán bar rồi mở mắt ra là ở nhà trọ với Tâm. Nhìn đóng quần áo và bộ đồ trên người tôi nghĩ thầm Tâm làm gì tôi.
-Này, T thích việc đó ak
-T thích, nhưng với người T thương thôi
-Vậy ak! thật ko? cứ nói đại đi dù gì chúng ta.....
-Nếu tiếp tục thái độ này, T mặc kệ H, H ói ướt cả đồ buộc lòng T phải thay nó ra-T cắt ngang lời tôi
-Xin lỗi
Tôi đau đầu ngồi dậy, T ôm lấy tôi, tôi ngốc thật vậy mà cũng ko hiểu đc lòng T. Mấy ngày sau đó, tôi tiếp tục cắn kẹo, cứ thế tôi trượt dài chỉ có điều tôi ko ngủ với hết thằng khác vì có Tâm bên cạnh, nói chính xác hơn là tôi đã lên giường với 3 người con trai. Nó cũng ko làm gì tôi cả, có lẽ đến tận bây giờ T chính là điều tốt đẹp nhất mà số phận ban tặng cho tôi. T chở mẹ tôi đến tận nhà trọ, mẹ khóc nhiều lắm rồi tôi theo mẹ về, nhưng tôi và ba ko nói chuyện một thời gian dài. Tôi cứ thế, sống 1 cuộc sống vô vị, cứ mãi ôm bóng hình anh, rồi những cuộc chơi ko có lối thoát....
Để có nhiều tiền, tôi mang chiếc xe tôi ra và làm độ. Tôi bắt đầu cá độ, cờ bạc, rồi đua xe, lên sàn....đó là những thú vui của tôi....Chân của tôi đầy những vết tích, tôi té xe như ăn cơm vậy, say sĩn mà lên xe thì khỏi nói. Có lần tôi bị công an bắt vì tôi ko bằng lái, ko đội nón, chạy xe quá tốc độ, nồng độ cồn vượt quá mức...phải nhờ ba Tâm lấy xe ra dùm. Chuyện tôi bị công an mời là thường xuyên, ko nhờ ba tôi lo lót thì chắc tôi cũng bị đuổi ra khỏi trường rồi. Bạn bè trong trường đứa nào cũng sợ tôi, vì tôi thuộc dạng cá biệt. Đánh nhau cũng có mặt tôi, ai mà nhìn thấy tôi cũng lắc đầu. Tâm cũng bị tôi lôi kéo vào chuyện đua xe, và những thói hư tật xấu của tôi, T đều chứng kiến. Người ta nói yêu 1 người là yêu cả những cái xấu nhất của người đó, có lẽ vậy.......Nói về đua xe, thì tụi bạn cũng hơi ngưỡng mộ tôi, tôi máu lắm lên xe là phi vèo vèo cộng thêm mức độ liều mạng của tôi nữa. Tôi mang cho mình cái vỏ bọc lạnh lùng, bất cần nhưng sâu trong tim tôi vẫn cần lắm bờ vai, vẫn cần lắm những yêu thương. Ko ngày nào mà người tôi ko có rượu, tôi sợ bóng đêm sợ những cơn bão ập vào tôi sợ cảm giác yêu thương, sợ phải đối diện với wá khứ, với nhữg kỷ niệm đẹp nhất bên anh....say rồi phải tỉnh, tôi sợ nhất cảm giác mỗi buổi sáng tỉnh dậy, thực tế vẫn là vậy, chúng tôi bây giờ là 2 đường thẳng song song ko bao giờ cắt nhau. Người ta thường nói khi hai trái tim không còn yêu nhau thì sẽ xa rời nhau, nhưng giờ đây em nhận ra “chia tay không phải vì không còn yêu nhau, mà chia tay vì tình yêu chưa đủ lớn!”:mad5:
Tốt thôi anh ak! ngày mai rồi sẽ tốt phải ko? Khi mà anh đang ở chân trời xa xôi thì tôi vẫn ngồi đây dằn vặt bản thân mình, dằn vặt người con trai yêu tôi hơn chính người đó....cuộc sống là bất công...bất công đối với tôi và người đó.....
 
CHƯƠNG 9

Những cuộc chơi kéo dài triền miên, khiến tôi k còn là tôi ngày nào nữa, đôi lúc tự nhìn mình trong gương mà giật mình[-O<. Đã tự bao giờ tôi đánh mất chính mình. T vẫn hay qua lớp tôi, hay chăm sóc tôi như ngày bé, mặc dù T bằng tuổi tôi nhưng nó tỏ ra nó chín chắn trong khi người ta thường nói đàn ông và phụ nữ ngang tuổi nhau thường thì phụ nữ suy nghĩ chín chắn hơn đàn ông.
T nó tính nghịch phá, hay qua lớp tôi trêu ghẹo rồi nhỏ Như lớp tôi phải lòng T, đặc biệt nhỏ này sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với tôi. Một buổi sáng:
-Y, giúp N đưa cái này T nhe
-Úi quà hả? Nhanh nhĩ
Nó bẽn lẽn e thẹn cườ:">i, tôi cũng cười. Thật ra ko phải tôi chưa nghĩ đến chuyện quen T, nhưng mà tôi ko xứng với T, tôi lớn lên cùng T, trước giờ chưa thấy nó yêu ai cả nên người mà nó nên quen là Như kìa. Còn tôi giống như cánh lục bình buổi chiều tàn, ngậm ngùi cho bản thân, nhưng trong lòng thật sự tôi mong T quen đc 1 người tốt ko phải như tôi sống 1 cuộc sống vô vị. Nghĩ thế chiều hôm đó tôi đưa quà cho T
-Hi, pé H nay biết tặng quà nữa, ghê quá
-Haha=)), k phải của H nha, của N đó, nó thích T thật đó
-Trả nó đi
-Này này, nó dễ thương mà, lại hiền....
T bỏ đi khiến tôi bực mình, thằng này khó ưa quá@,@. Rồi mấy hôm T k qua lớp kiếm nghĩ cũng buồn, chỉ có buổi tối tụ tập chung đua xe với tụi A đô, nó k thèm để ý đến tôi, cứ làm mặt lạnh...her đúng là bực.
-Alo H hả, thằng T nó đánh nhau dưới bàn bida này
-Rồi sao
-Chảy máu đầu nhập viện rồi
-......
Mẹ cái thằng bản tính ko bỏ, suốt ngày....Bực thì bực vẫn chạy vào xem sao đã. Đầu nó băng lại, may hết 8 mũi, her nhưng mặt nó thì tĩnh bơ
-Này, mún chết hả thằng kia.x-(
-Vậy T chết, H có buồn ko?
-Điên hả? Nói bậy bạ k ak:puke:
-Ví dụ thôi, vào đây làm gì hả?
-Ơ thằng này, vào xem coi sao ko?>:p
-Chưa chết mà
-Haizb
Hai đứa tôi đi về nhà, mấy hôm đó ngày nào tôi cũng thay băng cho nó, nhìn cái vẻ nó như con nít, đôi lúc nhõng nhẽo nữa chứ. Nhưng bây giờ nghĩ lại, T là người duy nhất tôn trọng tôi, dù tôi với nó đã...nhưng chưa lần nào nữa nó chạm vào tôi. Nhiều khi ngồi tôi cũng hay tự hỏi rằng vì nó k thích tôi hay sao....con người đôi lúc cũng bản năng mà.
-Her sao k tự thay, osin hả?
-Ko thấy người ta là thương binh hả?:-w
-Mà nè, sau này k đc đánh nhau nữab-(
-Ui da, muốn giết người sao
-Đánh nhau để hành xác H hả?b-(
-Hihi
Rồi 2 đứa tụi tôi nằm võng vô tư như ngày bé, giá mà tôi biết trân trọng một chút, giá như tôi biết rằng điều hạnh phúc nhất là những thứ đang có chứ ko phải những thứ đã mất.......=((
Tôi vẫn cố ghép N vào với T, nhưng mỗi lần thế nó thường bực mình. Và rồi hôm đó là ngày sinh nhật của tôi
-Này, ra đây biểu coi
-Ơ ngon dữ, ê hôm nay sinh nhật con Như, tặng quà nó đi
Lườm tôi 1 cái, nó đưa tôi 1 hộp nhỏ. Rồi nó chạy đi, còn tôi vẫn đứng cười tít mắt....
Tôi vẫn nhớ, có lẽ đó là lần đầu tiên tôi mở quà T tặng 1 cách đàng hoàng và cẩn thận. Đó là 1 sợi dây chuyền có mặt hình hoa 5 cánh, cũng bình thường ak`, có điều cánh hoa đó màu tím, màu mà tôi thích...và bên trong là 1 bức thư...........................................................................................
p/s: Có nên viết bức thư ra ko nhĩ?
 
CHƯƠNG 10

Đây là lá thư duy nhất mà T viết cho tôi
H ah! à k trong lá thư này cho T gọi là em nha. K biết là e vô tình hay cố ý k biết rằng anh yêu em,ko biết là từ lúc nào, bao lâu rồi...Có rất nhiều điều a muốn nói với e, nhưng e bik đó tính a ít nói, lại k bik cách nói chuyện. Lúc nhỏ a giành đồ chơi với e, mẹ a nói a là con trai thì phải nhường cho e, từ đó a lun nhường cho e như a trai nhường cho e gái, e như những người thân trong gia đình. Có lẻ bắt đầu từ lớp 6, khi chúng ta đi học võ, những va chạm trong lúc tập lực, e gác chân lên vai a, tay ôm lấy a, tự nhiên a thấy run lên, người nóng lên, đó cũng là biểu hiện bình thường của tuổi mới lớn. Rồi mỗi ngày bên em a lại nhận ra mình thích e, a cứ nghĩ rằng sẽ mãi đc bên e như thế, a k nói với e vì chúng ta quá nhỏ để nói về tình cảm. E cứ vô tư như ngày nào thì tốt biết bao, cứ cười tươi với má lúm đồng tiền thì hay quá(tôi và T đều có đồng tiền ). Rồi e nhận lời quen Thanh a thật sự sốc, bởi a nghĩ e thích a, bởi chúng ta đã ở bên nhau ngần ấy năm, rồi a cũng chấp nhận sự thật đó, bởi ánh mắt đầy yêu thương mà e dành cho Thanh, ánh mắt ấy k bao giờ thuộc về a. Những năm cùng e đón giao thừa đã xa rồi, một mình a lặng lẽ đón năm mới, nghĩ về e, nhớ e a chỉ biết nghĩ ra những lý do vớ vẫn để đc gặp e. E ko còn quan tâm tới a, cả những ngày sinh nhật của a và năm nay e cũng quên lun, e vô tư đưa quà của người con gái khác mà e đâu biết điều a cần chỉ là một câu nói sinh nhật vui vẻ của e, k sao cả a quá quen rồi với sự vô tâm của e. E bik rằng sự sỉ nhục lớn nhất của thằng con trai là gì k? là khi ngủ với người con gái mà trong đầu người đó là hình ảnh của thằng khác. Rồi e tự hành hạ bản thân, e có bik cảm giác khi đứng nhìn e đau khổ mà k làm gì đc nó khó chịu lắm k? a có thể im lặng nhìn e hạnh phúc, nhưng a k thể im lặng đc nữa khi e từng ngày hủy hoại bản thân. Anh cũng mệt mỏi lắm rồi khi từng ngày chạy theo e, sợ e bị tụi nó làm gì, sợ e k suy nghĩ mà hối hận cả cuộc đời. Nhưng cái gì cũng có giới hạn, a k còn sức để chạy theo e, mãi là cái bóng của e, e đã bao giờ nghĩ cho a chưa? tụi nó nói a ngu, a điên nhưng e à bản thân a cũng k muốn vậy a cũng muốn đc yêu như bao người khác, cũng muốn người a yêu cũng yêu a bằng cả trái tim. Và a ước giá như a có thể hét to rằng a ko yêu e. A cũng là thằng con trai bình thường mỗi khi bên e cũng có ham muốn của bản thân nhưng ham muốn đó so với tình cảm a dành cho e thì nó quá ít, nó k là gì cả. Và trong thâm tâm a lun chờ đợi 1 ngày e vì a mà từ bỏ tất cả những thứ hư vô, vì yêu a mà làm chuyện đó chứ k phải những ham muốn bản năng.....Cuối cùng chúc người a yêu sinh nhật vui vẻ, hãy cho bản thân mình và người khác cơ hội H nhe.
Mãi yêu mãi đợi
LTT
Đó là lá thư đáng nhớ của tuổi 18, cái ngưỡng cửa bắt đầu vào đời, tôi đọc lá thư T viết mà k biết nói lời nào hơn nữa, tôi chợt nhận ra rằng mình nhận quá nhiều điều từ T, nhận và chỉ biết nhận. Tôi cho mình cái quyền hành hạ những người thân yêu, cho rằng tôi là người đau khổ nhất. Nhưng ko, gia đình tôi và T mới là những người đáng thương, họ vì tôi mà đau lòng, mà rơi nước mắt. Còn tôi thì vẫn cứ trượt dài theo ngày tháng, tôi chôn đi bao hi vọng bao ước mơ của cha mẹ, tôi vì 1 thằng con trai mà lấy đi nước mắt của bao người....Giờ đây khi ngồi viết những dòng này, là bao ký ức ùa về của 1 tuổi trẻ sai lầm, với sự hối hận và mất mác k gì bù đắp đc....Khi đọc những dòng chữ đó tôi thật sự cảm động, tôi cứ mãi nhìn xa vời nhưng đâu biết hạnh phúc đang ở trong tay tôi và tôi sắp đánh mất nó....T ah! giá như.....
 
CHƯƠNG 11

Đọc xong lá thư, tôi k biết phải làm gì? làm gì bây giờ khi tất cả đã quá muộn màng. Trái tim tôi 1 lần nữa đập mạnh và có cái gì đó nhói lên. T yêu tôi, đó là điều bất ngờ dành cho tôi. Tôi cảm thấy buồn lắm, buồn cho tôi, cho số phận và người con trai yêu tôi. Làm sao đây khi tôi chỉ là 1 đứa k ra gì, khi tôi đã trao những gì quý nhất cho 1 đứa khác....tất cả chỉ làm tôi cảm thấy mình thê thảm hơn......Lớn lên cùng nhau bao nhiêu năm, lần đầu tiên tôi nghĩ về T như 1 người đàn ông thật sự, bởi trước đây trong mắt tôi T chỉ là 1 thằng bạn tốt nhất của tôi. Nhưng giờ nghĩ lại, làm gì có tình bạn nào như thế, chỉ có tình yêu mới khiến con người ta trở nên như thế. Tôi đột nhiên nhớ lại những lần tắm mưa, nhớ về tuổi thơ tốt đẹp, nhớ lắm....những cái nắm tay vụng về, những trò chơi con nít, những lúc ăn vặt, rồi những lần dành đồ chơi của T, dành luôn bộ hình pikachu, chợt tôi nhận ra nó quá ngọt ngào, T hiểu tôi hơn bất cứ người nào, biết những thói xấu của tôi hơn bất cứ người nào nhưng nó vẫn yêu tôi, đó mới là tình yêu thật sự. Có ai đó nói rằng khi bạn yêu 1 người bạn sẽ yêu tất cả những cái xấu của người đó, yêu luôn những thứ mình ghét. Từng dòng ký ức hiện về như một cuốn phim chiếu chậm, tôi con bé con ngày nào giờ lại trở ra như thế này, chợt xót xa, chợt hối hận, tôi muốn dừng lại......tôi muốn trở về như ngày xưa.....có quá muộn màng ko? khi có những thứ mất đi ko bao giờ lấy lại đc, có những vết sẹo sẽ hằng sâu theo thời gian......
-Alo
-Oh sao T?
-Tối nay k phải sinh nhật sao, T chở ik chơi nhe?:">
-Ừ, zị T đón H nhé
Chạy vội lại tủ đồ, lạ thật, bình thường tôi và T quá quen rồi ko hiểu sao hôm nay lại muốn mặc đẹp thế. Rồi cuối cùng lấy ra chiếc áo sơ mi trắng và chiếc váy xanh. Hi trông cũng xinh lắm:>, thùy mị nữa lắc nhẹ mái tóc chấm vai của tôi. Tự nhiên muốn mái tóc dài như ngày xưa. Mẹ tôi đứng đó, mẹ cười nhẹ, chắc lâu lắm rồi bà mới cười như thế
-Chà, xinh quá ta!
-Hì, con gái mẹ mà;;)! Ba chưa về hả mẹ?
-Về tới bây giờ
-Tâm, vào nhà đi, cắt bánh rồi 2 đứa hả đi chơi
-Dạ, mẹ......
(tôi và T đều gọi mẹ của nhau bằng mẹ, từ hồi bé vì 2 bà chơi thân nhau)
Rồi ba tôi về, lâu lắm chắc cũng 4 năm rồi tôi mới đón sinh nhật chung với T. Cả nhà thổi đèn cầy, cũng rất đơn giản nhưng giờ đây tôi mới biết những điều đơn giản nhất đó lại là điều hạnh phúc>:D<. Sau đó T chở tôi đi trên xe. Tâm trạng thật hỗn độn, trong đầu tôi suy nghĩ rất nhiều chuyện, tôi hít thở sâu với mùi thơm nhẹ nhàng của T xen lẫn mùi đàn ông dễ chịu. Lần đầu tiên ngồi trên xe T mà tôi suy nghĩ nhiều đến vậy.
-Hôm nay đi nhậu nhé
-:-oSao, hôm nay T k coi H nhậu như trước ak
-Sinh nhật H mà;)
Chúng tôi vào 1 quán karaoke, kiu 1 két bia, nói thật ra thì tôi uống bia dở kinh lắmX_X, chỉ có uống rượu là khá thôi, sau này đi SG học mới biết uống bia. Dân miền Tây mà, khoái rượu thôi nhưng phòng ka lại ko cho bán rượu. Đành vậy....

Đôi khi a thấy lòng nhớ e
Rồi chợt vui khi có e kề bên
Ai đó trao a bao mong chờ
Nỗi mong khi đc gặp e
Để thấy e vui bên người hỡi...

Nhưng e đâu biết rằng chỉ a
Thầm yêu e bấy lâu kín lòng
Thầm mong đc e thấu
Nhưng ngại a chẳng nói ra
Đành tặng câu ca này đến e...

A ước mong một mai khúc nhạc lòng a ngân lên ,
E sẽ nghe và e sẽ hiểu cho trái tim quá khờ
A ước mong một ngày câu hát a bây giờ,
Đc ngân lên cùng với e cho tình chúng ta
Luôn có a và e trong chuyện tình của đôi ta,
A sẽ trao về e một tình yêu mãi như lúc đầu
Nguyện chẳng bao giờ dối lòng đã yêu e rất nhiều
Tình yêu kia rồi sẽ luôn luôn chỉ có e...
Nhưng mãi là mong chờ...
Tôi chợt xúc cảm khi mà hàng trăm lần tôi nghe T hát bài này, nhưng tôi chỉ cười T vì đây là bài hát của con gái. Tôi thấy mình ngốc ko chịu đc. Khóe mắt chợt cay cay, tôi hối hận vì sự vô tâm của bản thân mình. Tôi hiểu có lẽ T rất đau mỗi lúc tôi cười T vì hát bài hát chẳng giống ai. Chúng tôi uống rất nhiều bia...hình như tôi say mất rồi. Sau đó chẳng biết như thế nào tôi và T lại vào ks. Nằm trên giường tôi chăm chú nhìn T, hình như nó cũng sĩn ha gì đó. T nó ít nhậu lắm, mọi khi nó vẫn ngồi xem tôi uống thôi. Chợt tôi chìa tay ra đưa T sợi dây chuyền
-Này, tặng quà phải đeo dùm chứ<:p
Tâm im lặng đeo sợi dây chuyền vào cổ sau đó nó hôn tôi, môi nó rất ấm áp đó là một nụ hôn dài như thể xóa đi tảng băng trong lòng tôi. Nhưng sự mặc cảm của tôi quá lớn, tôi nhiều khi suy nghĩ tôi câm ghét cái XH VN lắm, cái xã hội mang nặng tư tưởng lạc hậu phong kiến giết chết bao nhiêu cuộc đời người phụ nữ, cái gì tiết hạnh, cái gì phận đàn bà. Chỉ là 1 đóng lạc hậu đè ép người phụ nữ, tôi hận......Tôi chợt thấy mình xấu hổ với T, ko xứng đáng với T. Nhưng dòng suy nghĩ đó cắt ngang khi T đang quấn lấy tôi, tôi thật sự kích thích bởi lần thứ 3 quan hệ. T nhẹ nhàng hôn khắp người tôi, như một ma lực cuốn hút tôi, đầu óc tôi k còn suy nghĩ đc nữa, lý trí cũng k điều khiển đc nữa khi môi của T đang mấp máy trên ngực tôi. Tôi muốn đẩy T ra nhưng ko thể nào đẩy đc, bởi những ham muốn đời thường của 1 con người, rồi nó lướt xuống dưới, lúc này thì ham muốn của tôi k còn kiềm đc nữa, tôi nhẹ nhàng ôm lấy T, tháo nút áo sơ mi nó ra, tôi bắt đầu quay cuồng với những hành động k thể nào hiểu nỗi. K biết vì hơi men say, hay vì T kích thích nữa. Tôi kéo T lại, đặt lên môi những nụ hôn mạnh mẽ, k hề sợ sệt tôi đẩy T nằm xuống và nằm lên người T.....lạ thật, ko còn đau như 2 lần đầu mà đó là cảm giác phấn khích, ma mị, sung sướng.......................
Sáng hôm sau tôi giật mình dậy, đó là cảm giác ấm áp, tay T đang ôm lấy eo tôi, hơi ấm của cơ thể T. Lúc này tôi muốn khóc, muốn khóc thật to, tôi ước lúc đó tôi suy nghĩ đc như bây giờ thì tôi đã ko mất T mãi mãi
-Sao vậy, e ngủ ngon ko?
-Ừ, ngon
-Hì, có a nên e mới ngủ ngon đó
-T ak, cho chúng ta thời gian suy nghĩ nha! E ko xứng với a đâu( tôi sượng sùng xưng e với T)
-E nghĩ cái gì vậy H, đối với a chỉ cần như vậy thôi
-Xin a đó, e rất khó chịu cả xót xa nữa- Tôi bắt đầu khóc
-Vì sao? E đừng có ngốc nữa đc ko?
-Cho e thời gian đi.
-Tùy e-Anh bực bội mặc quần áo vào
.................................................
-Hai đứa đi đâu mà đến giờ mới về- Mẹ tôi hỏi
-Dạ, hôm qua tụi con vui quá, uống say nên ko về đc ngủ lại nhà nhỏ bạn
Mẹ ko nói gì bỏ vào nhà, chắc mẹ đang giận chúng tôi. Tôi định bước vào thì anh kéo tay lại, anh lại đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ:-*. Những ngày sau đó, trong lòng tôi luôn mâu thuẫn, tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi vừa muốn đến bên anh nhưng lại muốn a tìm đc người tốt hơn tôi. Tôi thật sự ngu ngốc, giá như tôi biết nắm giữ cái hạnh phúc đó, giá như tôi giữ lấy T, giá như tôi đừng có ôm cái tư tưởng chết tiệc, ngu ngốc của mình. Cái gì xứng, cái gì ko xứng........Những tuần sau đó gần như im lặng, mỗi tối anh chỉ nhắn tin chúc ngủ ngon với tôi............
 
Đó là ngày 20-1-2008
Ngày hôm đó trời mưa tầm tã, tôi vẫn lẩn quẩn với dòng suy nghĩ thì A Đô nhắn tin
-Ê nhỏ, tối nay bão nhé!
-Thôi chán, k đi đâu( giá như tôi đừng đi)
-Trời tối nay đông lắm đi chơi cho vui, tụi thằng Phước chó cũng đi, nhóm tụi mình ko có nhỏ buồn lắm
-Ừ
Tôi thật sự rất chán chường với việc ăn chơi, cũng chán lắm rồi, tôi đã nghĩ mình sẽ dừng lại, nhưng vẫn chỉ là đang nghĩ mà thôi. Tối hôm đó lúc 10h, khi đường đã vắng, chúng tôi thường xuyên tụ tập trên cầu BT2 sau đó đổ xuống, chỗ đó đường rất rộng thuận tiện cho việc chạy xe. Tụi tôi tụ tập rất đông, đứa nào cũng máu lửa. Chúng tôi bắt đầu đổ cầu xuống đc 1 đoạn thì T chạy lên, a hét lên:
-H dừng lại, ko chạy nữa
-Sao phải dừng lại?
-Nguy hiểm! dừng lại mau
-Trời, tụi mình chạy trước giờ có sao đâu?
-Trước khác, bây giờ và sau này khác, e có dừng lại ko?
-Không, đừng có vô lý-Tôi vẫn tiếp tục chạy với tốc độ tăng dần
-Em có nghe a nói ko? Dừng lại đi
-Ko mà, a về đi, bực quá, phiền chết đc( tôi hối hận vì câu nói này, tôi vẫn nhớ có lẽ đến suốt cuộc đời)
T vừa rồ ga chạy vọt qua mặt tôi thì thằng kia trước mặt chúng tôi đột nhiên thắng lại, nó hét:
-Công an tụi bây!
Rồi thằng kế bên T đang chạy mé bên trái T, nó đảo tay lái thắng lại, do chạy quá nhanh mà thắng lại, đường thì vẫn còn ướt vì trời mưa nên nó mất phanh đâm về phía T, T ngã xuống, tôi chạy phía sau đâm lên cũng ngã xuống vì tốc độ quá nhanh.
Đó là tất cả những gì tôi nhớ đc sau khi tỉnh lại, tôi hôn mê suốt 5 ngày đêm vì chấn thương sọ não và gãy chân phải, chấn thương phần mềm. Cho đến tận bây giờ chân tôi vẫn còn 1 vết sẹo lớn sau 2 lần phẫu thuật. Toàn thân thì ê ẩm, trong lúc đó tôi ko nhớ gì cả chỉ biết đập vào mắt tôi là ba tôi, ông đang nhìn tôi rồi lộ rõ vẻ vui mừng, ông khóc...tôi chưa bao giờ thấy ba tôi khóc, nhưng ông khóc, cặp mắt ông xưng lên vì mất ngủ mấy đêm. Tôi ko cử động đc vì tay thì truyền nước biển, chân thì băng bột, đầu thì ê ẩm k còn cảm giác và trọc lóc. Ba tôi mừng ko kịp nói nên lời thì mẹ tôi chạy vội vào, mẹ khóc....mẹ ko nói gì....Tôi có tội với ba mẹ tôi cả cuộc đời này...... Điều mà tôi thấy lạ là cảm giác. Tôi hỏi mẹ T đâu sao ko thăm tôi thì mẹ bảo T bị nặng nên chuyển ở SG, nhưng đôi mắt mẹ tôi dường như muốn khóc. Do tôi nằm phòng dịch vụ nên riêng biệt và hình như tôi nghe thấy tiếng mẹ T. Tôi nghe nhưng sao bà ko vào, rõ ràng nghe thấy mẹ tôi và mẹ T nói chuyện, nhưng sao bà ko vào thăm tôi? Rồi tôi hỏi mẹ thì mẹ bảo ko phải. Những đêm sau đó, tôi liên tục mơ thấy Tâm, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng và cười với tôi( cái này là thật, thật sự tôi mơ thấy T liên tục). Trong lòng tôi cảm giác bất an, hối hận vì ko nghe lời a, tôi lo cho anh lắm, tôi chỉ mong T bình an vô sự, tôi tự hứa là sẽ tốt với a, sẽ yêu a nhiều thật nhiều. Tôi cố gắng dưỡng bệnh, tôi muốn mau lành lại để gặp a, ôm lấy a. Một tháng trôi qua lâu kinh khủng, dài kinh khủng, tôi nhớ anh, nhớ anh nhiều lắm......Về nhà tôi vẫn chỉ nằm trên phòng, chân tôi đi lại rất khó khăn, tôi vớ lấy đt vô thức gọi cho a nhưng vẫn là tiếng "thuê bao...". Rồi tôi lấy những món quà a tặng xem lại, có lẽ đây là lần đầu tôi xem chúng kỹ như vậy. Nhìn kỹ tất cả chúng đều là những thứ tôi thích, khẽ cười thầm thì ra a yêu tôi như thế, âm thầm và chu đáo, rồi tôi lấy những tấm thiệp a viết, cuối cùng đều có ký tự MYMD---->mãi yêu mãi đợi, trước đây tôi cũng từng thắc mắc nhưng rồi lại thôi. Sờ mặt dây chuyền trên ngực, tôi cảm thấy ấm áp giống như a đang kề bên tôi, rồi tôi xem lại những album hình từ nhỏ đến lớn, thích thật...Ước gì tôi đc gặp a lúc này, tôi sẽ hôn a chứ ko để a chủ động hôn tôi. Trái tim tôi thổn thức mong chờ,.............
Chân tôi vẫn còn băng bột, nhưng bài vở nhiều quá nghĩ cả tháng nên tôi phải đi học. Đi học cũng ngại lắm vì đầu tôi do chấn thương phải cạo, tôi đội chiếc nón len trắng trong 1 lần T đi Đà Lạt mua cho tôi, tôi từng nghĩ chẳng bao giờ đội nó vì nó....sến, với lại miền Tây mà, ko ai sử dụng nón len cả. Ba ẩm tôi vào lớp, rồi ba về. Cả lớp bu lại hỏi thăm, loáng thoáng đâu đó có đứa hỏi, hình như là nhỏ Như:
-Vào nhà thắp nhang cho Tâm chưa?
-Sao?
-Vào nhà thắp nhang cho Tâm chưa?
Trời, tôi ko nằm mơ, câu nói ấy vọng vào đầu tôi, đau buốt
-Như nói cái gì vậy?
-Y bị như vậy, chắc chưa vào thắp nhang cho T đc hả?
-T .....làm.......... gì....... mà......... phải........ thắp ........nhang, T nằm ở Chợ Rẫy mà.- Tôi rung rẫy nói k thành lời
Như nó tái mặt đi, hình như nó biết đc tôi ko biết và gia đình tôi cố giấu đi để tôi lành bệnh ánh mắt của mọi người cho tôi biết tôi k phải nằm mơ . Tôi bắt đầu khóc, từng giọt nước mắt, đó là nước mắt đau thương, tôi khóc, tôi k biết gì cả chỉ là nước mắt đang rơi hoài ko thôi. Như im lặng, tôi cũng ko cần hỏi nữa tôi kêu nó dìu tôi ra cổng trường. Rồi tôi kêu 1 ông xe ôm chở tôi xuống nhà T, Như cũng đi theo tôi. Trên đường đi tôi cố lấy hết sức bình tĩnh, nhưng ko hiểu sao nước mắt vẫn rơi. Đó vẫn ngôi nhà thân quen bao năm qua, vẫn hàng cây trứng cá chúng tôi hay leo trèo, vẫn cái sân ngày nhỏ hay bắn bi nhưng sao nó........lạnh đến thế. Như đỡ tôi vào nhà trong sự ngỡ ngàng của ba mẹ T, như hiểu đc vấn đề, mẹ T lặng đi. Không gian như thể đóng băng, tôi nhìn đó là bàn thờ T, là tấm hình với một nụ cười, ánh mắt nó như đang nhìn tôi, mùi nhang khiến tôi khó thở hay trái tim đang thắt lại khiến tôi khó thở. Những điều mà mắt tôi đang thấy tôi vẫn ko tin, những điều mà tai tôi đang nghe tôi vẫn ko tin, T mất rồi sao, T mất thật rồi sao, anh đi thật rồi, anh bỏ tôi đi thật rồi....Mẹ Tâm khóc, mẹ nhìn tôi ôm lấy tôi, mẹ khóc trong nghẹn ngào, mẹ đau khổ vật vã. Ba Tâm cũng đến ôm tôi khóc. Tôi hiểu đc nỗi đau của họ khi mà ba mẹ chỉ có duy nhất mình Tâm, bao nhiêu ước mơ bao nhiêu kỳ vọng giờ tan theo mây khói. Ba người chúng tôi ôm nhau khóc rất lâu......Rồi mẹ lấy tôi coi album đám ma của Tâm. Anh mất nhưng khuôn mặt như ngủ, đầu anh ko chảy máu gì cả, a mất do động máu bầm ở não, mẹ Tâm nói a mất ngay đêm đó. Nhìn những tấm hình khuôn mặt anh như đang ngủ, nó chỉ hơi tái đi. Mẹ Tâm mặc cho a một bộ vest, đó là lần đầu tiên và lần cuối cùng anh mặc vest, a rất ghét mặc đồ như thế. Lật đi lật lại những tấm hình, nước mắt cứ mãi tuôn rơi, đến giây phút cuối cùng mà tôi vẫn ko thể bên a, có phải ông trời hay số phận đang trừng phạt tôi, vì tôi ko trân trọng anh, ko trân trọng tình yêu của anh nên ông trời cướp anh đi. Đau lắm, đau lắm, thật sự khi mà ngồi viết lại những dòng ký ức, nước mắt tôi vẫn rơi, tim tôi vẫn đau nhói bởi những sai lầm mà tôi gây ra. Hối hận là quá muộn màng.......Anh còn quá nhiều ước mơ, quá nhiều thứ còn chưa làm, anh ra đi ở cái tuổi 19 (T hơn tôi 1 tuổi nhưng học trễ 1 năm)

Một mình em bơ vơ giữa chiều giông
Sao cứ nhớ những cơn mưa ngày ấy
Từng giọt mưa, sa vào trong khóe mắt
Rơi xuống đời, những giọt đắng buồn đau

Anh đã ra đi, bỏ e ở lại một mình, bỏ lại e niềm đau kéo dài như vô tận…Anh ra đi không một lời từ giã, bỏ lại e những cánh lục bình của một vùng ký ức. E không muốn mình là cánh lục bình trôi dạt giữa dòng sông kỷ niệm. E muốn là hạt sương tan vào mỗi buổi sớm mai khi e vừa thức giấc, để e không còn cảm giác trống vắng khi bắt đầu một ngày mới. E muốn là ánh trăng vỡ tan nơi bến đợi để không còn nhớ mong khi mỗi đêm về. E muốn là giọt nước mắt, rơi vào lòng đêm sâu thẳm của góc nhỏ đời mình, để rồi ngày mai khi ánh dương vừa ló dạng, e thấy mình không còn những giọt nước mắt vì anh. E muốn lang thang trong sâu thẳm tâm hồn mình, để rồi em có thể quên anh và bắt đầu cuộc đời mới của chính mình. Nhưng làm sao đây khi e từng đêm dài hối hận muộn màng, giá như e ko nông nổi, anh ak! e nên làm gì hả anh? làm gì bây giờ.......Có khi nào a sẽ về lại bên e? Bao đêm e vẫn hy vọng một sự mầu nhiệm nào đó sẽ đến, bao đêm nỗi nhớ trong e vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu a rời xa e. E vẫn mong chờ a, vẫn mong a cùng e tay trong tay trong những buổi chiều đầy gió, vẫn muốn nói với a rằng em đang vỡ òa khi được hưởng niềm hạnh phúc bên a…muộn màng, tất cả đã quá muộn màng rồi, em giờ đây chơi vơi giữa những giông bão cuộc đời…

Em thẫn thờ đong nỗi nhớ hàng đêm,
Viết nỗi đau bằng những dòng nước mắt,
Trái tim em nhói đau như ai cắt,
Mong anh về trong những giấc mơ

Mất anh, e đã đánh mất thứ tốt đẹp nhất trong cuộc đời. E đã rất đau khổ khi phải mất đi món quà vô giá mà cuộc đời ban tặng, món quà mà ở giây phút cuối, e mới chợt hiểu ra giá trị vô giá mà mình đang sở hữu. A đã xa e thật rồi, xa trong nỗi nhớ cồn cào không bao giờ vơi, trong sự chờ đợi không gì dập tắt nổi để rồi mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây phút trôi qua, lòng e đau nhói khi nghĩ về a. Anh có biết rằng vô tình anh đã biến e thành kẻ giết người ko a? E chính là một tội phạm mang án tử hình trong tòa án lương tâm. Anh ak! Giờ e làm gì bây giờ để trở lại ngày còn có a?Sự ngu ngốc, vô tâm của e đã giết chết a, e sẽ sống ra sao đây a? sống như thế nào đây khi ko có a, nỗi đau chồng chất nỗi đau, sao người ra đi ko phải là e mà là a, đáng lẻ e mới phải là người trả giá cho những việc e làm chứ ko phải là a, tình yêu của chúng ta vẫn còn chưa bắt đầu mà, e vẫn chưa nói câu em yêu anh với a mà.E mới là đứa đáng nguyền rủa, sao số phận lại cướp a đi khi a đáng nhận những điều tốt đẹp nhất. Mất đi a e mới biết anh quan trọng với e như thế nào, mất đi anh e mới biết đến hơi thở cũng thật là khó nhọc.Và rồi em phải học cách chấp nhận sự thật rằng ANH ĐÃ KHÔNG CÒN TRÊN ĐỜI NÀY!
 
CHƯƠNG 14
Từ ngày Tâm mất, tôi trở nên trầm đi. Chỉ có điều Tâm chính là động lực khiến cuộc sống tôi thay đổi một lần nữa. Tôi từ bỏ hết những thói xấu, cũng chẳng tụ tập ăn chơi nữa. Tôi bắt đầu việc học dù cho nó quá muộn, nhưng người ta vẫn hay nói muộn còn hơn là ko bao giờ. Tôi vùi đầu vào việc học, buổi trưa tôi vẫn chạy lên nhà Tâm, vào phòng của Tâm, do quá thương anh nên ba mẹ a ko nỡ đốt hết đồ đạc trong phòng, nó vẫn nguyên vẹn như ngày còn có a. Chiếc bàn vi tính vẫn đó, những album hình chúng tôi chụp vẫn còn đó, vẫnmọi thứ còn....chỉ thiếu.....Tôi vẫn hay nằm trên chiếc giường của anh, như thể tôi đang níu kéo một cái gì đó. Đó là những ngày tháng khó khăn, khi 1 mình đối diện với bản thân, cũng ko còn a che chở lo lắng cho tôi. Tôi vẫn tự nói với mình rằng tôi sẽ sống tốt, sẽ sống như a mong muốn...nhưng sao khó khăn quá, từng bước đi của tôi là cả một sự cố gắng. Trong căn phòng này, ko biết bao nhiêu đêm Tâm đã thao thức vì tôi, rơi nước mắt vì tôi và giờ đây thì ngược lại, có những lúc chợt thiếp đi trong nước mắt, có những lúc mong chờ a về trong những giấc mơ, nhưng sao a ko còn xuất hiện nữa, có lúc tôi nhớ a, nhớ điên cuồng. Rồi những lúc tôi nhớ khoảnh khắc ngọt ngào lắng lại trong tim tôi, nhớ lắm hơi thở của a, nhớ bàn tay a, nhớ về đêm sinh nhật a cho tôi cảm giác mê dại, tự nhiên tôi lại thèm đc....với anh. Có lẽ cảm giác ấy chỉ đến với tôi 1 lần trong đời. Điều khiến tôi sợ nhất đó chính là buổi tối, khi mà 1 mình con người lại đối diện với chính bản thân mình, những ray rứt, những tiếng nấc nghẹn ngào, tôi ko sao ngủ đc, đó là những giấc ngủ chập chợt, hình ảnh anh ngã xuống lại hiện về trong tôi, nó như ám ảnh, như bóp nghẹn trái tim tôi, những cơn ác mộng như bám lấy tôi. Đó phải chăng là cái giá phải trả cho sự sai lầm của chính mình. Có những buổi chiều, tôi lên thăm mộ anh, anh vẫn nằm đó, rất gần tôi nhưng sao tôi ko thể ôm lấy anh, thèm lắm những nụ hôn ngọt ngào, đôi môi ấm áp của a. Khoảng cách giữa tôi và a gần thật gần nhưng nó lại xa như hàng tỉ năm, khoảng cách của 2 thế giới. Tôi ko tin vào thế giới tâm linh, nhưng từ khi mất a tôi lại hi vọng có thế giới đó, tôi hi vọng ở một nơi nào đó a vẫn tồn tại. Khuôn mặt a như thản nhiên, nụ cười của tấm hình trên mộ a như xác muối vào tim tôi......a ak! có một sự thật e phải tin....phải học cách chấp nhận...đó là e ko còn có a....

Ngày hôm nay có mưa, mưa rơi trong lòng em
Cầm trên tay bó hoa đặt trước nấm mộ xanh
Nhìn anh qua tấm hình em xót xa vô cùng
Lặng im em đứng nhìn cứ ngỡ anh còn đây

Thời gian sống thiếu anh cũng đã trôi qua nhiều
Mà sao em muốn quên lại không thể nào quên
Còn đây bao kỉ niệm những lúc ta vui đùa
Buồn vui luôn có nhau mà giờ chỉ mình em

Nhiều đêm trong cơn say em cứ ngỡ anh đứng kề
Giật mình em tỉnh giấc không thấy anh ở đây
Và rồi em lại khóc và đôi mắt cứ ướt nhòa
Tại vì yêu anh quá nên ngỡ anh về thôi

Thời gian em đã sống bằng thân xác không có hồn
Một nửa em đã chết đã theo anh từ lâu
Ngày xưa em đã hứa rằng ta mãi đi chung đường
Vây chờ em anh nhé, ta sắp chung đường rồi

Bài hát này sau khi Tâm mất 2 năm thì mới có, nhưng nghe vẫn thấy buồn vẫn thấy giống tâm trạng của tôi lúc đó. Ánh hoàng hôn chợt buông xuống dòng sông( Tâm và tôi cùng quê ngoại, mẹ tôi và Tâm thân nhau từ thuở nhỏ chính điều đó nên tôi và a mới chơi chung, học chung từ nhỏ đến lớn), gió chiều thổi vào lòng tôi 1 khoảng buồn miên man, Tâm nằm đó bên dòng sông êm đềm giữa cảnh chiều tà khơi dậy cho người ta bao nhiêu là ký ức. Đó là những buổi chiều cuối năm chuẩn bị đón Tết. Nhưng trong lòng tôi đó là một mùa đông dài hàng thế kỹ. Do bà ngoại tôi định cư ở Mỹ, nhà để đó nhờ người ta coi nên gần Tết là tôi lên đó để xem dọn dẹp nhà cửa, bàn thờ tổ tiên. Từng bờ sông, từng góc đường đều in bóng hình a, nó xuất hiện mọi lúc. Đêm đó tôi bước lên sân thượng nhà ngoại, do gần sông nên rất mát nhưng sao nó trống vắng quá. Kia là hình ảnh 2 đứa con nít nằm trên chiếu nhìn ánh trăng, nhưng đêm nay trời tối mịt ko trăng, càng nhìn càng u ám....
Nhờ ba mẹ bao cua cho học riêng mà tôi theo kịp bài vở, thành tích học tập học kỳ 2 của tôi phải nói giống như kỳ tích. Tôi thi đậu đại học 17,5 điểm, số điểm rất bình thường nhưng đối với thầy cô và các bạn đó là một điều bất ngờ........................bắt đầu cho những năm tháng ở SG đầy mưa nắng
 
CHƯƠNG 15
"Hãy yêu và chăm sóc chính bản thân mình vì nếu bạn không làm điều đó được, bạn sẽ không bao giờ yêu ai được cả, thời gian không bao giờ chờ đợi mình".

Sẽ là một ngày không như...mọi ngày.:!!

Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.

Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.

Không đủ thời gian để nói lời chia tay.

Không đủ thời gian để làm những điều mình muốn.

Không đủ thời gian để yêu nhiều hơn.

Không đủ thời gian để bớt giận hờn.

Không đủ thời gian để tẩy xóa những day dứt, những chua cay.:!!

Bạn hãy sống như ngày mai phải chết, yêu như ngày mai phải cách xa, thực hiện ước mơ của bạn như thể nó là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời bạn\m/. Và cuối cùng, sống thanh thản, tự do, tự tại. Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà bon chen, ganh đua, nghi kị lẫn nhau[-X. Hãy dành những thời khắc ấy cho tình yêu, cho những điều tốt đẹp.Nếu lỡ mình chỉ còn sống được một ngày thì sao ? Có nhiều điều mình phải làm. Hai mươi tư giờ mình sẽ chia thật đều: sáu giờ cho bạn bè, sáu giờ cho gia đình, sáu giờ cho người ấy và sáu giờ cho bản thân. Nhiều khi nghĩ bản thân mình nhận được gì từ mọi người và mình làm được gì cho mọi người hay chưa? Mình sẽ làm thật nhiều cho những người mình yêu thương. Dù điều đó không lớn, không quan trọng nhưng mình hi vọng những người mình yêu mến sẽ cảm thấy điều đó quý giá.
Có bao giờ bạn chợt nhớ hôm nay là sinh nhật ba mẹ bạn ko? hay bạn chỉ nhớ sinh nhật của một ai đó:D
Có 1 ngày của năm đầu tiên tôi ở SG sống xa gia đình, bất chợt tôi nhớ hôm nay sinh nhật ba, đột nhiên tôi nhắn 1 tin nhắn mà tôi chưa bao giờ làm điều đó
-Ba yêu của con! hnay là sinh nhật ba, hi con chẳng bao giờ nhớ đến ngày này, nhưng năm nay thì khác, con chúc ba luôn dồi dào sức khỏe, chúc gia đình mình mãi mãi hạnh phúc. Con tự hào vì đc là con gái của ba, dù trong mắt người khác cha ko hoàn hảo nhưng trong mắt con ba là người ba tuyệt vời, cảm ơn cuộc đời đã cho con đc làm con gái ba. Điều cuối cùng con muốn nói là CON YÊU BA NHIỀU LẮM, YÊU GIA ĐÌNH CỦA CHÚNG TA!:x:x:x ( đây là nội dung chính xác tôi ghi từ đt lên)
Sến lắm đúng ko các bạn? Khi tôi còn ở tuổi ăn chơi có thể điều này làm tôi bật cười nhưng bây giờ khi ngồi viết ra tôi cảm thấy chẳng có gì đáng cười, tại sao tôi ko nói những lời yêu thương:-s, dành những yêu thương cho những người đang bên cạnh và yêu thương tôi vào ngày hôm nay...để một ngày nào đó khóc lóc hối hận...Đó là những gì tôi nhận ra
Nếu chỉ còn một ngày được sống, tôi muốn ngày đó trời sẽ mưa. Vì tôi thích trời mưa ! Tôi nhớ có một người từng nói mình thế này: “Đi qua những ngày mưa để yêu thêm những ngày nắng". Tôi rất thích câu nói đó, một ngày để sống, tôi sẽ sống trọn với cơn mưa, để cho mưa ôm lấy tôi, ôm lấy đôi mắt tôi, hôn lên đôi môi tôi. Mưa làm tôi lạnh, thế nhưng khi đó tôi sẽ thèm lắm ánh mặt trời mỗi sớm mai thức giấc. Nếu ai cảm nhận đc như tôi bạn sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa, có đi qua nỗi đau thì mới biết trân trọng, nâng niu cuộc sống. Lạc đề quá rồi nhỉ nhưng thôi kệ, tôi muốn nói lên 1 chút suy nghĩ về gia đình và những người yêu thương mình vì tôi đã làm khổ họ quá nhiều, tôi muốn viết những lời này cho các bạn, những người đã từng có lỗi hoặc vô tâm với gia đình, tôi hi vọng các bạn hãy dành 1 ít suy nghĩ về những người luôn yêu thương bạn một cách vô điều kiện, để các bạn cảm thấy yêu thương và trân trọng những gì mình đang có để không mắc phải sai lầm giống tôi..Trở lại câu chuyện thoy
Tôi đậu vào đại học nhưng do ba mẹ muốn nên tôi chuyển qua khoa quốc tế học, đóng tiền nhiều một chút nhưng tôi bắt đầu tiếp xúc với nền giáo dục tiên tiến dù đôi lúc chịu nhiều ức chế. Đương nhiên đó là một môi trường dành cho những gia đình cơ bản và cũng là tình yêu thương hết mực của ba mẹ dành cho tôi. Lạ lẩm và thú vị với những trải nghiệm mới. Tôi theo học chương trình của Mỹ nên khá là thú vị. Bước vào lớp ngơ ngác trong chiếc sơ mi trắng quần jean, các bạn lớp tôi ăn mặc khá thoải mái, đơn giản vì khoa tôi đc mặc tự do, thích gì mặc đó. Và điều đặc biệt là trong 60 bạn học của tôi có 1 hot girl đoạt giải miss teen rất nổi tiếng, và một người mẫu nam kiêm diễn viên luôn. Họ rất nổi bật hihi, tôi nhìn họ cũng ngưỡng mộ lắm, chợt thấy mình giống con vịt xấu xí wa' @,@ Cũng ko quan tâm, mình cứ là mình, đừng bao giờ đem mình ra so sánh với người khác, đó là triết lý của tôi. Đầu tiên là phần giới thiệu họ tên bằng tiếng Anh. Đa số các bạn tôi đều là người SG nên tiếng Anh ghê lắm, ai cũng rất tự tin, ăn nói ghê gứm, có bạn còn kinh hơn hát cả 1 bài hát tiếng Anh để tặng cả lớp. Xong đến lượt tôi
- Hé lô............Mai nem y Yen,:|[-( - Hu hu một tràng cười lên làm tôi quê đỏ mặt. Đơn giản là quê tôi tiếng Anh dạy k phát âm đúng, từ giáo viên cho đến học sinh....nói chuyện sai hoàn toàn....đó chính là điều tôi xót xa cho vùng quê của tôi
- Ah xin lỗi các bạn, mình đến từ .....mình k có điều kiện để học Anh văn nên phát âm tệ wa' mấy bạn thông cảm, rất vui đc nhận đc sự giúp đỡ từ các bạn.....b-)
Người trợ giảng thông dịch cho giáo viên, cô ấy khẽ cười, 1 nụ cười làm tôi tự tin hơn......
-Sau đây xin gửi đến các bạn bài hát:>:>:>

Có một dòng sông chảy tràn trong trí nhớ
Làng em bến lở, làng anh ở bến bồi
Mỗi ngày em qua bên này sông đi học
Dưới bến con đò chờ trong bóng mù u

Nhánh mù u con bướm vàng quanh quẫn
Anh bao nhiêu chiều tan thơ thẩn qua sông
Em tan trường về con đò lên bến lở
Áo lụa như mây bay ngược gió sông chiều

Cả lớp trố mắt nhìn tôi, sau đó là 1 tràng vỗ tay, hehe chơi khác người mà mấy bạn biết hát tui ko biết wa' kakaka\:D/. Ngày đầu tiên tôi đi học đại học như thế đó, chẳng có gì phải tự ti khi người ta hơn mình hết. Đơn giản tôi là tôi, chỉ vậy thôi. Lúc đó tôi ở trọ gần trường vì thú thật sau vụ tai nạn, tôi chẳng dám chạy xe, cũng có nhưng chậm và rất ít. Tôi ở trọ với 1 nhỏ bạn nữa cùng quê, nó học cao đẳng tài chính của trường. Tôi lẫn thẫn đi bộ về thì 1 chiếc SH dừng trước mặt tôi
-Bạn ơi hình như chung lớp hã?
-Ủa vậy hả?
-Hì, sao đi bộ mình chở về dùm nhe
-Ah thôi bạn ôi, mình ở gần đây
-Bạn ngại thì thôi, mai gặp nhé
-Uki, bye nhe
Nhìn chung tổng quan, mấy bạn đại học của tôi đi xe tay ga là bình thường có đứa đi cả 4 chỗ:auto:, đứa nào cũng vậy, người ngoài nhìn vào nghĩ họ chảnh và khó gần nhưng thực tế ko hẳn vậy chỉ 1 thành phần nhỏ thôi. Tôi về nhà thì xe vào đưa đồ ăn của mẹ gửi, mẹ tôi vậy đó, sợ tôi ăn ko wen với khẩu vị SG, bà biết tôi rất kén ăn nên lo xa. Nằm suy nghĩ về nhiều chuyện, Tâm mà biết tôi học hành thế này chắc anh vui lắm, rồi đột nhiên suy nghĩ, thương quê mình quá. Lớp tôi học theo 3 dạng phòng, phòng hội thảo dành cho thuyết trình, phòng bàn tròn ngồi xoay vào, và phòng mỗi đứa 1 ghế nệm dính liền bàn, nhà vệ sinh khoa tôi thì khỏi nói, nó thơm và sạch sẽ luôn có người trực, có cả phòng hút thuốc riêng....Đúng là quá khác so với quê tôi, 1 điều kiện học tập rất tốt, cho bạn cảm hứng bước vào ngày mai.
Về tiền sinh hoạt thì khỏi nói, ba mẹ tôi thương tôi 1 mình ở SG, nên cũng thoải mái lắm, thi thoảng vẫn đt hỏi xem còn tiền xài ko, hay có gì khó khăn ko? Nhỏ bạn chung phòng tôi đi làm, tôi thấy cũng thích thích nên cũng muốn trải nghiệm
-:)]Alo mẹ hả
-Sao, ăn uống gì chưa?
-Dạ rồi, mẹ à con đi làm thêm nhé
-Cái gì, tiền mẹ cho ko đủ xài à!
-À dư, nhưng con muốn đi làm cho biết
-Thôi, lo học đi, làm rồi mê tiền rồi hư nữa
-Ko có đâu mà, con biết mình cần làm gì mà
-Bảo ko là ko.....=;
Thế là ý định đi làm thất bại, xin ba cũng thế thôi, ba tôi luôn nghe theo mẹ. Thế thôi tôi đành tạm dẹp ý định đó, sáng 8h rưỡi lên trường, chiều học anh văn ở Việt Mỹ. Đây mới bắt đầu gặp khó khăn trong việc đi lại. Nhà tôi từ hồi tôi té xe thì cấm tuyệt k cho chạy xe, nên chuyện gì mẹ cũng chiều trừ chuyện mua xe...Nếu ai đi học xa nhà cũng hiểu đc cảnh ko có xe mà đúng ko? Đi học Việt Mỹ cũng xa, tôi phải mượn chiếc wave 50 của con bạn đi, nói thiệt ra bạn tôi cưng chiếc xe lắm nên mỗi lần mượn là nó khó chịu, haiz tính đàn bà đó mà.Lớp tôi học đẹp, ko gian ở tầng 10 thì khỏi chê đứng ngắm nhìn SG tuyệt, nên tôi vẫn hay đứng hành lang để nhìn cảnh.
-Yên, hì sao khoái đứng đây thế;;)
-Ah, cảnh đẹp nên nhìn:d- Đó là người bạn sau này có nhiều kỹ niệm vui buồn, và cũng là người bạn đầu tiên mà tôi quen ở lớp đại học
-Yên, bộ k thích nói chuyện với mình hả?
-:-LĐâu có, hì tại cũng hok biết nói gì
-Mà nè, mình làm bạn đi, trong lớp k có bạn bùn wa'
-Uk, gọi mình Y nhé
-Hì mình tên Vũ
-Tên đẹp nhĩ
-Tên Y nghe lạ wa', nhưng nghe thích thích
-Hehe >:D<
Thế là tôi đã có bạn, môi trường học của tôi theo kiểu tự tìm hiểu, đòi hỏi tính làm việc tập thể cao, rồi kĩ năng thuyết trình trước nhiều người. Và đó là 1 cách học tôi nghĩ rất tốt, ko nhòi nhét vào đầu, ko tạo áp lực cho học sinh, và luôn đòi hỏi bạn phải hoạt động cộng đồng, phải thực hành nhiều hơn lý thuyết. Giáo viên của chúng tôi yêu cầu như thế này:
-Vào những ngày nghĩ các bạn nên relax, nếu ai ở nhà ôm cuốn sách thì chắc ko phải là học sinh của tôi
Nghe thích ghê, kiểu học ra học chơi ra chơi, rất hợp với tôi. Vũ hay ngồi gần tôi, chúng tôi chung nhóm và hay học nhóm ở các quán cafe wifi sau đó ăn uống nên khá tốn kém. Rồi chúng tôi wa' quen nên Vũ hay chở tôi về. Một buổi sáng, đang nằm ngủ đt reo:
-A...a...lô
-Y ơi dậy mở cửa
-Trời, V rãnh thật đấy
Dậy khoát vội áo ra mở cửa. Vũ cầm 2 ly cafe:dita:
-Uả mua cho Y hả?
-Chứ còn ai, thấy Y hay cầm ly cafe lên lớp nên mua gần nhà V cafe ngon lắm
Nhìn kỹ Vũ cũng đẹp trai, nhà khá giả chắc nhiều người thích và đứng ở 1 người phụ nữ thì đúng là mẫu người lý tưởng. Tuy nhiên bạn có nhiều sự lựa chọn, đối với cuộc sống k phải là sự lựa chọn tốt nhất nhưng đối với trái tim bạn đó là sự lựa chọn tốt nhất.................:d
Chap này dài dòng quá, mình chỉ muốn miêu tả 1 chút về cuộc sống sinh viên của mình.......
 
CHƯƠNG 16
Cuộc sống sinh viên của tôi có những cái thật khó nói. Điển hình là đi bộ, mỗi lần bạn bè trong lớp hỏi tôi nói ko có xe, có đứa biễu môi nhìn tôi:-". Her her đúng là XH VN dân chủ quá. Tôi mặc kệ, có quái gì đâu cái tụi nhà giàu í mà:-??. Có hôm đi học anh văn về bị mắc mưa, chiếc xe của con bạn ướt hết. Về tới nhà cái mặt nó như cái mâm xôi ấy, có chiếc xe mà, một đời ta ba đời nó, vậy mà nhỏ nhen quá/:). Thôi kệ dù gì mượn xe người ta, chịu khó chút:-$. Lạ thật mấy hôm nay ba mẹ k gọi điện, gọi cũng k bắt máy, ko lẻ mua cho cái lap xong sợ mình xin thêm nhỉ
-Alo Út hả mẹ đâu?
-Ba với mẹ xuống vuông rồi con, công an điều tra.
-Hả? công an điều tra gì?
-Con k biết hả, mấy vuông Tôm bị người ta thuốc chết hết (kiểu ghen ăn tức ở đó mà)
-Trời, seo Út k nói sớm
Cúp điện thoại lòng buồn miên man, tôi thấy mình vô tâm quá:(, đã vậy vừa xin tiền mua cái lap( buộc lòng thôi vì lớp tôi bắt buộc phải có lap). Các bạn nhà ai có làm nông nghiệp sẽ biết, đc mùa thì tốt còn mất mùa hay gì thì coi như xong, chịu rất nhiều rủi ro. Nghĩ mà thương ba mẹ quá, những thứ tôi đang có là cả 1 cố gắng của gia đình. Tôi thấp thởm k yên, ko biết ở nhà có sao ko nữa.Về nhà thì ba mẹ ko cho, ở đây thì ko yên trong lòng. Hơn lúc nào hết tôi muốn làm gì đó cho ba mẹ hoặc chỉ đơn giản là ở bên cạnh ba mẹ lúc này, cùng nhau vượt qua mọi sóng gió, như vậy mới đúng ý nghĩa thiêng liêng của từ gọi là " gia đình".Những ngày sau đó buồn lắm, đến hạn đóng tiền học rồi nhưng tôi k nói nhà, tôi k muốn ba mẹ phải thêm gánh nặng trên vai. Tôi cũng lo sợ tên mình sẽ đc viết vào " bảng vàng", sẽ có bao nhiêu ánh mắt nhìn tôi, đồng cảm thì khó chứ khinh bỉ thì có thừa. Lúc này đây, tôi cần lắm 1 bờ vai, cần lắm sự lắng nghe của ai đó........ước gì còn có anh%%-........ Và rồi cái tivi của trường cũng có tên tôi, haha khỏi phải nói bọn nó sầm xì bàn tán. Ôi thôi chán ngắt, cũng có vài đứa hiểu thì hỏi thăm. Tôi buồn vì gia đình thôi, chứ ánh mắt của tụi nó thì chẳng có gì làm tôi buồn, ko nên buồn vì loại người nhìn đời qua khe cửa sổ. Ở đâu cũng vậy thôi, trường học cũng có sự phân biệt giai cấp và xã hội càng ko tránh khỏi, quan trọng là ta biết mình là ai?đang ở vị trí nào?
-Y, sao mấy nay buồn vậy, mà vụ tiền học sao rồi?
-Ah, nhà có chuyện.
-Vậy hả thôi đừng buồn.
Chiều Vũ chạy qua bảo đi công việc với nó. Nó chạy wa chở tôi lại gặp má nó. Má nó mập mập nhìn cũng sang lắm, là người Đồng Tháp Mười.
-À dì nghe Vũ nói nhà con có chuyện, tại dì muốn chắc chắn nên mới gặp trực tiếp.
-Dạ sao dì?
-Dì ứng trước tiền cho con, tại dì cũng miền Tây mà, cũng hiểu hoàn cảnh.
-Dạ thôi đc rồi dì ơi, lỡ con...
-Trời, hồ sơ của cô còn nằm trên trường, tôi ko lo cô giật đâu.
Tôi bước ra xe nhìn Vũ
-Này, tui đâu có mượn Vũ làm thế.[-(
-Thì pà là bạn tôi mà.:-"
-Làm vậy giống như tui mắc nợ ông.
Vũ chở tôi về trong tâm trạng nặng nề, tôi nản lòng thật sự, chẳng muốn học nữa, muốn về nhà thôi. Tôi buồn và nghĩ về gia đình nhiều lắm, tôi ko muốn trở thành gánh nặng của ba mẹ. Thế là cái tên của tôi cũng đc xóa khỏi "bảng vàng". Cả trong trường học cũng có sự phân biệt, cuộc sống là thế đó, chúng ta phải mạnh mẽ, phải bước tới k đc dừng lại. Như tại trước cổng trường, sv giàu nghèo sẽ đc phân biệt bằng cách xe đạp để riêng, xe máy để riêng, du lịch để riêng. Có tiền vào quán cafe ngồi, k tiền ngồi uống lề đường. Tập nghĩ nó là quy luật của cuộc sống thì chúng ta sẽ dễ thở hơn. Vài ngày sau ba mẹ tôi lên thăm tôi, đó là lần đầu tiên ba mẹ lên SG.Nhận đt của ba mẹ xong, tôi chạy như bay ra đầu hẻm, nhìn thấy ba mẹ mà chỉ muốn ôm lấy:">. Vui mừng là thế nhưng vẫn làm ra vẻ ko cần
-Ba mẹ lên đây làm gì? ko ở nhà xem vuông sao?
-Con đừng lo, công an điều tra ra rồi, mà sao chưa tới tiền học nữa con.
-Thôi đừng giấu con, công an làm gì mà điều tra nhanh vậy.
-Hôm đó có người nhìn thấy.
-SAx, ai vậy ?
-Ai vào đây nữa, con ông Hai Nguyên.
-Thằng chó đó hả?x-:)-L
-Yên tâm đi con, có người làm chứng nhà nó phải đền bù thiệt hại thôi.
Nghĩ mà tức, nhưng thấy nhẹ cả người. Ba mẹ xách rất nhiều đồ ăn cho tôi, nhìn mà thương quá:blush5::x. Tại công việc gia đình, nhà thì ít người nên ba mẹ tôi về liền trong ngày. Nhìn ba mẹ về mà lòng xót ghê, tự nhiên muốn rơi nước mắt.Tôi cũng kể thiệt cho ba mẹ nghe về chuyện mẹ Vũ cho mượn tiền. Hôm sau mẹ tôi gửi lên trả, dù hơi mặc cảm nhưng vẫn còn đó tình người. Tôi thay đổi cách nhìn về Vũ, dĩ nhiên Vũ trở thành bạn thân của tôi.........
Cuộc sống phải trải qua khó khăn thử thách thì mới trưởng thành, tuy nhiên đây chỉ là sự khởi đầu cho những thử thách, cho những trải nghiệm.......
Tôi, Vũ, Hà, Thương, Châu cùng 1 nhóm nên tụi tôi khá thân nhau. Trong nhóm có mình tôi và Châu là ở tỉnh lên thôi, tuy nhiên chúng tôi vẫn thích nghi đc với nhóm mới. Tụi tôi hay đi ăn vặt, uống bia, xuống Thanh Đa câu cá hay đi Bình Dương uống cafe bờ sông. Vũ kể tôi nghe về bạn gái của Vũ, cũng khá đặc biệt, nhà Vũ làm cty thép nên trong khuôn viên nhà có xây 1 khu tập thể dành cho công nhân, ba mẹ của Linh cũng làm trong đó và ở khu tập thể. Hai người lớn lên tiếp xúc rồi yêu nhau, Linh vừa làm vừa học. Nhưng do hoàn cảnh khác nhau, Linh đòi hỏi ở Vũ quá nhiều điều nên Vũ cảm thấy mệt mỏi và chia tay. Theo Vũ kể là vậy, lúc đó tôi với Vũ suốt ngày đi chung với nhau nên nói chuyện với nhau rất nhiều, chỉ có điều tôi k muốn kể cho Vũ nghe về mình, tôi k muốn ai thương hại mình cả. Tôi chỉ kể là tôi rất quậy và hư hỏng thế thoy, có lẽ tới bây giờ nó vẫn là người bạn thân nhất thời đại học của tôi. Ở chung với nhỏ bạn trong phòng mà càng ngày tôi càng mệt mỏi, tôi k còn mượn xe nó nữa, cũng chả thích nhờ vã nó chuyện gì. Điều tôi làm là tiết kiệm tiền để tự mua xe$-)$-)$-). Trong thời gian đó Vũ chở tôi đi học, cũng ngại lắm nhưng thỉnh thoảng tôi hay rủ nó uống bia ăn vặt kiểu bù qua trả lại.
Một ngày chúng tôi đi ăn bánh tráng trộn, món khoái khẩu của tụi tôi.
-Y này, sao mình ko thử yêu nhau ta?:)>-
-:-o........-Tôi nghe mà muốn sax
-Ko thấy chúng ta hợp nhau à, thử tìm hiểu đi. Tính Vũ k thích quanh co lòng vòng, thích nói thẳng thôi.
-........-@-)Tự nhiên tôi sượng cứng mặt, thật tình tôi cũng k biết làm gì trong trường hơp này.
Mỗi ngày cứ trôi qua với buổi sáng là tiếng đánh thức của Vũ, sau đó là 1 ly cafe~o). Chúng tôi dường như rất hợp tính, chúng tôi cùng học, cùng làm việc nhóm với những chuyến thực tập đầy thú vị. Chúng tôi vẫn hay đùa nghịch trong lớp như thời cấp 3. Tôi nhớ có 1 lần đến lượt nhóm thuyết trình, lúc đó sử dụng lap của Vũ để gắn qua máy chiếu.X_XX_XX_X Á ...............sax, màn hình máy chiếu hiện lên hình tôi trong một lần chúng tôi đi câu cá. Cả lớp cười ồ lên khiến tôi đỏ mặt, tôi quay qua nhìn Vũ như cầu cứu, đáp trả lại tôi là 1 nụ cười hiền.
-Này định cho Y độn thổ hả?~X(
-Ha ha định trêu Y chơi thôi mà.:))
-Oh hay quá hén.
-Mà có sao đâu, k phải chúng ta sắp là người yêu của nhau sao?:)
-Her....ai bảo thế.
-Sure, ko sớm thì muộn Y cũng là người yêu của Vũ.:-":-":-"
Tôi chỉ khẽ cười, tôi thích vẻ tự tin cá tính của Vũ và cũng thích tính thẳng thắng của Vũ. Mỗi ngày đối với tôi đều rất thú vị với những điều mới lạ. Chương trình học của tôi k phải học triết, thể dục, quốc phòng thay thế cho những môn đó là những môn học khá thú vị : health,world history và đặc biệt có 1 môn sexual, love and marriage. Đó là 1 môn học rất đặc biệt và phải nói rằng rất nhạy cảm so với nền giáo dục ở VN. Cả lớp đều rất thoải mái trong giờ học này, chúng tôi có thể hỏi bất cứ vấn đề gì về giới tính và giáo viên cũng k ngần ngại trả lời. Trong cuốn sách đó có viết, tình dục là 1 phần tất yếu của cuộc sống, nó đóng vai trò quan trọng trong tình yêu và hôn nhân.....Còn rất nhiều điều chúng tôi đc học từ cuốn sách đó. Cả lớp đều học 1 cách nghiêm túc và tôi cảm thấy ko có gì xấu hổ khi học môn học đó cả. Sau những ngày học mệt mỏi, đôi lúc căng thẳng thì chúng tôi bắt đầu relax bằng những chuyến đi xa. Lần đó chúng tôi ra nhà Châu ở Vũng Tàu.....đó là 1 chuyến đi vô cùng thú vị.;););)
Chap sau tôi sẽ viết điều thú vị đó ra:">:">:">
 

Bình luận mới