CHƯƠNG 1
Xin mạn phép cho Bờm đóng góp 1 câu chuyện về hồi ức những gì đã trai qua của Bờm nhé . Có gì không phải AE đóng góp ý kiến cho Bờm , vì Bờm không phải nhà văn mà chỉ là những con số khô cứng như cái nghành mà Bờm học . AE có ném gạch thì ném nhẹ nhẹ thôi mới có hứng để viết tiếp nhá
. Bờm không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu vì nó chỉ biết rằng từ 1 thằng học sinh giỏi 9 năm liên tiếp mà lên cấp 3 lại đỗ vào cái trường Bán công được mệnh danh là :” Nhất quỷ , nhì ma , thứ 3 là học trò “ . chính cái nơi đó đánh dấu nên cái tính cách một con người hoàn toàn khác , từ một hoc sinh ngoan , học giỏi trở thành một người nghịch ngợm ( nhưng không phá nha mà vẫn học rất được
)
Thôi lan man quá vào vấn đề chính nè không bị ném gạch tội em lắm
Nhìn bảng báo kết quả thi tuyển sinh vào trường Chuyên của tỉnh mà Nó cứ như mơ . Không đó là sự thật , một sự thật 100% là Nó đã trượt , thật không thể tin được nữa . Thế mà nó dám khẳng định 100% với mẹ Nó là Nó đỗ bây giờ biết nói với mẹ nó thế nào đây . Nhìn bọn cùng lứa vói Nó đỗ mà Nó lại buồn . Nó buồn nhiều lắm mà cũng suy nghĩ rất nhiều , nó đi xe về mà người như mất hồn mấy lần Nó xít đâm vào người đi đường , chán quá Nó không biết làm gì nữa , bây giờ phải làm sao cái câu hỏi đấy cứ xoay quoanh Nó , phải bảo như thế nào cho Mẹ hiểu là Nó đã trượt vì mẹ rất kì vọng vào Nó vì nó cũng là anh cả của gia đình có 3 người . Tại ba Nó mất sớm vì tai nạn giao thông , một mình mẹ nó nuối 2 anh em nó đến bây giờ và Mẹ nó đã hy sinh tất cả cho 2 anh em nó . Nó đã khóc rất nhiều vì chiều nay phải báo cái tin mà Mẹ nó biết chắc là không muốn nghe . Ngồi suy nghĩ lung tung rồi Nó lại khóc , không biết bao nước mắt Nó đã rơi , Nó khóc không phải vì bị trượt mà Nó khóc vì thương Mẹ , vì sự sự kì vọng của mẹ là Nó được học trường Chuyên 1 trường danh tiếng của Tỉnh nơi mà Nó được sinh ra .
Mọi chuyện gì cũng phai đến chiều là lúc Mẹ nó đi làm về , vừa vào đến cửa Mẹ nó đã hỏi.
- kết quả thi như thế nào Bờm ơi. Nó buồn chẳng biết nói thế nào cả thì Mẹ càng gặng hỏi.
- thi thế nào nói cho Mẹ nghe sem nào
- Con …Con…con trượt rồi Mẹ àh !!!
Mẹ nó cũng ngỡ ngàng . Nhưng mẹ nó không nói gì cả , chỉ đến bên Nó ôm Nó vào lòng , time cứ trôi Nó đã chuẩn bị tâm ly để đón nhận những lời trách mắng từ Mẹ nó , nhưng tuyệt nhiên không có 1 lời trách móc nào tư Mẹ , mà nó chỉ cảm nhận thấy 1 tình yêu bao la của 1 người Mẹ dành cho đứa con . Một lúc sau thì Mẹ cũng nói với Nó .
- thế bây giờ con định như nào đây , vì con không thi trường dân lập nữa chắc con phải học trường công lập đấy . Nghĩ đến cái trường công lạp mà Nó phải đối mặt mà Nó cũng biết đến vì nhiều người cùng xóm với Nó cũng đã học qua va Nó được biết đên là trường nghịch nhất và đánh nhau nhiều nhất của Tỉnh . Nó cũng đã nghĩ tới việc mình phải học trường này rồi. Nó tự tin nói với Mẹ nó
- Mẹ ơi ! cho con học đi , con hứa con học trường Bán công nhưng con vẫn học thật tốt để còn thi Đại học nữa , con sẽ không thất hứa với mẹ lần nào nữa đâu và con cũng sẽ không làm Mẹ buồn vì con một lần nào nữa . Mẹ cho con học nhé Mẹ . Mẹ nó không nói gì cả chỉ lặng lẽ gật đầu và nhìn Nó chiều mến như tình thương của Mẹ dành cho Nó
Mấy hôm sau nó cầm giấy tờ đi nộp học bạ vào cai trường mà đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời Nó , nơi mà những kỉ niệm của nó dành cho em . Nơi mà biến nó thành 1 con người nghịch ngợm , trong đó có buồn , có vui , có nước mắt của Nó và cả máu của Nó cũng như những chiến hữu bạn bè của Nó . Đến bây giờ ngồi viết lại những dòng hồi ức này Nó lại thấy muốn quay trở lại cái nơi đó , cái nơi mà đánh dấu sự ngây ngô , không toan tính , không có sự lọc lừa , không có những áp lực công việc … Nó muốn trở về để nhìn lại quá khứ và tìm lại những mảnh kí ức đối với Em . người con gái đã phản bội Nó .
Cuối cùng ngày khai giảng đã tới . Hôm nay Nó súng xính trong bọ quần áo mới mà mấy hôm trước Mẹ đã dẫn cả 2 anh em Nó đi mua cho năm học mới , dắt con ngựa sắt đã gắn bó với Nó suốt thời cấp 2 và bây giờ là lên câp 3 , đang vi vu đến trường thì từ trong ngõ hai con điên phóng ngay con xe máy vô người Nó . Còn đang ngơ ngác chưa kip hiểu chuyện gì xảy ra với mình thì bị một tràng giang đại hải. Lời nói phát ra từ cái miêng đứa con gái cầm lái.
- không có mắt àh ! đi đứng kiêu gì thế . Mắt để sau gáy àh …Mẹ mới sáng sơm ra đã bị chửi rồi , mà con gái chửi Nó mới đau chứ . Nó lí nhí xin lỗi và sem người ta có bị sao không , may mắn là không sao . Nhìn đi nhìn lại nó mặc cái áo đồng phục trường mình chuẩn bị học mà . Mẹ có đồng phục chắc lớp 11 hay 12 gì đấy . Thôi kệ hôm nay số đen rùi tự an ủi mình thế . Chỉ có một người vẫn không nói gì sau khi đâm vào mình . thoáng giật mình khi nhìn lại người đó , Nó ngỡ ngàng vì ngưới đó rất đẹp , đẹp hơn những người con gái Nó đã từng gặp qua ( trước thôi nhé
. còn bây giờ với công việc phải đi nhiều và tiếp xúc nhiều thì có mà đầy
) . Và cũng chính người con gái đó sau này làm nó rơi rất nhiều nước mắt và cả chính máu của Nó nữa.
Thôi lan man quá vào vấn đề chính nè không bị ném gạch tội em lắm
Nhìn bảng báo kết quả thi tuyển sinh vào trường Chuyên của tỉnh mà Nó cứ như mơ . Không đó là sự thật , một sự thật 100% là Nó đã trượt , thật không thể tin được nữa . Thế mà nó dám khẳng định 100% với mẹ Nó là Nó đỗ bây giờ biết nói với mẹ nó thế nào đây . Nhìn bọn cùng lứa vói Nó đỗ mà Nó lại buồn . Nó buồn nhiều lắm mà cũng suy nghĩ rất nhiều , nó đi xe về mà người như mất hồn mấy lần Nó xít đâm vào người đi đường , chán quá Nó không biết làm gì nữa , bây giờ phải làm sao cái câu hỏi đấy cứ xoay quoanh Nó , phải bảo như thế nào cho Mẹ hiểu là Nó đã trượt vì mẹ rất kì vọng vào Nó vì nó cũng là anh cả của gia đình có 3 người . Tại ba Nó mất sớm vì tai nạn giao thông , một mình mẹ nó nuối 2 anh em nó đến bây giờ và Mẹ nó đã hy sinh tất cả cho 2 anh em nó . Nó đã khóc rất nhiều vì chiều nay phải báo cái tin mà Mẹ nó biết chắc là không muốn nghe . Ngồi suy nghĩ lung tung rồi Nó lại khóc , không biết bao nước mắt Nó đã rơi , Nó khóc không phải vì bị trượt mà Nó khóc vì thương Mẹ , vì sự sự kì vọng của mẹ là Nó được học trường Chuyên 1 trường danh tiếng của Tỉnh nơi mà Nó được sinh ra .
Mọi chuyện gì cũng phai đến chiều là lúc Mẹ nó đi làm về , vừa vào đến cửa Mẹ nó đã hỏi.
- kết quả thi như thế nào Bờm ơi. Nó buồn chẳng biết nói thế nào cả thì Mẹ càng gặng hỏi.
- thi thế nào nói cho Mẹ nghe sem nào
- Con …Con…con trượt rồi Mẹ àh !!!
Mẹ nó cũng ngỡ ngàng . Nhưng mẹ nó không nói gì cả , chỉ đến bên Nó ôm Nó vào lòng , time cứ trôi Nó đã chuẩn bị tâm ly để đón nhận những lời trách mắng từ Mẹ nó , nhưng tuyệt nhiên không có 1 lời trách móc nào tư Mẹ , mà nó chỉ cảm nhận thấy 1 tình yêu bao la của 1 người Mẹ dành cho đứa con . Một lúc sau thì Mẹ cũng nói với Nó .
- thế bây giờ con định như nào đây , vì con không thi trường dân lập nữa chắc con phải học trường công lập đấy . Nghĩ đến cái trường công lạp mà Nó phải đối mặt mà Nó cũng biết đến vì nhiều người cùng xóm với Nó cũng đã học qua va Nó được biết đên là trường nghịch nhất và đánh nhau nhiều nhất của Tỉnh . Nó cũng đã nghĩ tới việc mình phải học trường này rồi. Nó tự tin nói với Mẹ nó
- Mẹ ơi ! cho con học đi , con hứa con học trường Bán công nhưng con vẫn học thật tốt để còn thi Đại học nữa , con sẽ không thất hứa với mẹ lần nào nữa đâu và con cũng sẽ không làm Mẹ buồn vì con một lần nào nữa . Mẹ cho con học nhé Mẹ . Mẹ nó không nói gì cả chỉ lặng lẽ gật đầu và nhìn Nó chiều mến như tình thương của Mẹ dành cho Nó
Mấy hôm sau nó cầm giấy tờ đi nộp học bạ vào cai trường mà đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời Nó , nơi mà những kỉ niệm của nó dành cho em . Nơi mà biến nó thành 1 con người nghịch ngợm , trong đó có buồn , có vui , có nước mắt của Nó và cả máu của Nó cũng như những chiến hữu bạn bè của Nó . Đến bây giờ ngồi viết lại những dòng hồi ức này Nó lại thấy muốn quay trở lại cái nơi đó , cái nơi mà đánh dấu sự ngây ngô , không toan tính , không có sự lọc lừa , không có những áp lực công việc … Nó muốn trở về để nhìn lại quá khứ và tìm lại những mảnh kí ức đối với Em . người con gái đã phản bội Nó .
Cuối cùng ngày khai giảng đã tới . Hôm nay Nó súng xính trong bọ quần áo mới mà mấy hôm trước Mẹ đã dẫn cả 2 anh em Nó đi mua cho năm học mới , dắt con ngựa sắt đã gắn bó với Nó suốt thời cấp 2 và bây giờ là lên câp 3 , đang vi vu đến trường thì từ trong ngõ hai con điên phóng ngay con xe máy vô người Nó . Còn đang ngơ ngác chưa kip hiểu chuyện gì xảy ra với mình thì bị một tràng giang đại hải. Lời nói phát ra từ cái miêng đứa con gái cầm lái.
- không có mắt àh ! đi đứng kiêu gì thế . Mắt để sau gáy àh …Mẹ mới sáng sơm ra đã bị chửi rồi , mà con gái chửi Nó mới đau chứ . Nó lí nhí xin lỗi và sem người ta có bị sao không , may mắn là không sao . Nhìn đi nhìn lại nó mặc cái áo đồng phục trường mình chuẩn bị học mà . Mẹ có đồng phục chắc lớp 11 hay 12 gì đấy . Thôi kệ hôm nay số đen rùi tự an ủi mình thế . Chỉ có một người vẫn không nói gì sau khi đâm vào mình . thoáng giật mình khi nhìn lại người đó , Nó ngỡ ngàng vì ngưới đó rất đẹp , đẹp hơn những người con gái Nó đã từng gặp qua ( trước thôi nhé
ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.








