như đã dấu yêu.....

  • ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
CHƯƠNG 1

Nếu được cuộc đời cho chọn lựa. Anh sẽ không gặp em
Tỉnh B ngày tháng…năm 2010
- Dạ, xin lỗi có phải công ty B không ạ?
- Dạ, em cần gặp người phụ trách về lĩnh vực abc….
- Vâng. Xin chào chị. Em tên Khang…
………abc……xyz…..
- Vấn đề này em phải xin ý kiến cấp trên. Có gì cho em thông tin em gọi lại nhé. Xin lỗi chị tên gì và cho phép em lấy số điện thoại nhé
- Em tên Bcc. Anh gọi máy qua em lưu số. số điện thoại em là 093…..

Em này, khi anh ngồi viết đây có lẽ em đang hạnh phúc bên đó. Anh cũng thật không ngờ em lại đến với anh một dịp tình cờ đến vậy. Nếu cho anh lựa chọn lại, anh không dám chắc sẽ gặp em lần nữa. Đối với anh quãng thời gian đó nhiều kỉ niệm đẹp và cũng đầy sóng gió. Nó làm cuộc sống cả hai thay đổi theo chiều hướng quá xa với dự định cuộc sống ban đầu. Thay đổi cách nhìn về hai con người thánh thiện. Về cái mà xã hội gọi là tội lỗi, sai trái. Điều làm anh hối tiếc không chỉ là những thay đổi về đời sống sau này, mà lớn hơn cả là trái tim anh không còn nóng bỏng, một phần nó chết theo khi em đi……..
- Alo. Chị Bcc phải không à
- Dạ. Em đây
- Anh- À không Em gọi từ công ty xxx , hôm bữa chị có gọi điện thoại cho bên đó. Em có trao đổi với Sếp rồi. Nếu bên chị có thiện chí thì cho phép bên em được gặp chị với Sếp chị luôn được không? Bên em sẽ chủ động xuống dưới làm việc….
- Dạ. Được anh
- Mà em ơi, xin lỗi Chị ơi- Sếp chị người nước nào? Ngôn ngữ thế nào
- Dạ. Anh đừng lo. Sếp em người nước X( Châu Âu) nhưng em sẽ hỗ trợ anh
- Trời, Cám ơn Chị nhiều. Em chủ yếu dùng Anh ngữ, không có Chị giúp chắc em nói chuyện mỏi tay quá
- Dạ….hihi

Em này. Đàn ông hay chém gió. Anh lúc đó cũng mạnh miệng vậy thôi. Chứ nếu không có em. Anh sẽ tính đường khác, chứ không lẽ xuống gặp Sếp em mà hoa chân múa tay. Chắc Sếp anh đuổi việc anh quá.
Anh mới về công ty này được hơn nửa năm, nói thiệt là cũng viết ba cái tầm xàm ba láp là chính, Còn khách nước ngoài hình như là mới tiếp Sếp em là người thứ hai. Sau này có lần em kể lại. Mình cùng cười với nhau. Em nè. Anh viết câu này lần thứ ba nhé. Nếu anh biết chuyến đi hồi đó mà thay đổi cuộc sống anh đến vậy. Anh sẽ không đi
ở một lúc khác gia đình……..
- Dạ. Alo ck hả Ck?
- Uhm. Ck nè
- Hai mẹ con em ngoài đó khỏe không? Ông bà ngoại khỏe không?
- Khỏe anh. Con mình dạo này cựa dữ lắm. Chắc sắp đòi ra rồi. Em vẫn cho con nghe nhạc đó. Mỗi lần nghe nó lại đạp bụng em
- Đâu? Em đưa điện thoại áp vào bụng đi, anh nói chuyện với con. Con nè, ba K đây. Con có nhớ papa không? Ba ở trong này khỏe, công việc mới bắt đầu mà. Vất vả lắm. Con không được hư đâu nha……
- Ngày mai Ba đi SG công tác với Sếp. Có gì sẽ mua quà cho con nha
- Vk nè, mai Ck đi công tác. Công việc tiến triển tốt. Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Đi lại cẩn thận , sắp sinh rồi còn gì
- Em biết mà, Bao lâu nữa anh ra thăm em?
- Công việc vầy chắc ck xin lỗi quá, ck để dành ngày phép đợi khi em sinh rồi ra thăm con cái luôn
- Buồn vậy. Em chán anh quá đi. Đàn ông gì mà….
- Anh cúp máy nha, không muốn nói chuyện này nữa
- ……………………………………………………………………………..
Khoảng cách ngày một xa vợ à. Em thật trẻ con. Nếu cuộc sống cơm áo gạo tiền hoài sẽ giết chết tình cảm em à. Em biết gia đình anh không khá giả gì. Nhưng em vẫn cứ chấp nhặt chuyện tiền bạc. Anh có hứa với em rồi mà. Hoài bão còn nhiều. Nếu mà ngày nào chưa đạt được. Anh chỉ dám hứa sẽ cho mẹ con em đủ cơm ăn áo mặc, không ngày thiếu thốn. Mình còn bên Ngoại bên Nội, còn anh chị em, lúc nào khó khăn mình sẽ đứng lên nhờ vả….rồi tìm cách trả. Sao em cứ phải lo lắng quá làm gì? Em cứ suốt ngày so sánh anh với lại người khác. Sao không so sánh lúc anh chưa cưới em, giờ cưới nhau rồi. sắp có đứa con, cãi nhau hoài con sẽ buồn. Nhưng anh nói vậy thôi, tất cả tại anh hết. Ai biểu anh không lo cho em đầy đủ, anh biết rồi. Nhưng a chỉ xin em cái này thôi. Em đừng có đay nghiến mỗi lần mình cãi nhau nữa, được không? Đừng cầm tiền lương về kêu có chừng này thôi à. Vứt vào mặt anh nữa, được không vợ?
 
CHƯƠNG 2

Gặp gỡ định mệnh
Alo. Chị…..Em với Sếp đang trên đường xuống. Chị cho em cái địa chỉ để em với Sếp em tiện ghé
-Dạ, Có gì xíu em điện thoại lại nha
..Cúp máy

Quay qua hỏi Sếp
-Anh này, chắc mà làm được cũng phải cho cô í tí gì anh nhỉ? Thấy nhiệt tình quá, với lại em chỉ biết tiếng Anh, muốn truyền đạt gì chắc phải nhờ vả cô ấy nhiều
-Uhm, Để xem thế nào đã. Mà anh chuẩn bị hai phần quà rồi đấy.
- Trời, Cám ơn anh quá
-Uhm. Mà mày nói cô đó địa chỉ đi, chứ cái Quận 1 cấm đường nhiều, không khéo csgt nó hỏi thăm.
-Có rồi anh, xíu nữa cô ấy điện thoại lại
Rung…rung….điện thoại cùi bắp reo chuông
Alo....
Anh ơi ghé giùm quán caffee Highland nhé
Cúp cái rụp….

Sài Gòn quá trời quán HL. Biết ở quán nào mà tìm? Có một sự bực mình nhẹ à nha. Có khi nào hai thầy trò mình trên đường đi tụng kinh gặp phải yêu quái không ta? Hồi trước ở SG làm bị hoài đâm ra nghi ngờ…….
Thôi kệ. Tới đâu thì tới. Ngủ cái đã

8h50p

HL nào vậy Chị? Chị nói gần địa danh nào đi, em dễ tìm
-Dạ. Anh biết nhà hát thành phố không anh.
-Ok biết, Để em tìm
Quay qua mình bảo lão tài xế, anh cứ chạy xuống NKKN đi. Sếp nhá mắt qua. Tụi mày tính cho tao nhịn đói à?
Ơ…Dạ. Phở Hòa anh nhé?


Lệ kệ bưng hai giỏ xách quà vào quán. Nhìn quanh quất. Đây rồi, khỏi tìm . Chị mặc áo sơ mi trắng, đi Giày trắng. Quần Zin xanh ( Đơn giản hơn mình nghĩ ) bên cạnh một ông Tây cũng lịch sự “Bụi” không kém. Nhìn lại phía Việt Nam…hic..hic…Sếp quất nguyên quả An Phước màu đỏ. Giày Tây. Đồng Hồ đeo tay không dưới 20 củ. Quần Tây hơi thụng thịnh. Đi sau là một thằng keo tóc cứng ngắc, cao tầm 1m78,. Áo sơ mi trắng bỏ thùng( Ghét nhất áo này, nhìn như tụi ngân hàng nhưng đồng phục công ty mà, đành chịu) quần tây đúng bộ, Điển trai theo kiểu diễn viên GangDongGun( Chém gió tí…..)
Theo phép lịch sự vẫn lại gần hỏi thăm coi đúng người cần gặp.
Xin lỗi….Chị đây là????
…………………
Chị có răng khểnh.
Lịch sự giơ tay chào Sếp chị
- Nice to mết u. I am lăng quẳng. Here…...Boss
Kéo cái ghế ngồi đón diện em. Sau đây là bô lô ba la…..
Sếp nói mình phiên dịch. Ý nhầm….Chị phiên dịch qua ngôn ngữ H-Mông kia. Rồi thỉnh thoảng hai đứa nhìn nhau cười. Lão Sếp chị Sorry xong bỏ gói thuốc ra bàn. Mịa…nước ngoài kiểu gì vậy mày? Điên tiết. Này thì thuốc lá này. Một gói 555 và Zet quăng lên bàn. Câu chuyện bắt đầu theo hướng dễ chịu hơn. Hút thuốc như tàu hỏa kéo ( Sếp em có cái lạ- thuốc không hút nhưng lúc nào cũng thủ trong người gói 555 – làm mặt chảnh chắc luôn???) Nhưng mà theo cảm nhận của em là không đơn giản làm ăn với công ty này. Tụi nước ngoài qua đây vốn dĩ lúc đầu rất giữ nét. Đi đứng nghiêm văn chỉnh, quần áo lụa là, không có cái kiểu móc thuốc hút cái xẹt…..Với lại theo phép lịch sự, làm ăn lớn thì không nên thế. Có lẽ Sếp Chị cũng du nhập Việt Nam khơ khớ năm, nên mới bị ảnh hưởng dự dội( Sau này em mới kiểm nghiệm ra khi công việc dính líu tới nhiều hơn) mà đã học hỏi , thấm nhuần tư tưởng Việt Nam thì trong đầu hai chữ “ Ma lanh” nó đi trước mất tiêu rồi.
Cuộc nói chuyện ngã ngũ với vài ba lời hứa và hai phần quà xách quay về con Mer..550.
Chạy được một đoạn Sếp bảo ngắn gọn: Khó đấy
Móc ví ra đưa mình 5c. Kêu mày ở thành phố 1-2 ngày. Anh xuống Cần Thơ. Quay lên đây anh đón về, khách sạn thì cứ ghé vào chỗ cty mình đặt sẵn, không phải trả. Thích thì kêu thằng tiếp tân nó gọi cho một đứa. chắc tầm 1tr5. Nghe mà dị ứng thấy ớn luôn nhưng miệng cười toe toét. Yes Sir..madam.
Sài gòn đổi thay nhanh chóng, mới rời xa gần hai năm mà cảm giác như lâu lắm rồi, những còn đường một chiều hai chiều giờ lộn xộn quá trời, Banh mì giá cũng khác, hồi trước ăn ở bánh mì 5 ngàn, giờ thành 10 ngàn rồi. gái đẹp giờ cũng nhiều, toàn mấy em xteen nhìn mặt ngu ngu, được cái mông với …e hèm…lạc chủ đề. Stop
 
CHƯƠNG 3

Rời khỏi khách sạn Bình Thạnh thẳng tiến
Lang thang cà phê khu Miếu Nổi đợi thằng bạn đi làm về. Vào quán cà phê.
-Cho anh li cà phê đá
Mới rời xa vài ba năm mà khu Miếu nổi phát triển phết, nhất là cái khoản mông với vú, quán cà phê nào cũng tuyển trên chục em miền Tây, em nào em đó xinh, mặc váy ngắn. ngực chà bá. Không khỏi nuốt nước miếng với mấy em này. Nhưng mà chỉ nhìn thôi, không hiểu sao từ hồi nhỏ đến lớn, rồi học hành Sg ăn chơi, rồi cưới vợ. Mình chưa hề tiếp xúc và bồ với em nào làm quán cà phê hay quán nhậu, nó cứ dị ứng làm sao ấy. Không phải vơ đũa cả nắm nhé, Có xúc phạm hay bất đồng quan điểm với Bác nào trên đây thì thông cảm….quan điểm cá nhân thôi.
Rồi lôi laptop ra chơi game. Lên mạng chát chit( lúc đó hình như Fb chưa có phát triển rộng rãi lắm) chủ yếu xài yahoo. Chợt nhớ tới công việc nên lôi điện thoại ra nhắn tin
- Hôm nay nhìn chị xinh ghê. Chắc tầm 30p có tin nhắn lại.
- Dạ. Cám ơn anh. Anh về lại tỉnh chưa?
- Chưa Chị, mà nhìn Chị còn trẻ quá, có thể đổi cách xưng hô tên hoặc cho Em biết xíu tuổi được không?
- Dạ. Em còn nhỏ mà. Sinh năm 198….(đời đầu)
- Vậy hả? thua anh một tuổi , a có số 0 đuôi( hơi chém gió chứ thật ra mình thua tuổi, nhưng mà cái cảm giác gặp một người mình mến mà xưng hô chị em nó hơi ngượng ngượng)
- Dạ. Mà em nhìn anh cũng chững trạc lắm.
- Hihi…cám ơn em. Thôi làm việc đi. Có gì tối anh nhắn tin tiếp, công việc thì cứ để hai Sếp quyêt đi ha. Minh dù sao cũng hỗ trợ thôi.
Cuối cùng thì thằng bạn cũng đã về, hai thằng về nhà nó tắm rồi gọi thêm một thằng nữa tên Bảo. Tốt nghiệp hai bằng một kinh tế một kĩ thuật xong vẫn thất nghiệp, nhà ở quê không giàu cũng chả nghèo, nói chung là có điều kiện. Tính khẳng khái và ít nói. Đam mê cá độ đá banh, cờ tướng và bida. Nổi tiếng nhất trong đám con trai trong lớp bởi vì người yêu hẹn đi chơi thì đi đánh bida, người yêu nó hỏi anh chọn ai? Trả lời thẳng toẹt là vớ vẩn, cô sao bằng bida được. Từ đó độc thân vui tính. Thẳng Bảo này sau này gắn liền với cuộc sống của em và tôi sau này. Người ta kêu trong vở kịch hấp dẫn ngoài diễn viên chính ra cần phải có diễn viên phụ,ví dụ như chuyện tình Lan và Điệp chẳng hạn, không có Chú Tiểu giật dây chuông thì không gặp nhau và nên chuyện, Thịt chó phải có lá mơ. ….. Sau này nó đóng một vai diễn viên phụ xuất sắc nhất trong chuyện tình cảm của tôi và em. Ba thằng chạy xe ra quán ốc Chu Văn An. Mấy năm rời xa Sài Gòn rồi, cũng có nhiều kỉ niệm nói về nhau. Về tình yêu , về cuộc sống. Công việc….. Két bia khui nổ lách bách. Công nhận ở Tp uống bia trời nóng nó ngon ghê. Tàn cuộc tầm cũng mười giờ. Liêu xiêu.
Về nhà nó trải chiếu ra , đem bàn cờ tướng ra chơi. Lúc chờ quân đi, rảnh rỗi lấy điện thoại nhắn một cái tin nhắn:
- Em ngủ chưa?
- Dạ. Gia đình em sắp ngủ rồi anh?
- Ủa vậy hả. Chúc em ngủ ngon và mơ đẹp, mơ là công chúa nha, anh là hoàng tử vào lâu đài giết công chúa , cứu chằn tinh.
- Dạ. Mà anh ơi, em không có dám nhận làm công chúa đâu, em có gia đình và một con nhỏ rồi.
Có một sự nhói lòng nhẹ.Tổn thương nhẹ. Cảm xúc như ngày 30 tết, lấy trộm kẹo bánh ăn bị mẹ phát hiện. Tẽn tò. Tự ái. Một chút yêu rồi….em biết không?
Chiếu bí nè…..
Thằng Bảo cười khanh khách. Cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi nhìn xuống ván cờ và điềm tĩnh quan sát.
-Bí bí cái đầu mày đó. Nhìn nè……
- Không sao đâu em. Nếu thấy phiền anh sẽ ngừng nhắn tin. Nhưng mà nhà em có tầng hầm hay sân thượng không?
- Dạ . Có sân thượng trên có trồng cây anh.
-Cao hông em? Nhà mấy lầu?
-Dạ, Ba lầu. Mà anh hỏi làm gì vậy?
- Àh, không có gì quan trọng, anh tính tối nay vào giết công chúa thôi. Giết để quên đi một mối tình vừa chớm nở……... Em ngủ ngon nha. Anh xin phép ngủ xíu để có sức tí nữa còn hành động.

Tôi quen em là vậy đó. Chắc hẳn mọi người vẫn cảm giác thắc mắc sao tôi có thể nói ra từ yêu dễ dàng đến thế. Tình yêu mà các bạn, nó không phải định luật đủ và cần. đừng hỏi vì sao anh yêu em? Anh mà biết a giết mẹ cái thằng lí do đi rồi. Tôi cũng vậy. Tôi chỉ biết trái tim tôi lúc đó rung động rồi. Còn ai cứ cố tình hỏi lí do thì đây nè: Tôi yêu em nhanh chóng vì một từ này của em, từ “Dạ”, từ này ăn nhập vào tôi đến mức mà sau này tôi nhiễm luôn. Từ “Dạ” xuất phát từ tấm lòng chứ không phải từ ngoài môi miệng. Rất nhiều phụ nữ và đàn bà dùng từ này để chinh phục đàn ông, nhưng cả cuộc đời tôi đến giờ tôi chỉ cảm nhận được có em là “ Dạ” chân thành nhất.
- Em đi làm xong chưa?
- Dạ. Xong rồi
………………….
Hôm nay em mệt không?
Dạ. không mệt
……………………………………….
Mình xxx nha? Em cởi cái quần lót ra đi. Thèm quá
Dạ, vâng.
 
CHƯƠNG 4

Hai ngày sau, đúng hẹn. Sếp lên thành phố đón tôi
Về công ty, xác định tư tưởng đây không phải khách hàng tiềm năng nhưng vẫn phải chăm sóc , thỉnh thoảng hỏi han tình hình. Nhưng không hiểu sao với em, tôi lại quan tâm nhiều đến kì lạ. Là trợ lý số 2 nên ở trong phòng tôi ngồi gần Sếp, cho nên tránh tình trạng bị Sếp nghe lén, tôi quyết định xin địa chỉ yahoo của em. Lúc đầu chỉ là hỏi han công việc, nhưng công việc chừng đó nói chuyện qua lại không biết nói gì hơn. Thế là nói qua chuyện tình cảm. Em kể với tôi về con cái, tôi háo hức, dù sao tôi cũng sắp có con rồi. nên cũng muốn hiểu biết thêm về nghệ thuật chăm con. Tất nhiên là cả hai vẫn có những sự dè dặt nhất định trong cách nói chuyện. Chỉ cho đến một hôm, sau khi ngồi chát từ lúc tầm 10h. Bác nào làm văn phòng thì biết rồi đấy, nói chuyện riêng tư ở văn phòng không thể hì hục viết được, vừa điện thoại nè, làm việc nè, rồi còn lu xu bu nữa, nên nói chuyện cũng được ít thôi. Chủ để dần dần chuyển qua con cái….
-Ủa em, Em cai sữa cho con chưa?
-Dạ, chưa anh. Em tính đợi đến con hai tuổi mới cai
-Uhm, vậy tốt đó. Nhưng tội nghiệp ông xã em ha
-Sao tội nghiệp vậy anh?
-Thì ông xã phải xài chung bình sữa chứ sao?
-hihi….cũng đúng. Còn vợ chồng anh thế nào?
-Ở xa mà em, lâu rồi cũng không gân nhau?
-Vậy hả?
Cứ như vậy những câu chuyện không đầu không đuôi diễn ra. Nói chuyện từ em du học thế nào, trời Âu tuyết ra sao.mùa lạnh mưa nắng thế nào….. Lẳng ngoẳng qua chuyện Đài Loan, Trung Quốc….thỉnh thoảng cũng xen vào mấy chuyện” acheckerviet.biz Hội” . Em cũng than vãn ít nhiều về ông xã trong vấn đề chăn gối. Nhưng cái này cũng không hẳn là cái tôi quan tâm nhiều. chủ yếu là cảm thấy hợp rơ về những quan điểm trong cuộc sống. Đàn ông đâu phải lúc nào cũng cần có một cái để đút, đôi lúc anh cần một người bạn, một người chia sẻ, một người gần gũi chém gió, một người nghe cùng một vài bài hát. Tiếc rằng bài hát mà hai đứa cùng thích lại như một điều báo trước cho kết thúc của anh và em “ Như đã dấu yêu” – Ngọc Lan ( xin miễn tiếp Mr Đờm vì nghe xong phát ói) .


Chiều cao nguyên ngày….năm 2010.
Rảnh rỗi sinh nông nổi
Em này,chiều làm về xong anh đi xe xuống ghé thăm em nhá, tự dưng nhớ quá. 30p sau có tin nhắn hồi âm. Sao anh nói gì kì vậy, em làm gì để anh nhớ chứ? Thì tự dưng nhớ thôi- ko lí do gì cả. Uhm. Nếu a xác định vậy, thì cứ xuống đi. Hihi…xuống hôn trộm một cái rồi giết em luôn.
Nói là làm.
Như một thằng khùng gọi điện về nhà
- Ba mẹ ơi con đi đột xuất, tối không để cơm nhé, mai con về
Ra nhà xe TB gọi liền một vé, trong túi cầm sẵn có 500k ( nhục thiệt)
Em ơi, 8h ra đón anh nhé. Anh đang trên xe xuống, chắc xe xuống Hàng Xanh là dừng. sau đó chợp mắt tí xíu tỉnh dậy thấy mình ngu ngu…..hàng loạt câu hỏi đặt ra trong đầu: Lỡ người ta nói giỡn thì sao? Xuống đó mo mặt à? Thôi kệ. Tâm trạng rơi vào hoang mang và bồn chồn. Bác nào đã từng đi xa gặp người yêu mà không chắc họ có ra gặp mình không chắc hiểu hoàn cảnh này, nhưng lúc đó trong đầu cũng xác định rõ rồi. Lỡ mà không gặp thì cũng giúp ích cho bản thân, khỏi mộng mơ vớ vẩn nhức đầu. lo tập chung công việc. xem như đi xuống thăm mấy thằng bạn cò hó thôi.
Đi tới tỉnh bên cạnh. Em nt : Anh sắp tới chưa? – uhm. Chắc còn khoảng 40km nữa .
Ăn gì chưa anh? Có cần gì không em mua? – thì tí xuống đi ăn cũng được, mà nếu tiện thì mua giùm anh vài thứ được không? Mua giùm anh một cái áo thun với lại cái khăn mặt, anh đi vội nên chẳng mang theo gì cả. nhắn tin xong thì nhớ tới cái bóp. Bỏ xừ rồi, em nó mà mua cho cái áo nào xịn xịn thì vỡ mồm. tặc lưỡi thôi kệ. Từ từ rồi tính sau.

p/s : tình tiết hơi nhanh mong các Bác thông cảm nhé, văn chương có hạn.
 
CHƯƠNG 5

Sài gòn cách đó 2 năm. 2008. Cũng tại cầu Sg
Em này, có lẽ anh về quê luôn. Ý của hai vợ chồng em à. Về cho bình yên
-Còn công việc của anh thì sao. Đang làm VIP thế mà bỏ à
-Uhm. Công việc về trên đó cũng sắp xếp được, công việc dưới này coi như bỏ
Ngoài trời mưa tầm tã, hai đứa ngồi ngay hồ nước mặc cho dòng xe chạy hối hả qua lại.
-Còn em thì sao? Biết là a chốn khác nhưng ít nhất anh cũng để em lâu lâu dòm thấy anh chứ
-hihi….uhm, về đó rồi không gặp được thôi, có duyên sẽ gặp lại. Vả lại em biết mà, anh đã lập gia đình, tình yêu dành cho bà xã rất nhiều, còn với em thì……..chuyện qua lâu rồi. Anh gọi em ra đây không phải với tư cách người yêu, mà xem em như một đứa em gái anh mến thôi. Hiểu ý anh không.
Có gì trên khóe mắt em: Vậy hôm nay lần cuối gặp nhau hả anh T…t…r…r..rai?
Uhm. Xui cái mưa.
-Mình kiếm chỗ trú mưa đi anh, em muốn ở bên anh
-Không em à, chuyện qua rồi cho qua luôn đi, đừng làm gì có lỗi với thằng bạn trai em chứ…hehe….ly nước cũng ướt hết rồi, mình ghé vào đâu ăn nhẹ rồi về ha.

Thoắt cái mà đã hai năm xa Sài Gòn, coi như từ bỏ một giấc mơ, một nơi gắn bó. Từ cái thời đi chiếc xe đạp cọc cạnh đi học. nhà 3x4m 12 mạng ở. Rồi ra trường đi làm, quen cô này cô kia
Xa lắm rồi cái thời mà nhà quận 3, đạp xe ra làng đại học, tối đi về trễ vứt xe ở lại, sáng mai từ nhà ông anh Bình Dương bắt xe buýt lên thăm em lấy xe đạp về, vậy mà chia tay kỉ niệm ngoài đi chơi chỉ có nắm tay thôi, chưa hôn lần nào.
Thoắt cái mà đã xa mấy cái Khách sạn, Hotel qua đêm được hai năm. Xa cái thời hẹn rồi chở hai em cùng một khách sạn, khác phòng, điều bình khiển tướng, sáng mai về hai em không biết mặt nhau
Xa rồi cái thời đám bạn nhậu ngay Nguyễn Hữu Cảnh, mỗi thằng một chai rượu 500ml, thằng nào hết mới được về
Xa rồi cái thời bia 2500đ/lit. Xe đạp chở can 20l đằng sau. Mồi là đầu heo đã lóc hết thịt. 3000k/Kg. về luộc lên rồi lấy tủy, lợi heo hấp hành.
Lâu rồi đã xa cái lần đụng độ xe ngay CMT8, mình đi đúng mà bị thằng kia nó chửi như chó, không dám làm gì, bởi người nó toàn hổ báo. Đậu xanh rau má..
…………………………………………………………..
XE TỚI NƠI RỒI NÈ ANH TRAI. Xuống D2 nhé, chứ Hàng Xanh công an đứng đầy, tụi em hông dừng xe được
-Ok anh . loạch oạch xuống xe, Cắt đứt luôn dòng suy nghĩ về quá khứ.
-Em àh? Biết D2 không? Anh đứng đầu đường. Nếu thật sự nghiêm túc thì ra đón, còn nếu đùa thì báo anh biết một tiếng, anh về nhà bạn anh chơi.
- Em thật mà, chờ chút, cho con ăn xong em ra đón anh nhé. Anh mặc áo gì, à mà quên, đã gặp một lần rồi. kiếm quán nào uống nước đỡ đi anh.
 
CHƯƠNG 6

Ngựa hoang nào dẫm nát tơi bời
Đồng cỏ nào xanh ngát lưng trời
Ngựa phi như điên cuồng dưới cánh đồng dưới con dông
Vì trên lưng cong oằn những vết roi vẫn in hằn
Thoảng đâu xa tiếng hát của Evis Phương vọng lại, tôi lẩm nhẩm theo.
Sài gòn có một gì đó rất khác lạ mà chẳng nơi nào có được, đó là sự tự nhiên và vô tâm. Nhà ở sát bên nếu không có cháy hay giết người, nhiều khi cũng đíu biết chủ nhà là bà hay ồng. Ra đường tông xe bu lại một đống, nhưng chả ai giúp đỡ dù cho bu lại làm ứ đọng giao thông. Cuộc sống hối hả nhiều khi quên mất đi tình người. Tôi còn nhớ lời một người thầy đã nói, văn hóa “Vô tâm” là văn hóa của “sự chết”. Nếu ngày nọ ban ra đường thấy người ăn xin tội nghiệp ngửa tay xin tiền, bạn cho lão 10k, nhưng rồi một ngày nọ phát hiện lão không hề què chân như lúc mình găp, mà lão khỏe như voi. Bạn cảm thấy bực mình và hối hận vì đã cho Lão số tiền đó, vậy là vô tâm được gieo trong lòng bạn, sau này bạn tự nhủ ít cho đi . vậy là khi gặp một người mất mát cần lòng thương, không còn được bạn hay ai đó đoái hoài. Vô tâm tràn ngập.
Anh đang ở đâu?
Trong hẻm ngay đầu đường đó em, chờ xíu a ra liền
Bước vội ra đón em bỏ dở li cà phê còn gần nguyên, Em hôm nay xinh hơn mình nghĩ, Tóc nâu búi cao, dáng nhỏ gầy, mặc nguyên một cái áo thun cổ tròn cá sấu, quần zin ngắn, da ngăm đen đi chiếc xe Ps. Có lẽ nhà em giàu hơn hoàn cảnh mình lúc này( bất giác rờ tay bóp mông) Nghĩ tới đó thôi chứ thề với các Bác em chả bao giờ nghĩ tới tiền bạc, cả đời là vậy. nhiều em Sài Gòn lắm lông giàu bà cố, nhưng chảnh chọe tí em từ thẳng, nhưng có em nghèo khó cô đơn em lại sống tẹt ga, bao nhiêu anh lo .Nhưng không phải em lại siêu nhân hay từ bi gì đâu nhé.
Ông anh bên ngành em làm hồi trước có nói một câu bất hủ trong buổi nhậu tâm tình: Mày nhớ cho anh, gái gú đéo gì. Tất cả trừ vợ con mày đều phải tính quy ra tiền, nhưng mà rộng rãi một chút, đẹp hay xấu không quan trọng, nhưng cứ tính là 5 xị một lần ( thời ấy 5xi là VIP lắm luôn,tầm một chai rưỡi là có một em chân dài cỡ Ngọc Trinh rồi ) mày bỏ tiền ra nuôi nó bao nhiêu, thì cứ phang chừng ấy, còn chuyện tình cảm, nó hưởng hay mày tàn ác là do mày. Nhớ đấy.
Lão người Hải Phòng, là siêu nhân trong lĩnh vực tôi làm, người mà tôi thần tượng. Người tính thuế giùm Hải Quan, có khả năng đọc vanh vác mã HS 10 chữ số của nguyên một cuốn biểu thuế XNK. Bác nào đã từng làm rồi thì sẽ hiểu lão giỏi cỡ nào. Quan hệ xã hội cực kì rộng rãi, Giang hồ thì không rõ tới mức nào nhưng đi khu vực nào mà có xích mích, lão hỏi ra có thể dàn xếp được trừ phi gây án với mấy thằng trẻ trâu hoặc bọn cùi không sợ lở. Ngày tôi về quê được vài tháng, lão dính án 7 năm vì liên quan đến đường dây buôn lậu hơn 100 container gỗ. Bác nào cũng từng làm nghề này từ giai đoạn Hai thèng HQ đánh nhau trong container ở Cát Lái đến thời tờ khai trên mạng chắc nghe tới vụ này, rung động phết. Sau đó mất liên lạc với Lão. Ngoài mấy đặc điểm trên lão còn một thứ mà tôi bái phục, sáng ra không ăn uống gì, làm 3 Bi thuốc lào với lại 3 chén rượu Bắc. Kinh
Tất nhiên là quan điểm gái gú này tôi không nhất quán lắm, nhưng nó bị ăn sâu vào não mất rồi, nên lắm khi mình cũng tàn ác, cũng vô tâm với đàn bà. Lắm em không có tình cảm gì, mình cũng đem quy tắc ấy ra ứng xử, suốt thời gian quen nhau bỏ ra 10 chai cho em nó, thì lấy lại trước sau đúng 20 lần ( nhiều hơn không tính) nhưng ít nhất bằng chừng đó. Còn có yêu quen vài ba lần cảm nhận là dân dựa hơi, cũng mềm dẻo đưa em nó lên giường xong rồi phang vài ba cái thì phắn.
Thôi thì quan điểm cá nhân mỗi người một ý, em cũng chỉ chia sẻ thôi. À mà cũng còn nguyên tắc này nữa, tiện thể bàn luận với mọi người luôn , điều này em giữ mãi. “Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan” em không bao giờ dính, duy có một lần duy nhất trong đời với người em đang kể hầu các Bác nghe, thì vướng phải, và đó tới giờ là lần duy nhất. Còn là Con Thầy? Vợ Bạn? hay Gái cơ quan thì từ từ các Bác sẽ rõ. Mà tự dưng dính vào làm ám ảnh thiệt. đau lắm.
 
CHƯƠNG 7

Thấy em đang dựng chân chống đứng chờ bên đường, tôi quan sát trước sau rồi lặng lẽ qua đường, tính ưa cẩn thận nên dù sao cũng ngó ngàng tí, lỡ gặp phải em lắm mỡ muốn lợi dụng thì cũng biết cớ mà phắn trước, nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua vì nhìn lại con người, không mang theo máy tính xách tay, không có phương tiện, túi thì chỉ có đúng 500k thì còn sợ gì.
-Chào em nha, em xinh quá
Dạ, cám ơn anh. Anh mệt không? Sao tự dưng là khùng xuống thăm em vậy?
-uhm thì nhớ em chứ sao
-Dạ, anh ăn gì chưa? Em chở anh đi.
-Để anh chở được không? Nhưng mà a nói trước, ngồi sau chịu khó ngồi xa một chút là được. Anh đi xe mấy tiếng chưa tắm…hehe
-Dạ. a chạy cẩn thận nhé, em sợ lắm, em cũng chỉ mới về VN được gần năm.Đường xá nhiều xe thấy ghê
-Uhm. Mình đi đâu em
-Dạ đâu cũng được, mà em nói trước nha. Đi ăn uống gì em mời, anh cất công xuống đây vậy là đủ rồi, còn lại em muốn mời anh để tỏ lòng nhiệt tình
Tử tế .
-Sao cũng được, a nói thiệt là cũng mang không nhiều tiền do đi vội – Tặc lưỡi và chân thành mà nói thôi, chứ túi có mấy trăm thì sĩ diện hão để rồi quê mặt cũng vậy.
Hai đứa vòng chở nhau vòng lên xuống đường D2 rồi tấp vào một quán cà phê ngồi cho đỡ mệt. Đói thì đói thật nhưng lòng vui . Giờ mới quan sát được kĩ khuôn mặt và hình dáng em. Đôi mắt to và đen láy, hằn nhẹ một vết chân chim khóe mắt, mái tóc ít được chăm sóc nên hơi chẻ, đứt gãy. Điểm ấn tượng nhất trên khuôn mặt là sóng mũi cao, hệt như Tây. Thú thật là sau mấy năm kí ức cũng phai, hình ảnh em cũng không còn rõ nét trong trí nhớ nữa. Vả lại xưa giờ nói về tả gái thì em chỉ quen tả mông với vú, chứ tả khuôn mặt thì rất ít khi. Thôi xin phép tả xuống dưới cằm vậy. Ngực nhỏ. Xuống nữa thì cái bàn nó che mẹ nó mất rồi, với lại lần đầu gặp không ai muốn để lại ấn tượng là một con dê cả. nên thôi.
Anh nhìn em kĩ vậy? -ah không có gì, chỉ là bất ngờ khi em dám ra gặp anh thôi.
Dạ. cười lẽn bẽn.
Có quá nhiều thắc mắc, nhiều điều để hỏi em nên chả biết bắt đầu từ đâu. Em gọi một li sinh tố dâu vừa ngồi vừa uống, mình cà phê nhấp môi rồi hai đứa ngồi nhìn nhau cười. được đâu chừng nửa tiếng thì mình lên tiếng:
Em này, chở anh tìm khách sạn được không? Anh hôi quá
Dạ. Mà nãy giờ em cũng quên mất, em mua đồ cho anh rồi đó. Để trong cốp xe
Các Bác đừng nghĩ mình dụ dỗ em vào khách sạn nhé. Bác nào đi làm xong rồi leo lên xe 5-6 tiếng thì cũng biết là lúc í em chả sạch sẽ gì, thèm một cái bồn để tắm thôi. Đi đường em dặn mình né chỗ nào tối tối chứ không sợ có người thấy. Em vừa buồn cười. Nói thật là lúc đó cũng đánh giá thấp em như các đọc giả đang nghĩ thôi. Rồi thì cái vòng lẩn quẩn, vào khách sạn làm phang phập vài ba cái rồi …….Em cũng có ý nghĩ thế nhưng khác mọi người là sau khi tắm xong cơ. Muốn diễn phim con heo chứ không thích làm một con heo đực hôi hám
Chạy vòng vòng cũng kiếm được một khách sạn vừa ý, khuất trong hẻm, được và cái chính là giá chắc là vừa phải.
Cô cho con một phòng qua đêm cô.
Hai người hay một người? chứng minh đưa đây con
Dạ. Một người thôi cô. Con không ở - Em lên tiếng
Lầu 3, phòng 304 nha con, chịu khó đi thang bộ bên trái
Đi được vài bước cầu thang em nói đây là lần đầu tiên em vào khách sạn. Mình hơi bất ngờ và cười nhạt. Gái Tây khó tin thật đấy. Nhưng vẫn lịch sự hỏi em. Bộ hồi xưa lúc ở VN chưa qua bên đó em không có bồ sao. Dạ ko anh. Lúc đó có nhưng trong trắng lắm, tình học trò mà, làm gì có chuyện này, qua kia thì không có điều kiện, Lo học để mà trụ lại.
Lên tới cửa phòng, vừa đóng lại tôi ôm chầm lấy em ôm chặt, em á vài tiếng rồi im lặng, ôm vài giây tôi thả ra và nhìn vào mắt em. Hình như tôi thích em mất rồi.
Cám xúc lúc đó thật khó diễn tả cho mấy anh em hiểu được vấn đề cho đúng. Tình cảm chưa thật sự lớn. chưa đánh giá em hiền lành hay quậy phá. Chưa hiểu hết về em. Đó chỉ là một sự mơ hồ xuất phát từ trái tim mà không qua lí trí.
-Em ngồi ở giường chơi đi. Anh đi tắm xíu
Cảm giác tắm nước nóng thật đã, xoa xà bông lên người kì cọ, huýt sáo vui vẻ. tự dưng cọ xuống thằng em. Thằng em ngóc đầu nhìn thằng anh hỏi
Tí có làm phát không anh, em thèm mấy tháng rồi?
Mình nói vọng ra: anh quấn khăn tắm ra ngoài nha, không có mang đồ
Dạ. anh cứ tự nhiên / em đang ngồi bấm bấm đt nhắn tin, chắc nhắn tin cho nhà về trễ
Mình ngồi cạnh em, dựa lưng vào thành giường rồi khẽ ôm em vào lòng, người em rung bần bật, mắt thi dán vào cái điện thoại bấm linh tinh. Cả hai em lặng. Mình đưa miệng vào hôn. Em đẩy người mình ra: Em chưa hôn môi đàn ông bao giờ
Đậu xanh rau má, cái gì thế này????. Vậy chứ 10 năm bên Tây , có chồng có con rồi mà chưa hôn. Mình nghĩ thầm trong bụng. Nhưng những lúc như thế này kinh nghiệm của mình là tốt nhất không nên phán xét, mà hãy tìm phương án khác hữu ích hơn, tức thì bàn tay đang ôm ngang bụng bắt đầu khẽ rời vị trí đi du lịch, tiếp cận đỉnh Everest với mục tiêu sau là tam giác Becmunda…….

Hồi sau hạ hồi phân giái...................
 
CHƯƠNG 8

Mình hơi dựa người vào tường cho thằng cu nó khỏi bị em ngồi lên chèm bẹp, Tay lần mò lên đỉnh Everest. Em ngồi ở tư thế nghiêng 90 độ so với ngực mình, hai tay vẫn cầm cái điện thoại nhưng mắt thì nhắm lim dim rồi, lưng hơi còng xuống. hai tay em ở hơi khum lên để bàn tay mình trong áo dễ thám hiểm. Mình vuốt bụng. Rất mịn các Bác ah, không có nếp nhăn dấu hiệu của gái có con rồi. Em co một chân lại, lấy đầu gối chống vào đốt sống cụt em nhằm giải phóng bàn tay vàng còn lại, khẽ vén áo chui tọt vào bên trong rồi tìm nút cởi cái coocxe , bựt..bựt…..không biết có phải căng thẳng quá không mà em không cởi được mà làm đứt mất khuy cài luôn. Thả lỏng chân xuống trở lại tư thế bàn đầu….cô dạy em tập thể dục 1,2,3,4……
Bàn tay vàng số 1 phía đằng trước được sự trợ giúp nhiệt tình của số 2 giải tỏa không gian, Hùng dũng rướn lên cao xoa vào ***g ngực. Có một sự thất vọng nhẹ các Bác ah. Nói thế nào nhỉ?, Đôi gò bồng nếu được ví là hai ngọn núi Everest thì ngực của em chỉ như dãy Hoàng Liêm Sơn của Việt Nam thôi. Cũng may là tính mình thích mấy em mình dây nên sự thất vọng nhanh chóng trôi qua. Tiếp tục xoa hai núm từ ngoài dần vào tâm. Mâm mê hai cái núm vú rồi chụm tay bóp nhẹ một cái
Cái gì thế nhỉ? What The Fuck? Sao lại ướt ướt?
Không tin vào cảm nhận của mình, chụm tay lại bóp thêm phát nữa, thêm một dòng nước rõ ràng bắn ra. Lần này thì chắc cú không phải là mồ hôi hay bọt mép em sùi ra chảy xuống rồi
Các Bác đồng dâm nghĩ là gì? – Sữa non các Bác ạ. Như ở đoạn đầu em đã viết rồi, Em í đang còn nuôi con nhỏ và cho bú sữa mẹ nên khi được bàn tay em kích thích thì vú chảy sữa. Cám giác tê tê trong người. Thằng em nhỏ ở dưới cũng nhao nhao : Gi đấy anh? Gì đấy anh?.
Sự thèm thuồng dâng lên tột độ? Có bao nhiêu anh em trong đây được nếm sữa mẹ mà không phải từ vợ mình nào? Giơ tay phát biểu xem. Hayda, thật sự là chịu hông nổi đó mà……..
Lúc đó đầu óc em u u luôn, Bộ não truyền lệnh cho hai bàn tay Vàng là: Cới áo ra đi, cởi áo ra đi….nhanh…nhanh….thèm bú,thèm bú…….zú. Ngay tức thì cánh tay lại khuấy động cầu trường, lòn ra ngoài tìm cách vén áo lên. Mồ hôi em vã ra như tắm. vừa kéo áo lên em cúi gằm người nút vú cái chụt……sữa nó béo béo các Bác ạ. Vị hơi mặn vì có mùi mồ hôi nữa. phê. Em ngậm cũng hơi khó khăn vì tư thế không thoải mái nên tìm cách cho em í nằm xuống . mình ở trên . khẽ lướt qua khuôn mặt em thì đôi mắt lim dim mất rồi, tay cứ ôm đầu mình. Lúc này hai cái vú có miệng chăm sóc nên hai bàn tay vàng của em sinh ra nhàn rỗi. Lần mò tam giác Becmunda……..
Cánh tay em lướt nhẹ, xoa đều bụng, rồi giả bộ lưỡi em rời vú để hôn xuống bụng, mục đích là để cánh tay mình lấn xuống em í không phải đối, liếc mắt nhìn thấy quần lót màu đen, Mình thích quần áo màu đen. Lúc này cái khăn tắm quấn trên người của mình đã rơi tự lúc nào, giải phóng một thằng em đang phùng mang trợn má mặt mày đỏ tía. Năm ngón tay cứ từ từ đi vào vùng tam giác huyền ảo. Lông mu cũng khá nhiều, vuốt ve vài cái rồi lại lấn xuống tìm cái động quỷ. Không biết dùng từ nào diễn tả luôn, ướt nhẹp nước.chảy dài xuống hai đùi……
Miệng vẫn tiếp tục với công việc bú dãy Hoàng Liêm Sơn, Ngón tay đã bắt đầu lấn sâu hơn vào tam giác quỷ, cánh tay còn lại vân ve cái cúc quần định cởi ra.
Đừng anh, em còn chồng……
Mặc kệ chồng em chứ. - Cả thằng anh lần thằng em đều lên tiếng
Loay hoay cái nút quần thêm lần nữa, có vẻ hơi khó cởi nhỉ? Tự dưng có bàn tay nắm chặt cánh tay mình rồi người ngồi bật dậy. Xém té xuống giường.
Tụt cả men hứng…..
Mình thầm nghĩ, vậy là công toi rồi , phải bắt đầu lại từ đầu thôi. Khé ôm em vào lòng:
Anh xin lỗi nhé, anh kiềm chế không được, em hấp dẫn quá.
Em thỏ thẻ vào tai mình: Bộ anh thèm chơi lắm hả?
Dội à nha. Làm như mình đang dụ dỗ vậy, tự dưng tự ái nổi lên:
Không em à, em mặc đồ rồi về đi
Emi m lặng tìm cách nối lại cái áo ngực rồi kéo cái áo thun ở ngoài xuống. cầm giỏ sách bước thẳng ra cửa đi về.

Còn tiếp………………………….
 
CHƯƠNG 9

“Chơi”
Một ngôn từ khá nặng. Nhất là thốt ra từ một người con gái để mô tả hành động tình dục thì còn nặng hơn gấp bội. Ngay tức thời lúc đó, tôi không nghiệm ra nhưng khi ngẫm lại thì chính xác là tôi sốc bởi từ này.
Độc giả và các đồng dâm chắc đang nghĩ xấu và rất Tây về cô gái này đúng không? Đàn bà mà có thể nói từ “ Chơi “ với một người mới quen chắc hẳn là không phải cô gái hiền lành rồi. Hơn nữa lại bên trời Âu gần 10 năm thì nhiễm văn hóa phương Tây. Chuyện tình dục chắc thoáng lắm. Làm gì mà hiền lành như tác giả ca ngợi. Thứ đàn bà để “ Chơi “ chứ để “Yêu” sao mà được.
Tôi cũng mang suy nghĩ ấy theo về sau khi trả phòng khách sạn về nhà thằng Bảo ngủ. Tâm trạng rối bời pha lẫn tiếc nuối. rối bời vì shock câu em thốt ra, hóa ra em nghĩ mình cũng là trò chơi à ? Mình là người thứ bao nhiêu của một cô gái đi Âu về? Nhưng nếu mình nằm trong danh sách dài hạn thì sao em lại bật dậy và không cho mình thực hiện động tác cuối cùng là cởi quần, không cho mình “ Chơi “ Mình đang phải đối diện với loại đàn bà nào đây??? Nghĩ tới đây thì tiếc nuối, sao lúc đó mình ngu thế nhỉ? Sao không cởi luôn quần ra rồi xử luôn, với một người đàn bà tầm thường như vậy thì tiếc con mẹ gì chứ. Đằng nào cũng mất một chuyến đi
Rượu hay Bia – Thằng Bảo nói vọng ra
Thôi mày ạ, hôm nay có chuyện đau đầu, với lại mai tao về sớm rồi. Chơi cờ tướng đi
Vậy để tao nướng mực rồi vừa chơi vừa làm mấy lon- Bố cái loại thằng này, mình kêu nó không uống nó kêu mình làm vài lon. Tính nó vậy. Đang xếp cờ thì điện thoại có tin nhắn
- Anh về lại nhà chưa? Giận em hả?
- Không gì đâu em – Tôi trả lời
- Em xin lỗi , xin lỗi nhiều…….
- Uhm. Anh bận xíu
Hai thằng mải đánh cờ, sức cờ của tôi của nó là ngang nhau. Tính cách cũng thể hiện nhiều trên ván cờ lắm, tôi phóng khoáng hơn nên đôi lúc nước cờ đi cũng hiểm và nhiều bất ngờ, nó thì như ông cụ non, nhai cơm còn đếm từng hạt huống hồ chơi cờ, đi cẩn trọng, chậm rãi thường tôi chỉ thắng nó là trung cuộc khi hơn quân, chứ tàn cuộc hai quân ngang nhau thì nó thường hạ tôi đo ván. Còn khai cuộc thì mỗi thằng mỗi vẻ, Nó rất khá với “Mã đội”
- Sau này mình tính làm gì hả Bảo? học hành ra trường rồi cũng hai cái bằng rồi treo máng là sao?
- Tại không có chỗ nào cho vừa làm vừa đánh bida mày à – Bố cái loại, mê bi da như điếu đổ.
- Gia đình mày dạo này thế nào? – Nó hỏi
- Nhiều bất ổn lắm, Hai vợ chồng cãi nhau suốt mày ạ, nhiều khi tao cũng chán. Vợ có vẻ không hài lòng cuộc sống hiện tại lắm mày ơi.
Hai thằng chém gió dăm ba câu, rồi nó chở tôi ra bến xe Miền Đông về lại quê. Nằm trên xe bâng quơ nghĩ về em, Nghĩ về gia đình rồi ngủ thiếp đi cho đến khi phụ xe gọi tôi dậy.
Tôi cũng không ngờ sau đó hai ngày, có một vài thứ xảy ra mà khiến cuộc đời tôi bắt đầu chao đảo. Điên loạn và sống trong những hạnh phúc, say nắng, dằn vặt và nỗi đau.
 
CHƯƠNG 10

Về lại quê, sáng lên công ty mở máy tính.
Tôi đọc được một email yahoo như sau:
Gửi anh
Em xin lỗi.
Hôm nay em kể anh nghe chuyện hồi em bên Âu nhé( Xin mạn phép dấu tên địa danh rõ ràng).
Ngày đó tụi em từ Việt Nam qua thì ở một vùng quê hẻo lánh, trên một ngọn đồi cao. Chồng em cũng nằm trong top Học sinh du học đó. Ở đó mùa đông lạnh kinh khủng, Lạnh đến mức sáng ngủ dậy chân tê cóng không bước đi nổi chứ đừng nói đi học. Lúc đó em quen một chàng trai khác chứ không phải chồng em hiện giờ.
Khóa tụi em đi là theo một chương trình rất đặc biệt chứ không phải du học thông thường như bây giờ, một số nhà bạn bè nhau ngày xưa muốn tạo điều kiện cho con cái những người bạn ở Việt Nam nên tìm cách cho những người con của mấy Bạn đi qua đó ăn học, Gia đình ở bên này thì không phải hoàn cảnh ai cũng giống ai, Người có điều kiện kẻ không. Tụi em qua đó ở tập thể trong một căn nhà trên đỉnh đồi ở một vùng cách thủ đô .xxx….chừng 2 giờ đi xe. Chàng trai người em yêu dân Sài Gòn gốc, như một công tử. Khi quá đó sống cộng đồng thì sức khỏe rất kém, nên anh nằm bệnh suốt, Nhất là mùa đông. Em phải lo cho ảnh rất nhiều, nhiều khi suy nghĩ không biết sau này cưới nhau anh sẽ chăm sóc lo lắng cho em nổi không?
Lúc đó chồng em xuất hiện, Chồng em khác ảnh hoàn toàn, khô cứng và cọc cằn, dáng người cũng không phải cao to vạn vỡ nhưng sức khỏe rất cừ. Biết em có người yêu nên anh cũng chỉ giao tiếp xã giao thôi. Mùa đông đầu tiên bên đó tụi em sáng 5h30 phải dậy đi học, Bạn trai thì ốm, tụi con gái cũng không khá hơn, đứa nào cũng có bệnh về đường hô hấp, nhưng buộc phải đi học. Nếu tụi em không đi học, Chắc chắn sẽ bị đuổi về nước. Sáng dậy chính chồng em là người cõng em đi từ đỉnh đối xuống dưới. Lúc đó ai cũng vậy anh à, con trai cõng con gái chứ không cứ gì em. Dần em cũng có thiện cảm với ảnh, nhưng yêu thì không.
Bên đó thời gian rảnh tụi em đi làm rửa chén bát ở nhà hàng, làm bột nấu bánh bán ngoài đường…….gia đình bạn trai em giàu có nên không đi làm, Em thì thích làm nên xin một chân rửa chén, Chồng em cũng làm cùng nơi, cũng có nói chuyện vài ba câu thôi, bâng quơ, vì ảnh khô khan lắm.
Có một bữa tối chủ nhật, Tụi bạn em đi chơi hết. ảnh ghé phòng thăm em rồi rủ em đi dạo mát.
Lịch sự em cũng đi, Trên con đường xuống đồi tự dưng ảnh ôm em, rồi nói yêu em. Em thì nói chỉ coi ảnh là bạn thôi, chứ em có bạn trai rồi. Anh có vẻ rất giận dữ. Rồi lúc đưa em về phòng. Bỗng dưng a khóa cửa thật chặt rồi cưỡng hiếp em. Em chống cự không được nên buông xuôi. Sau đó a ra về. Ảnh kêu là anh sẽ cưới em nếu em đồng ý.
Em nghĩ tới chuyện tự tử. Đêm đó em nằm khóc miết, Toàn thân đau rát, Đối với một đứa con gái chưa hề có một người bạn trai nào như em, thật kinh khủng. Hồi còn ở VN , bố mẹ quản lí rất kĩ, ở Sài Gòn mà 9h30 tối phải có mặt ở nhà, đi đâu luôn có ba chở đi thì anh cũng biết rồi.
Đứa bạn nằm ở giường dưới nghe em khóc cũng leo lên hỏi chuyện, em cũng kể cho nghe. Hai đứa nói chuyện suốt đêm, Bạn em nói sáng mai sẽ nói với nhà trường và thông báo cho Police. Em nằm ôm nó khóc mãi. 5h sáng bỗng dưng có một người hớt hải chạy lên gõ cửa kêu em lên gặp quản lí .
- Uyên. Em phải thật bình tĩnh. Cha em vừa bị tai nạn đột ngột qua đời ở Việt Nam, Chúng tôi sẽ sắp xếp thủ tục đưa em về ngay. Đừng quá đau buồn
Em như người mất hồn, cha em rất tuyệt vời. Vậy mà ông ấy lại chết quá đột ngột.
Về VN em còn nhận được một cái tin đau đớn hơn, cha em bị giết. Mẹ vì quá đau khổ nằm viện. Chuyện em kể giống film quá phải không anh. Nhưng đó là sự thật.

Sau khi quay lại Châu Âu, Nhận được tin Bạn trai em vì sức khỏe quá kém đã về lại Việt Nam. Em có bầu. Tinh thần em hoảng loạn hơn nữa
Chồng em lúc đó rất quan tâm em, đêm nào cũng đến đến phòng ngồi chờ em ngoài hành lang rồi ra về. Cuối cùng vì quá chán nản em quyết định lấy người đã cướp đi trinh tiết của mình.
Chuẩn bị sinh em bé thì về Việt Nam. Em bị chứng lãnh cảm nặng.
Chính anh là người đã giúp em thoát khỏi chứng bệnh này, ít nhất là về mặt thể xác.
Anh biết không? Từ một người không màng tới chuyện chăn gối, vậy mà hôm đó ở trong khách sạn em thèm khát thật sự, anh cũng biết. Lúc đó em toàn nước…..Nhưng vì còn chồng con. Em chưa dám……..
Em suy nghĩ suốt đêm về tình cảm của mình đối với anh.
EM YÊU ANH MẤT RỒI.
 
CHƯƠNG 11

Hoàng Lê Vy có bài hát mà đoạn đầu:
“Yêu anh em đâu dám mong gì hơn được bên anh, nghe anh vỗ về
Người đàn ông em yêu thương người đàn ông, em trao trọn con tim
Yêu anh em đâu suy tính hơn thiệt hơn dù cho em..cô gái nghèo”
Bài hát không sai trừ cái từ cuối cùng. Em là gái có chồng.
Thật ra khi khi đàn ông nghe một người đàn bà nào nói từ yêu quá nhanh, thường có tính tự cao và cả tự ái. Tính đàn ông là chinh phục, cái gì càng khó càng khiến tụi đàn ông thích thú và say mê sâu đậm, cái gì nhanh đạt chóng chán. Mình cùng nằm trong quy luật ấy. Nhưng sao lần này tâm trạng đọc xong Email lại thẫn thờ………..
Có một lần mình nghe một cuộc điện thoại gọi nhầm số từ BT( một tỉnh Nam Trung Bộ) – Cũng không biết phải vô tình hay có ý, gọi mình là anh Thanh, anh Thành gì đó. Rồi bô lô ba la……….cũng tán hươu tán vượn, cũng kinh phong chém gió, hô mưa hoán vũ. Chốt lại một câu sau chỉ một ngày:
-Em dám tối nay vào thăm anh không?
-Dám chứ sao không? Bây giờ em sẽ chuẩn bị đồ lên xe.
-Ok, vậy mai anh đón em ở Đinh Bộ Lĩnh. Mai anh sẽ ra trước, coi như chơi xổ số.
-Em vào mà
Thế rồi, sáng mai cũng gặp, MBBG. Tổ cha cái ông Thanh, ông Thành nào đấy, nghe giọng cũng còn trẻ mà sao già dữ vậy trời……hic….hic…..Nhưng mà ván đã đóng thuyền thì đành buông chèo, leo lưng cọp thì đành cưỡi thôi. Chỉ khác là MBBG cưỡi mình trong khách sạn chứ không phải mình cưỡi. Mình cứ nằm ườn ra nghe người ta rên rỉ, phi ngựa….dâm đãng.
Rồi tắm táp xong phát thứ hai, cảm thấy mỏi nhừ.
Xong là có phương án dự phòng….vì thấy MB còn thòm thèm lắm, phen này tan xác
Vào nhà VS gọi gấp cho thèng em. Mày gọi lại cho anh gấp.
Uhm, Bị tai nạn ở đâu, đi đứng kiểu gì mà bị thế. Ở đó đi anh qua liền( Chân thành xin lỗi thằng em vì a chửi đổng mày, nếu mày có lên diễn đàn và đọc được những dòng này của anh) . Nói thật to cho MB nghe rõ. Xong là một hai ba chuẩn bị phắn, ra báo anh có việc gấp phải đi. Đi xuống trả phòng kèm theo tiền đàng hoàng. Tắt máy.
Sáng mai về mở điện thoại thấy quá trời tin nhắn, cuộc gọi nhỡ. EM trách khéo mình.
Mình chỉ nhắn là em vồ vập quá, làm anh sợ
Phi công hạ cánh an toàn, tổng chi phí như mấy Bác vẫn viết Report trên đây là
Cf 70k Ks 150k, không có phụ phí, tổng chi phí là 250k nếu tính cả điện thoại.
Ngày mai anh quên MB ngay. Quên tất cả bóng dáng hình hài MBBG
Quên cả lời mời ra đó
Và anh lại về với cuộc sống cơm áo gạo tiền.
Tình cảm là không nốt nhạc.

Nhưng……………………………..
Sao lần này, nghe một lời nói yêu từ em anh bỗng dưng anh nghẹn lại.
Cuộc sống em kể hình như không có sướng như điều kiện vật chất em có. Cảm giác muốn che chở em
Cách em viết thư cũng chân thành và ngoan ngoãn. Bằng cảm tính và chút lí trí, anh nghĩ vậy
Chiều làm về trên con đường đầy me bay , gió lạnh. Anh chạy xe vô hồn, cảm giác yêu em đã ngự trị. Đêm đó là đêm mà nhắn tin qua lại rất nhiều. Anh cũng tự hỏi sao em có thể dễ dàng nhắn tin. Nhưng ngu gì hỏi, mình cứ biết nhắn tin là nhắn tin. Nhưng vẫn cẩn thận dăn em một mật mã , một dấu hiệu chỉ để hai đứa nhận ra nhau. Chứ “ Chim đang Sung” mà phát hiện ra nãy giờ nhắn tin cho chồng em thì bỏ mẹ……..
Hôm đó anh có hứa trong vòng một tuần anh sẽ thăm em. Mình sẽ gặp nhau ở tỉnh giữa hai nhà, nhớ ko? Gặp ở đó vừa an toàn, vừa tiết kiệm được thời gian di chuyển của một trong hai. Em đồng ý.
Mâu thuẫn vợ chồng ngày càng chồng chất
Hai đứa vốn dĩ sinh ra trong hoàn cảnh gia đình khác biệt. Lại thêm tính trẻ con . Sinh con xong em muốn ở nhà mẹ luôn.
Có một điều em nhấn mạnh xíu nhé anh em đồng dâm, thật ra vợ chồng dù bất đồng tới đâu, dù có mâu thuẫn tới đâu. Nếu ngay lúc đó không xuất hiện nhân tố thứ ba, thường ít có sự chia li, Dù ra nhân tố thứ ba không phải là nguyên nhân chính, nhưng nó là thứ khốn nạn, khiến rất nhiều gia đình tan nhà nát cửa, khiến con cái vắng bóng của bố và mẹ trong suốt cuộc đời. Gia đình tôi cũng vậy, nếu lúc đó Em không xuất hiện, thì có lẽ gia đình không giông bão nảy lửa.
Khiến sau này có sự trả thù từ vợ. Nhân tố thứ ba đấy gia đình ra xa nhau hơn, khiến cho thay vì giải quyết mâu thuẫn trong hai vợ chồng thôi, thì mẫu thuẫn không hàn gắn được.
 
CHƯƠNG 12

Tuần đó là tuần quyết định cũng là tuần “Chó đẻ mấy lần” trong công việc
Dự án xay dựng trình bày ra giấy xong, tất cả đều đúng trừ mỗi một thứ, số 0. Thế đíu nào mà tất cả các con số đều đúng trừ số lượng sự tính cho dự án. Đánh máy thiếu số 0 ( Zero) .Đậu xanh rau má. Chuyện không có gì nếu Sếp nhỏ đọc xong phát hiện ra, ai dè Sếp cũng tin tưởng vứt một cục ở đó, đến ngày nộp lên Sếp lớn thì thôi rồi….Lượm ơi. Sếp lớn xung quanh rất nhiều vệ tinh, mà vị trí mình được soi mói cực kì kĩ lưỡng trong công ty vì xét theo công việc nó không thuộc phòng ban nào cả, kể cả phòng Mar. cũng là thứ trên trời chuyên tạo ra thứ tốn tiền của công ty và bắt các phòng ban khác, từ nhà máy tới kĩ sư, công nhân vắt mình ra chạy khi dự án hình thành. Ba cái vệ tinh trong đó có cả trợ lý tổng vốn dĩ không ưa mình tâu lên sếp Lớn, Sếp Lớn gọi điện xuống Sếp nhỏ, Sếp nhỏ đập bàn ghế um xùm. Mình hốt hết. Vốn dĩ là bé nhưng được ba cái máy quét vệ tinh làm to lên, con voi thành con kiến. Bao uy danh tạo dựng từ Sài Gòn tự dưng như biến mất hết vậy đó. Nhục gớm.
Cũng xin phép nói rõ với mấy Bác là từ ngày em về làm công ty này chủ yếu là viết lách sao cho đẹp mặt các Đấng, chuyện khách khứa nước ngoài cũng mọi người chuẩn bị hết, nói thiệt là chỉ khi nào có khách liên quan tới chuyên môn em mới đi tiếp, phiên dịch thì đúng hơn, vì tiếng Anh chuyên nghành mấy bà nội trợ lí thường mù tịt, ngồi dịch thế nào được. Tiếng Anh của em thì rất Bựa, Viết thì ôi thôi bét nhè, nhưng nghe từ chuyên ngành thì dù sao cũng quen rồi, đâu có ngán gì, dịch sát thì ko dám chứ theo ngữ cảnh thì cứ gọi là vô tư đi nhé. Bố mày làm được.
Chuyện viết lách cũng thừa biết mấy Đấng cầm dự án mình viết để làm cái gì, nhưng mà kệ mẹ chứ, đóng dấu công ty chứ có đóng dấu đâu mà lo. Riêng có dự án này là tâm huyết của Sếp Lớn thật, chính Sếp lớn điện mình lên gặp và đi ăn nhậu. Ở công ty mình ai mà được Sếp Lớn gọi đi ăn hay lên gặp mặt riêng là cực diễn phúc nhé , cứ như là sắp thăng chức vậy đó.( Một trong những con người giàu nhất Việt Nam, ngông cuồng nhất VN), vì chính ông anh cùng phòng cũng nói với mình, tao 5 năm làm đây chưa bao giờ Sếp biết mặt tao. Cũng vì lẽ đó mà ganh ghét nhìn vào em cũng nhiều lắm, ngoài thì khẩu Phật ca ngợi này nọ, chứ em biết bụng một bồ dao găm. Dự án có 4 nhóm viết riêng biệt, Riêng nhóm em là chính, ba nhóm còn lại tổng hợp thông tin. Nói cho các Bác luôn về vấn đề này, cái đầu và mối quan hệ của mấy Sếp lên tới T.W rồi, thì cái gì tính làm mấy ổng cũng đã có dự định, đem nhân viên ra viết mục đích là chỉ ra những cái gì còn thiếu sót trong suy nghĩ của mấy Sếp thôi. Điều mình cần là dự án phải sát con số, chân thực. Nếu có điểm nào không thực hiện được là phải chỉ ra rõ trong phần dự án, Con số dành cho dự án tính bằng ngàn tỉ, nên mấy Đấng chả dại chỉ nhìn nguyên vào cái dự án của mình mà làm đâu. Nhưng nó cần thiết, vì nó hiển thị được suy nghĩ nào đúng, nào sai của các Đấng.
Làm ròng rã hơn ba tháng chỉ vì một sai sót khi cài đặt office mà đi toi cả công sức
Chẳng tâm trạng đâu mà tình với cảm. Mà cũng lạ là hình như Em cũng biết hoàn cảnh mình hay sao ấy nên không nhắn tin. Thứ Sáu mới nhắn được một câu
- Anh khỏe không?
- Khỏe Em à, còn em?
- Mấy ngày nay đang cố gắng anh à, để mai em có thể đi lên với anh
Giật cả mình, mấy bữa nay bị te tua, nên quên mẹ nó lời hứa hôm nào. Chết thật. Thứ hai báo cáo thì làm sao mai xin Sếp nhỏ nghỉ nửa buổi. Cùng không dám nói với em là đừng đi
- Mai em đi trễ , anh cũng khoảng 8h mới bắt đầu chạy
- Dạ, mà chắc em không về trễ được đâu anh, sợ ông xã em nghi
- Uhm, anh biết mà, gặp một chút cũng được.
Sáng thứ bảy đi làm mà đánh lô tô, lỡ leo lưng ngựa nhưng lại đíu dám nói Sếp Nhỏ cho nghỉ, ổng mới bị Sếp Lớn làm te tua, giờ xin ổng nghỉ khéo ổng cấp phép cho nghì luôn cũng nên.
Sáng sớm vô phòng làm việc mà tâm trạng ngổn ngang. Nhìn quanh quất coi Lão đâu. Hỏi chị H: Sếp đâu chị? – Hình như đi LA rồi em. Vớ được vàng. Mình lượn vài vòng không buồn bật máy tính rồi chạy vèo ra bến xe.
- Chuyến xe nào gần nhất vậy anh? Em có công việc gấp đi SG
- Chịu ngồi ghế cuối không? Còn một vé
- Cám ơn anh nhé - Mình lên xe ngồi liền
 
CHƯƠNG 14

Xe chạy
Tôi thiếp ngủ không hay. Giật mình thì thấy đã gần ngang quãng đường em đi, vội vàng điện thoại.
-“tút….tút…tút “
-“Trong đôi mắt anh em là tất cả, là niềm vui, là hạnh phúc trong thoáng giây…..” Ca khúc nhạc chờ…..
Không ai bắt giùm cái máy.
Khỉ thật, vững tin là em không lừa mình nhưng lí do không bắt máy thì không tài nào đoán ra.?
Nhẫn nại gọi thêm lần nữa thì may quá có giọng vang lên:
Dạ, Alo……
-Em đang ở đâu? – Anh đi được nửa đường rồi
-Em không biết nữa. Em đi xe máy
-Hả? Sao mà đi xe máy, chứ không đi xe đò cho khỏe
-Em không biết đường bắt xe
-Vậy em dừng lại ở nơi bất kỳ rồi báo địa chỉ cho anh nhé
Nhờ cái không biết đường của em mà hai đứa cùng tìm được nhau sau một thời gian chạy đi chạy lại, điện thoại loằng ngoằng. thiếu điều thiếu Oxy lên não.
Tôi và em gặp nhau tại địa điểm chỉ cách thành phố có hơn 80km. Chả hiểu Em lái xe kiểu gì, nhưng mà vầy cũng hay. 80km là em quay về SG chừng hai tiếng hơn, đồng nghĩa tôi và em gặp nhau được lâu hơn.
Đồng hồ lúc này chỉ 1 giờ chiều, nằng chói chang và gay gắt. trời trong vắt và những tia nằng bắn thẳng xuống đường nhựa rồi phản xạ ngược lại vào cái mặt em và tôi.
Em chọn địa điểm dừng xe hay quá trời luôn. Nó nằm cách khu dân cư cũng tầm đâu 1km í, hơi vắng vắng và hai bên đường trồng cao su. Hông lẽ muốn xxx tự nhiên…..
-Mình đi kiếm quán nào mát mát uống miếng nước đã em ạ. Trời nắng quá
-Dạ, anh chạy đi.
Tôi leo lên xe và chạy đại về hướng thành phố, Dự định là kiếm mấy quán cà phê có võng chòi nhưng mà ở đây không có. Đành chạy ráng vào khu dân cư kiếm quán cà phê nào tử tế ngồi. Đi tìm quán cà phê mà quá trời người nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ luôn. Không biết là ngưỡng mộ cái biển số xe tứ quý, hay hai cái giò dài của cô gái ngồi sau. Hay là nét mặt điển trai của tôi. Tôi đoán là lí do sau cùng vì tôi đẹp trai và menly quá mà…..
Không chỉ người dân mà mấy anh công an xã cũng ngưỡng mộ vẻ đẹp trai Chí Phèo của tôi nên mấy ảnh huýt cái xe lại .
-Chào anh, anh chạy xe không có đội mũ bảo hiểm.Vui lòng cho xem giấy tờ
-Dạ, mình móc lốp…í quên móc ví lấy bằng lái. Ngó qua em thấy bối rối rõ luôn. Nghĩ thầm sao không lấy giấy tờ xe ra đi Má, bộ muốn làm tình ở đồn công an hả? Hình như em không mang giấy tờ thật. Đậu xanh rau má, chạy xe đường xa mà không mang giấy tờ, em mình sao giống MaiKa từ trời rơi xuống vầy nè( Bác nào từng xem phim này nhỉ???)
-Mấy anh chờ chút nhé – Mình bình tĩnh bật cốp xe và hỏi nhỏ em đứng bên cạnh luôn: em không mang giấy tờ à- dạ không anh-
Nhìn qua mấy chú CA xã
- Thông cảm nhé mấy anh, vợ chồng tôi đi từ SG xuống coi đất ở đây, không mang theo giấy tờ xe. Hay để tôi điện thoại bên huyện ủy nhờ hỗ trợ nhá, có quen mà. tôi biết tôi sai nhưng mong mấy anh thông cảm.
Mấy anh CA nhìn cái xe, nhìn cái mặt nghiêm chỉnh của tôi, rồi nhìn qua cái đùi thon dài, và cái ở giữa hai cái đùi, nuốt nước bọt cái ực một cái rồi phán như thánh
-Anh quen ai bên đó?
Đây là một câu test rất hay và độ cài cao, kinh nghiệm dạy tôi là cứ bình tĩnh.
-Dạ, anh T , em không rõ làm phòng nào, trước là bên nội vụ BD. Số điện thoại em có lưu đây nè anh-Rồi giả vờ đưa máy điện thoại ra mò mò chờ phản ứng.Thấy có vẻ êm êm là mình bước qua giai đoạn thứ 2 liền.
- Thôi mấy anh thông cảm đi, tôi gửi mấy anh ít tiền uống nước. Dúi 200k thiệt nhanh
- Anh đi đi, nhớ mua mũ đội vào, lần này chúng tôi cảnh cáo chứ không có lần sau đâu nha.
Vậy là xong. Tốn nước bọt quá trời luôn. Mấy ảnh cũng zậy, chỉ khác là tui văng miểng tùm lum. Còn mấy ảnh thì chảy xuống cằm vì cái “ giữa hai chân của người phụ nữ” thôi.
Tôi và em lên xe đi mua mũ, rồi đi tìm khách sạn luôn.Vì giờ này cũng cái người tôi nó bốc mùi mẹ nó rồi
-Tìm khách sạn nghỉ nha em, anh thay đồ chứ nãy giờ đứng đường hôi quá
-Dạ, anh tìm đi anh, sạch sẽ chút . Em không quen ở khách sạn dơ.
Mình nói thay đồ thôi mà em kêu ở không quen, chứng tỏ em sẵn sàng rồi. Ý nghĩ đó là tôi và thằng em ở dưới quên cả mệt mỏi và giận em vụ đi xa không mang giấy tờ luôn.
Em ôm tôi . Cạ cả vú vào người tôi
Cái xã, thị trấn gì mà bé tẹo. Cũng may là có con đường quốc lộ đi ngang qua nên còn phát triển xíu dọc hai đường. Mình chạy đi tìm cái khách sạn to nhất và đăng kí một phòng.
-Anh cho em cái phòng nào tốt chút nhé, tụi em nghỉ xíu rồi còn đi về SG nữa.
Vào phòng mình nói em tắm trước đi rồi bật tivi lên xem, công nhận con gái tắm lâu thiệt.
 
CHƯƠNG 15

Mình xem cũng đâu gần hết hài kịch trên Tivi thì em bước ra,

Mắt mình to như quả trứng gà, mồm chữ O luôn vì em bước ra trong một cái váy ngủ màu xanh, Váy ngủ đúng nghĩa luôn vì cái gì cần che thì nó không có che được, cái che được thì toàn thứ đàn ông ít ngắm bao giờ. Váy dài tầm cách rốn 25cm, dưới cái tam giác huyền ảo chừng chút xíu hà. Màu xanh da trời loại xịn. Mình không rành lắm về khái niệm hàng hiệu của mấy đồ phụ nữ, nhưng theo cảm quan thì rõ ràng xét về màu sắc và ren của vải phải là hàng chất lượng, Màu xanh của hàng chợ thường là màu xanh da trời như nhạt. cảm giác bèo bọt lắm, còn áo của em thì màu xanh cũng da trời nhưng dịu mắt hơn, màu sắc được phối đều, Ren mong manh, ánh đèn Neon trong phòng cũng như nắng chiều qua rèm xuyên qua khe áo, lộ ở trong một cái quần chip lọt khe, Thú thật với các bác là mình thiếu hiểu biết lắm các bác ợ, cái quần chip lọt khe ấy là cái đầu tiên em được nhìn, giờ hồi tưởng lại vẫn nhớ như in, màu đen. Áo ngực màu đen.
Ông trời rất công bằng, thường thì phụ nữ nào lùn lùn, chiều cao bằng hai cái quạt thì cặp ngực thường to, chắc, ngược lại là phụ nữ nào cao ráo, khuôn mặt ưa nhìn thì vú nhỏ, hạt cau. Em có dáng người cao nên cặp ngực nhỏ thôi. Được cái là mình thích tông vậy, ngực to về già bung áo ngực rớt hẳn xuống rốn-Cứ bị tư tưởng ấy hành hạ đâm ra dị ứng với ngực to.
- Anh nhìn em ghê vậy
- À, không, chỉ thắc mắc là em đi làm mà mang được váy này đi- Mình đánh trống lảng chứ chả nhẽ lại nói là lần đầu a nhìn thấy quần chip lọt khe thì thô thiển quá. Đúng không mấy độc giả?
- Dạ, Váy này em được tặng cũng lâu rồi, hồi còn bên kia nhưng chưa mặc lần nào, vì nó mỏng manh qua. Em muốn mặc làm quà tặng anh– Nói xong tự dưng em nhìn xuống dưới rồi bất giác đỏ mặt lấy hai tay kéo hai mép váy lại tụm vào giữa. Mình thì hiểu lí do vì con mắt theo tầm nhìn người đứng kẻ ngồi nên chiếu thẳng vào khu vực đó. Chắc em hiểu lầm mình dâm dê đây. Hây da, lúc này mình không dâm mà quá dâm luôn ấy chứ, thiếu điều ánh mắt muôn thiêu sống em, muốn ăn thịt em ngay lập tức. Thằng em nhỏ cũng làm nguyên một cục dưới lớp quần tây luôn nè
Nếu có một người phụ nữ nào đó đem quà tặng bạn là một cái quần nhỏ, chứng tỏ mối quan hệ của người đó với bạn không thể là bạn bè thông thường được. Nếu có một ai đó mặc bộ áo ngủ nói rằng tặng cho bạn làm quà, điều đó chứng tỏ họ muốn dâng hiến. Lúc đó tim mình hồi hộp vào rạo rực. Nuốt nước bọt khô các Bác ợ
-Thôi anh tắm đi- Em nằm trong chăn nói vọng ra, cắt ngang suy nghĩ viển vông
-Uhm
Mình vào tắm quên mang cả đồ theo, vẫn bị cái váy ngủ chiếm toàn bộ suy nghĩ. Tắm mà 60% động tác là vuốt vẻ thằng nhỏ. Thằng nhỏ có vẻ thích lắm, cứng hẳn lên, lông quăn tít. Tắm táp đâu chừng 10-15p thì cũng phải đi ra. Và chợt nhớ ra là mình đang trần như nhộng. Nhìn quanh kiếm khăn tắm? phòng tắm báo là không có cái khăn tắm nào ở trong đây cả. Bác nào có gấu hoặc lập gia đình rồi thì chuyện này có vẻ đơn giản : Em ơi cho anh cái áo. Thế là xong. Nhưng trước một người lạ hoặc người con gái, phụ nữ chưa thân quen, ngượng lắm. Tuy mình với em nói chuyện nhiều, hiểu nhau nhiều nhưng nói trực tiếp thì chưa, nên cũng chưa biết tính sao
- Anh ở trong đó lâu thế, quên mang đồ sao?- Em giúp mình phá tảng băng
- Uhm, Vội quá
- Anh để đồ đâu, hay là lấy khăn tắm nha.
Hé cửa mở nhòm ra ngoài, em đưa mình khăn tắm rồi quay đi, xem như chuyện hiển nhiên, Mình cầm khăn tắm xong muốn văng tục, không phải chửi em mà chửi cái thằng chủ nhà nghỉ. Cái khăn gì mà bé tẹo, bảo Tao làm sao mà quấn, tiên sư nhà nó.
Cái khăn kích thước khoảng 60cm gì đó được mình chụp lên con Cu rồi hùng dũng bước ra, em coi tivi nhìn qua mình cười khách khách thành tiếng. Mình cũng cười lại rồi tiến lại lẹ thành giường, chụp cái chăn ………
Lúc này tivi đang chiếu hài Hoài Linh là nghệ sĩ mình thích xem nhất, nhưng hôm nay ông ta diễn kém duyên thì phải , sao mình chả thấy cười tí nào. Phòng tuy có tiếng phát ra nhưng rõ ràng không gian tĩnh lắm, ngoài tiếng tivi còn nghe cả tiếng quạt vù vu, tiếng máy lạnh chạy o-o…và thỉnh thoảng là tiếng nước nhỏ từ máy lạnh xuống đất tong-tong, bên ngoài cửa thỉnh thoảng có tiếng bước chân đi dép lê trên sàn.
Tường treo hình một cô gái cầm theo một bình rượu. dưới giường hai con người dựa lưng vào thành giường gần như bất động. Cái chăn được giữ nguyên không xê dịch che dưới là hai cơ thể hừng hực nóng. Thỉnh thoảng tiếng thở mạnh của một trong hai vang lên nghe rõ. Lúc đó muốn nói một câu gì với em nhưng chẳng biết nói gì bây giờ. Im lặng
- Anh???
- Em???
Cả hai cùng quay lại nhau cùng nói và rồi lại im lặng nhìn nhau. Một trong nhưng lúc mà mỗi giây trôi qua tôi đều cảm nhận rõ nhất. Tôi nhìn em và em nhìn tôi. Chậm chạp và đắm đuối. Vô thức hai bàn tay em và tôi đều rời khỏi cái mềm và đan vào nhau. Rồi thấy khóe mắt em cay cay, như những giọt nước ngưng tụ trên kẽ lá, nước mắt em cũng chảy dọc khóe mắt, kết thành giọt lớn ở nơi tiếp giáp mắt và mũi, rồi lăn dài. Một giọt, hai giọt, ba giọt…………Con người tôi, trái tim tôi như mềm lại, những gì hổ báo, ma mãnh lọc lừa ở đời đều tan biến theo giọt nước mắt ấy.
Hai cơ thể cũng vô thức nhích lại gần nhau. Cánh tay nắm chặt hình như hơi dư thừa theo khoảng cách nên buông ra và nắm vào eo mỗi đứa, rồi bàn tay lần vào trong, cũng nắm eo nhưng không có cái mềm. Môi em và tôi chỉ cách nhau chút xíu. Tôi rướn người tính đặt một nụ hôn lên môi em. Em giữ lại
- Em không biết hôn môi- câu nói này tôi nghe bữa trước rồi thì phải
- Uhm, không sao. Tôi ôm em vào lòng. Cảm xúc sến như con hến và lắng đọng phần người tụt trôi qua. Phần Con trong tôi trỗi dậy khi hai cơ thể cà rát vào nhau
Thằng Cu em ở dưới không được gì che chắn nghếch đầu lên.
Tôi ôm em thật chặt, cánh tay bắt đầu vuốt từ lưng dọc xuống tới mông. Bóp nhẹ.
Chiếc mềm quá nóng, bật tung.
Hai con người quằn quại, Tôi chẳng còn gì để trút bỏ
Em được tôi kéo váy và khám phá.
Âu yếm và vuốt ve cả hai
Như giọt nước mắt nhưng lần này ở một nơi khác. Nước cũng ngưng tụ và dầm dề
Chuyện gì đến phải đến…………………….Tôi và em không khoảng cách, nóng và ẩm ướt….nhấp nhẹ.
Hình như hôm đó bao dồn nén bấy lâu được tôi trả thù dày vò cơ thể em. Em không dám rên nhưng hình nhu chịu cũng không nổi, ư hư…..ư…hư….
Tôi như trở về thời trai trẻ, mới xuất tinh năm phút mà cu em đã ngỏng lên đòi lần nữa. Vào tôi và em lại quấn vào dục vọng đam mê……..
Thú thật với anh em, Đoạn này tôi tính mô tả hết cho anh em về sex, nhưng không hiểu sao khi viết thì cảm xúc ùa hết về, không tài nào viết ra nổi. Sợ cảm giác viết rồi nó sẽ bay đi như em qua bên trời Âu. Sợ mình thiếu tôn trọng em . sợ nếu mình mô tả về em quá, đâm ra không tôn trọng cơ thể em hay những gì đã có.
Nên chắc xin phép không tả chân thực mà chỉ viết đôi dòng ngắn ngủi. Chân thành xin lỗi độc giả……
Gửi Em !
Nếu bên đó có đọc được thì mong em tha thứ. Anh không hề lừa em . Ngày em chấm dứt a cũng đã nói, và giờ chừng ấy năm a cũng nói vậy. Lúc đó tất cả đều chân thực và đều là tính cảm thật,
Anh rất tôn trọng nó

Còn nữa…………………………….
 
CHƯƠNG 16

Hồi ức , Sau đó Hai năm……………
“Mai em Bay. Chuyến 8h. Gặp anh ở Sân Bay TSN”
Giật mình
Vậy là cái gì đến cũng phải đến, không tránh được.
Đi làm cả ngày hôm đó ở trên mây. Một hợp đồng hơn 100tr gãy cánh. Bất ổn.
- Anh ở đâu về nhà nấu cơm rồi trông con tôi đi công việc xíu
- Uhm, khoảng năm rưỡi , sáu giờ anh về tới nhà- Mình trả lời vợ trong tâm trạng uể oải và không suy nghĩ
- Uhm.
5h xong công việc. Mưa như trút, Đoạn đường NTMK nước cống tràn lên, lầy lội. Đèn đỏ, mấy ông xe máy vẫn chạy, tới ngã tư thì thôi rồi kẹt cứng. Dòng xe vốn dĩ đông đảo do trời mưa chạy chậm bị dồn cục lại. Mùi tanh của nước cống xộc lên. Mình dừng xe lại thì cả đám đông đằng sau bóp kèn inh ỏi, chửi réo ầm ĩ. Xe mình tắt máy, dẫn bộ. Này thì giày và quần tây. Ướt sũng. Cái áo mưa chẳng che nổi mưa hắt. Vải thưa chẳng che được mắt thánh. Hệt như tình em và tôi. Người ta nói “ Cái kim giấu lâu rồi cũng có ngày đâm ra khỏi bộc” Tình giữa em và tôi cũng vậy. Đẹp nhưng không đúng thời điểm. Bắt đầu từ những tin nhắn của Em và Tôi bị phát giác, rồi thì Email và nhật kí điện thoại cũng không xóa do thói quen bất cẩn. Thế là mọi người đều biết.

Có Ngày tự dưng nhận được điện thoại của con bạn thân.

-Ông kia, chuyện xbc….của ông là thật à?
-Uhm. Có gì không bà?
- Ông là một thằng đàn ông tồi và vô liêm sỉ
Cúp máy……..tút…tút……

Bố mẹ ở quê cũng toáng cả lên. Triệu hồi hai vợ chồng về gấp. Mình thừa nhận với cả bố mẹ. Ông bả chẳng bảo gì. Im lặng. Bố vợ ngoài quê điện vào bảo mấy thằng anh vợ đang sôi sục. Mình cũng im lặng. Thời gian đó cạy miệng cũng chả nói một lời. Sống là đạp trên dư luận.
Mình ân hận vì làm khổ vợ con, mình bực mình vì không thể đi đến đích tới cùng cái mình gọi là tình yêu. Mình buồn cho em vì mẹ em vì chuyện tình cảm của em mà ra đi suối vàng. Tâm trạng như một thằng điên, Công việc xuống dốc.
Quay trở lại với hiện tại…..con xe đang hư, mình tấp vào quán sửa xe bên đường. 300 ngàn cho mấy thao tác vớ vẩn của mấy thằng sửa xe. Mình mặc kệ. mở cốp xe lấy tiền trả rồi phóng thẳng. Ngó qua cái điện thoại 3 cuộc gọi nhỡ từ số Vợ.

6h kém 15.

Về đến nhà hình vợ mặc đồ gọn gàng, son phấn hẳn hoi. Vợ mình đẹp. Bước vào nhà ôm con rồi nghe con ríu rít. Từ ngày chuyện tình cảm xảy ra. Mình như chiếc bóng trong nhà. Hai vợ chồng về chẳng ai nói ai câu nào. Ngồi một mâm cơm cũng người khua muỗng canh thì người cầm đũa gắp thịt. Đêm nằm ngủ gối ôm để giữa.
- Em tính đi đâu à? Mình lên tiếng
- Tôi đi công việc với mấy người bạn.
- Uhm. Đi đi, có kịp về trước 8h không? Anh có công việc cần đi
- Vậy anh bế con theo đi, chứ tôi về không kịp đâu. Mà anh lấy cơm và đồ ăn tôi nấu sẵn rồi đó. Gắp đồ ăn ra rồi cho con ăn đi, xong tí nữa lấy sữa cho con uống, em để tủ lạnh ấy.
Tôi cầm điện thoại ngó lại tin nhắn lúc sáng. Số máy rất lạ, nhưng tôi biết đó là Em.
Lên sân thượng châm điếu thuốc nghĩ bâng quơ. Em thật hạnh phúc khi quay về gia đình, vì gia đình em đón nhận em thật sự. Còn tôi, Tôi về lại như không, Tôi như một chiếc bóng “ Chiếc Bóng” của nhạc sĩ Lã Văn Cường

Tìm không ra bóng em
Tôi tìm lại bóng tôi
Tìm lời ru dịu em
Vỗ về cho trái tim
Tôi tìm ai té
Dưới chân vỉa hè
Tôi tìm ai trú
Dưới chân tàn me
Tôi tìm trong quán rượu
Tôi tìm trong xó chợ
Một thời đảo điên………………………………..

7h kém 15

Mặc đồ áo ấm cẩn thận cho Con. Tôi dắt con xe ra khỏi nhà. Nổ máy.
Đoạn đường từ nhà tôi ra Sân bay cũng tầm 6 cây số, Tôi cũng dự tính rồi, Vừa cho con đi dạo mát rồi tiện thể ghé sân bay một xíu thôi. Chuyện gì đã qua cho qua luôn. Tôi còn muốn gặp em vì tôi muốn còn nhìn thấy em một lần nữa, còn cầu chúc cho em mọi lời tốt lành và hỏi em một câu hỏi. Chứ chẳng còn ham muốn gì nữa

7h35’

- Hình như mẹ kìa ba- Con tôi ngồi đằng trước la lên
Tôi nhìn theo cánh tay con chỉ, đúng là có một hình dáng quen giống vợ tôi. Đang ngồi trên một chiếc xe ôm. Tôi nói xe ôm bởi hai người trên xe đang ôm nhau cứng ngắc. Có cái gì đắng đắng trong miệng và một nỗi căm tức quặn từ trái tim lên cổ họng. Tôi cố gắng tìm một lí do phủ định cái mình đang nhìn thấy, những bài báo về đánh ghen nhầm, phát hiện nhầm hiện ra trong đầu. Tôi cố nhớ lại lúc ra khỏi nhà vợ tôi mặc gì…….Cũng cái áo màu hạt dẻ, cũng cái đầm chấm bi đen trắng…
- Con nhìn nhầm rồi, cô đó giống mẹ thôi không phải là mẹ đâu- Tôi trả lời với con những vẫn dán mặt và đuổi theo với một khoảng cách thật hợp lí.
Tôi biết có một cách để biết chính xác người đó có phải vợ tôi hay không? Đó là cái sẹo nơi bắp vế. Sẹo là một vết dài do vợ tôi bị từ nhỏ. Không quá lớn và xấu để mặc đầm, nhưng đủ để tôi nhận ra vì quá quen.
Một tay khẽ che mắt con , một tay nhấn ga lại gần quan sát , rồi chạy chậm dần lại.

100% là vợ mình

Bật điện thoại lên gọi
-Em đang ở đâu đó?
- Tôi đi công việc, đang ở ngoài đường? - Chiếc điện thoại từ chiếc xe ôm có người cầm máy nói lại
- Uhm, em đi đi, nhớ về sớm. Anh chở con ra khỏi nhà rồi nhé.

Nếu là các Bạn các Bạn sẽ làm gì?

Cách lựa chọn của tôi lúc đó là chạy xe chậm lại, cho tới khi “ Chiếc xe ôm” khuất vào một con hẻm có biển hiệu Ks LT. Tôi chạy thẳng
“Nếu cuộc đời là một trò chơi, Bạn hay chơi như một lần duy nhất “
Tôi đã chơi với cuộc đời của mình một cách nhiệt tình và bây giờ vợ tôi cũng như vậy
Trái tim tôi rạn nứt và tổn thương vì mình tin tưởng quá nhiều, nhưng bù lại, tôi biết sau ngày hôm nay tôi có thể ngẩng mặt lên lại nhìn đời thanh thản, Hành động tôi vừa chứng kiến là một sự công bằng với cả hai.
Đàn ông luôn cố gắng tìm một cô gái có trinh tiết. Vậy chứ xin hỏi quý vị người đàn ông nào trên 25 tuổi lấy vợ mà không ăn nằm với một hai người đàn bà, ấy là chưa kể các dịch vụ Massage, chơi tới bến. Tôi cũng vậy mà thôi. Vì thế lúc cưới tôi cảm thấy thật vinh hạnh khi người vợ của tôi là người dâng tôi cái đầu tiên, nhưng nếu là lần thứ n….tôi cũng không quá buồn. Và giờ đây, sau khi tôi đã phạm lỗi, thì đối với “ vợ “ bây giờ là công bằng.
Nếu biết đàn ông chúng ta xấu cỡ nào? Hãy tưởng tượng một ngày nào đó thức dậy thấy vợ bạn bỏ mặc cơm nước mà đọc báo hoặc lấy li cà phê ra uống, chiều về nhận điện thoại : Alo, chồng à, hôm nay em đi nhậu tới 11h về. Rồi về nhà với một trạng thái say xỉn và hình dung rất có thể vợ đi với thằng nào đó. Rồi thỉnh thoảng tối điện thoại vợ không bắt máy…………..
Những suy nghĩ này cũng là suy nghĩ theo đuổi tôi ra tới sân bay.
Tôi điện thoại cho “Em” thì ò í e…thuê bao quý khách hiện nay không liên lạc được
Tôi thấy buồn cười cho chính mình, tôi đang dắt theo con gái tôi đi vào sân bay để tạm biệt một người tình, rồi chẳng biết những người khác ngoài em nhìn thấy tôi sẽ nghĩ gì

Nghĩ tới đây. Tôi quyết định cho con đi ăn KFC rồi quay về.

Còn nữa……………………………
 

Bình luận mới