PHẦN 1
Tôi sinh ra ở Bình Thuận. nơi có những hàng dừa xanh bát ngát. nơi có miền cát trắng chạy dài theo ven biển. cứ nhắc đến bt là nhớ đến biển và rừng rú thôi. mà chủ yếu là biển thôi. bác nào ở bt mà chua 1 lần ra biển thì chắc thân với mấy con thú trên rừng như anh em ruột nên mới chưa thể xuống biển để nhìn ngắm
. hehe. nhà tôi nghèo lắm. haiz. ở nhà bằng lá dừa mà ba tôi phải đạp xe đạp hơn 20km ra mũi né để nhặt cành với lá về lợp nhà ở. về thì phải dắt bộ nhé. chất kín hết cái xe đạp mẹ nó rùi
. mẹ tôi làm giáo viên. cha tôi thì làm ở lò gạch. cuộc sống cơ cực với 2 bữa cơm toàn cá và cá. toàn uống nước gạo thôi. thích lắm cơ. đâu nhu con nít bây h. nhiều khi cho uống sữa mà còn chê. tôi cũng thuộc dạng dân lao động. hùi nhỏ theo ông già đi chặt cây. cưa rùi vác về nhà nên tướng tá cũng oke. tôi cũng thuộc loại cao ráo sáng sủa ( ai cũng nói thế nhé). mỗi tội hơi đen. tại gần biển mà. hix. cuộc sóng cứ thế trôi qua. tôi ở 1 cái xóm gì mà toàn gái với gái. hix. âm thịnh dương suy í mà. đặc biệt là kế nhà tôi có 3 chị em trạc tuổi tôi. hay qua tắm chung với chơi búp bê. toàn chơi mấy trò của con gái. vkl ra ấy. tại đếch có ai chơi chung. hix hix. nên kiếm mấy bọn con gái chơi thôi. trong xóm tôi chơi thân nhất với 1 con nhỏ. phải nói là xinh nhất cái làng của tôi. 2 đứa bằng tuổi nhau mà. hết chạy qua nhà bên chơi với 3 con kia, xong rùi chạy qua chơi với nhỏ. nhỏ tên My nhé. còn tôi tên là Trung. nhỏ có gương mặt trái xoan. đôi mắt to tròn . rất dễ thương. ( hiện tại là 1 hot gilr nhé, tuy ko nổi tiếng. nhưng bây h nhìn thấy vẫn thèm chãy cải dãi. vkl). nhỏ để tóc búi cao. nhìn rất cá tính. giống như con nhỏ t-ara đóng chung với lee min ho trong clip kiss vậy đó. để tóc búi lên nha. tiếc là lúc đó mới lớp 6. thần hình chưa có gì để diễn tả cho các bác dc. hehe. 2 đứa chơi thân lắm. có gì cũng kể cho nhau nghe hết. thời thơ ấu của mình chỉ có học rùi chơi với gái. cho đến 1 hôm. 1 buổi tối định mệnh. buổi tối làm thay đổi cách sống. cách nghĩ và làm xáo trộn cuộc sống của tôi.
Tối hôm đó. hè năm lớp 7 chuẩn bị lớp 8. trời ko trăng ko gió ko mây. nhầm. trăng thanh gió mát chứ ( mắc công ae nghĩ đến ngày tận thế
). đang ngồi trên chiếc xích đu quen thuộc ( nhà tôi có 1 chiếc xích đu để đằng trước. và có trồng 2 cây đằng trước nhà lun cho mát í mà) đang thơ thẩn ngắm chú cuội thịt chị hằng. à nhầm. ngắm trăng thui. tại trăng đêm nay đẹp quá. tâm hồn nghệ sĩ trỗi dậy. quăng ngay 2 câu thơ. đêm nay trăng đã lên cao. nhớ ai ai nhớ cho lòng tương tư. xong cười hề hề. tự nhiên nghe xoạt xoạt. dkm đang mơ mộng làm hết hồn. nhìn lên cây trứng cá thấy mấy con dơi lượn vòng vòng. tính chửi dkm chúng mày ko biết tôn trọng nghệ sỹ à , nhưng sợ chúng nó ức chế ị lên đầu mình thì chết. tối thui có thấy gì đâu. hĩ. thôi hum nay ông bà già đi mua đồ trên chợ tp rùi. thằng em mới đi chơi rùi. 1 mình nên tha cho chúng mày.( nhà tôi có 2 ae nhé). Đang so do với mấy con dơi thì thình lình nhìn ra trước cổng. bóng dáng quen thuộc ấy đi ngang qua tôi gọi vội.
-My ơi
-dạ anh trung
- đi đâu thế
- dạ lên nhà bà ngoại chơi
-oh vào đây ngồi chơi chút rồi đi
-dạ.
Thế là con nhỏ quẹo vào nhà tôi. tôi còn nhớ rất rõ. nhỏ bận 1 chiếc đầm màu đỏ chót. vẫn là gương mặt ấy. mái tóc búi cao. mà sao nhìn nhỏ đẹp đến lạ thường. cứ như thiên thần toả sáng trong màn đêm thanh tĩnh. chắc hoa mắt do nhìn lên trời nhìn mấy con dơi bay qua bay lại đây mà. hiaz. tôi gọi nhỏ đến ngồi bên cạnh. mọi hôm gặp là nói tía lia. nhưng mà hum nay trong đêm tối mờ ảo. nhà đi vắng hết. lại đéo biết nói gì. 2 đứa ngồi ngắm trăng lun. đéo biết nói gì ngoài câu: trăng đêm nay đẹp quá her. vô duyên bỏ mẹ. lúc đó bản năng 1 thằng con trai trỗi dậy. tôi vòng tay trái qua ôm con nhỏ. con nhỏ vẫn ngồi im. lúc đầu nó biết ko có ai ở nhà tui rồi. sau đó bản năng mất dạy trỗi lên. tôi thò tay trực tiếp vô bướm con nhỏ luôn. đứng hình. phần sau mới hấp dẫn. tobe continue
Tối hôm đó. hè năm lớp 7 chuẩn bị lớp 8. trời ko trăng ko gió ko mây. nhầm. trăng thanh gió mát chứ ( mắc công ae nghĩ đến ngày tận thế
-My ơi
-dạ anh trung
- đi đâu thế
- dạ lên nhà bà ngoại chơi
-oh vào đây ngồi chơi chút rồi đi
-dạ.
Thế là con nhỏ quẹo vào nhà tôi. tôi còn nhớ rất rõ. nhỏ bận 1 chiếc đầm màu đỏ chót. vẫn là gương mặt ấy. mái tóc búi cao. mà sao nhìn nhỏ đẹp đến lạ thường. cứ như thiên thần toả sáng trong màn đêm thanh tĩnh. chắc hoa mắt do nhìn lên trời nhìn mấy con dơi bay qua bay lại đây mà. hiaz. tôi gọi nhỏ đến ngồi bên cạnh. mọi hôm gặp là nói tía lia. nhưng mà hum nay trong đêm tối mờ ảo. nhà đi vắng hết. lại đéo biết nói gì. 2 đứa ngồi ngắm trăng lun. đéo biết nói gì ngoài câu: trăng đêm nay đẹp quá her. vô duyên bỏ mẹ. lúc đó bản năng 1 thằng con trai trỗi dậy. tôi vòng tay trái qua ôm con nhỏ. con nhỏ vẫn ngồi im. lúc đầu nó biết ko có ai ở nhà tui rồi. sau đó bản năng mất dạy trỗi lên. tôi thò tay trực tiếp vô bướm con nhỏ luôn. đứng hình. phần sau mới hấp dẫn. tobe continue
ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.









