Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình như vậy, nhất là bác superhunter luôn động viên và theo dõi truyện của mình từ những ngày đầu đến giờ..
Như đã nói ở cuối chap trước, các chap tiếp theo sẽ là series về những ranh giới mà mình từng bước qua, tính tới thời điểm này
Ranh giới 1: Bạn cùng lớp
Khoảng thời gian học cấp 2 cứ thế êm đẹp trôi đi trong miền kí ức của tôi. Ngoại trừ cái bí mật trong giờ ngủ trưa mà tôi luôn giấu kín, thì mọi chuyện đều không có gì đặc biệt 18+ để tôi có thể kể ra cho các bạn nghe cả. Có chăng là những lần thẩm du trong đêm khó ngủ, hay những cơn mộng tinh chợt đến, chợt đi cứ thoáng qua như 1 cơn gió, để lại sự ngơ ngác và những vệt ố dài khô cứng trong quần sịp khi cái thằng tôi khi tỉnh dậy. Tôi đã dậy thì như vậy đó, có lẽ là hơi sớm với bạn bè cùng lứa, nhưng với những gì tôi đã trải qua và chứng kiến thì cũng phải là điều quá lạ. Nghe vậy hăn ai cũng nghĩ rằng tôi sẽ sớm trải qua 1 cuộc tình thời đi học, nhưng không, trong suốt thời gian học cấp 2, tôi k hề có 1 mảnh tình vắt vai nào cả! Bởi lẽ chẳng có đứa con gái cấp 2 nào thích 1 thằng có mụn trứng cá mọc lấm tấm trên mặt cả, 1 điều lạ lẫm ở lứa tuổi đó, hoặc cũng có thể tại tôi đã quá tự ti vào bản thân mình. Nhưng không yêu đương cũng đồng nghĩa với việc tôi tập trung, cố gắng vào việc học nhiều hơn. Với vài giải hsg thành phố và kết quả thi tốt nghiệp mĩ mãn, không khó khăn gì khi tôi đã đậu được vào 1 trường chuyên cấp 3 có tiếng lúc bấy giờ. Và tất nhiên là tôi vẫn phải ăn nhờ ở đậu nhà bác tôi thôi, khoảng thời gian đó tôi cũng quá quen với việc sống xa gia đình rồi. Với lại thấy tôi tu chí học hành như vậy, bố mẹ tôi ở nhà cũng quyết tâm đầu tư cho thằng con quý tử lắm

Tôi được xếp vào 1 lớp chuyên Anh trong khối, phải nói là dù đã xác định học cái ban D này thì sẽ phải học cùng với nhiều con gái rồi, nhưng ngày đầu nhận lớp tôi vẫn không khỏi choáng ngợp. Gái, gái everywhere, quay mặt sang phải 1 đứa đang soi gương, quay mặt sang trái 1 đứa đang chải tóc,quay xuống phía dưới... nó mở áo cho coi vếu =p~ Đùa tý thôi

mơ ước vẫn mãi chỉ là ước mơ

Chỉ có mấy còn bàn trên hôm nào dở chứng nó chơi coc-xê đen với coc-xê tím vào hôm trời mưa hay trời nóng thì còn bổ mắt, còn đâu gái gú thời bấy giờ vẫn còn kín đáo, ngây thơ lắm. Học chung được 1 tuần thì tôi chán ngán đến phát ngấy, ngồi trong lớp chỉ nhớ đến các chiến hữu khi xưa. Nhắc đến mới nhớ, còn được cả mấy thằng học cùng lớp, à nhầm mấy "thím" cùng lớp nữa mới nản. Con trai học ban D phải đến 90% là nó cứ gay gay sao ý, nhờ phúc đức tổ tiên tôi được vào 10% còn lại. Cái thể loại õng ẹo, ẽo ợt, xong còn nói xấu, chửi nhau ghen tỵ với con gái nữa. Lớp có 5 thằng con trai thì có 1 thím cầm đầu cùng 3 thím, tôi thì 1 mình đ' chơi với ai hết! Mà ngại nhất là lúc có việc gì sinh hoạt tập thể cả trường, nhìn ánh mắt bọn lớp khác săm soi lớp tôi mà hận không thể chui xuống cái lỗ nào. May sao, có mấy thằng bạn cấp 2 cũng học cùng trường, cho nên tôi có đk giao lưu quan hệ với bên ngoài nhiều hơn, đến giờ giải lao thì ra sân trường đá cầu, chém gió.. rồi rủ nhau đi đá bóng, thể thao các kiểu. Có thể nói, tôi là cái thành phần "cá biệt" trong cái giới con trai khối D lúc bấy giờ! Cũng có lẽ vì thế mà bọn con gái trong lớp có phần quý tôi hơn hẳn, mà quên chưa kể lên cấp 3 là cái thằng tôi hết mụn rồi nhé, da dẻ sáng mịn, lại còn cao ráo, ga lăng nữa. Mọe nó nhắc đến chiều cao mới nhớ 4,5 năm nay đ' lên được cái cm nào cả, lớp 12 đi khám sk cao 1m76, vừa rồi khám sức khỏe ở công ty 1m75..wth?? Rồi thì cái gì đến cũng phải đến thôi, bắt đầu ở lớp có vài em tỏ ý thích mình ra mặt. Gì chứ tôi cứ trêu cho vài câu là 2 cái má đã đỏ hây hây, miệng cứ tủm tỉm cả buổi như con dở người. Còn mấy lần bắt gặp mấy ẻm nhìn trộm mình nữa chứ

mie cứ mỗi lần nhớ tới cái thời hoàng kim này là lại không khỏi thở dài tiếc nuối, chả bù cho bây giờ, chẳng có chó nào nó đong cả, mình toàn phải đong nó, buồn vãi

Nói vậy thôi chứ các bạn cũng đừng có tưởng thằng tôi là cái thể loại dễ dãi nhé, tính tôi khá là lãng tử nhưng lại tuyệt đối tôn trọng cái tình yêu chân chính. Với tôi, đã yêu là yêu cho hẳn hoi tử tế, yêu bằng cả tấm lòng thật sự hẵng yêu, chứ còn mấy thể loại hời hợt chạy theo cái cảm xúc nhất thời rồi yêu nhau được dăm bữa nửa tháng là bỏ thì tôi khinh, tốn thời gian bome. Tất nhiên sau này khi va chạm cuộc sông, không tránh khỏi những lần bóc bánh trả tiền, nhưng tôi chỉ coi như là cuộc vui nhất thời, cậu chuyện của đêm nay sẽ k bao giờ được kể vào sáng ngày mai! Mà thôi không lan man nữa, tôi "chảnh" là vậy, nhưng cái duyên nó lại đến lúc nào chả hay. Cái số phận đã bắt tôi phải vướng vào tình trường ngay từ năm lớp 11.
Số là ở lớp tôi chả chơi thân với ai cả, ngồi trong lớp nhiều khi như thằng tự kỉ, tính tôi lại hay cuồng chân, cuồng tay, cứ chán là lại quay xuống trêu 2 con bé bàn dưới. (cái con ngồi cùng bàn thì thanh niên nghiêm túc vc, k dây được) Kể sơ qua về 2 đứa này nhé, 1 đứa tên Q dáng người bé tý, đc mỗi cái mồm mép tép nhảy, ngồi nghe nó nói thì chắc cả ngày k hết chuyện. 1 đứa tên K, dáng người cũng bé cơ mà to hơn cái Q 1 tý

, tính tình thì lại ít nói, hay mím chặt môi, mắt đượm đượm buồn. Tôi thì tôi lại hay thích trêu cái K hơn, 1 phần tại trêu cái Q nó to mồm điếc hết cả tai, chưa kể nó lại tiện tay cấu véo nữa thì

, 1 phần vì khi mỗi lần trêu K, K lại mím chặt môi, mắt nheo nheo lườm tôi chằm chằm, mỗi lần như vậy tôi lại có cảm giác rất lạ, nhất là vài lần tôi để ý đc K mím môi là để che dấu 1 nụ cười đang cố nín lại..

3 Có lần trong lúc cao hứng tôi còn đùa rằng: "K ơi nếu có thích t thì cũng đừng nhìn t như thế chứ, lộ liễu lắm", K vớ luôn cái thước kẻ ném thẳng về phía tôi, mắt hơi đỏ hoe ươn ướt, làm tôi sợ chết khiếp, 1 quay k trở lại, gì chứ, tôi sợ nhất là con gái khóc! Tôi còn 1 cái tật nữa là hay cầm đồ dùng học tập của bọn xung quanh để nghịch, thói quen từ tận hồi cấp 1 để lại, mà bọn xung quanh ở đây nói cụ thể ra là K luôn đi. Bởi tại ở xung quanh đó K là hiền nhất, với lại chả hiểu sao mỗi lần trêu nó là tôi lại thấy vui là lạ.. từ cái bút tôi mượn lúc còn nguyên vẹn, sau đó mang lên tháo tung ra rồi quay xuống trả để nhìn nó lắp lại, đến cái cục tẩy tôi cũng lấy bút bi vẽ hình, viết chữ linh tinh lên, chủ yếu vẫn là *hình cái trái tim + tên tôi*

, nghĩ lại thấy mình rảnh vãi, cứ mỗi lần như vậy là K lại đem về cắt bỏ cái phần tẩy bị tôi viết rồi dùng tiếp, không 1 lời oán trách, không 1 tiếng chửi rủa, vẫn chỉ mím môi.. Á à, đã lì vậy thì tôi phải trêu tiếp, trêu nữa, trêu cho đến khi nào chửi tôi ra thành tiếng thì thôi! Nhưng tôi đã lầm, người con gái này hóa ra không bt như tôi nghĩ, hoặc là đần độn thiểu năng, hoặc là sự chịu đựng dường như đã trở thành bản năng... cơ mà vào được cái trường này, thì đâu có thể đần được..
Cuộc sống vẫn cứ hồn nhiên vô tư mà trôi đi, cho đến 1 buổi sáng Định Mệnh.. Ấy là 1 buổi sáng đẹp trời, lại còn mát mẻ nữa, cũng chính vì mát mẻ nên tôi ngủ quên mẹ mất giờ học. Mãi đến lúc bác tôi đi chợ về lên tầng gọi mới vội vàng choàng dậy, còn 10p nữa vào học rồi, mà từ nhà bác tôi đạp xe đến trường max speed cũng phải 15p, đánh răng rửa mặt thay quần áo rồi chạy xuống nhà lấy xe mất thêm 2p59g nữa, vậy là còn 7p1g cho tất cả mọi nỗ lực

Đang cong mông lên đạp xe bon bon trên con đường quen thuộc thì tay tôi bỗng tự dưng bóp phanh kít lại, bởi cái bóng người con gái vừa hiện ra phía trước, đúng rồi là K chứ còn ai nữa, chắc là cũng đi học muộn như tôi, đang đi bộ từ bến xe buýt vào trường, tình cơ cứ như là trong phim

. Vậy là lại cong mông đạp lên để vượt qua cái bóng hình ấy. "Sao không biết dùng chân để chạy à, có biết là..."- Tôi vừa hắng lớn giọng vừa bóp phanh và quay đầu nhìn lại đang định nói nốt câu "mấy giờ rồi không" thì cổ họng chợt tắc nghẽn lại, chả phải đó là nước mắt sao, K đang khóc các bạn ạ, vừa đi vừa khóc mới đểu chứ..

K có vẻ hơi bất ngờ, nhưng r cũng kịp nhận ra tôi và 2 bàn tay cố lau vội đi 2 hàng nước mắt, đôi môi lại mím chặt, chân rảo bước đi nhanh qua tôi.. Mẹ thế này thì quá lắm rồi, chả coi tôi như cái cục shit gì cả, tôi lao xe lên, chặn ngang đường rồi bước xuống. K cũng dừng hẳn lại đứng nhìn tôi, nhìn thì tôi nhìn lại, sợ cái gì. 2 đứa đứng nhìn nhau chằm chằm cũng phải mấy phút chứ ít à, K không còn khóc nữa, nhưng 2 mắt vẫn đỏ hoe. Lần này thì tôi phải xuống nước, tôi tiến tới đứng gần K hơn rồi nhẹ giọng hỏi "K..K làm sao thế?"-nói hơi vấp tại vì cũng bối rối, lần đầu tiên gặp ch như này mà. K nhìn tôi, rồi lại đánh mắt sang chỗ khác, giọng vẫn còn hơi lợm - "Không phải chuyện của H đâu!" Rồi K lách sang 1 bên, định là đi qua tôi tiếp. Nhưng đâu có dễ thế, tôi tiện tay nắm lấy cổ tay K kéo lại - "Nói t nghe rồi đi đâu thì đi, c có tin là tớ sẽ giữ c ở đây đến đêm không, thấy bạn mình gặp chuyện mà bỏ qua thì còn làm bạn bè làm gì nữa..." dừng lại 1 lúc cảm thấy có vẻ mình vừa nói hơi gay gắt quá, tôi dịu giọng lại đùa -"Hay là tại vì ở lớp t trêu K nhiều quá à, xin lỗi mà

" Nói đến đấy, tự nhiên K khẽ cười 1 cái - "Hâm à, có biết muộn giờ học lắm rồi không?" - "A ha, cười rồi nhé, vừa khóc vừa cười ăn mười cái...haha"- "..." -"Sợ muộn học thì lên đây đi xe đạp ôm nè, lấy giá rẻ thôi" - "..."- "Sao mà nặng thế, sáng nay ăn sáng quên cả giờ đi học đúng ko" -.... "H ƠI" - "Cái giề?" - "H quên chưa kéo khóa quần kìa!".... .___.

Tha lôi nhau đến được cổng trường thì bảo vệ đóng cổng từ lúc nào rồi. Van xin năn nỉ mãi mà ổng vẫn k chịu cho vào, bắt đứng ở ngoài đến tiết 2. Thế là lại dựng xe lót dép ngồi vạ vật bên đường, lúc này K đã có vẻ cởi mở với tôi hơn, 2 đứa cứ thế ngồi thủ thỉ với nhau, nói là chờ tiếng trống trường vang lên, chứ thực ra trống ngực đã đập thình thịch rồi.. Thì ra chuyện là thế này, sáng đó K dậy muộn thế là bị dì chửi cho 1 trận. Bố mẹ K ly dị lâu rồi, em K ở với mẹ, còn K ở với bố, bố K lấy người khác, chính là dì của K bây giờ. Nghe tới đó, mình cứ tưởng như trong phim kể về "mẹ ghẻ con chồng" nên hỏi luôn - "Ở vậy chắc khổ lắm nhỉ" - Nhưng K mím môi lắc đầu nói -"Không phải đâu dì tốt lắm, chỉ hơi khó tính thôi, hôm nay K khóc là vì nhớ mẹ quá, chứ k phải tại dì". Mình lặng thinh luôn k biết nói gì nữa, sinh ra trong gia đình đầm ấm từ nhỏ nên cái cảm giác này mình chỉ có thể tưởng tượng ra thôi mà đã thấy hơi đau nhói ***g ngực rồi... Sau ngày hôm đó, t ít trêu K hơn, nc cũng tử tế hơn, cái Q ngồi bên cạnh cứ phải gọi là :-o Tan học cái là tôi vội ra lấy xe rồi chờ trước cổng trường để đèo K ra bến xe buýt. Cứ thế, cứ thế 2 chúng tôi trở thành 1 cặp lúc nào chẳng hay. Tình yêu tuổi học sinh nó đến nhẹ nhàng như vậy đấy các bạn ạ, chả thế mà người ta hay ví nó đẹp như ánh sao trên trời, lung linh huyền ảo nhưng mà cũng mảnh mai dễ lụi... Nhưng khoan hãy nói đến lúc lụi, bởi trước khi lụi nó còn phải rực sáng trước đã. Từ cái ngày dính vào tiếng gọi còn con t..im đó, đầu óc tôi mụ mẫm hẳn, ngồi trong lớp mà chỉ ngóng để liếc xuống bên dưới nhìn nàng, vừa về đến nhà đã lại nhớ nhung, nhưng thời đó làm gì đã có điện thoại di động như bây giờ, cho nên là trân trọng những giây phút được bên nhau lắm. Hồi đó nhớ là đạp xe gần 7km để đến đón em đi ăn, đi chơi... mà toàn phải nói dối bác là đi học nhóm mới đểu chứ, à ờ mà cũng đúng là học nhóm còn gì, học yêu theo nhóm, hehe. Rồi tình yêu cái thuở sơ khai như vậy nhưng cũng vẫn có nhưng tò mò về sinh lý nhất định.. Trong cái góc khuất ở công viên, đôi bạn cùng tiến lại cùng nhau tìm hiểu về cái bộ môn mút lưỡi học. Công nhận hồi đó hôn nhau tê thật, cái cảm giác hồi hộp, tim đập thình thịch, môi chạm môi cái là cứ như có điện giật sốc lên tận não. 2 học sinh chăm chỉ cứ quằn quại, xoắn lấy nhau, rồi tay chân táy máy khám phá sờ soạng khắp chốn. Đầu tiên là cầm tay, sau rồi ôm eo này, xoa đùi này, xoa bụng này,.. Đến cái lần thứ n, lúc mà máu não nó dồn xuống chim, k còn nghĩ đc gì nữa, đánh bạo luồn mẹ tay vào trong áo xoa vếu, vếu nàng lúc ấy chỉ bằng nữa quả cam sành thôi à =p~ . Ban đầu em còn dẫy tay mình ra chứ, được lúc mút lưỡi phê quá, em kệ mẹ mình luôn, muốn xoa gì thì xoa =p~ , mình luồn tay vào trong hẳn áo ngực vo ve cái núm vú bé tý đang săn cứng lại, miệng em đang mút miệng mình mà vẫn phải rên lên từng tiếng nhẹ. Mà hồi đấy cũng ngu, đ' dám thò tay vào trong móc bím, chứ không dám cá là lúc đấy nước nôi cứ phải gọi là...

. Mà con gái ý các bạn ạ, cái lúc họ giữ thì họ cứng rắn ác lắm, nhưng đến lúc họ mà đã tin tưởng trao t.y cho mình rồi thì lại nhũn như chi chi, thỏ thẻ ngoan hiền đến lạ. Em K vốn đã ngoan hiền sẵn r, nên ngoan lại càng ngoan, có thể nói là nhu mì, cho nên là cái việc Abc.. rồi đến Z nó cũng k phải là điều gì quá là khó khăn. Cơ mà cũng phải đợi đến gần 1 năm sau thì cái việc đó nó mới xảy ra các bạn à. Chả là đến năm lớp 12 là bắt đầu gấp rút cho việc học hành thi cử, cô giáo cũng biết chuyện nên mới gọi cho cả 2 gia đình biết để quản lý, vậy là hết cả học nhóm, hết cả nước nôi

2 đứa lên lớp thấy nhau cứ như thú dữ xổng chuồng, chỉ muốn lao vào mà "ấy" nhau. Mấy lần nháy nhau ra sau trường hôn hít vài cái rồi lại phải vội chạy vào lớp. Thế rồi cũng hết học kì 2 lớp 12, và đến ngày bế giảng chia tay lớp, chúng nó khóc sướt mướt như mưa à. Mie hồi học cùng nhau thì chia bè chia phái, nói xấu các kiểu đến khi chia tay lại khóc, nghĩ cũng thương

. Sau buổi sáng bế giảng thì buổi trưa các lớp đi liên hoan chia tay, lớp mình tổ chức ở 1 nhà hàng gần trường luôn. Đến khoảng 1h thì cơm no chè chén, có uống 2 cốc bia nên trong người cũng hơi lâng lâng

. Đến tiết mục ra về thì mình vẫn như thường lệ lãnh trách nhiệm cao cả chở K ra bến xe buýt, cơ mà hôm đó hình như lúc ngồi sau xe mình K có khóc thì phải, tại vì lúc K áp mặt vào lưng áo mình thấy ươn ướt. Từ chỗ nhà hàng ra bến xe buýt có hơn 1 km mà mình chở K lòng vòng qua hết mấy con phố, chủ yếu là tại lưu luyến k muốn phải xa nhau

.
Đến cái đoạn phố *** (định nói rõ cơ mà lại thôi sợ lộ mẹ nó trường mình học nên thôi), chỉ gợi ý là cái phố có nhiều nhà nghỉ thôi

. Mình dừng xe lại, quay xuống bảo K - "mệt quá, vào đây nghỉ đi

" vãi cả mệt

K k nói gì chỉ khẽ ưm 1 cái, ok xong, vào luôn

Lần đầu tiên vào hotel cũng sợ vãi cả mật, đặt phòng mà bọn nhân viên nó nhìn 2 đứa như ng ngoài hành tinh, xong còn nhìn nhau cười nữa chứ, cười cười cái lol. Bước vào phòng, thằng nhân viên nó còn cố bước vào chỉ cách bật điều hòa, thật trong lòng lúc đấy chỉ muốn sút nó phát >"< Đuổi mãi thằng cờ hó ấy cũng đi, 2 đứa bắt đầu nhìn nhau cười e thẹn, keke, thẹn lắm đấy. Nhưng trước tiên phải đi tắm cái đã, tại đi cả buổi nắng nôi hôi rình. Nhường nàng vào tắm trước, mình tắm sau cho phải đạo

Nàng vào xả nước được 1 lúc thì gọi mình í ới - "Anh ơi, em không có quần áo thay rồi" Lại còn thế nữa, mặc làm éo gì tý lại phải cởi, mình nghĩ trong bụng thế, chưa kịp nói thì nàng bước ra

Mặc nguyên cái áo sơ mi trắng dài thượt, k mặc quần, chỉ mặc mỗi silip =p~, may mà mình thuộc dạng tử tế, k là đã có vụ hấp diêm đáng tiếc xảy ra rồi. Còn phải nói nữa, cái thằng tôi lao vội vào wc tắm vội tắm vàng, vừa tắm vừa đánh răng luôn cho tiết kiệm thời gian...

Bước ra với đúng cái khăn tắm quấn bên dưới, đòn trả thù ngọt ngào, a đây còn sẹc xy hơn em nhé

Em nhìn mình có chút sượng sùng, rồi cúi mặt xuống, gớm thẹn quá, nhưng với bản lĩnh đàn ông, mình tự cho rằng bản thân phải là người chủ động nên liền bước tới (thực ra là bấn lắm rồi

). Bắt đầu cũng với hôn hít, nhưng k hiểu tại sao mà cả 2 rất gượng gùng, có lẽ quen cái ghế đá rồi nên giường êm chăn đệm k chịu nổi. Mình gạt những sợi tóc xõa trên mặt em rồi hỏi -"Cho anh nhé

" Cái thằng tôi lúc đấy sao mà ngu đần thế chứ lại, nếu lúc đấy mà nàng bảo không chắc là chạy ra đường cắt dái mất. Cơ mà may sao nàng lại không nói gì, k nói tức là đồng ý, hehe. Mình nhẹ nhàng ôm em nằm xuống giường, bắt đầu hôn tiếp, lúc này thì có cảm giác rồi, tại vì tay mình tiện xoa ngực em luôn, sau đó cầm tay em đặt vào tờ rim mình, e hơi giật mình nhưng cũng rờ rờ cầm vuốt nhè nhẹ. Thằng nhỏ sướng quá ngóc đầu vươn vai hết cỡ, tay mình rờ mò vuốt xuống dưới phía bím em, lúc này cũng có cảm giác ươn ướt nhớt nhớt rồi, cứ thế day day xoa xoa 1 hồi đến khi e bắt đầu thở gấp rên nhẹ, biết là thời cơ đã đến, mình chồm hẳn lên người em, vuốt vuốt lại tờ rim cho ngay ngắn rồi dí vào cái lỗ hẩy mạnh 1 cái. Nhiều bạn nói lần đầu tiên hay bị trượt chứ như mình hẩy cái vào luôn (chắc tại hên), e nhăn nhó rên a 1 tiếng rồi bấu chặt lấy 2 tay mình, móe mới nửa cái đầu khấc mà đã đau như này thì còn 18cm nữa e có chịu nổi ko

. Biết là k thể vội vàng, mình liền ra lệnh cho thằng nhỏ ám binh bất động ngay, đợi cơn đau của nàng đi qua, nàng không còn nhăn nhó nữa, mình mới bắt đầu nhấp nhè nhẹ tiếp, nói thật lúc đấy chả thấy sướng mẹ gì, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng rồi dần dần giao thông cũng bớt ách tắc, thằng nhỏ chui đc vào sâu hơn, mình đánh bạo làm 1 quả tất tay, đâm 1 phát thật mạnh, ối giời ơi lút cán luôn, phê đừng hỏi, nhưng k có thành công nào mà k phải trả giá bằng đau thương, nàng hét lên 1 tiếng thất thanh, 2 cánh tay mình bắt đầu tê dại bởi móng tay nàng, khóc rồi, lần này thì khóc thật rồi. Mình cố nhấp thêm vài cái nữa để cố bắn ra nhưng nhìn nước mắt nàng rơi lã chã, với cái mặt đang méo xệch thì không thể nào nổ súng được, thôi đành cho lệnh rút quân. Mình nắm xuống ôm chặt lấy nàng, hôn vào những giọt nước mắt mặn chát.. -"Anh xin lỗi, a xin lỗi" - nàng không nói gì áp mặt vào ngực mình khóc thút thít. Mẹ tốn mấy chục k để vào đây ôm nhau khóc, buồn ghê

. Nằm được nửa tiếng thì 2 đứa ngồi dậy lau dọn bãi chiến trường, thằng cu của mình đã co rúm lại từ lúc nào, chắc cảm động quá đấy mà, nước dính vào đám lông đã khô quánh,. Ở dưới đệm, 1 giọt máu đỏ tươi đã thấm đẫm ra tấm ga. Nàng trao tôi lần đầu tiên của nàng, và cũng là lần đâu tiên của tôi luôn. Dạo gần đây có hay nghe cái bài All Of Me, cứ đến đoạn:
"Give your all to me
I'll give my all to you
You're my end and my beginning
Even when I lose I'm winning"
là lại nhớ tới em, cho dù bây giờ em và tôi đã chẳng còn là gì của nhau...
(Tôi và em mới chia tay cách đây 2 tháng, 1 câu chuyện tình dài 7 năm

)
Có dịp tôi sẽ kể thêm về câu chuyện sau này của chúng tôi cho các bạn nghe, còn bây giờ thì xin phép được kết thúc chap này tại đây nhé, hẹn gặp lại!