The Past ~ 「 Quá Khứ 」 ~

  • ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
CHƯƠNG 1

Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, mảnh đất thủ đô đầy thân thương yêu dấu. Lúc ấy nó vừa tốt nghiệp cấp 3 với bằng ưu ở một trường công lập, và cũng đỗ vào 1 trường đại học có tiếng với điểm số 23. Ngày nó bước chân tới giảng đường đại hoc cũng tới. Buổi sáng hôm ấy thật trong lành, dễ chịu. Làn gió thanh khiết khẽ lùa qua hai làn cây xanh bên đường, mang tới mùi thơm thoang thoảng của hoa sữa. "Vậy là mình sắp trở thành một tân sinh viên rồi", nó tự nhủ. Rồi nó khẽ hát bài "Nồng nàn Hà Nội":
Bước xuống phố sáng tinh mơ
Dạo qua góc công viên
...
Người người chào bình minh đang đến
Nhìn cụ già tập dưỡng sinh
Sao trong tâm ta thấy bình yên... Một Hà Nội rất thân quen
Nhìn dòng người trên đường, nó lại nghĩ đến hôm nay sẽ có bao nhiêu là tân sinh viên cũng sẽ tới nhập trường như mình. Rồi nó lại nhoẻn miệng cười, trong tâm tưởng vẽ vời một tương lai.
Buổi giới thiệu cũng kết thúc, và nó nhận lớp.
Vài ngày học cũng trôi qua, nó cũng bắt đầu thích nghi dần với việc học ở đây, nhưng thú thực là cũng rất buồn ngủ trong giờ. Nó cũng nghe loáng thoáng trong giờ chơi rằng ở lớp có cô bạn tên N, từ cấp 3 đã là hoa khôi, đi thi học sinh thanh lịch giành giải nhì gì đấy. Cô bạn đó xinh, gu thẩm mỹ về ăn mặc rất có cá tính. Thường thì N hay mặc áo sơ mi cách điệu, không thì áo thun với phong cách thời trang, trẻ trung. Tóc dài tới chấm vai, và rất mượt. Cô bạn còn có thành tích học tập rất đáng nể, nên trong lớp cô bỗng dưng trở nên nổi trội, và tránh làm sao được những cặp mắt thèm thuồng của bọn con trai. Chiều cao thì tầm 1m65, nó đoán thế. Ôi dào, nó cũng không thực sự quan tâm. Trước giờ nó vẫn suy nghĩ kiểu dửng dưng "Cái gì đến sẽ đến". Suốt mấy năm phổ thông nó cũng chẳng tơ tưởng đến ai. Nó là người ít nói, ít giao tiếp với mọi người. Bạn thân thì cũng có mấy thằng, nhưng chúng nó đều khác trường cả. Nó nghĩ mà ngán ngẩm "Chắc mấy năm đại hoc mình cũng cứ cô đơn thôi". Lắm lúc nó cũng ngồi suy nghĩ, biết là nó chỉ tự dối lòng mình. Đằng sau vẻ bề ngoài lạnh lùng băng giá ấy là một trái tim khao khát được yêu, ẩn bên trong là con một người nhút nhát.
Chuyện sẽ chẳng có gì nếu buổi tan trường hôm ấy, nó còn nhớ như in đó là hôm thứ Tư. Cắp sách vở ra về, nó thản nhiên bước trên lối hành lang. Bỗng nó nghe tiếng gọi :" Chờ đã, đợi tao với!". Giọng nữ, và có tiếng chân chạy. Bất giác nó quay về phía sau.
"Rầm!"
Toàn bộ sách vở, tài liệu của nó rơi tứ tung ra sàn. Hóa ra N đang đuổi theo đứa bạn cùng xuống căng tin. Nó nhìn kỹ, không dám tin vào mắt mình. Chiếc đồng hồ cát - kỷ vật của một người bạn mà nó thường mang theo bên người - vỡ tan dưới sàn. La liệt kim tuyến xanh đỏ từ trong chiếc đồng hồ vỡ bắn tứ tung ra ngoài. Nó líu lưỡi: "Trời ơi... đồng hồ", tròn mắt nhìn cô gái. N kêu lên:
- Ối thôi chết tớ xin lỗi cậu, tớ không cố ý!
Nó vẫn shock, chết đứng không nói gì
Vài giây sau nó mới hoàn hồn:
- Không... Không sao
N lí nhí:
- Tớ vô ý quá! Tớ có thể đền cậu cái gì?
- Thật ra mình đang buồn, nhưng một que kem là đủ rồi.
N cười tươi:
- Thế thì đơn giản quá. Vậy 5 phút nữa hẹn cậu ở cổng trường!
Nó gật đầu. Rồi 2 đứa nhanh chóng nhặt sách vở lên, riêng chiếc đồng hồ cát nó hót vào 1 góc tường để chung với chỗ rác. Xót lắm chứ. Chiếc đồng hồ ấy là của 1 người bạn từ thới tiểu hoc của nó tặng. Tên là Tú. Nó còn nhớ sau khi Tú tặng nó chiếc đồng hồ không lâu thì Tú chết đuối, năm lớp 3. Thật tội nghiệp. Tú chết ở ngay ao đình, vào đúng lúc vắng người nên không có ai vớt. Cái ao thì nông nhưng vì không có người lớn nên Tú chết tức tưởi. Chỉ 1 phút vui đùa bắt chuồn chuồn mà mất cả kiếp người. Nó tự nhủ từ đấy sẽ luôn gắn bó, nâng niu kỷ vật của bạn. Vậy mà giờ...
Dọn xong N chạy luôn xuống căng tin để mua trà sữa, sau đó gặp nó ở cổng. Do căn tin trường chỉ bán mấy thứ bánh mỳ, bim bim, mỳ gói, mỳ hộp,... không bán kem nên cả hai cùng đi đến 1 hiệu kem cách đó 1km. Hai người đi song song. Nó đi con Nouvo LX của bố mẹ mua cho, còn N thì chiếc LEAD nữ tính. Thực ra nhìn nó cũng không đến nỗi nào, cao 1m8, nhưng mà người gầy mảnh khảnh, mặc sơ mi trắng cùng chiếc quần bò màu nâu. Nó lúc nào cũng thế, ăn mặc giản dị, có thẻ nói là tối giản. Xe cộ hay tiền nong thì bố mẹ cứ chu toàn, chẳng lo nghĩ gì nhiều. Cuộc đời nó sao mà vô tư lự là thế. Đi 1 lúc cũng tới nơi, nó dừng xe, đi vào trong quán kem. Quán lúc này khá thưa người, trang trí nhiều màu sắc tươi vui đúng chất teen. Nó chọn 1 bàn ở góc trong cùng. Đây là vị trí mà nó ưa thích, vì từ đây có thể nhìn bao quát cả quán, và tránh được cái nhìn soi mói từ người khác. N lên tiếng:
- Cậu ăn kem gì?
- Kem dâu.
- Thật sao? Mình cũng thích kem dâu lắm
- Ừ
N gọi chị phục vụ mang 2 ly kem dâu.
- Mình xin lỗi về chuyện vừa nãy. Cái đồng hồ đó quan trọng với bạn lắm phải không?
- À, không sao. Nó là di vật của một người bạn
N ngạc nhiên:
- Di vật sao? Vậy là bạn đó mất rồi à?
- Ừm
N tiu nghỉu:
- Hic, mình xin lỗi, mình không cố ý đâu
Nó nhoẻn miệng cười:
- Không sao đâu. Bạn đừng bận tâm. Đôi khi mình nghĩ có khi nó vỡ đi lại hay. Ôm mãi kỷ niệm mà sống cũng không ổn chút nào. Kết thúc có khi lại là khởi nguồn của sự bắt đầu.
N dương như còn chưa hiểu câu cuối:
- Bạn nói thế nghĩa là sao?
- Nếu nó không vỡ chắc gì chúng mình đã ngồi đây - Nó hài hước.
N sực hiểu ra. Trên môi nở nụ cười. Đó là nụ cười đầu tiên của N. Hai đứa ngồi nói chuyện về việc học tập, bạn bè, và cuối cùng là trao đổi số điện thoại. Cũng khá muộn, hai đứa dắt xe và tạm biệt nhau ra về.
Trở về nhà, mặt mũi nó như tươi tỉnh ra. Đến mẹ cũng phải chú ý:
- Gớm, cái thằng! Có chuyện gì mà vui thế?
Nó vẫn không nói gì, vừa đi vừa huýt sáo. Nó tự hỏi "Lần gần đây nhất mình nói chuyện với con gái là khi nào nhỉ?". Chịu, nó cũng chả nhớ nữa. Trong lòng nó cứ lâng lâng vui sướng. Cái cảm xúc vô hình không biết từ đâu ùa về. Người đầu tiên nói chuyện với nó ở giảng đường đại học lại là 1 hoa khôi. Phen này mình phải thay đổi - nó thầm nghĩ. Và trong đầu lại tưởng tượng ra một tương lai tươi sáng.
 
The Past - Chapter 1.5

Sáng hôm sau đến giảng đường, nó đã nhìn thấy mấy gói quà buộc nơ đặt trên bàn của N. Chắc lại là của mấy cái lão trồng cây si. N kể cũng nổi tiếng thật, mấy anh khóa trên cũng biết tới. Nó phì cười khi nhìn khuôn mặt của N có vẻ gượng gạo quá. Ánh mắt ấy nó biết ngay là nàng có vẻ không thích. Cũng phải thôi, khi ta ăn nhiều một thứ gì đó tất yếu sẽ phải sinh nhàm chán. Việc tặng quà máy móc cũng vậy, nếu không khéo tặng thì món quà của bạn sẽ vô hình chung trở thành một thứ phiền hà, rắc rối. Nó nhoẻn miệng cười, định bụng sẽ làm 1 giấc trong tiết đầu, vì tiết này thầy dạy chán, và tối hôm qua nó cũng ngủ muộn nữa, mải mơ mộng mà! Trong giấc mơ yên bình của nó có 1 ngọn đồi, xa xa là những cối xay gió gỗ, chúng cứ xoay như chong chóng. Và điều tuyệt vời là bên cạnh nó có nàng. Hai người đang cùng ngồi trên thảo nguyên xanh mướt, ngắm nhìn gió đưa những ngọn cỏ lông may lướt đi như những lớp sóng. Một câu chuyện cổ tích mà họa chăng chỉ bắt gặp trong truyện cổ Andersen. Nàng ngồi bên cạnh, khuôn mặt xinh tươi, trắng ngần, thánh thiện hơn bao giờ hết. Nàng mặc chiếc váy trắng, hiền hòa như những thôn nữ Hà Lan. Chao ôi! Giấc mơ của nó thật trẻ con và mộc mạc. Nó yêu thích sự giản dị, thanh bình, thích những vẻ đẹp mang phong cách tối giản. Đang mơ màng thì…
- V ơi, dậy đi, dậy! Sao mà cứ ngủ khì thế - Một giọng nói lanh lảnh cất bên tai
No tròn mắt tỉnh dậy, cảnh vật xung quanh trở lại thực tại: Bốn góc tường và những chiếc bàn học, không còn khu thảo nguyên mơ mộng nữa
- Trời ơi, ngủ gì mà rỏ cả dãi thế này - Tiếng N cười khì
Nó nghe đến đấy mà bừng tỉnh cả người, vội bật dậy, hai mắt trừng trừng nhìn xung quanh quan sát xem có ai cười mình không. Khéo lại sắp trở thành tâm điểm của sự trêu chọc. Bất giác nó đưa tay quệt lên môi để xem có gì không. Không có gì!
- Ha ha, làm sao mà mặt mũi ngố thế - N ôm bụng cười
- Ơ, nhưng vừa nãy bạn bảo… - Nó lớ ngớ
N phải lấy tay che miệng để đỡ phát ra tiếng cười:
- Hức hức… Mình đùa thôi mà. Không làm thế làm sao mà V dậy được! Nhìn ngó kiểu gì mà trừng trừng như sát thủ
Nó vội quay mặt đi, ngượng chín người:
- Thế bạn tìm mình có chuyện gì không?
- Có chuyện mình mới tìm được bạn hả? Mình xuống căng tin ăn sáng đi
Ăn sáng hả? Nó chợt nghĩ sáng nay vừa mới chén cả bát bún thang đầy ắp thịt và giò lụa mà mẹ nó mua về, giờ vẫn còn tê. Chợt 1 luồng suy nghĩ thoáng qua: Nếu mình muốn làm thân với N thì không thể nào bỏ qua cơ hội này được. Giờ mà buông lời từ chối thì đúng là rất bất lịch sự, N đã có công đến gọi mình như thế mà… Không thể để bạn ấy thất vọng được. Nghĩ là làm, nó cười cười:
- Ôi sao mà bạn biết hay thế! Mình cũng đang đói meo đây này
N cũng cười vui vẻ:
- Tớ mà lị! Tớ không làm thầy bói thì thôi chứ đã làm thì…
Đấy, dại gái là nó khổ thế đấy. Muốn tán con gái nhà người ta thì chuyện sai lè lè cũng phải được bóp méo thành sự thật! Lắm lúc mình nghĩ cũng thương mấy ông đóng trong mấy cái phim thám hiểm sinh tồn khỉ gió của kênh Discovery, nhìn mấy lão ăn mấy con rắn rết, chuột bọ… nhìn kinh tởm vãi linh hồn, ấy thế mà vẫn cứ khen ngon xơn xớt ra được…! Mấy ai biết tới cảnh hậu trường tào tháo rượt. Thôi thì cũng vì miếng cơm manh áo mà cái mồm phải ráo. Họ vì tiền còn mày thì vì tình. Bản chất mày cũng chả khác gì đâu thằng lỏi ạ. Nó cứ nghĩ mà buồn cười. Một người sống nội tâm, ít nói như nó, muốn ghi điểm trước mắt phụ nữ thì phải tận dụng các events (sự kiện) cứng như thế này thôi. Không có tài ăn nói nó khổ thế đấy các bạn ạ! Bao tử ơi là bao tử à, trong lúc hoạn nạn này anh em mình có nhau. Mày cố gắng giúp tao. Sau này tao chiếm được… cô bé của N rồi thì công đầu thuộc về mày
Nghĩ thế nó thấy vui vui, rảo bước xuống căng tin dù bụng đang no oắc.
 
The Past - Chapter 2

Giờ ăn cũng tới. Nàng chọn chỗ ngồi ngay sát cửa ra vào. Hừm, nó cũng không thích lắm vì nó ghét cảnh mọi người nườm nượp qua lại, nó thích sự tĩnh lặng hơn, nhưng thôi, chiều cô dâu tương lai của anh một chút vậy. “Ha ha, mình sắp bị hoang tưởng rồi hay sao ý” Nó thầm nghĩ
- Làm gì mà mặt nhăn nhở thế? Đang nghĩ xấu về N phải không?
Thôi chết mẹ. Con gái đúng là có giác quan thứ 6. Đoán trúng được tim đen nó.Vẻ mặt N hoài nghi. Sợ vãi đái ra mà vẫn phải lên tiếng:
- Đâu có, đang nghĩ xem nên ăn món gì
- Thật không đấy, hay lại đang tia em nào?
Nó chột dạ. Cho cô nói lại đấy. Từ nãy giờ bước vào quán nó chỉ mải ngắm N mà không để ý xung quanh có biết bao cặp mắt hình viên đạn đang ném cái nhìn thách thức về phía nó. Thấy có cả mấy thằng hồi sáng tặng hoa cho em N nữa đây. Nó không tia mà đang BỊ TIA. Mấy cái thái độ kia rõ ràng là bất mãn rồi. Kệ mẹ nó, anh cứ bình thản ngồi xuống, đạo mạo đúng như cái vẻ bề ngoài, chuyện tới đâu thì tới. Mà cũng đúng thôi, nhan sắc N vượt trội hẳn lên so với mấy em ở đây, nên bị chú ý cũng là phải thôi. Nó bơ mấy ánh mắt ghen tị kia, quay sang nói với anh phục vụ:
- Anh ơi cho em một bánh mỳ kẹp thịt cỡ lớn
- Ok có ngay em
N tròn mắt:
- Ủa, V cũng thích ăn bánh kẹp thịt à?
Nó gãi đầu:
- Ừm
- V có nhiều sở thích giống N quá nhỉ! Nào là kem dâu này, bánh mỳ này…
Nó quay mặt đi:
- Ừm, trùng hợp thật
Ánh mắt N dò xét:
-Trùng hợp thật không đấy?
- Thật! N không tin mình hả?
- Ha ha… Tin. Khiếp! Có ai ăn thịt đâu mà sợ
Thực ra nó đang nói dối. Tính nó là thế, cứ mỗi khi nói dối là gãi đầu, nó không dám nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Tất cả là vì nó đã đọc được 1 câu như thế này: “Khi bạn muốn tán một ai đó thì cách tốt nhất là nới rộng số điểm chung giữa bạn và người đó lên. Bằng cách này bạn sẽ dễ dàng chiếm được thiện cảm và sẽ dễ thuyết phục được người ấy dành thời gian cho bạn nhiều hơn”. Nhưng có vẻ nó diễn không đạt vai này, diễn quá máy móc khiến suýt chút nữa thôi thì nó bị lật tấy. Tự nhủ: “Tiên sư cái tính nhút nhát của mình, từ sau không bao giờ diễn trò như thế này nữa. Bị lật tẩy thì nhục phải biết”. Thực ra ngay từ lúc vào nó đã nhìn thấy cô đang cầm trên tay chiếc bánh mỳ đại, và rồi quyết định táo bạo của nó đã khiến cái dạ dày nó phải làm việc quá công suất cho phép. Thật là hài hước vì vừa ngồi ăn nó vừa phải tự động viên mình. Thú thật nhìn cái đống thịt cũng đủ khiến nó thấy ngấy rồi, nhưng thôi đâm lao thì phải theo lao. Ngồi ăn không ngon cũng phải tỏ ra là ngon. Nó buồn cười khi nghĩ đến hình ảnh con công đực, cũng phải có gắng hết sức để xòe lông đuôi hấp dẫn con cái. Thật tình! Cưa vố này mà thất bại thì về tao hack sập hết mấy web dậy tán gái. Không biết đã có bạn nào giống mình chưa? Kinh nghiệm tán gái không có nên tin vào mấy cái “bí kíp” trên mạng, nhưng đến lúc áp dụng thì cứ thấy nó… thế nào ý. Khi không lại tự biến mình thành trò cười. Rồi thì bữa ăn cũng kết thúc.
Rảo bước trên giảng đường, nó cảm thấy vui vui vì dường như mọi người đang nghĩ 2 đứa là một cặp.
- V sắp tới thư viện. Mình học chung đi?
- Ừm. Ok. Chờ N một lát nha
Rồi hai đứa lại rảo bước. Cửa thư viện đây rồi. Khá yên tĩnh, vì nó đã điều tra kỹ giờ này là giờ thưa người. Như thế 2 đứa sẽ dễ dàng nói chuyện với nhau hơn. Lặng lẽ rút từ trong áo ra túi ô mai sấu, nó lên tiếng:
- N học chăm quá. Ăn ô mai không?
Vẻ mặt N bất ngờ, và rạng rỡ:
- Tuyệt quá, đúng ô mai sấu N thích ăn
- Ừm, V vừa mua sáng nay đấy
N nhìn thẳng vào mắt nó:
- V điều tra N hả? Sao cái gì cũng biết?
Nó hơi sốc vì câu hỏi đó, nhưng sự thực là lần này nó không nói dối. Nó trả lời dõng dạc, và nhìn thẳng vào mắt N:
- Không có điều tra. V chỉ nghĩ là có thể N sẽ thích ăn nên mua…
N phá lên cười:
- Ha ha. Sao mà vẻ mặt nghiêm trọng thế. N đùa chút thôi mà. V là con trai mà thủ sẵn ô mai, cứ như con gái ấy
- Vậy sao? Xin lỗi vì đã giống con gái nhé - Nó buột mồm nói ra câu nói tai hại này. Thú thật nó dại quá. Tại sao tự dưng lại nói ra những lời đó. Công sức mấy ngày nay sẽ đổ sông đổ bể mất. Ánh mắt N đổi sắc. Nói xong nó có phần ân hận. Nó cũng biết là N chỉ đùa vui thôi mà. N cứ ngồi bên cạnh, lẳng lặng ăn ô mai sấu. Nó cảm thấy lo lắng, sốt ruột vì N chỉ im lặng không nói gì. Nó thần người ra, muốn phá tan cái sự tĩnh lặng chết tiệt này bằng một câu nói thể hiện sự quan tâm nào đó, như “ Trời hôm nay thật đẹp”, hay “ Cậu có khỏe không?” Trời ơi sao đầu óc nó trống rỗng. Cái đầu ngu ngốc này không nghĩ ra được một cái gì ra hồn cả. Nó căm thù chính cái miệng của nó, chính bản thân nó. Nhìn gói ô mai, nó cười thầm trong lòng “Tình yêu “ô mai bọ xít” là đây sao?” Nó cảm thấy hơi chua chát. Nó đã từng nghe người ta nói đó là thứ tình yêu trẻ con, nông nổi, dễ đến và dễ đi. Mình đã sai rồi ư? Dường như mình đã quá vội vàng. Mọi chuyện cần phải có thời gian, mình đã đốt cháy giai đoạn. Nó tự hỏi nó đã là gì của N chứ mà nó nghĩ N phải cư xử đúng như ý nó, phải đối xử với nó như nó đối xử với N? Chao ôi, mày trẻ con quá V à!
Tiếng gấp sách vở. N chuẩn bị ra về. Thời gian trôi qua đã lâu rồi. Trời ơi! Nó muốn nói gì đó để giải thoát tất cả những chuyện này, giải thoát cho chính bản thân nó. Nhưng lưỡi nó cứng như đá. Chân tay dường như vô lực, chẳng còn chút sức mòn. Nó không khác gì thằng vô dụng. Giờ thì bệnh sợ gái kinh niên lại tái phát. Bỗng tiếng nói N cất lên:
- Mình xin lỗi vì vừa nãy…
- Mình mới phải xin lỗi - Nó đột nhiên thốt ra được câu này
- Cậu cứ để cho mình nói. Và mình xin lỗi vì đã đánh vỡ kỷ vật của cậu
Thôi rồi. Nghe đến đây, chân tay nó rã rời, hai tai ù ù. Cảm giác mọi thứ xung quanh đang quay cuồng
- Mình xin cậu, chuyện đã qua đừng nhắc tới, chỉ nhắc tới chuyện vui thôi - Nó thực sự sắp hoảng
- Cậu cứ để cho mình nói hết. Và mình thấy cậu là một người rất tốt. Mình biết chứ. Mình biết cậu đã kìm nén. Tuy buồn nhưng cậu vẫn cố vui vẻ để làm cho mình vui. Thực sự ở bên cậu, mình rất an tâm. Cậu tuy ít nói, nhưng rất biết quan tâm.
Nghe tới đây, bao nhiêu lo lắng của nó vụt tan biến hết. Dường như trời đang mở lối cho nó tới thiên đàng. Công sức của nó bỏ ra quả không uổng phí
- Tại sao cậu lại quan tâm đến mình như vậy? Hãy cho mình 1 lý do
Câu hỏi này kéo nó trở về hiện tại. Nó sửng sốt, líu hết cả lưỡi, biết trả lời sao cho phải
- (Im lặng)
- Mình làm bạn nhé? BẠN THÂN? - Ánh mắt của N thay đổi, lại tươi tỉnh trở lại
Ô cái đệt! Thế ra lại làm BẠN sao? Quả thực trong đầu nó mong mỏi tiếng yêu. Nhưng dù sao giấc mơ này cũng quá đẹp với nó rồi. Mới cách đây vài phút nó còn sợ mất em, thì nay nó như người chết đi sống lại. Các cụ nói “Ăn mày mà đòi xôi gấc” quả không sai. Thôi, mày định đốt cháy giai đoạn nữa sao? Thế này là ổn rồi. Cứ từ từ bình tĩnh mà cưa tiếp. Chiếu theo lời của Bác Hồ: “Trường kì kháng chiến nhất định thắng lợi”. Nó vui vẻ cười:
- Đồng ý. Bạn RẤT thân luôn
N cũng cười. Và nó để ý ánh mắt của N nhìn nó có vẻ khang khác. Cũng đến giờ tan trường. Cả 2 phải tạm biệt nhau rồi. Nó vui vẻ vừa chạy xe vừa huýt sáo. Đi về mẹ lại bảo thằng này hôm nay vớ được vàng à. Còn hơn cả vàng ấy chứ.
 
The Past - Chapter 3

Xin cảm ơn các bạn đã theo dõi “Quá Khứ” tới giờ phút này!

Kể từ sau hôm ở trong thư viện, N và nó đã cởi mở với nhau hơn rất nhiều. Nếu như lúc đầu chỉ là chuyện học hành, bạn bè… bình thường thì giờ 2 đứa đã có thể chia sẻ với nhau nhiều tâm tư, dự định hằng ấp ủ. Cõi lòng nó cũng ấm áp thêm, nó thầm cảm ơn vì cuộc đời đã cho nó 1 người con gái biết quan tâm và se chia. Nó cũng trở nên hòa đồng hơn.

Đã lâu rồi cái ngày còn ôm gối, lướt net 1 mình. Giờ thì hàng đêm 2 đứa đều trao cho nhau những tin nhắn chúc ngủ ngon. Nó không mong đợi gì nhiều. Nghĩ đến dư vị hạnh phúc vẫn còn đọng lại, trong từng lời nói, từng cái nắm tay, từng cử chỉ quan tâm. Đối với nó như thế đã là quá đủ.

Cuộc sống vẫn cứ thế êm đềm trôi qua. Ngày ngày vẫn lên giảng đường, trò chuyện, học cùng nhau, khi về thì cùng nhau bạt phố Hà Nội. 36 phố phường chưa nơi nào là chưa từng lướt qua. Em và nó cùng nhau nhâm nhi vị kem Tràng Tiền mát lạnh, ngọt ngào chan chứa, bánh tôm Hồ Tây thơm phức, bún Thang, phở Thìn, những tiệm ô mai quen…

Khoảng cách giưã hai người ngày càng ngắn lại. Xích lại gần đây 1 đôi tim. Nàng có biết không, nơi đây chàng đang khao khát được ôm bờ vai ấy vào lòng, mà sẻ chia, mà tận hưởng cuộc sống. Ngày tháng vẫn cứ thế trôi, nhưng dường như tình yêu làm con người ta sống trọn ven hơn, và nhiều hơn mỗi phút giây. Cứ nghĩ thế mà lòng đã thấy thoáng đãng và thổn thức biết dường nào. Tim mình dường như ngày càng đập nhanh hơn thì phải! Ở bên em nhiều có khi nó vỡ tim mất!

Nó không muốn kể cho các bạn nghe từng lời nhắn tin, từng lời nói, cử chỉ như thế nào, bởi vì điều đó diễn ra hằng ngày, 1 chu trình khép kín: ăn - ngủ - học - hẹn hò. Nó sẽ chú trọng vào những biến cố nổi bật, những điều đáng nhớ nhất, do vậy câu chuyện sẽ có phần chóng vánh. Nhưng qua sự chắt lọc của nó, mọi người vẫn sẽ có cái nhìn tổng quát về chuyện tình này, với góc nhìn mang tên “Quá Khứ”.

Đêm trước hôm sinh nhật nó, nó tự nhủ mình phải làm điều gì đó. Cũng đã 2 tháng trôi qua, nó đã diễn rất trọn vai “bạn thân”. Chưa bao giờ nó đi quá giới hạn cả. Cúng lắm chỉ là những cái nắm tay hay lời chúc sức khỏe. Khát khao chiếm hữu của đàn ông là thế, có bao giờ dừng lại. Nó cũng vậy. Sự thật nó đã phải kiềm chế bản thân mình nhiều phen. Có câu: “không có tình bạn giữa nam và nữ” thật là đúng với nó trong trường hợp này.

Nhưng rồi nó thảng thốt, khi nhận ra 1 điều là: N chưa từng bao giờ hỏi về sinh nhật nó. Lạ thật! Có lẽ nào cô ấy chỉ coi mình là bạn thôi. Nhiều khả năng nó đã ngộ nhận chăng. Nếu tỏ tình mà ngươi đó chỉ coi mình là bạn thì cũng coi như là mất đứt tình bạn. 1 tình bạn đẹp mà nó đã cố công xây dựng bấy lâu nay.

Hôm nay ở nhà nó chỉ có con bạn thời nhỏ. Con bé tên T, nhan sắc phải nói là ổn, điện nước đầy đủ. Cũng rất xinh và được nhiều anh theo đuổi, nhưng sao nó không thấy có cảm giác. Phải rồi, từ bé nó đã cùng chơi đùa với T ở quê ngoại. Gia đình T rất thân với nhà nó. Quê ngoại là 1 vùng miền biển. Sau này thì bố nó đã rước mẹ ra ngoài Hà Nôi này. Ông là người Hà Nội gốc.

Do thân thiết từ nhỏ, nên nhiều khi nó cứ ngỡ T chính là người em họ của nó. Thậm chí em họ cũng không có ai thân bằng. 2 đứa suốt ngày đi chơi trên bãi, nhìn ngắm thuyền chài ra khơi, rồi nhặt vỏ sò vỏ ốc nói chung rất vui. Sau này khi đi học rồi, nó cũng ít khi về quê. Gia đình T thì chuyển vào trong Nam do làm ăn, và T cũng vậy. 1 vài năm về chơi tết nó cũng gặp lại T. T thay đổi nhiều quá, không còn là cô bé ngay ngô ngày nào nữa, trên người toàn hàng thời trang đắt tiền, điện thoai, máy mp3 hàng hiệu. Nó ngỡ ngàng, và không thích sự thay đổi đó. Với nó, loại con gái ăn chơi đua đòi không có nghĩa lý gì nhiều, dù cho có xinh đi chăng nữa.

Vài năm gần đây, cô chú (bố mẹ T) thường hay ra Hà Nội vào mùa hè, phần vì công việc, phần vì nghỉ mát nên T và mẹ cũng đi theo. 2 gia đình thì vẫn thân như xưa, nhưng riêng chỉ có nó là khác hẳn. nhìn T với con mắt lạ lùng, không còn như ngày xưa nữa. Nó ít nói hơn, T cũng biết điều này. Nó thường đưa T đi mua quần áo ở các shop lớn tại Hà Nội, đi đi lại lại mất bao nhiêu thời gian. Ngán nhất là lúc T thử quần áo, loáng cái đã mất cả buổi. Tuy trong lòng không vui nhưng vì nể là chính, nó vẫn chiều con bé.

- Nhà T đầy quần áo ra, sao phải mua nhiều thế? - Nó hỏi

- Hi hi. Nhiều thì nhiều, nhưng mà lên Hà Nội thì phải mua quần áo Hà Nội chứ - T cười tít mắt

Đúng cái giọng con nhà lắm tiền, nó cũng không buồn nói nữa. Trên cả quãng đường dài chỉ là những cái im lặng.

Năm nay cũng vậy. T cũng làm nũng nó cả buổi, bắt phải đi mua này mua nọ. Nó ngán ngẩm, thực sự thì no đang nghĩ tới N. Nó không muốn đi nhưng mẹ cứ bắt nó phải đi.

- Chả mấy khi nhà chú lên chơi, con chở T đi chơi đi - Mẹ nháy nháy mắt. Bó tay, bà này muốn ghép đôi tôi sao.

Lắc đầu ngán ngẩm, thôi thì cố chịu nốt hôm nay. Theo kế hoạch thì sáng sớm ngày mai bố mẹ T sẽ trở vào trong Sài Gòn. Ngày mai bố mẹ nó cũng có việc nên ngôi nhà này là của nó. Thường mọi năm nó không tổ chức sinh nhật nên nó nghĩ năm nay cũng vậy. Quà sinh nhật nó thường là tiền, vài triệu để trên bàn, vì nó nói với bố mẹ là nó cần thế. Rút điện thoại gọi cho mẹ:

- Mẹ ơi mai sinh nhật con đi chơi với bạn, không cần làm gì đâu cứ như mọi năm nhé, cứ cho con ít xiền là được rồi. Yêu mẹ - Nó cố kéo dài chữ “yêu” ra để cho mẹ thích chí, mỗi khi cần nịnh là thế

- Uhm cũng được thôi, nhưng mà con không cho cái T biết hả? Biết đâu nó tặng quà thì sao?

- Không mẹ ạ, con với cô ấy cũng chẳng có gì, mà mẹ thôi ngay cái trò ghép đôi vớ vẩn ấy đi nhé. Con không thích đâu - Nó nói thẳng

- Uhm, con không thích thì thôi. Mẹ cúp máy đây

- Chào mẹ.

Nó thở dài nhẹ nhõm. Thế là sắp tống khứ được cái của nợ kia rồi. Nó định bụng sẽ dành cả ngày thần tiên cho riêng N. Đúng thế, phải như thế. Không ai có quyền phá vỡ cái không gian hạnh phúc ấy.

Còn duy 1 điều khiến nó phải suy nghĩ: liêu có thực sự N cũng thích nó? Nếu câu trả lời là “không” thì màn tỏ tình sẽ là con dao hai lưỡi, giết chết tình bạn giữa 2 người. Ý thức được điều đó, nó quyết định dựng lên event (sự kiện) ốm giả. Nó muốn xác nhận lại tình cảm của N. Lợi dụng chính điểm yếu của mình: không biết uống bia rượu. Bia rượu với nó là thứ cấm kị, uống vào là nôn ra ngay, toàn thân vàng vọt, huyết áp lên xuống, trông cứ như người ốm thật. Nghĩ là làm, nó mua 5 chai bia Hà Nội về, tu ừng ực 1 lúc hết. 2 phút sau toàn người nó nôn nao. Như bị vật thuốc, nó đổ ra giường, cố không để bị nôn. Nó thầm nhủ may mà mua 5 chai bia Hà Nội, chứ nếu 5 chai Vodka nút lá chuối thì chắc nó gục lâu rồi. Các bạn cũng biết rồi đấy, rượu thì nặng, mà ngoài này lại toàn rượi giả pha cồn thì có mà…

Theo tính toán của nó, nếu nát rượu (bia) từ bây giờ thì tầm sáng hôm sau sẽ bay được gần hết mùi bia. Sau đó sẽ sử dụng nước hoa xì ra đầy phòng để khử nốt mùi bia còn đọng lại. Vậy là xong kế hoạch ốm giả. Và nó thiếp đi vì mệt quá lúc nào không hay.

“Reeng… Reeng” chuông đồng hồ báo thức 5 giờ sáng. 2 mắt nó díu lại, đầu óc quay chong chóng. Nó đặt báo thức giờ này là có ý. tất cả vẫn trong kết hoạch, không chệch đi đâu được. Nghe tiếng gọi của T nó coi như không biết. Vẫn khóa cửa phòng, giả vờ ngủ coi như điếc. 1 lát sau thì có tiếng chào tạm biệt. Chắc mẩm gia đình T đã đi về rồi, rút điện thoại ra nhắn tin cho N:

“N ơi V bị ốm nặng quá, không đi học được. Nhà không ai cả. Ước gì V có 1 người bạn gái bên cạnh chăm sóc nhưng V lại không có ai cả. Giờ V cảm thấy mệt quá, chóng mặt, đau đầu…” <= Trong tin nhắn nó giữ nguyên cả dấu 3 CHẤM kia, để cho N hiểu là tình hình nó tệ thế nào. Vậy là xong phần chuẩn bị!

Mục đích của tin nhắn này là 1 cái bẫy được giăng sẵn cho N. Nếu N thực sự thích nó thì sẽ không thể bỏ qua tình trạng nó bây giờ. Và cái dòng “ước gì có 1 người bạn gái” là để bật mí N biết đây là 1 cơ hội. Nếu N không có tình cảm thì sẽ không quan tâm mấy mà chỉ hỏi han bình thường. Nhưng nếu N có tình cảm thì sẽ không ngại ngần nghỉ cả buổi hoc mà bay đến ngay (N có đến chơi nhà nó vài lần rồi). Có thể có trường hợp N không yêu nó nhưng vì nghĩa bạn bè mà đến chăm sóc, nhưng cái đó cứ để sau hãng tính. Anh sẽ quan sát thái độ và biết ngay thôi. Nó đang tự hào phổng mũi vì kế hoạch của mình thì có tiếng chuông điện thoại làm giật bắn người, nhìn trước mặt là số N, tim đập thình thịch
- A...lô... N… hả… (Giả giọng ốm thều thào)
Giọng N gấp gáp:
- Cậu đừng đi đâu nhé, mình qua ngay đây. Ốm nặng lắm không??
- Có.. (thều thào)
Tiếng N cúp máy. Ha ha. Ngon rồi. Lại còn “đừng đi đâu nhé”. Nghe mà hạnh phúc quá chài ơi! Nó ngồi mà tự sướng 1 mình. Sung sướng vì cái kiểu tán gái tự chui đầu vào rọ này. Nó phục nó lắm. Trong đầu vẽ ra bao nhiêu viễn cảnh, trong sáng lẫn trong tối đều có đủ. Cứ phiêu phiêu như ở cõi tiên. Nào là nàng sẽ nấu cháo cho nó, bát cháo tình yêu như Thị Nở yêu Chí Phèo, rồi thêm đoạn ABC XYZ… nữa. Ôi thôi, Nam Cao cũng phải bái phục anh! Nào là em có biết không, hôm nay là sinh nhật anh. Chưa bao giờ anh được đón nhận 1 sinh nhật ấm áp như thế này. Rồi vòng tay anh sẽ xiết chặt, môi anh sẽ ngấu nghiến đôi môi nhỏ bé kia. 2 chúng ta sẽ cùng vào cõi tiên, cõi mộng. Bỗng có tiếng chuông “Keeng…” 1 phát. Dm sợ vãi đái ra. đang ngôi vội nằm thụp xuống giường. Bằng mọi giá không thể lộ

- “ V ơi có nhà không? - Tiếng N gọi to

- Vào đi, cửa không khóa

Bộ mặt nó lúc này bựa như thánh phồng tôm, mũi nở to hết cả ra. Welcome to HELL my girl

N đẩy cửa bước vào phòng, sốt sắng hỏi han nó. Rồi nàng nhanh chóng lấy khăn đắp mặt cho nó, cái nhìn đầy âu yếm. Trông nàng cứ như người vợ hiền của nó vậy. Anh yêu em lắm, N à. Mình sắp hạnh phúc rồi em ơi.

“Keet…..”

Tiếng cửa phòng mở bung ra. Nó tròn mắt không còn tin nổi vào mắt mình nữa. Trước mắt nó là con bé T. Dường như N cũng bất ngờ trước tình huống này, hai tròng mắt em cũng mở căng ra. Trên tay T cầm hộp gì như quà sinh nhật.

- N hả? Sao lại ở trong nhà V vậy? - T lên tiếng, dường như cả 2 đã quen biết nhau từ trước. Nó vẫn tròn mắt. Đúng là người tính không bằng trời tính. Càng ngày nó càng không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

- Chào T. V đang ốm nên N qua hỏi thăm

- N là gì của V?

- Chỉ… là bạn. Thế còn… (Giọng N ngập ngừng)

- Tôi là bạn gái anh ấy.

Đến đây thì mồm nó há hốc lên rồi. Hai mắt nó trợn ngược. Nó không còn biết đây có còn là sự thật không nữa

- Chị bị lừa rồi - T tiếp - anh V không ốm đâu. Hôm qua anh còn đưa tôi đi chơi - Chỉ vào chỗ vỏ bia dưới gầm giường - anh ấy chỉ uống bia giả ốm thôi

Toàn bộ kế hoạch của nó đã bị sụp đổ. Mắt mũi nó tối sầm lại.

N quay sang nó, ánh mắt bàng hoàng

- Mình…mình bỏ cả học để tới đây… vậy mà… cậu dối mình… lại còn nói chưa có bạn gái… cậu định biến mình thành… trò cười sao…

Rồi N chạy đi, tay ôm miệng. Nó nghe thoang thoảng những tiếng “hức… hức” nhẹ. Bỏ lại nó cùng tất cả sự bàng hoàng. Bật người dậy, nó tát thẳng vào mặt T phát tát như trời giáng

“Bộp…”

Chiếc hộp rơi xuống đất. Hình ảnh một chiếc bánh nát bét hiện ra dưới đất, chiếc bánh hình trái tim, trong có dòng chữ “Mừng sinh nhât V”. Nó giật mình, chẳng lẽ T cũng yêu nó sao. Nhìn lại, người con gái bên cạnh đã giàn giụa nước mắt. Cái kế hoạch của nó đã biến thành cái gì? Đầu óc nó quay lên, rối tung, vì tình, vì rượu. Trời ơi, tôi đã làm cái gì thế này? Đoạn kết nào cho tôi đây?
 

Bình luận mới