ANH ƯỚC MỘT LẦN ĐI PARIS

  • ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
ANH ƯỚC MỘT LẦN ĐI PARIS


Gửi mấy anh em đồng dâm

Mình là tác giả truyện “ Như đã dấu yêu” viết đăng và drop cách đây vài tháng. Xin lỗi các Bác nào có lỡ đọc giữa chừng rồi bực mình vì lí do lãng xẹt là mặc dù ít người đọc nhưng thế éo nào trong số ít người đấy lại có vài người quen. Thư cảnh báo gửi tới email nội dung là không nên đào bới quá khứ nữa. Nên phải dừng.
Thời gian gần đây đọc topic truyện “ Chị ơi “ và tìm về nguyên bản “Tán gái ở nhà” tự dưng kỉ niệm một thời lại ùa về. Mạn phép xin phép Mod cho tập hợp lại câu chuyện và viết tiếp. Một vài tình tiết đã thay đổi từ cũ qua mới. Bà xã cũng bảo a cứ viết đi cho nhẹ lòng. Mọi thứ qua rồi anh ạ


Gặp gỡ
Tỉnh B ngày tháng…năm 2010
- Dạ, xin lỗi có phải công ty B không ạ?
- Dạ, em cần gặp người phụ trách về lĩnh vực abc….
- Vâng. Xin chào chị. Em tên Khang…
………abc……xyz…..
- Vấn đề này em phải xin ý kiến cấp trên. Có gì cho em thông tin em gọi lại nhé. Xin lỗi chị tên gì và cho phép em lấy số điện thoại nhé
- Em tên Bcc. Anh gọi máy qua em lưu số. số điện thoại em là 093…..

Vài ngày sau…………………..
- Alo. Chị Bcc phải không à
- Dạ. Em đây
- Anh- À không Em gọi từ công ty xxx , hôm bữa chị có gọi điện thoại cho bên đó. Em có trao đổi với Sếp rồi. Nếu bên chị có thiện chí thì cho phép bên em được gặp chị với Sếp chị luôn được không? Bên em sẽ chủ động xuống dưới làm việc….
- Dạ. Được anh
- Mà em ơi, xin lỗi Chị ơi- Sếp chị người nước nào? Ngôn ngữ thế nào
- Dạ. Anh đừng lo. Sếp em người nước X( Châu Âu) nhưng em sẽ hỗ trợ anh
- Trời, Cám ơn Chị nhiều. Em chủ yếu dùng Anh ngữ, không có Chị giúp chắc em nói chuyện mỏi tay quá
- Dạ….hihi

Em này. Đàn ông hay chém gió. Anh lúc đó cũng mạnh miệng vậy thôi. Chứ nếu không có em. Anh sẽ tính đường khác, chứ không lẽ xuống gặp Sếp em mà hoa chân múa tay. Chắc Sếp anh đuổi việc anh quá.
Anh mới về công ty này được hơn nửa năm, nói thiệt là cũng viết ba cái tầm xàm ba láp là chính, Còn khách nước ngoài hình như là mới tiếp Sếp em là người thứ hai. Sau này có lần em kể lại. Mình cùng cười với nhau. Em nè. Anh viết câu này lần thứ ba nhé. Nếu anh biết chuyến đi hồi đó mà thay đổi cuộc sống anh đến vậy. Anh sẽ không đi
Alo. Chị…..Em với Sếp đang trên đường xuống. Chị cho em cái địa chỉ để em với Sếp em tiện ghé
-Dạ, Có gì xíu em điện thoại lại nha
..Cúp máy

Quay qua hỏi Sếp
-Anh này, chắc mà làm được cũng phải cho cô í tí gì anh nhỉ? Thấy nhiệt tình quá, với lại em chỉ biết tiếng Anh, muốn truyền đạt gì chắc phải nhờ vả cô ấy nhiều
-Uhm, Để xem thế nào đã. Mà anh chuẩn bị hai phần quà rồi đấy.
- Trời, Cám ơn anh quá
-Uhm. Mà mày nói cô đó địa chỉ đi, chứ cái Quận 1 cấm đường nhiều, không khéo csgt nó hỏi thăm.
-Có rồi anh, xíu nữa cô ấy điện thoại lại
Rung…rung….điện thoại cùi bắp reo chuông
Alo....
Anh ơi ghé giùm quán caffee Highland nhé
Cúp cái rụp….

Sài Gòn quá trời quán HL. Biết ở quán nào mà tìm? Có một sự bực mình nhẹ à nha. Có khi nào hai thầy trò mình trên đường đi tụng kinh gặp phải yêu quái không ta? Hồi trước ở SG làm bị hoài đâm ra nghi ngờ…….
Thôi kệ. Tới đâu thì tới. Ngủ cái đã
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
HL nào vậy Chị? Chị nói gần địa danh nào đi, em dễ tìm
-Dạ. Anh biết nhà hát thành phố không anh.
-Ok biết, Để em tìm
Quay qua mình bảo lão tài xế, anh cứ chạy xuống NKKN đi. Sếp nhá mắt qua. Tụi mày tính cho tao nhịn đói à?
Ơ…Dạ. Phở Hòa anh nhé?


Lệ kệ bưng hai giỏ xách quà vào quán. Nhìn quanh quất. Đây rồi, khỏi tìm . Chị mặc áo sơ mi trắng, đi Giày trắng. Quần Zin xanh ( Đơn giản hơn mình nghĩ ) bên cạnh một ông Tây cũng lịch sự “Bụi” không kém. Nhìn lại phía Việt Nam…hic..hic…Sếp quất nguyên quả An Phước màu đỏ. Giày Tây. Đồng Hồ đeo tay không dưới 20 củ. Quần Tây hơi thụng thịnh. Đi sau là một thằng keo tóc cứng ngắc, cao tầm 1m78,. Áo sơ mi trắng bỏ thùng( Ghét nhất áo này, nhìn như tụi ngân hàng nhưng đồng phục công ty mà, đành chịu) quần tây đúng bộ, Điển trai theo kiểu diễn viên GangDongGun( Chém gió tí…..)
Theo phép lịch sự vẫn lại gần hỏi thăm coi đúng người cần gặp.
Xin lỗi….Chị đây là????
…………………
Chị có răng khểnh.
Lịch sự giơ tay chào Sếp chị
- Nice to mết u. I am lăng quẳng. Here…...Boss
Kéo cái ghế ngồi đón diện em. Sau đây là bô lô ba la…..
Sếp nói mình phiên dịch. Ý nhầm….Chị phiên dịch qua ngôn ngữ H-Mông kia. Rồi thỉnh thoảng hai đứa nhìn nhau cười. Lão Sếp chị Sorry xong bỏ gói thuốc ra bàn. Mịa…nước ngoài kiểu gì vậy mày? Điên tiết. Này thì thuốc lá này. Một gói 555 và Zet quăng lên bàn. Câu chuyện bắt đầu theo hướng dễ chịu hơn. Hút thuốc như tàu hỏa kéo ( Sếp em có cái lạ- thuốc không hút nhưng lúc nào cũng thủ trong người gói 555 – làm mặt chảnh chắc luôn???) Nhưng mà theo cảm nhận của em là không đơn giản làm ăn với công ty này. Tụi nước ngoài qua đây vốn dĩ lúc đầu rất giữ nét. Đi đứng nghiêm văn chỉnh, quần áo lụa là, không có cái kiểu móc thuốc hút cái xẹt…..Với lại theo phép lịch sự, làm ăn lớn thì không nên thế. Có lẽ Sếp Chị cũng du nhập Việt Nam khơ khớ năm, nên mới bị ảnh hưởng dự dội( Sau này em mới kiểm nghiệm ra khi công việc dính líu tới nhiều hơn) mà đã học hỏi , thấm nhuần tư tưởng Việt Nam thì trong đầu hai chữ “ Ma lanh” nó đi trước mất tiêu rồi.
Cuộc nói chuyện ngã ngũ với vài ba lời hứa và hai phần quà xách quay về con Mer..550.
Chạy được một đoạn Sếp bảo ngắn gọn: Khó đấy
Móc ví ra đưa mình 5c. Kêu mày ở thành phố 1-2 ngày. Anh xuống Cần Thơ. Quay lên đây anh đón về, khách sạn thì cứ ghé vào chỗ cty mình đặt sẵn, không phải trả. Thích thì kêu thằng tiếp tân nó gọi cho một đứa. chắc tầm 1tr5. Nghe mà dị ứng thấy ớn luôn nhưng miệng cười toe toét. Yes Sir..madam.
Sài gòn đổi thay nhanh chóng, mới rời xa gần hai năm mà cảm giác như lâu lắm rồi, những còn đường một chiều hai chiều giờ lộn xộn quá trời, Banh mì giá cũng khác, hồi trước ăn ở bánh mì 5 ngàn, giờ thành 10 ngàn rồi. gái đẹp giờ cũng nhiều, toàn mấy em xteen nhìn mặt ngu ngu, được cái mông với …e hèm…lạc chủ đề.





RU TÌNH

Rời khỏi khách sạn Bình Thạnh thẳng tiến
Lang thang cà phê khu Miếu Nổi đợi thằng bạn đi làm về. Vào quán cà phê.
-Cho anh li cà phê đá
Mới rời xa vài ba năm mà khu Miếu nổi phát triển phết, nhất là cái khoản mông với vú, quán cà phê nào cũng tuyển trên chục em miền Tây, em nào em đó xinh, mặc váy ngắn. ngực chà bá. Không khỏi nuốt nước miếng với mấy em này. Nhưng mà chỉ nhìn thôi, không hiểu sao từ hồi nhỏ đến lớn, rồi học hành Sg ăn chơi, rồi cưới vợ. Mình chưa hề tiếp xúc và bồ với em nào làm quán cà phê hay quán nhậu, nó cứ dị ứng làm sao ấy. Không phải vơ đũa cả nắm nhé, Có xúc phạm hay bất đồng quan điểm với Bác nào trên đây thì thông cảm….quan điểm cá nhân thôi.
Rồi lôi laptop ra chơi game. Lên mạng chát chit( lúc đó hình như Fb chưa có phát triển rộng rãi lắm) chủ yếu xài yahoo. Chợt nhớ tới công việc nên lôi điện thoại ra nhắn tin
- Hôm nay nhìn chị xinh ghê. Chắc tầm 30p có tin nhắn lại.
- Dạ. Cám ơn anh. Anh về lại tỉnh chưa?
- Chưa Chị, mà nhìn Chị còn trẻ quá, có thể đổi cách xưng hô tên hoặc cho Em biết xíu tuổi được không?
- Dạ. Em còn nhỏ mà. Sinh năm 198….(đời đầu)
- Vậy hả? thua anh một tuổi , a có số 0 đuôi( hơi chém gió chứ thật ra mình thua tuổi, nhưng mà cái cảm giác gặp một người mình mến mà xưng hô chị em nó hơi ngượng ngượng)
- Dạ. Mà em nhìn anh cũng chững trạc lắm.
- Hihi…cám ơn em. Thôi làm việc đi. Có gì tối anh nhắn tin tiếp, công việc thì cứ để hai Sếp quyêt đi ha. Minh dù sao cũng hỗ trợ thôi.
Cuối cùng thì thằng bạn cũng đã về, hai thằng về nhà nó tắm rồi gọi thêm một thằng nữa tên Bảo. Tốt nghiệp hai bằng một kinh tế một kĩ thuật xong vẫn thất nghiệp, nhà ở quê không giàu cũng chả nghèo, nói chung là có điều kiện. Tính khẳng khái và ít nói. Đam mê cá độ đá banh, cờ tướng và bida. Nổi tiếng nhất trong đám con trai trong lớp bởi vì người yêu hẹn đi chơi thì đi đánh bida, người yêu nó hỏi anh chọn ai? Trả lời thẳng toẹt là vớ vẩn, cô sao bằng bida được. Từ đó độc thân vui tính. Thẳng Bảo này sau này gắn liền với cuộc sống của em và tôi sau này. Người ta kêu trong vở kịch hấp dẫn ngoài diễn viên chính ra cần phải có diễn viên phụ,ví dụ như chuyện tình Lan và Điệp chẳng hạn, không có Chú Tiểu giật dây chuông thì không gặp nhau và nên chuyện, Thịt chó phải có lá mơ. ….. Sau này nó đóng một vai diễn viên phụ xuất sắc nhất trong chuyện tình cảm của tôi và em. Ba thằng chạy xe ra quán ốc Chu Văn An. Mấy năm rời xa Sài Gòn rồi, cũng có nhiều kỉ niệm nói về nhau. Về tình yêu , về cuộc sống. Công việc….. Két bia khui nổ lách bách. Công nhận ở Tp uống bia trời nóng nó ngon ghê. Tàn cuộc tầm cũng mười giờ. Liêu xiêu.
Về nhà nó trải chiếu ra , đem bàn cờ tướng ra chơi. Lúc chờ quân đi, rảnh rỗi lấy điện thoại nhắn một cái tin nhắn:
- Em ngủ chưa?
- Dạ. Gia đình em sắp ngủ rồi anh?
- Ủa vậy hả. Chúc em ngủ ngon và mơ đẹp, mơ là công chúa nha, anh là hoàng tử vào lâu đài giết công chúa , cứu chằn tinh.
- Dạ. Mà anh ơi, em không có dám nhận làm công chúa đâu, em có gia đình và một con nhỏ rồi.
Có một sự nhói lòng nhẹ.Tổn thương nhẹ. Cảm xúc như ngày 30 tết, lấy trộm kẹo bánh ăn bị mẹ phát hiện. Tẽn tò. Tự ái. Một chút yêu rồi….em biết không?
Chiếu bí nè…..
Thằng Bảo cười khanh khách. Cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi nhìn xuống ván cờ và điềm tĩnh quan sát.
-Bí bí cái đầu mày đó. Nhìn nè……
- Không sao đâu em. Nếu thấy phiền anh sẽ ngừng nhắn tin. Nhưng mà nhà em có tầng hầm hay sân thượng không?
- Dạ . Có sân thượng trên có trồng cây anh.
-Cao hông em? Nhà mấy lầu?
-Dạ, Ba lầu. Mà anh hỏi làm gì vậy?
- Àh, không có gì quan trọng, anh tính tối nay vào giết công chúa thôi. Giết để quên đi một mối tình vừa chớm nở……... Em ngủ ngon nha. Anh xin phép ngủ xíu để có sức tí nữa còn hành động.

Tôi quen em là vậy đó. Chắc hẳn mọi người vẫn cảm giác thắc mắc sao tôi có thể nói ra từ yêu dễ dàng đến thế. Tình yêu mà các bạn, nó không phải định luật đủ và cần. đừng hỏi vì sao anh yêu em? Anh mà biết a giết mẹ cái thằng lí do đi rồi. Tôi cũng vậy. Tôi chỉ biết trái tim tôi lúc đó rung động rồi. Còn ai cứ cố tình hỏi lí do thì đây nè: Tôi yêu em nhanh chóng vì một từ này của em, từ “Dạ”, từ này ăn nhập vào tôi đến mức mà sau này tôi nhiễm luôn. Từ “Dạ” xuất phát từ tấm lòng chứ không phải từ ngoài môi miệng. Rất nhiều phụ nữ và đàn bà dùng từ này để chinh phục đàn ông, nhưng cả cuộc đời tôi đến giờ tôi chỉ cảm nhận được có em là “ Dạ” chân thành nhất.
- Em đi làm xong chưa?
- Dạ. Xong rồi
………………….
Hôm nay em mệt không?
Dạ. không mệt
……………………………………….
Mình xxx nha? Em cởi cái quần lót ra đi. Thèm quá
Dạ, vâng.

Hai ngày sau, đúng hẹn. Sếp lên thành phố đón tôi
Về công ty, xác định tư tưởng đây không phải khách hàng tiềm năng nhưng vẫn phải chăm sóc , thỉnh thoảng hỏi han tình hình. Nhưng không hiểu sao với em, tôi lại quan tâm nhiều đến kì lạ. Là trợ lý số 2 nên ở trong phòng tôi ngồi gần Sếp, cho nên tránh tình trạng bị Sếp nghe lén, tôi quyết định xin địa chỉ yahoo của em. Lúc đầu chỉ là hỏi han công việc, nhưng công việc chừng đó nói chuyện qua lại không biết nói gì hơn. Thế là nói qua chuyện tình cảm. Em kể với tôi về con cái, tôi háo hức, dù sao tôi cũng sắp có con rồi. nên cũng muốn hiểu biết thêm về nghệ thuật chăm con. Tất nhiên là cả hai vẫn có những sự dè dặt nhất định trong cách nói chuyện. Chỉ cho đến một hôm, sau khi ngồi chát từ lúc tầm 10h. Bác nào làm văn phòng thì biết rồi đấy, nói chuyện riêng tư ở văn phòng không thể hì hục viết được, vừa điện thoại nè, làm việc nè, rồi còn lu xu bu nữa, nên nói chuyện cũng được ít thôi. Chủ để dần dần chuyển qua con cái….
-Ủa em, Em cai sữa cho con chưa?
-Dạ, chưa anh. Em tính đợi đến con hai tuổi mới cai
-Uhm, vậy tốt đó. Nhưng tội nghiệp ông xã em ha
-Sao tội nghiệp vậy anh?
-Thì ông xã phải xài chung bình sữa chứ sao?
-hihi….cũng đúng. Còn vợ chồng anh thế nào?
-Ở xa mà em, lâu rồi cũng không gân nhau?
-Vậy hả?
Cứ như vậy những câu chuyện không đầu không đuôi diễn ra. Nói chuyện từ em du học thế nào, trời Âu tuyết ra sao.mùa lạnh mưa nắng thế nào….. Lẳng ngoẳng qua chuyện Đài Loan, Trung Quốc….thỉnh thoảng cũng xen vào mấy chuyện” acheckerviet.biz Hội” . Em cũng than vãn ít nhiều về ông xã trong vấn đề chăn gối. Nhưng cái này cũng không hẳn là cái tôi quan tâm nhiều. chủ yếu là cảm thấy hợp rơ về những quan điểm trong cuộc sống. Đàn ông đâu phải lúc nào cũng cần có một cái để đút, đôi lúc anh cần một người bạn, một người chia sẻ, một người gần gũi chém gió, một người nghe cùng một vài bài hát. Tiếc rằng bài hát mà hai đứa cùng thích lại như một điều báo trước cho kết thúc của anh và em “ Như đã dấu yêu” – Ngọc Lan ( xin miễn tiếp Mr Đờm vì nghe xong phát ói) .


Chiều cao nguyên ngày….năm 2010.
Em này,chiều làm về xong anh đi xe xuống ghé thăm em nhá, tự dưng nhớ quá. 30p sau có tin nhắn hồi âm. Sao anh nói gì kì vậy, em làm gì để anh nhớ chứ? Thì tự dưng nhớ thôi- ko lí do gì cả. Uhm. Nếu a xác định vậy, thì cứ xuống đi. Hihi…xuống hôn trộm một cái rồi giết em luôn.
Nói là làm.
Như một thằng khùng gọi điện về nhà
- Ba mẹ ơi con đi đột xuất, tối không để cơm nhé, mai con về
Ra nhà xe TB gọi liền một vé, trong túi cầm sẵn có 500k ( nhục thiệt)
Em ơi, 8h ra đón anh nhé. Anh đang trên xe xuống, chắc xe xuống Hàng Xanh là dừng. sau đó chợp mắt tí xíu tỉnh dậy thấy mình ngu ngu…..hàng loạt câu hỏi đặt ra trong đầu: Lỡ người ta nói giỡn thì sao? Xuống đó mo mặt à? Thôi kệ. Tâm trạng rơi vào hoang mang và bồn chồn. Bác nào đã từng đi xa gặp người yêu mà không chắc họ có ra gặp mình không chắc hiểu hoàn cảnh này, nhưng lúc đó trong đầu cũng xác định rõ rồi. Lỡ mà không gặp thì cũng giúp ích cho bản thân, khỏi mộng mơ vớ vẩn nhức đầu. lo tập chung công việc. xem như đi xuống thăm mấy thằng bạn cò hó thôi.
Đi tới tỉnh bên cạnh. Em nt : Anh sắp tới chưa? – uhm. Chắc còn khoảng 40km nữa .
Ăn gì chưa anh? Có cần gì không em mua? – thì tí xuống đi ăn cũng được, mà nếu tiện thì mua giùm anh vài thứ được không? Mua giùm anh một cái áo thun với lại cái khăn mặt, anh đi vội nên chẳng mang theo gì cả. nhắn tin xong thì nhớ tới cái bóp. Bỏ xừ rồi, em nó mà mua cho cái áo nào xịn xịn thì vỡ mồm. tặc lưỡi thôi kệ. Từ từ rồi tính sau.
 
CHƯƠNG 1

Bất chợt nghĩ về H …. nghĩ về người yêu cũ. Một thời. Cũng đẹp……


Em này, có lẽ anh về quê luôn. Ý của hai vợ chồng em à. Về cho bình yên
-Còn công việc của anh thì sao. Đang làm VIP thế mà bỏ à
-Uhm. Công việc về trên đó cũng sắp xếp được, công việc dưới này coi như bỏ
Ngoài trời mưa tầm tã, hai đứa ngồi ngay hồ nước mặc cho dòng xe chạy hối hả qua lại.
-Còn em thì sao? Biết là a chốn khác nhưng ít nhất anh cũng để em lâu lâu dòm thấy anh chứ
-hihi….uhm, về đó rồi không gặp được thôi, có duyên sẽ gặp lại. Vả lại em biết mà, anh đã lập gia đình, tình yêu dành cho bà xã rất nhiều, còn với em thì……..chuyện qua lâu rồi. Anh gọi em ra đây không phải với tư cách người yêu, mà xem em như một đứa em gái anh mến thôi. Hiểu ý anh không.
Có gì trên khóe mắt em: Vậy hôm nay lần cuối gặp nhau hả anh T…t…r…r..rai?
Uhm. Xui cái mưa.
-Mình kiếm chỗ trú mưa đi anh, em muốn ở bên anh
-Không em à, chuyện qua rồi cho qua luôn đi, đừng làm gì có lỗi với thằng bạn trai em chứ…hehe….ly nước cũng ướt hết rồi, mình ghé vào đâu ăn nhẹ rồi về ha.

Thoắt cái mà đã hai năm xa Sài Gòn, coi như từ bỏ một giấc mơ, một nơi gắn bó. Từ cái thời đi chiếc xe đạp cọc cạnh đi học. nhà 3x4m 12 mạng ở. Rồi ra trường đi làm, quen cô này cô kia
Xa lắm rồi cái thời mà nhà quận 3, đạp xe ra làng đại học, tối đi về trễ vứt xe ở lại, sáng mai từ nhà ông anh Bình Dương bắt xe buýt lên thăm em lấy xe đạp về, vậy mà chia tay kỉ niệm ngoài đi chơi chỉ có nắm tay thôi, chưa hôn lần nào.
Thoắt cái mà đã xa mấy cái Khách sạn, Hotel qua đêm được hai năm. Xa cái thời hẹn rồi chở hai em cùng một khách sạn, khác phòng, điều bình khiển tướng, sáng mai về hai em không biết mặt nhau
Xa rồi cái thời đám bạn nhậu ngay Nguyễn Hữu Cảnh, mỗi thằng một chai rượu 500ml, thằng nào hết mới được về
Xa rồi cái thời bia 2500đ/lit. Xe đạp chở can 20l đằng sau. Mồi là đầu heo đã lóc hết thịt. 3000k/Kg. về luộc lên rồi lấy tủy, lợi heo hấp hành.
Lâu rồi đã xa cái lần đụng độ xe ngay CMT8, mình đi đúng mà bị thằng kia nó chửi như chó, không dám làm gì, bởi người nó toàn hổ báo. Đậu xanh rau má..
…………………………………………………………..
XE TỚI NƠI RỒI NÈ ANH TRAI. Xuống D2 nhé, chứ Hàng Xanh công an đứng đầy, tụi em hông dừng xe được
-Ok anh . loạch oạch xuống xe, Cắt đứt luôn dòng suy nghĩ về quá khứ.
-Em àh? Biết D2 không? Anh đứng đầu đường. Nếu thật sự nghiêm túc thì ra đón, còn nếu đùa thì báo anh biết một tiếng, anh về nhà bạn anh chơi.
- Em thật mà, chờ chút, cho con ăn xong em ra đón anh nhé. Anh mặc áo gì, à mà quên, đã gặp một lần rồi. kiếm quán nào uống nước đỡ đi anh.

Ngựa hoang nào dẫm nát tơi bời
Đồng cỏ nào xanh ngát lưng trời
Ngựa phi như điên cuồng dưới cánh đồng dưới con dông
Vì trên lưng cong oằn những vết roi vẫn in hằn
Thoảng đâu xa tiếng hát của Evis Phương vọng lại, tôi lẩm nhẩm theo.
Sài gòn có một gì đó rất khác lạ mà chẳng nơi nào có được, đó là sự tự nhiên và vô tâm. Nhà ở sát bên nếu không có cháy hay giết người, nhiều khi cũng đíu biết chủ nhà là bà hay ồng. Ra đường tông xe bu lại một đống, nhưng chả ai giúp đỡ dù cho bu lại làm ứ đọng giao thông. Cuộc sống hối hả nhiều khi quên mất đi tình người. Tôi còn nhớ lời một người thầy đã nói, văn hóa “Vô tâm” là văn hóa của “sự chết”. Nếu ngày nọ ban ra đường thấy người ăn xin tội nghiệp ngửa tay xin tiền, bạn cho lão 10k, nhưng rồi một ngày nọ phát hiện lão không hề què chân như lúc mình găp, mà lão khỏe như voi. Bạn cảm thấy bực mình và hối hận vì đã cho Lão số tiền đó, vậy là vô tâm được gieo trong lòng bạn, sau này bạn tự nhủ ít cho đi . vậy là khi gặp một người mất mát cần lòng thương, không còn được bạn hay ai đó đoái hoài. Vô tâm tràn ngập.
Anh đang ở đâu?
Trong hẻm ngay đầu đường đó em, chờ xíu a ra liền
Bước vội ra đón em bỏ dở li cà phê còn gần nguyên, Em hôm nay xinh hơn mình nghĩ, Tóc nâu búi cao, dáng nhỏ gầy, mặc nguyên một cái áo thun cổ tròn cá sấu, quần zin ngắn, da ngăm đen đi chiếc xe Ps. Có lẽ nhà em giàu hơn hoàn cảnh mình lúc này( bất giác rờ tay bóp mông) Nghĩ tới đó thôi chứ thề với các Bác em chả bao giờ nghĩ tới tiền bạc, cả đời là vậy. nhiều em Sài Gòn lắm lông giàu bà cố, nhưng chảnh chọe tí em từ thẳng, nhưng có em nghèo khó cô đơn em lại sống tẹt ga, bao nhiêu anh lo .Nhưng không phải em lại siêu nhân hay từ bi gì đâu nhé.
Ông anh bên ngành em làm hồi trước có nói một câu bất hủ trong buổi nhậu tâm tình: Mày nhớ cho anh, gái gú đéo gì. Tất cả trừ vợ con mày đều phải tính quy ra tiền, nhưng mà rộng rãi một chút, đẹp hay xấu không quan trọng, nhưng cứ tính là 5 xị một lần ( thời ấy 5xi là VIP lắm luôn,tầm một chai rưỡi là có một em chân dài cỡ Ngọc Trinh rồi ) mày bỏ tiền ra nuôi nó bao nhiêu, thì cứ phang chừng ấy, còn chuyện tình cảm, nó hưởng hay mày tàn ác là do mày. Nhớ đấy.
Lão người Hải Phòng, là siêu nhân trong lĩnh vực tôi làm, người mà tôi thần tượng. Người tính thuế giùm Hải Quan, có khả năng đọc vanh vác mã HS 10 chữ số của nguyên một cuốn biểu thuế XNK. Bác nào đã từng làm rồi thì sẽ hiểu lão giỏi cỡ nào. Quan hệ xã hội cực kì rộng rãi, Giang hồ thì không rõ tới mức nào nhưng đi khu vực nào mà có xích mích, lão hỏi ra có thể dàn xếp được trừ phi gây án với mấy thằng trẻ trâu hoặc bọn cùi không sợ lở. Ngày tôi về quê được vài tháng, lão dính án 7 năm vì liên quan đến đường dây buôn lậu hơn 100 container gỗ. Bác nào cũng từng làm nghề này từ giai đoạn Hai thèng HQ đánh nhau trong container ở Cát Lái đến thời tờ khai trên mạng chắc nghe tới vụ này, rung động phết. Sau đó mất liên lạc với Lão. Ngoài mấy đặc điểm trên lão còn một thứ mà tôi bái phục, sáng ra không ăn uống gì, làm 3 Bi thuốc lào với lại 3 chén rượu Bắc. Kinh
Tất nhiên là quan điểm gái gú này tôi không nhất quán lắm, nhưng nó bị ăn sâu vào não mất rồi, nên lắm khi mình cũng tàn ác, cũng vô tâm với đàn bà. Lắm em không có tình cảm gì, mình cũng đem quy tắc ấy ra ứng xử, suốt thời gian quen nhau bỏ ra 10 chai cho em nó, thì lấy lại trước sau đúng 20 lần ( nhiều hơn không tính) nhưng ít nhất bằng chừng đó. Còn có yêu quen vài ba lần cảm nhận là dân dựa hơi, cũng mềm dẻo đưa em nó lên giường xong rồi phang vài ba cái thì phắn.
Thôi thì quan điểm cá nhân mỗi người một ý, em cũng chỉ chia sẻ thôi. À mà cũng còn nguyên tắc này nữa, tiện thể bàn luận với mọi người luôn , điều này em giữ mãi. “Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan” em không bao giờ dính, duy có một lần duy nhất trong đời với người em đang kể hầu các Bác nghe, thì vướng phải, và đó tới giờ là lần duy nhất. Còn là Con Thầy? Vợ Bạn? hay Gái cơ quan thì từ từ các Bác sẽ rõ. Mà tự dưng dính vào làm ám ảnh thiệt. đau lắm.










Thấy em đang dựng chân chống đứng chờ bên đường, tôi quan sát trước sau rồi lặng lẽ qua đường, tính ưa cẩn thận nên dù sao cũng ngó ngàng tí, lỡ gặp phải em lắm mỡ muốn lợi dụng thì cũng biết cớ mà phắn trước, nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua vì nhìn lại con người, không mang theo máy tính xách tay, không có phương tiện, túi thì chỉ có đúng 500k thì còn sợ gì.
-Chào em nha, em xinh quá
Dạ, cám ơn anh. Anh mệt không? Sao tự dưng là khùng xuống thăm em vậy?
-uhm thì nhớ em chứ sao
-Dạ, anh ăn gì chưa? Em chở anh đi.
-Để anh chở được không? Nhưng mà a nói trước, ngồi sau chịu khó ngồi xa một chút là được. Anh đi xe mấy tiếng chưa tắm…hehe
-Dạ. a chạy cẩn thận nhé, em sợ lắm, em cũng chỉ mới về VN được gần năm.Đường xá nhiều xe thấy ghê
-Uhm. Mình đi đâu em
-Dạ đâu cũng được, mà em nói trước nha. Đi ăn uống gì em mời, anh cất công xuống đây vậy là đủ rồi, còn lại em muốn mời anh để tỏ lòng nhiệt tình
Tử tế .
-Sao cũng được, a nói thiệt là cũng mang không nhiều tiền do đi vội – Tặc lưỡi và chân thành mà nói thôi, chứ túi có mấy trăm thì sĩ diện hão để rồi quê mặt cũng vậy.
Hai đứa vòng chở nhau vòng lên xuống đường D2 rồi tấp vào một quán cà phê ngồi cho đỡ mệt. Đói thì đói thật nhưng lòng vui . Giờ mới quan sát được kĩ khuôn mặt và hình dáng em. Đôi mắt to và đen láy, hằn nhẹ một vết chân chim khóe mắt, mái tóc ít được chăm sóc nên hơi chẻ, đứt gãy. Điểm ấn tượng nhất trên khuôn mặt là sóng mũi cao, hệt như Tây. Thú thật là sau mấy năm kí ức cũng phai, hình ảnh em cũng không còn rõ nét trong trí nhớ nữa. Vả lại xưa giờ nói về tả gái thì em chỉ quen tả mông với vú, chứ tả khuôn mặt thì rất ít khi. Thôi xin phép tả xuống dưới cằm vậy. Ngực nhỏ. Xuống nữa thì cái bàn nó che mẹ nó mất rồi, với lại lần đầu gặp không ai muốn để lại ấn tượng là một con dê cả. nên thôi.
Anh nhìn em kĩ vậy? -ah không có gì, chỉ là bất ngờ khi em dám ra gặp anh thôi.
Dạ. cười lẽn bẽn.
Có quá nhiều thắc mắc, nhiều điều để hỏi em nên chả biết bắt đầu từ đâu. Em gọi một li sinh tố dâu vừa ngồi vừa uống, mình cà phê nhấp môi rồi hai đứa ngồi nhìn nhau cười. được đâu chừng nửa tiếng thì mình lên tiếng:
Em này, chở anh tìm khách sạn được không? Anh hôi quá
Dạ. Mà nãy giờ em cũng quên mất, em mua đồ cho anh rồi đó. Để trong cốp xe
Các Bác đừng nghĩ mình dụ dỗ em vào khách sạn nhé. Bác nào đi làm xong rồi leo lên xe 5-6 tiếng thì cũng biết là lúc í em chả sạch sẽ gì, thèm một cái bồn để tắm thôi. Đi đường em dặn mình né chỗ nào tối tối chứ không sợ có người thấy. Em vừa buồn cười. Nói thật là lúc đó cũng đánh giá thấp em như các đọc giả đang nghĩ thôi. Rồi thì cái vòng lẩn quẩn, vào khách sạn làm phang phập vài ba cái rồi …….Em cũng có ý nghĩ thế nhưng khác mọi người là sau khi tắm xong cơ. Muốn diễn phim con heo chứ không thích làm một con heo đực hôi hám
Chạy vòng vòng cũng kiếm được một khách sạn vừa ý, khuất trong hẻm, được và cái chính là giá chắc là vừa phải.
Cô cho con một phòng qua đêm cô.
Hai người hay một người? chứng minh đưa đây con
Dạ. Một người thôi cô. Con không ở - Em lên tiếng
Lầu 3, phòng 304 nha con, chịu khó đi thang bộ bên trái
Đi được vài bước cầu thang em nói đây là lần đầu tiên em vào khách sạn. Mình hơi bất ngờ và cười nhạt. Gái Tây khó tin thật đấy. Nhưng vẫn lịch sự hỏi em. Bộ hồi xưa lúc ở VN chưa qua bên đó em không có bồ sao. Dạ ko anh. Lúc đó có nhưng trong trắng lắm, tình học trò mà, làm gì có chuyện này, qua kia thì không có điều kiện, Lo học để mà trụ lại.
Lên tới cửa phòng, vừa đóng lại tôi ôm chầm lấy em ôm chặt, em á vài tiếng rồi im lặng, ôm vài giây tôi thả ra và nhìn vào mắt em. Hình như tôi thích em mất rồi.
Cám xúc lúc đó thật khó diễn tả cho mấy anh em hiểu được vấn đề cho đúng. Tình cảm chưa thật sự lớn. chưa đánh giá em hiền lành hay quậy phá. Chưa hiểu hết về em. Đó chỉ là một sự mơ hồ xuất phát từ trái tim mà không qua lí trí.
-Em ngồi ở giường chơi đi. Anh đi tắm xíu
Cảm giác tắm nước nóng thật đã, xoa xà bông lên người kì cọ, huýt sáo vui vẻ. tự dưng cọ xuống thằng em. Thằng em ngóc đầu nhìn thằng anh hỏi
Tí có làm phát không anh, em thèm mấy tháng rồi?
Mình nói vọng ra: anh quấn khăn tắm ra ngoài nha, không có mang đồ
Dạ. anh cứ tự nhiên / em đang ngồi bấm bấm đt nhắn tin, chắc nhắn tin cho nhà về trễ
Mình ngồi cạnh em, dựa lưng vào thành giường rồi khẽ ôm em vào lòng, người em rung bần bật, mắt thi dán vào cái điện thoại bấm linh tinh. Cả hai em lặng. Mình đưa miệng vào hôn. Em đẩy người mình ra: Em chưa hôn môi đàn ông bao giờ
Đậu xanh rau má, cái gì thế này. Vậy chứ 10 năm bên Tây , có chồng có con rồi mà chưa hôn. Mình nghĩ thầm trong bụng. Nhưng những lúc như thế này kinh nghiệm của mình là tốt nhất không nên phán xét, mà hãy tìm phương án khác hữu ích hơn, tức thì bàn tay đang ôm ngang bụng bắt đầu khẽ rời vị trí đi du lịch, tiếp cận đỉnh Everest với mục tiêu sau là tam giác Becmunda…….























Mình hơi dựa người vào tường cho thằng cu nó khỏi bị em ngồi lên chèm bẹp, Tay lần mò lên đỉnh Everest. Em ngồi ở tư thế nghiêng 90 độ so với ngực mình, hai tay vẫn cầm cái điện thoại nhưng mắt thì nhắm lim dim rồi, lưng hơi còng xuống. hai tay em ở hơi khum lên để bàn tay mình trong áo dễ thám hiểm. Mình vuốt bụng. Rất mịn các Bác ah, không có nếp nhăn dấu hiệu của gái có con rồi. Em co một chân lại, lấy đầu gối chống vào đốt sống cụt em nhằm giải phóng bàn tay vàng còn lại, khẽ vén áo chui tọt vào bên trong rồi tìm nút cởi cái coocxe , bựt..bựt…..không biết có phải căng thẳng quá không mà em không cởi được mà làm đứt mất khuy cài luôn. Thả lỏng chân xuống trở lại tư thế bàn đầu….cô dạy em tập thể dục 1,2,3,4……
Bàn tay vàng số 1 phía đằng trước được sự trợ giúp nhiệt tình của số 2 giải tỏa không gian, Hùng dũng rướn lên cao xoa vào ***g ngực. Có một sự thất vọng nhẹ các Bác ah. Nói thế nào nhỉ?, Đôi gò bồng nếu được ví là hai ngọn núi Everest thì ngực của em chỉ như dãy Hoàng Liêm Sơn của Việt Nam thôi. Cũng may là tính mình thích mấy em mình dây nên sự thất vọng nhanh chóng trôi qua. Tiếp tục xoa hai núm từ ngoài dần vào tâm. Mâm mê hai cái núm vú rồi chụm tay bóp nhẹ một cái
Cái gì thế nhỉ? What The Fuck? Sao lại ướt ướt?
Không tin vào cảm nhận của mình, chụm tay lại bóp thêm phát nữa, thêm một dòng nước rõ ràng bắn ra. Lần này thì chắc cú không phải là mồ hôi hay bọt mép em sùi ra chảy xuống rồi
Các Bác đồng dâm nghĩ là gì? – Sữa non các Bác ạ. Như ở đoạn đầu em đã viết rồi, Em í đang còn nuôi con nhỏ và cho bú sữa mẹ nên khi được bàn tay em kích thích thì vú chảy sữa. Cám giác tê tê trong người. Thằng em nhỏ ở dưới cũng nhao nhao : Gi đấy anh? Gì đấy anh?.
Sự thèm thuồng dâng lên tột độ? Có bao nhiêu anh em trong đây được nếm sữa mẹ mà không phải từ vợ mình nào? Giơ tay phát biểu xem. Hayda, thật sự là chịu hông nổi đó mà……..
Lúc đó đầu óc em u u luôn, Bộ não truyền lệnh cho hai bàn tay Vàng là: Cới áo ra đi, cởi áo ra đi….nhanh…nhanh….thèm bú,thèm bú…….zú. Ngay tức thì cánh tay lại khuấy động cầu trường, lòn ra ngoài tìm cách vén áo lên. Mồ hôi em vã ra như tắm. vừa kéo áo lên em cúi gằm người nút vú cái chụt……sữa nó béo béo các Bác ạ. Vị hơi mặn vì có mùi mồ hôi nữa. phê. Em ngậm cũng hơi khó khăn vì tư thế không thoải mái nên tìm cách cho em í nằm xuống . mình ở trên . khẽ lướt qua khuôn mặt em thì đôi mắt lim dim mất rồi, tay cứ ôm đầu mình. Lúc này hai cái vú có miệng chăm sóc nên hai bàn tay vàng của em sinh ra nhàn rỗi. Lần mò tam giác Becmunda……..
Cánh tay em lướt nhẹ, xoa đều bụng, rồi giả bộ lưỡi em rời vú để hôn xuống bụng, mục đích là để cánh tay mình lấn xuống em í không phải đối, liếc mắt nhìn thấy quần lót màu đen, Mình thích quần áo màu đen. Lúc này cái khăn tắm quấn trên người của mình đã rơi tự lúc nào, giải phóng một thằng em đang phùng mang trợn má mặt mày đỏ tía. Năm ngón tay cứ từ từ đi vào vùng tam giác huyền ảo. Lông mu cũng khá nhiều, vuốt ve vài cái rồi lại lấn xuống tìm cái động quỷ. Không biết dùng từ nào diễn tả luôn, ướt nhẹp nước.chảy dài xuống hai đùi……
Miệng vẫn tiếp tục với công việc bú dãy Hoàng Liêm Sơn, Ngón tay đã bắt đầu lấn sâu hơn vào tam giác quỷ, cánh tay còn lại vân ve cái cúc quần định cởi ra.
Đừng anh, em còn chồng……
Mặc kệ chồng em chứ. - Cả thằng anh lần thằng em đều lên tiếng
Loay hoay cái nút quần thêm lần nữa, có vẻ hơi khó cởi nhỉ? Tự dưng có bàn tay nắm chặt cánh tay mình rồi người ngồi bật dậy. Xém té xuống giường.
Tụt cả men hứng…..
Mình thầm nghĩ, vậy là công toi rồi , phải bắt đầu lại từ đầu thôi. Khé ôm em vào lòng:
Anh xin lỗi nhé, anh kiềm chế không được, em hấp dẫn quá.
Em thỏ thẻ vào tai mình: Bộ anh thèm chơi lắm hả?
Dội à nha. Làm như mình đang dụ dỗ vậy, tự dưng tự ái nổi lên:
Không em à, em mặc đồ rồi về đi
Emi m lặng tìm cách nối lại cái áo ngực rồi kéo cái áo thun ở ngoài xuống. cầm giỏ sách bước thẳng ra cửa đi về.
Còn tiếp………………………….


“Chơi”
Một ngôn từ khá nặng. Nhất là thốt ra từ một người con gái để mô tả hành động tình dục thì còn nặng hơn gấp bội. Ngay tức thời lúc đó, tôi không nghiệm ra nhưng khi ngẫm lại thì chính xác là tôi sốc bởi từ này.
Độc giả và các đồng dâm chắc đang nghĩ xấu và rất Tây về cô gái này đúng không? Đàn bà mà có thể nói từ “ Chơi “ với một người mới quen chắc hẳn là không phải cô gái hiền lành rồi. Hơn nữa lại bên trời Âu gần 10 năm thì nhiễm văn hóa phương Tây. Chuyện tình dục chắc thoáng lắm. Làm gì mà hiền lành như tác giả ca ngợi. Thứ đàn bà để “ Chơi “ chứ để “Yêu” sao mà được.
Tôi cũng mang suy nghĩ ấy theo về sau khi trả phòng khách sạn về nhà thằng Bảo ngủ. Tâm trạng rối bời pha lẫn tiếc nuối. rối bời vì shock câu em thốt ra, hóa ra em nghĩ mình cũng là trò chơi à ? Mình là người thứ bao nhiêu của một cô gái đi Âu về? Nhưng nếu mình nằm trong danh sách dài hạn thì sao em lại bật dậy và không cho mình thực hiện động tác cuối cùng là cởi quần, không cho mình “ Chơi “ Mình đang phải đối diện với loại đàn bà nào đây??? Nghĩ tới đây thì tiếc nuối, sao lúc đó mình ngu thế nhỉ? Sao không cởi luôn quần ra rồi xử luôn, với một người đàn bà tầm thường như vậy thì tiếc con mẹ gì chứ. Đằng nào cũng mất một chuyến đi
Rượu hay Bia – Thằng Bảo nói vọng ra
Thôi mày ạ, hôm nay có chuyện đau đầu, với lại mai tao về sớm rồi. Chơi cờ tướng đi
Vậy để tao nướng mực rồi vừa chơi vừa làm mấy lon- Bố cái loại thằng này, mình kêu nó không uống nó kêu mình làm vài lon. Tính nó vậy. Đang xếp cờ thì điện thoại có tin nhắn
- Anh về lại nhà chưa? Giận em hả?
- Không gì đâu em – Tôi trả lời
- Em xin lỗi , xin lỗi nhiều…….
- Uhm. Anh bận xíu
Hai thằng mải đánh cờ, sức cờ của tôi của nó là ngang nhau. Tính cách cũng thể hiện nhiều trên ván cờ lắm, tôi phóng khoáng hơn nên đôi lúc nước cờ đi cũng hiểm và nhiều bất ngờ, nó thì như ông cụ non, nhai cơm còn đếm từng hạt huống hồ chơi cờ, đi cẩn trọng, chậm rãi thường tôi chỉ thắng nó là trung cuộc khi hơn quân, chứ tàn cuộc hai quân ngang nhau thì nó thường hạ tôi đo ván. Còn khai cuộc thì mỗi thằng mỗi vẻ, Nó rất khá với “Mã đội”
- Sau này mình tính làm gì hả Bảo? học hành ra trường rồi cũng hai cái bằng rồi treo máng là sao?
- Tại không có chỗ nào cho vừa làm vừa đánh bida mày à – Bố cái loại, mê bi da như điếu đổ.
- Gia đình mày dạo này thế nào? – Nó hỏi
- Nhiều bất ổn lắm, Hai vợ chồng cãi nhau suốt mày ạ, nhiều khi tao cũng chán. Vợ có vẻ không hài lòng cuộc sống hiện tại lắm mày ơi.
Hai thằng chém gió dăm ba câu, rồi nó chở tôi ra bến xe Miền Đông về lại quê. Nằm trên xe bâng quơ nghĩ về em, Nghĩ về gia đình rồi ngủ thiếp đi cho đến khi phụ xe gọi tôi dậy.
Tôi cũng không ngờ sau đó hai ngày, có một vài thứ xảy ra mà khiến cuộc đời tôi bắt đầu chao đảo. Điên loạn và sống trong những hạnh phúc, say nắng, dằn vặt và nỗi đau.
 
CHƯƠNG 2

Về lại quê, sáng lên công ty mở máy tính.
Tôi đọc được một email yahoo như sau:
Gửi anh
Em xin lỗi.
Hôm nay em kể anh nghe chuyện hồi em bên Pháp nhé( Xin mạn phép dấu tên địa danh rõ ràng).
Ngày đó tụi em từ Việt Nam qua thì ở một vùng quê hẻo lánh, trên một ngọn đồi cao. Chồng em cũng nằm trong top Học sinh du học đó. Ở đó mùa đông lạnh kinh khủng, Lạnh đến mức sáng ngủ dậy chân tê cóng không bước đi nổi chứ đừng nói đi học. Lúc đó em quen một chàng trai khác chứ không phải chồng em hiện giờ.
Khóa tụi em đi là theo một chương trình rất đặc biệt chứ không phải du học thông thường như bây giờ, một số nhà bạn bè nhau ngày xưa muốn tạo điều kiện cho con cái những người bạn ở Việt Nam nên tìm cách cho những người con của mấy Bạn đi qua đó ăn học, Gia đình ở bên này thì không phải hoàn cảnh ai cũng giống ai, Người có điều kiện kẻ không. Tụi em qua đó ở tập thể trong một căn nhà trên đỉnh đồi ở một vùng cách thủ đô .xxx….chừng 2 giờ đi xe. Chàng trai người em yêu dân Sài Gòn gốc, như một công tử. Khi quá đó sống cộng đồng thì sức khỏe rất kém, nên anh nằm bệnh suốt, Nhất là mùa đông. Em phải lo cho ảnh rất nhiều, nhiều khi suy nghĩ không biết sau này cưới nhau anh sẽ chăm sóc lo lắng cho em nổi không?
Lúc đó chồng em xuất hiện, Chồng em khác ảnh hoàn toàn, khô cứng và cọc cằn, dáng người cũng không phải cao to vạn vỡ nhưng sức khỏe rất cừ. Biết em có người yêu nên anh cũng chỉ giao tiếp xã giao thôi. Mùa đông đầu tiên bên đó tụi em sáng 5h30 phải dậy đi học, Bạn trai thì ốm, tụi con gái cũng không khá hơn, đứa nào cũng có bệnh về đường hô hấp, nhưng buộc phải đi học. Nếu tụi em không đi học, Chắc chắn sẽ bị đuổi về nước. Sáng dậy chính chồng em là người cõng em đi từ đỉnh đối xuống dưới. Lúc đó ai cũng vậy anh à, con trai cõng con gái chứ không cứ gì em. Dần em cũng có thiện cảm với ảnh, nhưng yêu thì không.
Bên đó thời gian rảnh tụi em đi làm rửa chén bát ở nhà hàng, làm bột nấu bánh bán ngoài đường…….gia đình bạn trai em giàu có nên không đi làm, Em thì thích làm nên xin một chân rửa chén, Chồng em cũng làm cùng nơi, cũng có nói chuyện vài ba câu thôi, bâng quơ, vì ảnh khô khan lắm.
Có một bữa tối chủ nhật, Tụi bạn em đi chơi hết. ảnh ghé phòng thăm em rồi rủ em đi dạo mát.
Lịch sự em cũng đi, Trên con đường xuống đồi tự dưng ảnh ôm em, rồi nói yêu em. Em thì nói chỉ coi ảnh là bạn thôi, chứ em có bạn trai rồi. Anh có vẻ rất giận dữ. Rồi lúc đưa em về phòng. Bỗng dưng a khóa cửa thật chặt rồi cưỡng hiếp em. Em chống cự không được nên buông xuôi. Sau đó a ra về. Ảnh kêu là anh sẽ cưới em nếu em đồng ý.
Em nghĩ tới chuyện tự tử. Đêm đó em nằm khóc miết, Toàn thân đau rát, Đối với một đứa con gái chưa hề có một người bạn trai nào như em, thật kinh khủng. Hồi còn ở VN , bố mẹ quản lí rất kĩ, ở Sài Gòn mà 9h30 tối phải có mặt ở nhà, đi đâu luôn có ba chở đi thì anh cũng biết rồi.
Đứa bạn nằm ở giường dưới nghe em khóc cũng leo lên hỏi chuyện, em cũng kể cho nghe. Hai đứa nói chuyện suốt đêm, Bạn em nói sáng mai sẽ nói với nhà trường và thông báo cho Police. Em nằm ôm nó khóc mãi. 5h sáng bỗng dưng có một người hớt hải chạy lên gõ cửa kêu em lên gặp quản lí .
- Uyên. Em phải thật bình tĩnh. Cha em vừa bị tai nạn đột ngột qua đời ở Việt Nam, Chúng tôi sẽ sắp xếp thủ tục đưa em về ngay. Đừng quá đau buồn
Em như người mất hồn, cha em rất tuyệt vời. Vậy mà ông ấy lại chết quá đột ngột.
Về VN em còn nhận được một cái tin đau đớn hơn, cha em bị giết. Mẹ vì quá đau khổ nằm viện. Chuyện em kể giống film quá phải không anh. Nhưng đó là sự thật.

Sau khi quay lại Châu Âu, Nhận được tin Bạn trai em vì sức khỏe quá kém đã về lại Việt Nam. Em có bầu. Tinh thần em hoảng loạn hơn nữa
Chồng em lúc đó rất quan tâm em, đêm nào cũng đến đến phòng ngồi chờ em ngoài hành lang rồi ra về. Cuối cùng vì quá chán nản em quyết định lấy người đã cướp đi trinh tiết của mình.
Chuẩn bị sinh em bé thì về Việt Nam. Em bị chứng lãnh cảm nặng.
Chính anh là người đã giúp em thoát khỏi chứng bệnh này, ít nhất là về mặt thể xác.
Anh biết không? Từ một người không màng tới chuyện chăn gối, vậy mà hôm đó ở trong khách sạn em thèm khát thật sự, anh cũng biết. Lúc đó em toàn nước…..Nhưng vì còn chồng con. Em chưa dám……..
Em suy nghĩ suốt đêm về tình cảm của mình đối với anh. EM YÊU ANH MẤT RỒI.

Hoàng Lê Vy có bài hát mà đoạn đầu:

“Yêu anh em đâu dám mong gì hơn được bên anh, nghe anh vỗ về
Người đàn ông em yêu thương người đàn ông, em trao trọn con tim
Yêu anh em đâu suy tính hơn thiệt hơn dù cho em..cô gái nghèo”

Bài hát không sai trừ cái từ cuối cùng. Em là gái có chồng.
 
CHƯƠNG 3

Thật ra khi khi đàn ông nghe một người đàn bà nào nói từ yêu quá nhanh, thường có tính tự cao và cả tự ái. Tính đàn ông là chinh phục, cái gì càng khó càng khiến tụi đàn ông thích thú và say mê sâu đậm, cái gì nhanh đạt chóng chán. Mình cùng nằm trong quy luật ấy. Nhưng sao lần này tâm trạng đọc xong Email lại thẫn thờ………..
Có một lần mình nghe một cuộc điện thoại gọi nhầm số từ BT( một tỉnh Nam Trung Bộ) – Cũng không biết phải vô tình hay có ý, gọi mình là anh Thanh, anh Thành gì đó. Rồi bô lô ba la……….cũng tán hươu tán vượn, cũng kinh phong chém gió, hô mưa hoán vũ. Chốt lại một câu sau chỉ một ngày:
-Em dám tối nay vào thăm anh không?
-Dám chứ sao không? Bây giờ em sẽ chuẩn bị đồ lên xe.
-Ok, vậy mai anh đón em ở Đinh Bộ Lĩnh. Mai anh sẽ ra trước, coi như chơi xổ số.
-Em vào mà
Thế rồi, sáng mai cũng gặp, MBBG. Tổ cha cái ông Thanh, ông Thành nào đấy, nghe giọng cũng còn trẻ mà sao già dữ vậy trời……hic….hic…..Nhưng mà ván đã đóng thuyền thì đành buông chèo, leo lưng cọp thì đành cưỡi thôi. Chỉ khác là MBBG cưỡi mình trong khách sạn chứ không phải mình cưỡi. Mình cứ nằm ườn ra nghe người ta rên rỉ, phi ngựa….dâm đãng.
Rồi tắm táp xong phát thứ hai, cảm thấy mỏi nhừ.
Xong là có phương án dự phòng….vì thấy MB còn thòm thèm lắm, phen này tan xác
Vào nhà VS gọi gấp cho thèng em. Mày gọi lại cho anh gấp.
Uhm, Bị tai nạn ở đâu, đi đứng kiểu gì mà bị thế. Ở đó đi anh qua liền( Chân thành xin lỗi thằng em vì a chửi đổng mày, nếu mày có lên diễn đàn và đọc được những dòng này của anh) . Nói thật to cho MB nghe rõ. Xong là một hai ba chuẩn bị phắn, ra báo anh có việc gấp phải đi. Đi xuống trả phòng kèm theo tiền đàng hoàng. Tắt máy.
Sáng mai về mở điện thoại thấy quá trời tin nhắn, cuộc gọi nhỡ. EM trách khéo mình.
Mình chỉ nhắn là em vồ vập quá, làm anh sợ
Phi công hạ cánh an toàn, tổng chi phí như mấy Bác vẫn viết Report trên đây là
Cf 70k Ks 150k, không có phụ phí, tổng chi phí là 250k nếu tính cả điện thoại.
Ngày mai anh quên MB ngay. Quên tất cả bóng dáng hình hài MBBG
Quên cả lời mời ra đó
Và anh lại về với cuộc sống cơm áo gạo tiền.
Tình cảm là không nốt nhạc.

Nhưng……………………………..
Sao lần này, nghe một lời nói yêu từ em anh bỗng dưng anh nghẹn lại.
Cuộc sống em kể hình như không có sướng như điều kiện vật chất em có. Cảm giác muốn che chở em
Cách em viết thư cũng chân thành và ngoan ngoãn. Bằng cảm tính và chút lí trí, anh nghĩ vậy
Chiều làm về trên con đường đầy me bay , gió lạnh. Anh chạy xe vô hồn, cảm giác yêu em đã ngự trị. Đêm đó là đêm mà nhắn tin qua lại rất nhiều. Anh cũng tự hỏi sao em có thể dễ dàng nhắn tin. Nhưng ngu gì hỏi, mình cứ biết nhắn tin là nhắn tin. Nhưng vẫn cẩn thận dăn em một mật mã , một dấu hiệu chỉ để hai đứa nhận ra nhau. Chứ “ Chim đang Sung” mà phát hiện ra nãy giờ nhắn tin cho chồng em thì bỏ mẹ……..
Hôm đó anh có hứa trong vòng một tuần anh sẽ thăm em. Mình sẽ gặp nhau ở tỉnh giữa hai nhà, nhớ ko? Gặp ở đó vừa an toàn, vừa tiết kiệm được thời gian di chuyển của một trong hai. Em đồng ý.

Tuần đó là tuần quyết định cũng là tuần “Chó đẻ mấy lần” trong công việc
Dự án xấy dựng trình bày ra giấy xong, tất cả đều đúng trừ mỗi một thứ, số 0. Thế đíu nào mà tất cả các con số đều đúng trừ số lượng sự tính cho dự án. Đánh máy thiếu số 0 ( Zero) .Đậu xanh rau má. Chuyện không có gì nếu Sếp nhỏ đọc xong phát hiện ra, ai dè Sếp cũng tin tưởng vứt một cục ở đó, đến ngày nộp lên Sếp lớn thì thôi rồi….Lượm ơi. Sếp lớn xung quanh rất nhiều vệ tinh, mà vị trí mình được soi mói cực kì kĩ lưỡng trong công ty vì xét theo công việc nó không thuộc phòng ban nào cả, kể cả phòng Mar. cũng là thứ trên trời chuyên tạo ra thứ tốn tiền của công ty và bắt các phòng ban khác, từ nhà máy tới kĩ sư, công nhân vắt mình ra chạy khi dự án hình thành. Ba cái vệ tinh trong đó có cả trợ lý tổng vốn dĩ không ưa mình tâu lên sếp Lớn, Sếp Lớn gọi điện xuống Sếp nhỏ, Sếp nhỏ đập bàn ghế um xùm. Mình hốt hết. Vốn dĩ là bé nhưng được ba cái máy quét vệ tinh làm to lên, con voi thành con kiến. Bao uy danh tạo dựng từ Sài Gòn tự dưng như biến mất hết vậy đó. Nhục gớm.
Cũng xin phép nói rõ với mấy Bác là từ ngày em về làm công ty này chủ yếu là viết lách sao cho đẹp mặt các Đấng, chuyện khách khứa nước ngoài cũng mọi người chuẩn bị hết, nói thiệt là chỉ khi nào có khách liên quan tới chuyên môn em mới đi tiếp, phiên dịch thì đúng hơn, vì tiếng Anh chuyên nghành mấy bà nội trợ lí thường mù tịt, ngồi dịch thế nào được. Tiếng Anh của em thì rất Bựa, Viết thì ôi thôi bét nhè, nhưng nghe từ chuyên ngành thì dù sao cũng quen rồi, đâu có ngán gì, dịch sát thì ko dám chứ theo ngữ cảnh thì cứ gọi là vô tư đi nhé. Bố mày làm được.
Chuyện viết lách cũng thừa biết mấy Đấng cầm dự án mình viết để làm cái gì, nhưng mà kệ mẹ chứ, đóng dấu công ty chứ có đóng dấu đâu mà lo. Riêng có dự án này là tâm huyết của Sếp Lớn thật, chính Sếp lớn điện mình lên gặp và đi ăn nhậu. Ở công ty mình ai mà được Sếp Lớn gọi đi ăn hay lên gặp mặt riêng là cực diễn phúc nhé , cứ như là sắp thăng chức vậy đó.( Một trong những con người giàu nhất Việt Nam, ngông cuồng nhất VN), vì chính ông anh cùng phòng cũng nói với mình, tao 5 năm làm đây chưa bao giờ Sếp biết mặt tao.
Cũng vì lẽ đó mà ganh ghét nhìn vào em cũng nhiều lắm,”Khẩu Phật tâm xà” Dự án có 4 nhóm viết riêng biệt, Riêng nhóm em là chính, ba nhóm còn lại tổng hợp thông tin. Nói cho các Bác luôn về vấn đề này, cái đầu và mối quan hệ của mấy Sếp lên tới T.W rồi, thì cái gì tính làm mấy ổng cũng đã có dự định, đem nhân viên ra viết mục đích là chỉ ra những cái gì còn thiếu sót trong suy nghĩ của mấy Sếp thôi. Điều mình cần là dự án phải sát con số, chân thực. Nếu có điểm nào không thực hiện được là phải chỉ ra rõ trong phần dự án, Con số dành cho dự án tính bằng ngàn tỉ, nên mấy Đấng chả dại chỉ nhìn nguyên vào cái dự án của mình mà làm đâu. Nhưng nó cần thiết, vì nó hiển thị được suy nghĩ nào đúng, nào sai của các Đấng.
Làm ròng rã hơn ba tháng chỉ vì một sai sót khi cài đặt office mà đi toi cả công sức
Chẳng tâm trạng đâu mà tình với cảm. Mà cũng lạ là hình như Em cũng biết hoàn cảnh mình hay sao ấy nên không nhắn tin. Thứ Sáu mới nhắn được một câu
- Anh khỏe không?
- Khỏe Em à, còn em?
- Mấy ngày nay đang cố gắng anh à, để mai em có thể đi lên với anh
Giật cả mình, mấy bữa nay bị te tua, nên quên mẹ nó lời hứa hôm nào. Chết thật. Thứ hai báo cáo thì làm sao mai xin Sếp nhỏ nghỉ nửa buổi. Cùng không dám nói với em là đừng đi
- Mai em đi trễ , anh cũng khoảng 8h mới bắt đầu chạy
- Dạ, mà chắc em không về trễ được đâu anh, sợ ông xã em nghi
- Uhm, anh biết mà, gặp một chút cũng được.
Sáng thứ bảy đi làm mà đánh lô tô, lỡ leo lưng ngựa nhưng lại đíu dám nói Sếp Nhỏ cho nghỉ, ổng mới bị Sếp Lớn làm te tua, giờ xin ổng nghỉ khéo ổng cấp phép cho nghì luôn cũng nên.
Sáng sớm vô phòng làm việc mà tâm trạng ngổn ngang. Nhìn quanh quất coi Lão đâu. Hỏi chị H: Sếp đâu chị? – Hình như đi LA rồi em. Vớ được vàng. Mình lượn vài vòng không buồn bật máy tính rồi chạy vèo ra bến xe.
- Chuyến xe nào gần nhất vậy anh? Em có công việc gấp đi SG
- Chịu ngồi ghế cuối không? Còn một vé
- Cám ơn anh nhé - Mình lên xe ngồi liền

Xe chạy
Tôi thiếp ngủ không hay. Giật mình thì thấy đã gần ngang quãng đường em đi, vội vàng điện thoại.
-“tút….tút…tút “
-“Trong đôi mắt anh em là tất cả, là niềm vui, là hạnh phúc trong thoáng giây…..” Ca khúc nhạc chờ…..
Không ai bắt giùm cái máy.
Khỉ thật, vững tin là em không lừa mình nhưng lí do không bắt máy thì không tài nào đoán ra.?
Nhẫn nại gọi thêm lần nữa thì may quá có giọng vang lên:
Dạ, Alo……
-Em đang ở đâu? – Anh đi được nửa đường rồi
-Em không biết nữa. Em đi xe máy
-Hả? Sao mà đi xe máy, chứ không đi xe đò cho khỏe
-Em không biết đường bắt xe
-Vậy em dừng lại ở nơi bất kỳ rồi báo địa chỉ cho anh nhé
Nhờ cái không biết đường của em mà hai đứa cùng tìm được nhau sau một thời gian chạy đi chạy lại, điện thoại loằng ngoằng. thiếu điều thiếu Oxy lên não.
Tôi và em gặp nhau tại địa điểm chỉ cách thành phố có hơn 80km. Chả hiểu Em lái xe kiểu gì, nhưng mà vầy cũng hay. 80km là em quay về SG chừng hai tiếng hơn, đồng nghĩa tôi và em gặp nhau được lâu hơn.
Đồng hồ lúc này chỉ 1 giờ chiều, nằng chói chang và gay gắt. trời trong vắt và những tia nằng bắn thẳng xuống đường nhựa rồi phản xạ ngược lại vào cái mặt em và tôi.
Em chọn địa điểm dừng xe hay quá trời luôn. Nó nằm cách khu dân cư cũng tầm đâu 1km í, hơi vắng vắng và hai bên đường trồng cao su. Hông lẽ muốn xxx tự nhiên…..
-Mình đi kiếm quán nào mát mát uống miếng nước đã em ạ. Trời nắng quá
-Dạ, anh chạy đi.
Tôi leo lên xe và chạy đại về hướng thành phố, Dự định là kiếm mấy quán cà phê có võng chòi nhưng mà ở đây không có. Đành chạy ráng vào khu dân cư kiếm quán cà phê nào tử tế ngồi. Đi tìm quán cà phê mà quá trời người nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ luôn. Không biết là ngưỡng mộ cái biển số xe tứ quý, hay hai cái giò dài của cô gái ngồi sau. Hay là nét mặt điển trai của tôi. Tôi đoán là lí do sau cùng vì tôi đẹp trai và menly quá mà…..
Không chỉ người dân mà mấy anh công an xã cũng ngưỡng mộ vẻ đẹp trai Chí Phèo của tôi nên mấy ảnh huýt cái xe lại .
-Chào anh, anh chạy xe không có đội mũ bảo hiểm.Vui lòng cho xem giấy tờ
-Dạ, mình móc lốp…í quên móc ví lấy bằng lái. Ngó qua em thấy bối rối rõ luôn. Nghĩ thầm sao không lấy giấy tờ xe ra đi Má, bộ muốn làm tình ở đồn công an hả? Hình như em không mang giấy tờ thật. Đậu xanh rau má, chạy xe đường xa mà không mang giấy tờ, em mình sao giống MaiKa từ trời rơi xuống vầy nè( Bác nào từng xem phim này nhỉ???)
-Mấy anh chờ chút nhé – Mình bình tĩnh bật cốp xe và hỏi nhỏ em đứng bên cạnh luôn: em không mang giấy tờ à- dạ không anh-
Nhìn qua mấy chú CA xã
- Thông cảm nhé mấy anh, vợ chồng tôi đi từ SG xuống coi đất ở đây, không mang theo giấy tờ xe. Hay để tôi điện thoại bên huyện ủy nhờ hỗ trợ nhá, có quen mà. tôi biết tôi sai nhưng mong mấy anh thông cảm.
Mấy anh CA nhìn cái xe, nhìn cái mặt nghiêm chỉnh của tôi, rồi nhìn qua cái đùi thon dài, và cái ở giữa hai cái đùi, nuốt nước bọt cái ực một cái rồi phán như thánh
-Anh quen ai bên đó?
Đây là một câu test rất hay và độ cài cao, kinh nghiệm dạy tôi là cứ bình tĩnh.
-Dạ, anh T , em không rõ làm phòng nào, trước là bên nội vụ BD. Số điện thoại em có lưu đây nè anh-Rồi giả vờ đưa máy điện thoại ra mò mò chờ phản ứng.Thấy có vẻ êm êm là mình bước qua giai đoạn thứ 2 liền.
- Thôi mấy anh thông cảm đi, tôi gửi mấy anh ít tiền uống nước. Dúi 200k thiệt nhanh
- Anh đi đi, nhớ mua mũ đội vào, lần này chúng tôi cảnh cáo chứ không có lần sau đâu nha.
Vậy là xong. Tốn nước bọt quá trời luôn. Mấy ảnh cũng zậy, chỉ khác là tui văng miểng tùm lum. Còn mấy ảnh thì chảy xuống cằm vì cái “ giữa hai chân của người phụ nữ” thôi.
Tôi và em lên xe đi mua mũ, rồi đi tìm khách sạn luôn.Vì giờ này cũng cái người tôi nó bốc mùi mẹ nó rồi
-Tìm khách sạn nghỉ nha em, anh thay đồ chứ nãy giờ đứng đường hôi quá
-Dạ, anh tìm đi anh, sạch sẽ chút . Em không quen ở khách sạn dơ.
Mình nói thay đồ thôi mà em kêu ở không quen, chứng tỏ em sẵn sàng rồi. Ý nghĩ đó là tôi và thằng em ở dưới quên cả mệt mỏi và giận em vụ đi xa không mang giấy tờ luôn.
Em ôm tôi . Cạ cả vú vào người tôi
Cái xã, thị trấn gì mà bé tẹo. Cũng may là có con đường quốc lộ đi ngang qua nên còn phát triển xíu dọc hai đường. Mình chạy đi tìm cái khách sạn to nhất và đăng kí một phòng.
-Anh cho em cái phòng nào tốt chút nhé, tụi em nghỉ xíu rồi còn đi về SG nữa.
Vào phòng mình nói em tắm trước đi rồi bật tivi lên xem,
công nhận con gái tắm lâu thiệt.
 
CHƯƠNG 4

Mắt mình to như quả trứng gà, mồm chữ O luôn vì em bước ra trong một cái váy ngủ màu xanh, Váy ngủ đúng nghĩa luôn vì cái gì cần che thì nó không có che được, cái che được thì toàn thứ đàn ông ít ngắm bao giờ. Váy dài tầm cách rốn 25cm, dưới cái tam giác huyền ảo chừng chút xíu hà. Màu xanh da trời loại xịn. Mình không rành lắm về khái niệm hàng hiệu của mấy đồ phụ nữ, nhưng theo cảm quan thì rõ ràng xét về màu sắc và ren của vải phải là hàng chất lượng, Màu xanh của hàng chợ thường là màu xanh da trời như nhạt. cảm giác bèo bọt lắm, còn áo của em thì màu xanh cũng da trời nhưng dịu mắt hơn, màu sắc được phối đều, Ren mong manh, ánh đèn Neon trong phòng cũng như nắng chiều qua rèm xuyên qua khe áo, lộ ở trong một cái quần chip lọt khe, Thú thật với các bác là mình thiếu hiểu biết lắm các bác ợ, cái quần chip lọt khe ấy là cái đầu tiên em được nhìn, giờ hồi tưởng lại vẫn nhớ như in, màu đen. Áo ngực màu đen.
Ông trời rất công bằng, thường thì phụ nữ nào lùn lùn, chiều cao bằng hai cái quạt thì cặp ngực thường to, chắc, ngược lại là phụ nữ nào cao ráo, khuôn mặt ưa nhìn thì vú nhỏ, hạt cau. Em có dáng người cao nên cặp ngực nhỏ thôi. Được cái là mình thích tông vậy, ngực to về già bung áo ngực rớt hẳn xuống rốn-Cứ bị tư tưởng ấy hành hạ đâm ra dị ứng với ngực to.
- Anh nhìn em ghê vậy
- À, không, chỉ thắc mắc là em đi làm mà mang được váy này đi- Mình đánh trống lảng chứ chả nhẽ lại nói là lần đầu a nhìn thấy quần chip lọt khe thì thô thiển quá. Đúng không mấy độc giả?
- Dạ, Váy này em được tặng cũng lâu rồi, hồi còn bên kia nhưng chưa mặc lần nào, vì nó mỏng manh qua. Em muốn mặc làm quà tặng anh– Nói xong tự dưng em nhìn xuống dưới rồi bất giác đỏ mặt lấy hai tay kéo hai mép váy lại tụm vào giữa. Mình thì hiểu lí do vì con mắt theo tầm nhìn người đứng kẻ ngồi nên chiếu thẳng vào khu vực đó. Chắc em hiểu lầm mình dâm dê đây. Hây da, lúc này mình không dâm mà quá dâm luôn ấy chứ, thiếu điều ánh mắt muôn thiêu sống em, muốn ăn thịt em ngay lập tức. Thằng em nhỏ cũng làm nguyên một cục dưới lớp quần tây luôn nè
Nếu có một người phụ nữ nào đó đem quà tặng bạn là một cái quần nhỏ, chứng tỏ mối quan hệ của người đó với bạn không thể là bạn bè thông thường được. Nếu có một ai đó mặc bộ áo ngủ nói rằng tặng cho bạn làm quà, điều đó chứng tỏ họ muốn dâng hiến. Lúc đó tim mình hồi hộp vào rạo rực. Nuốt nước bọt khô các Bác ợ
-Thôi anh tắm đi- Em nằm trong chăn nói vọng ra, cắt ngang suy nghĩ viển vông
-Uhm
Mình vào tắm quên mang cả đồ theo, vẫn bị cái váy ngủ chiếm toàn bộ suy nghĩ. Tắm mà 60% động tác là vuốt vẻ thằng nhỏ. Thằng nhỏ có vẻ thích lắm, cứng hẳn lên, lông quăn tít. Tắm táp đâu chừng 10-15p thì cũng phải đi ra. Và chợt nhớ ra là mình đang trần như nhộng. Nhìn quanh kiếm khăn tắm? phòng tắm báo là không có cái khăn tắm nào ở trong đây cả. Bác nào có gấu hoặc lập gia đình rồi thì chuyện này có vẻ đơn giản : Em ơi cho anh cái áo. Thế là xong. Nhưng trước một người lạ hoặc người con gái, phụ nữ chưa thân quen, ngượng lắm. Tuy mình với em nói chuyện nhiều, hiểu nhau nhiều nhưng nói trực tiếp thì chưa, nên cũng chưa biết tính sao
- Anh ở trong đó lâu thế, quên mang đồ sao?- Em giúp mình phá tảng băng
- Uhm, Vội quá
- Anh để đồ đâu, hay là lấy khăn tắm nha.
Hé cửa mở nhòm ra ngoài, em đưa mình khăn tắm rồi quay đi, xem như chuyện hiển nhiên, Mình cầm khăn tắm xong muốn văng tục, không phải chửi em mà chửi cái thằng chủ nhà nghỉ. Cái khăn gì mà bé tẹo, bảo Tao làm sao mà quấn, tiên sư nhà nó.
Cái khăn kích thước khoảng 60cm gì đó được mình chụp lên con Cu rồi hùng dũng bước ra, em coi tivi nhìn qua mình cười khách khách thành tiếng. Mình cũng cười lại rồi tiến lại lẹ thành giường, chụp cái chăn ………
Lúc này tivi đang chiếu hài Hoài Linh là nghệ sĩ mình thích xem nhất, nhưng hôm nay ông ta diễn kém duyên thì phải , sao mình chả thấy cười tí nào. Phòng tuy có tiếng phát ra nhưng rõ ràng không gian tĩnh lắm, ngoài tiếng tivi còn nghe cả tiếng quạt vù vu, tiếng máy lạnh chạy o-o…và thỉnh thoảng là tiếng nước nhỏ từ máy lạnh xuống đất tong-tong, bên ngoài cửa thỉnh thoảng có tiếng bước chân đi dép lê trên sàn.
Tường treo hình một cô gái cầm theo một bình rượu. dưới giường hai con người dựa lưng vào thành giường gần như bất động. Cái chăn được giữ nguyên không xê dịch che dưới là hai cơ thể hừng hực nóng. Thỉnh thoảng tiếng thở mạnh của một trong hai vang lên nghe rõ. Lúc đó muốn nói một câu gì với em nhưng chẳng biết nói gì bây giờ. Im lặng
- Anh???
- Em???
Cả hai cùng quay lại nhau cùng nói và rồi lại im lặng nhìn nhau. Một trong nhưng lúc mà mỗi giây trôi qua tôi đều cảm nhận rõ nhất. Tôi nhìn em và em nhìn tôi. Chậm chạp và đắm đuối. Vô thức hai bàn tay em và tôi đều rời khỏi cái mềm và đan vào nhau. Rồi thấy khóe mắt em cay cay, như những giọt nước ngưng tụ trên kẽ lá, nước mắt em cũng chảy dọc khóe mắt, kết thành giọt lớn ở nơi tiếp giáp mắt và mũi, rồi lăn dài. Một giọt, hai giọt, ba giọt…………Con người tôi, trái tim tôi như mềm lại, những gì hổ báo, ma mãnh lọc lừa ở đời đều tan biến theo giọt nước mắt ấy.
Hai cơ thể cũng vô thức nhích lại gần nhau. Cánh tay nắm chặt hình như hơi dư thừa theo khoảng cách nên buông ra và nắm vào eo mỗi đứa, rồi bàn tay lần vào trong, cũng nắm eo nhưng không có cái mềm. Môi em và tôi chỉ cách nhau chút xíu. Tôi rướn người tính đặt một nụ hôn lên môi em. Em giữ lại
- Em không biết hôn môi- câu nói này tôi nghe bữa trước rồi thì phải
- Uhm, không sao. Tôi ôm em vào lòng. Cảm xúc sến như con hến và lắng đọng phần người tụt trôi qua. Phần Con trong tôi trỗi dậy khi hai cơ thể cà rát vào nhau
Thằng Cu em ở dưới không được gì che chắn nghếch đầu lên.
Tôi ôm em thật chặt, cánh tay bắt đầu vuốt từ lưng dọc xuống tới mông. Bóp nhẹ.
Chiếc mềm quá nóng, bật tung.
Hai con người quằn quại, Tôi chẳng còn gì để trút bỏ
Em được tôi kéo váy và khám phá.
Âu yếm và vuốt ve cả hai
Như giọt nước mắt nhưng lần này ở một nơi khác. Nước cũng ngưng tụ và dầm dề
Chuyện gì đến phải đến…………………….Tôi và em không khoảng cách, nóng và ẩm ướt….nhấp nhẹ.
Hình như hôm đó bao dồn nén bấy lâu được tôi trả thù dày vò cơ thể em. Em không dám rên nhưng hình nhu chịu cũng không nổi, ư hư…..ư…hư….
Tôi như trở về thời trai trẻ, mới xuất tinh năm phút mà cu em đã ngỏng lên đòi lần nữa. Vào tôi và em lại quấn vào dục vọng đam mê……..


Tôi có một thói quen kì lạ.
Mỗi lần xong phải hút một hai điếu thuốc. Thuốc tôi dùng là Jet. Loại thuốc đô cỡ này ko biết ngoài Bắc dùng loại gì tương đương nhỉ?
Time của Chị và tôi có rất ít.
Sau khi gần gũi xong, Tôi với Em và ôm nhau. Ở giai đoạn mới quen này, tôi vẫn còn lăn tăn vì cái danh từ ngôn xưng và cảm giác lừa một người lớn tuổi hơn mình về cách xưng hô. Hơi ngượng ngượng
-Sao em lại không biết hôn? Chuyện này a không tin vì thấy nó phi lí quá
- Ngày xưa em còn nhỏ cũng chẳng yêu ai, chỉ là thích thích rồi nắm tay thôi. Thời gian qua bên kia thì cũng chỉ có hai người. Mà ông xã em thì có bệnh hơi hôi miệng, nên em cũng ngại. Với lại cảm giác hôn xong lưỡi cuốn về sau ghê ghê. Thế là không hôn.
Nghe tới đây mình vội đưa tay hơ hơ miệng rồi nói.
-Chờ tí anh đi đánh răng
Em cười khúc khích.
Câu chuyện về em tôi có vẻ tự nhiên hơn sau khi tôi đánh răng. Không phải vì miệng thơm mà vì hai đứa trút khỏi cảm giác thẹn thùng sau một câu nói thật như đùa. Tôi hỏi em thêm vài điều nữa, nhưng không dám hỏi quá sâu. Đối với chúng tôi bây giờ chưa hẳn đã có cảm giác an toàn thật sự
Em cầm khăn vào nhà tắm, nhìn cái cảnh quấn khăn mà buồn cười. Khăn ngắn quá nên em quấn trên thì hở dưới, quấn dưới thì hở trên. Loay hoay nhìn tôi rồi lại đỏ mặt rồi lại kéo chỉnh khăn, tôi ngồi rồi đứng dậy, tiến lại gần em rồi bế bổng em lên, em gục đầu vào vai tôi bớt e thẹn. Tôi bé em vào nhà tắm rồi đặt xuống, ko để em có một giây ngại ngùng , bật vòi sen và lấy cục xà phòng ra bôi khắp người. Xoay lưng em lại. Kéo cục xà phòng từ bờ vai xuống dưới. Cục xà phòng thì bé tẹo, bàn tay tôi như xoa chụp hết hai mông căn tròn.
Nhìn qua cửa số phòng tắm, ngoài trời đang mưa rả rich, tạt cả vào trong phòng tắm
Tôi xoay người em lại, xoa xà phòng lên đều hai núm vú, rồi vuốt ve chúng. Sự trơn trượt hình như cũng làm tăng kích thích trong người em. Tay em chống ra sau dựa tường, mắt hơi nhắm nghiền và chếch cao lên, lộ cả cơ cổ.
Khẽ vuốt qua cổ em rồi lần mò xuống khu vực cấm địa , đến ngang thắt lưng thì dừng lại và vòng qua sau bóp nhé bờ mông. Rồi lại ngón trỏ và ngòn giữa làm thành bàn chân đi nhẹ nhàng từ nuốt lấn xuống dưới. vuốt ve.
Em hơi cưỡng người về phía trước. Tôi nhẹ nhàng đưa bàn tay ra ngay khu vực giữa bụng rồi ép chặt xuống mu, tay còn lại với lấy vòi sen xả nước……..
Nước xà phòng bắt đầu chảy dần từ ngực, khe vú xuống rốn
Ước gì có bốn tay
Một tay xoa bờ vai,
Tay hai bóp vú phải
Tay kia nắn vú trái,
Tay còn lại vuốt khe suối bí ẩn
Nhưng tôi chắc chắn là tay thì ko mọc ra được nên hai tay bắt đầu làm việc loạn xạ công việc của 4 tay. Cảm xúc càng dâng thì càng dồn dập
Em cũng cảm nhận được cái cảm xúc dâng lên của tôi nên tay bắt đầu vuốt ve thằng em đang cứng dần. Tay quờ quạng tìm cục xà phòng rồi khẽ vuột nhẹ thằng Cu
Cảm giác này phê như tê tê và thằng em bắt đầu hùng hục trỗi dậy. nóng bừng.
- Anh ơi, nói chị ngừng đi, trơn quá em sợ em chịu không nổi phun ra mất. Em thì sướng còn anh thì mất mặt đấy. Lời nói của thằng nhỏ truyền thẳng lên hệ thần kinh trung ương và tôi bắt đầu kiểm soát lại tình hình, tôi không muốn mình ra sớm .
- Tay nhẹ nhàng cầm tay em nắm chặt
- Tay còn lại vẫn vuốt ve cái khe nhẹ nhàng
Miệng bắt đầu nút chặt hai vú..chụt…chụt……Buông tay em ra để cầm cặp vú nâng lên cho vừa miệng…..
Em bắt đầu ren khe khẽ…ui…ui
Tay rời háng, ôm em chặt hơn rồi bóp mông cọ sát thằng nhỏ và khe mu
Bế em lên đi theo bờ tường nhà tắm ra ngoài. Chân dò từng bước. Miệng vẫn không ngừng núm chặt cặp vú. Hai cánh tay của em như phụ dò bước cùng tôi. Nói chung lí trí còn lại của chúng tôi lúc đó chỉ làm nhiệm vụ làm sao bước từ nhà tắm ra cái giường.
Vòi sen nước vẫn chảy xuống xuônsg

Lúc bế em được ra tới cạnh giường cũng là lúc tay mỏi nhừ.
Hai đứa đổ ập xuống giường, một tác động quá lớn. May là lớp nệm cũng dầy……

Mình lại ngậm vú em, tay mân mê xoa bóp. Em cứ cầm hai vạt tóc mà kéo. Úp mặt vào ngực rồi từ từ trườn xuống dưới. bú cái khe mềm mại, Nếu nói đẹp thì không, vì gái đã có chồng con, thôi thì các bạn cứ tưởng tượng như một máy bay đi, chỉ riêng vòng hai là so….good. Không có mỡ dư thừa như các Bác hình dung đâu nhé, một vòng eo thon gọn và săn chắc, Sau này mới biết hồi nhỏ nhà em ở kênh, nên hầu như ngày nào cũng bơi, và rất chịu tập thể dục.
Nước ra rất nhiều, dâm thủy chưa gì đã sùi hai bên mép thành một dòng trắng đục. lè lưỡi liếm dòng nước đó, em tuyệt nhiên không có mùi. Hoặc rất ít, cho nên vị giác không bị áp lực. Chắc các Bác cũng biết, cơ địa con người khác nhau, nên vị mằn mằn hay khai khai hay chua lè, hắc, thối hay chỉ có một vị béo béo 80% do tạo hóa cho, còn lại 20% là do thức ăn ngày hôm đó. Ở đây miễn nói tới mấy em ở dơ, nhiều con Phò nhìn cao ráo, mặt rất đẹp nhưng mà khi cúi xuống vét máng thì ôi thôi rồi Lượm ơi, Sun cả chim. Nếu Bác nào đọc truyện của em mà chưa thử cái cảm giác vét máng thì cũng nên đi, nếu vệ sinh sạch sẽ thì rất tuyệt các Bác ah, và chắc chắn người phụ nữ nào cũng muốn được diễm phúc đó. Hay làm để người tình hạnh phúc.
Lúc này Tôi trờn người lên trên, không cần ngoại lực mà thằng em đã chui vào trong cái Lỗ nóng ẩm đó từ lúc nào. Tôi bắt đầu nhấp nhẹ rồi mạnh dần, Em khép chặt đôi mắt và bấu môi cắn chặt lại. người khẽ rung rung. Với sự hoan lạc, cộng với việc thay đổi nhiệt độ đột ngột khi tắm lạnh và chui vào khe ẩm có độ nóng trên 37 độ khiến tôi gần như mất đi kiểm soát bế tinh. Tôi dập liên hồi và liên hồi, khi nghe em rên càng ngày càng lớn thì càng nhấp nhanh, khi em rên thật to…ư..Ư….Ử…Uhwm….thì tôi cũng không nổi chịu. em không nằm nữa mà co người dậy, hai tay choàng ra sau cổ tôi làm điểm tựa
…..Mạnh nữa anh ơi.
A xuất vào trong nữa nha. Anh……a…..a…..a……..
Dạ….ạ…a………

Một dòng phun thẳng tận sâu nhất, rất sâu cổ tử cung.
Hai chân em run lẩy bẩy……….
Tuyệt nhiên không có một nụ hôn môi ngọt ngào.

Em lại cười nhìn tôi.
Công nhận anh dữ dội quá, hơn những gì em tưởng tượng nhiều
-Em tưởng tượng hồi nào thế
-Dạ, trong mơ……em e thẹn

-Chắc mình về đi em, anh thì không quan trọng nhưng a nghĩ em cần về SG sớm nếu không muốn giai đoạn này mình bị phát giác
-Kệ, Em không quan tâm…….

Nghe điều này tôi phát hoảng, hình như phụ nữ là thế, thích được minh bạch và công khai, muốn khoe cái mình thấy đẹp. Bởi zậy mấy chị em mới có chuyện cứ mỗi lần đi đám tiệc, lễ hội là mặc đồ , make up…….
Trước khi lập gia đình thỉnh thoảng bạn gái cũng muốn như em, nhưng thời điểm này mà chưa gì đã lộ thì không phải hay, mặc dù tôi lúc đó cũng cảm nhận chọn em là một lối thoát rồi………….
Một chút ngổn ngang trên đường về quê.


Thời gian sau đó chúng tôi trò chuyện nhiều hơn, những câu chuyện chia sẻ cũng sâu lắng hơn. Hôm thì chát qua yahoo về vấn đề tâm sinh lý đàn ông, Khi thì kể về ước mơ hồi còn mới lớn, Em kể cho tôi nghe về nước Pháp, về mùa tuyết rơi. Về những khó khăn vất vả khi qua bên đó, Còn tôi thì kể về tuổi thơ tắm sông ở truồng, về trò chơi bịt mắt bắt dê, về trò chơi năm mười đá lon, luật làm sao và cách chơi thế nào. Kể cho em về niềm vui khi lần đầu tiên kiếm tiền, kể về mùa hè lộng gió
Em biết không! , mùa mưa phùn Tây Nguyên kéo dài từ tháng sáu và kết thúc tháng 7. Những con mưa cứ rả rích suốt ngày trong tháng đó. Người lớn chẳng đi làm, tụi nhỏ cũng không dám ra đường nhiều vì lạnh và mưa. Bọn anh hay đi tìm bắp , những trái bắp mà hột màu vàng như bắp Mỹ bây giờ, hơi đỏ hơn. Rang lên trong cả hai ba tiếng cho khô giòn lại rồi mang lên giường, cả đám con nít không kể con trai con gái nằm trùm chăn ăn những hạt Bắp nóng hồi( Thứ bắp này nếu Bác nào không biết thì xin phép nói nó là loại Bắp bây giờ chỉ dùng để xay cám cho Gà ăn ) .
Tôi kể cho biết về mọi chuyện, em cũng kể cho tôi nghe về tuổi thơ sông nước, đối với tôi mọi thứ đều mới mẻ như xem trên phim mà thôi. Nhưng kể chuyện trong lúc làm mà, câu chuyện của chúng tôi kể cho nhau nghe rất dài vì ngắt quãng và vì hôm sau chẳng nhớ kể tới đâu.

Tôi nhớ rõ có một hôm Em kể tôi nghe về Paris về Đại lộ Champs-Élysées . Tôi có viết một câu trên đoạn chát rằng thật tiếc anh chưa bao giờ rời khỏi Việt Nam . Em có nhắn tin lại.

“NẾU MÌNH CÓ DUYÊN THOÁT KHỎI GIA ĐÌNH ĐẾN VỚI NHAU. NHẤT ĐINH, NHẤT ĐỊNH EM SẼ DẪN ANH ĐI PARIS MỘT LẦN CHO BIẾT”


Ps: 1. Chap này ở chuyện cũ tôi không miêu tả vì sợ xúc phạm em, nhưng nghĩ lại thấy mô tả về Sex không có nghĩa rằng hạ thấp những gì mình trải qua. Hi vọng qua cách tôi kể các Bạn có thể giữ một suy nghĩ chân trọng về người phụ nữ này. Những đam mê dục tình khi hai người nam nữ gần nhau không làm xấu cả con người.
2. câu nói “NẾU MÌNH CÓ DUYÊN THOÁT KHỎI GIA ĐÌNH ĐẾN VỚI NHAU. NHẤT ĐINH, NHẤT ĐỊNH EM SẼ DẪN ANH ĐI PARIS MỘT LẦN CHO BIẾT” này của em Tôi nghĩ nói chơi, ruốt cuộc được em xem là mục tiêu, còn đối với tôi lúc đó, chỉ là một sự mơ hồ không chắc chắn. lý tưởng ngay từ đầu đã có phần bất lợi cho cuộc đời em sau này
 
CHƯƠNG 5

Cháp này riêng. Kể cho các bác nghe về tuổi thơ của mình. Vì không muốn viết lại nên mình đã lấy một trích đoạn trong bài viết cách đây vài năm của mình được các bạn trên một diễn đàn đăng lên. Hơi ngoài lề câu chuyện chút xíu. Những cái mà Mình với Em kể cho nhau đại loại những kỉ niệm kiểu như vậy.



Mùa hè
Mùa hè đối với bọn trẻ con thôn quê chúng tôi là những ngày hạnh phúc nhất trong năm nếu trừ đi những ngày tết. Những kỉ niệm lớn nhất tồn tại trong tim đến bây giờ cũng nằm trong thời gian đó.
Mùa hè ….là những buổi thả diều trên những đồi chè lộng gió, cánh diều bọn trẻ con chúng tôi chế tạo bằng những phiên tre, lấy hồ dán lại. Nhà đứa nào có cuộc sống đầy đủ một tí thì dây diều là sợi cước, dây dù. Còn với đám nhà nghèo thì dây thả diều là những sợi chỉ nhỏ mong manh, dễ đứt. Những buổi chiều lộng gió nhìn những cánh diều bay cao, cột dây diều vô gốc cà phê hồn bay theo những ước mơ làm bác sĩ, kĩ sư….
Mùa hè… là những buổi đội theo một cái nón lá to đùng, lõn tõn như cây nấm, cầm một cái bịch nilong thật lớn đi theo các anh lớn đi…bắt dế. Mùa hè là mùa của những viên bi lăn trên con đường bụi bặm, đất đỏ mịt mù. Mùa hè với đám con gái là những buổi nhảy dây, chơi ù , chơi ô quan, mùa hè với đám con trai là những cần câu cá đi sông đi suối, chiến lợi phẩm là mái tóc cháy khét vì nắng Tây Nguyên, bộ quần áo hôi rình bùn đất.
Mùa hè là hình ảnh những cậu bé quần đùi, áo không số, mang trái banh nhựa chia hai ba phe, đá bóng trên những sân vận động “Tầm cỡ quốc tế”, bụi đất đỏ thay cho cỏ dại, cọc gôn bằng gốc cà phê, không lưới, được xây trên một mảnh vườn chè, cà phê mới đốn đi, với sức chứa vô cùng nhiều người. Mái che là những gốc cà phê nhỏ bé. Chiến lợi phẩm là những que kem chuối được ăn sau trận cãi nhau kịch liệt giữa các cầu thủ vì đá bóng ăn gian.
Mùa hè còn là những ngày chạy nhảy trên đồi nắng đỏ đi bắt thỏ .
Mùa hè còn là mùa treo võng mắc trên cây Thị nhà ông, hóng tai lên nghe nhà bên cạnh cô hàng xóm hát ru con ngủ
À ơi, dí dầu
Dí dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi Mẹ dẫn con đi
Con đi trường học Mẹ đi trường đời.
……………………………………………………………………………………….
Câu chuyện cứ thế tiếp diễn giữa tôi và em. Dù dự án Ukraine của công ty tôi và em cũng đã dẹp từ hồi nào. Em và tôi vẫn giữ một sợi dây liên lạc qua Email và yahoo. Vì cuối năm công việc hai đứa bận bù đầu nên hầu như chẳng có giữ ý định gặp nhau. Nhưng rõ ràng về mặt tình cảm, tôi và em đã rất gần gũi và càng ngày càng thấy giống nhau ở nhiều quan điểm cuộc sống. Từ một bài hát của Ngọc Lan đến chuyện cái áo cái quần.
Tháng 1 năm đó, có một khó khăn trong công việc của tôi sau khi nhóm dự án giải tán. Ai về phòng nấy. Anh Lâm thì về lại nhà máy sản xuất. Em A thì về lại tổng hợp. Còn tôi và anh Nam thì chưa biết tính sao
-Thế chú Khang tính sao? Anh Nam hỏi
- EM cũng chưa biết nữa.
- Chắc anh nghỉ luôn Chú à, công ty này dù sao cũng gia đình trị. Không phải lí tưởng của anh . Mộng anh là đi nước ngoài.
Cũng giới thiệu sơ sơ với các bác là người anh này của tôi xét về chuyên môn rất giỏi, tiếng anh như Gió, từng là cho một Agent Thụy Sỹ, thông thạo nhiều vấn đề xã hội. Nhưng người như Lão sống không hợp thời, tính cách lại mang cái điên điên vào công việc. nên đâm ra người ngoài nhìn vào thấy dở hơi. Chính Tôi là người kéo lão vào cái dự án này sau khi trình bày với Sếp tổng. Sếp cũng có vẻ bất ngờ với cái thành tích quá khứ của Lão nên nhận vào. Chứ vốn dĩ Sếp chưa bao giờ biết Lão. Hiện giờ Lão quay về làm công ty cũ, mà lão làm trước công ty này, gần nhà. Lương tầm 20tr, đủ sống. Q
Quay lại lúc đó, Tôi thấy Lão nói hợp lí. Lão còn có con đường để ra, Tôi không có chỗ quay về đối với công ty này, Về phòng ban nào cũng bất tiện hết, đâu cũng có người nhà của Sếp ganh ghét và sẵn sàng tìm cách đập bể chén cơm của Tôi. Thấy tình hình không ổn. Tôi tìm cách rút lui thật sớm. Sauk hi về lại phòng Mar xin một chân quèn. Đúng mùng 2 tháng 1 tôi xin nghỉ. Lấy lý do gia đình.
Phòng kinh doanh điện thoại lên báo nhận tôi về làm kế hoạch, tôi từ chối khéo. Riêng Sếp tổng thì không thấy nói gì. Tôi lúc đó nghĩ chắc mình cũng hết mẹ giá trị sử dụng rồi, nên Sếp bỏ, thật ra sau này mới biết, Sếp hiểu rõ khó khăn của tôi, Nhưng Sếp chỉ có thể lựa chọn những gì gần mình nhất. Một đám rớt nước thì Sếp núm người gần mình nhất kéo lên, cho dù thằng ở xa có thể tài giỏi. Tóm lại, Sếp lựa chọn phương án an toàn.
Nói là nghỉ cho oai, chứ tôi chưa hình dung mình sẽ làm gì, đôi cánh bay của tôi ở Sài gòn mất rồi, lựa chọn về cái đất Tây Nguyên này coi như lựa chọn ổn định, không có cánh sao mà bay. Mà ra làm ăn riêng thì chưa biết làm cái gì cho hợp, ngành nghề mình được đào tạo thì đất dụng võ thiếu lắm.
Mùng 5 tôi xuống qua nhà vợ ở NT. Một trận chiến kịch liệt xảy ra, gia đình vợ cương quyết giữ tôi ở lại và định hướng. Vợ đưa hai lựa chọn, một là ở thành phố biển này lập nghiệp, hai là hai vợ chồng nhà ai nấy ở, Vợ tự nuôi con.. Cũng giới thiệu với mấy Bác là nhà Vợ tôi tương đối khá giả, cũng có vài cái đìa nuôi ít ít hải sản. Tóm lại là không bự nhưng hàng năm tiền thu về quăng vào mặt thì chết có.
Tôi ở giữa hai luồng suy nghĩ, một là tính đàn ông, lại mang hơi chất gia trưởng ngoài Bắc, ở nhà vợ thì nhục quá. Mà nếu không theo, e rằng con ra đời nhìn mặt nó cũng khó chứ đừng nói gần vợ con.
Đêm đó Tôi thức trắng. lúc bình thường giỏi lắm một ngày tôi hút chừng 1 gói Jet là là nhiều, riêng mấy ngày đó, hơn hai cây thuốc mua theo dự trữ. Cứ suốt ngày quanh quẩn câu hỏi làm gì ? ở đâu ? như thế nào?
Mấy ngày đó em có nhắn tin và điện thoại cho tôi nhưng tôi không trả lời trả vốn gì cả. Lúc này không có tâm trí.
Ngày 12 tôi về lại gia đình Tây Nguyên. Đi nhậu với đám bạn suốt 3 ngày liền, Đám Bạn thân cũng hãi, nhưng ít nhiều thấy tôi không nói thì cũng chả hỏi, Bạn bè là thế , tôn trọng nhau và tôi rất cảm động những tình cảm mà tụi nó dành cho mình.

Ngày 17 tháng đó năm đó, Tôi gọi bố mẹ vào nói chuyện

- Ba mẹ à, con có chuyện này muốn thưa vơí Bố mẹ
- TÌnh cảm vợ chồng con Bố mẹ cũng biết rồi, mấy năm nay không tốt là mấy, gần đây xung đột giữa mẹ và bà xã con cùng nhiều, nay vợ con không muốn về đây nữa. Bố mẹ tính sao
- Réc….esccc tiếng thuốc lào Bố tôi rít

“Thì cũng tùy Con quyết định, Bố không ý kiến, Nhưng nói trước vợ chồng là cái duyên, không phải muốn bỏ là bỏ.”

Bà già tôi thì bắt đầu lôi tất tần tật câu chuyện ra nói, nào là ngày nó về làm dâu thế này thế kia, rồi lỗi của Mẹ là thế này thế kia. Lúc đầu tôi con nghe sau thì ong hết cả cái đầu. Tôi rất yêu mẹ tôi nhưng đôi lúc cảm giác là Bà không thuộc mẫu nguwofi phụ nữ tâm lí. Người như muốn điên nên nói .
- Thôi Con hiểu rồi, nhưng chuyện đã qua Mẹ ngồi than trách, phân tích có ích gì. Con tự có chủ ý của mình.
Đúng vào giỗ ông Táo, tôi chuẩn bị hành lí chào nhà đi Sài Gòn, hành trang của tôi hệt như lúc tôi đi Sài Gòn lúc đầu. Một ba lô, vài bộ đồ và mấy cuốn sách tâm đắc, “Quẳng gánh lo đi và vui sống “của Hiến Lê dịch . Tâm hồn cao thượng của Amisxi. Một cuốn nhật kí nhỏ. Tiền trong ví đâu tầm hai triệu. Một cây thuốc Basto đỏ. Một chai rượu nếp một lít.
Hai giờ hôm đó lên xe đi SG với tâm trạng nặng nề.
 
CHƯƠNG 6

Cháp này kể riêng về tình Bạn

Xuống tới Sài Gòn mình điện thoại cho thằng Bảo

- Alo, Ngủ dậy chưa? Ra đón tao ở bến xe Miền Đông
- Mày kiếm quán nào ngồi đi. 15p nữa tao ra đón

Thật ra đường tới nhà trọ nó ở chẳng bao xa, xe ôm hay taxi về đều được. nhưng vấn đề là mình thích cảm giác được nó đón đưa. Thích cảm giác đi đâu đó xa có người đón về.
Tìm quán cà phê hóc hẻm tránh cái bụi ở bến xe MĐ. Lặng lẽ đặt vali ngồi xuống và châm thuốc hút
Tiền bạc mang đi không nhiều. Nói thật lòng và cầm vài chục triệu đi cũng có. Nhưng mình thích cái cảm giác đi tay không, coi như một sự làm lại từ đầu, khời đầu. Muốn ze về ZERO để tận hưởng cảm giác chinh phục cái mới. thành công mới
Lựa chọn SG là một phương án A không được, B không được thì ở C. đối với mình là vẹn toàn cả đôi đường. Nếu phát triển lại ở mảnh đất này thì chả ai nói gì được mình. Vừa mới lim dim chợt mắt tí thì nó điện thoại
Mày đang ở đâu?
- Tao đang ở abc Đinh Bộ Lĩnh.
- Ok Tao chạy tới

Kể về thằng này. Nó là một thằng điên. Cao 1m65, gầy như con cờ hó đói ăn. Trên mặt vác nguyên cặp kiềng cộm 3.5 độ. Tóc để dài búi nhìn như cái ổ gà, trên đầy ôi thôi là gàu nhìn phát khiếp. Bảo nó cắt tóc nó bảo tao thích thế, thích kiểu nghệ sỹ. Đời nó mê hai thứ như điếu đổ. Một là bida. Tôi nói mê bida chứ không phải mê độ tiền nhé. Nó say mê đến độ có thể cả ngày không ăn gì ngồi ngoài bàn Bida. Có tiếng là sát thủ. Nếu anh em nào trong giới có nghe tên Đức Kì Đồng hay Hùng Cào, thì cũng chỉ xếp trên nó một bậc. Còn kiểu như Ken- Thịnh. Khiêm diễn đàn thì âu cũng là 50-50. Ra câu lạc bộ thì chả ai chịu chơi với nó, vì tính nó vốn kĩ và tẩn mận nên đánh với nó dù thực lực đều hay bị chấp thì cũng thua ráo, Về nguyên lí thì với kèo đồng lạng, người nào có sự cẩn thận, tỉ mỉ bao giờ cũng hơn màu. Nó là số ít trong đó. Nhưng đặc biệt là không chơi độ, thằng mát này thật sự không thích. Tôi nhiều khi nói nó là tao đếu hiểu mày ra ngoài đó làm cái gì. Nó kêu ra ngó. Pótay với cái thawngf này thôi. Ra CLB hễ thấy bàn bên cạnh đánh thế bi nào khó hoặc sai. Thì y như rằng mượn bộ bi ra xếp rồi hì hục đánh cho băng được
Đam mê thứ hai của nó là cờ tướng, mặc dù so với trình bida có hạng. thì cờ tướng hạng của nó là hạng bét. Tất nhiên là ngoại trừ mấy thằng mới biết chơi rồi. Nhìn chung cờ tướng có rất nhiều đại cao thủ, cao thủ, sát thủ…….thì nó nằm ở tầm bèo. Ngang ngang cỡ tôi. Ra ngoài đường mà ho he là bị đập chết liền.
Chính vì hai thứ đam mê tốn thời gian trên mà công ăn việc làm của Nó cũng chả ra sao. Đi làm được dăm bữa nửa tháng thì cả một đám đệ tử bám đuôi xin học bida. Chẳng ai đuổi nó cả vì ít ra nó cũng trách nhiệm trong công việc, nhưng nó bảo không có thời gian chơi Bida nên tự nghỉ. Học cũng xong một cái Kĩ thuật, một cái đại học kinh tế chứ không phải hạng cùi bắp. Tóm chung lại là nhà có điều kiện . Ông Cậu đang làm ăn rất khá ở Úc, trồng Tài Mà hay “cái gì mà ai cũng biết là thế đó” . Về Việt Nam suốt. lâu lâu dúi cho thằng cháu một ít. Kêu thích thì cậu đón sang. Nhưng hình như nó không thích qua.
Tôi với nó thân nhau từ hồi phổ thông, ngày đó xe đạp khung nhún là rất VIP, xe Phượng Hoàng, Đạp nhún, máy tính DOS. Thuộc dạng xa xỉ phẩm và mơ ước. Nó có cái đó cộng với trong túi lúc nào đi học cũng có 10.000vnd . Cũng thuộc dạng VIP luôn. Nếu tôi không lầm thì nước mía lúc í là 200-500đ/ ly. Nó hay chạy vào nhà chở tôi đi học. Mặc dù nhà tôi phải chạy đâm vào trong hơn 1km chứ không thuộc trục đường đi. Mà hai thằng ngày đó cũng buồn cười phết. Lớn già cái đầu mà cứ như hai thằng khìn. Bà già tôi rất quý nó và coi như con cái trong nhà. Mà nhà nó cũng vậy. hai thằng học nhóm thì toàn đi chơi, bàn học ngồi một chỗ. Tôi giỏi về xã hội còn nó thông thạo tự nhiên. Đâm ra bổ sung khiếm khuyết. ý tôi ở đây là copy bài khi làm kiểm tra 15, 1 tiết. Còn khi thi học kì thì mạnh ai nấy lo. Trường tôi học là trường đỉnh của tỉnh. nên ưu tiên các môn tự nhiên nhiều hơn, vì hầu hết các trường đại học danh tiếng đều thi khối A. Tôi thì học trung bình các môn này nhưng được cái là công tác phường đội, bộ đội hơi bị tốt, nên các thầy cô cũng du zi cho một tí.
Nói chung thời cấp ba của bọn tôi toàn kỉ niệm đẹp, trừ mỗi một lần là đám con trai chơi trò tụt quần thể dục nhau, ném thế mẹ nào quần thằng đấy từ lầu 3 xuống nhưng quá tay nên dính trên ngọn cây tùng. ( Bác nào biết cây Tùng thì tự hiểu nhé, khỏi phải trèo) . Hậu quả là nguyên đám con trai bị lên văn phòng, dọa hạ hạng kiểm. Một hình thức rất ít ác của mấy bà thấy cô giáo, tương đương năm đó lớp tôi sẽ bị out một học sinh giỏi dù điểm trung bình đạt 9.0 đi nữa. Thằng đó thì nghỉ học mấy hôm vì ngại, hình như suốt một buổi mặc quần xì học, chờ một thằng chạy về nhà bà già nó xin cái quần cho nó học tiếp. Trong khi bà cô dạy Lý thì không biết nó mắc cở, cứ thấy một thằng mặt thì đỏ gấc, ngồi cựa quậy, không chịu tiếp thu nghe giảng nên bắt đứng lên. Lớp được một phen cười vỗ bụng. Lớp phó đứng lên thanh minh nhưng là con gái cũng không biết nói làm sao, cứ thưa cô….thưa cô……mãi mới nói là Bạn đó không mặc quần. Thiếu điều thằng đó chui gầm bàn độn thổ. Cô giáo thì cứ lặng người tưởng nói đùa, hỏi cho rõ vấn đề. Vaĩ thật.

- Chắc tao ở phòng trọ mày ít hôm nhé?
Uhm. Mà mày tính ở tới bao giờ? Tao vài ba ngày nữa về tết rồi, ông già gọi rồi
- Chắc tao ở qua tết luôn, tết này ở SG
- Tùy mày, để tao nói bà chủ nhà một tiếng. Tí nữa ra kia một thùng bia để sẵn tết mà uống .
Nó hiểu tâm trạng tôi nên không hỏi thêm. Con cái xa quê ai cũng muốn về nhà ngày tết, tôi nói vậy thì nó cũng hiểu đang có chuyện gì đó nên ngày 23 tết mới vác cái mặt lên đây rôi, nhưng không hỏi.

Về phòng trọ hai thằng đi đánh bida lượn lượn rồi về phòng nhậu. Bữa đó tôi say, bình rượu mang theo hết sạch, thùng bia cũng vơi đâu hơn nửa thùng.
 
Cháp này mình đặt tên là “ Cô láng giềng và Em”

Sáng lần thứ nhất tỉnh giấc mắc tè đi toilet, Nhìn quanh thì thấy hai thằng nằm dưới đất căn phòng trọ 3x4m. Đồ đạc ngổn ngang, vỏ bia quăng vương vãi. Vệ sinh xong chui xuống nằm tiếp, quạt bay vù vù.

Lần thứ hai thì không tự tỉnh nữa, mà do ánh sáng do khoảng mái tôn hở giữa hai dãy phòng trọ cộng với một tiếng gọi í ới.
- Anh họa sỹ ơi, đóng cửa phòng trọ kìa, trộm nó vào khuôn anh đi bây giờ
Tiếng nói lảnh lót trong trạng thái mơ mơ ngủ cứ như hiện về từ cõi âm ấy, giọng miền Tây các bác ah. Mình vẫn chưa tỉnh hẳn, đầu ong ong do uống cả hai thứ bia và rượu. Men vẫn chưa tan hết.
Mình bước ra cửa thì tiếng cười khúc khích đã đi xa một quãng. Mà chả biết cô bé gọi mình hay phòng kế bên. Thôi thì dọn dẹp lại phòng ốc và vệ sinh cá nhân. Ra ngoài thì đọc được dòng nhắn của thằng cờ hó “ Đáng lẽ tao về từ hôm qua, nhưng có mày xuống tao hoãn lại một ngày, sáng nay tao đi chơi với bạn ở Dĩ An rồi về luôn, Tiền tao để trong tủ lạnh ( ??? WTF???) kẹt thì lấy ra xài. Chìa khóa nhà và xe, thẻ xe tao để hộc bàn. Nhớ thỉnh thoảng lau cây cơ bida giúp tao khỏi bụi ..p/s: Đối diện có hai bé xinh lắm, nhưng tán chơi thôi đừng hại con gái người ta tội nghiệp” Đọc mà phát nôn với thằng này, hết dặn mình lau cơ đến đừng hại con gái, làm như mình là diễn viên Giang Đônggun không bằng mà bảo em nó cởi quần nằm dang chân ra là nó nằm vậy. dưa bở đâu mà ăn.

Cầm điện thoại lên thì có tin nhắn : anh khỏe không? Sáng giờ làm việc thế nào?
Mình nhắn tin lại : Anh khỏe, đang ở SG, ngay và luôn
- Ơ, thế mà không báo em, anh đi công tác à?
- Không, đã bảo ngay và luôn mà. Anh về đây sống. Một mình

Đợi mãi chả có tin nhắn lại nên mình kệ mẹ luôn. Tính chạy ra đường lòng vòng thì điện thoại reo, giọng em run run : Anh nói thật không hay lừa em? Trưa anh chạy qua công ty đi ăn cơm với em nhé. Đúng là con gái cuồng quá thể. Mình ở tuốt Thủ Đức, công ty em nó ở quận 8, chạy xe tới đó xong chạy về chỉ ăn bữa cơm, nhìn quãng đường mà phát nản
- Có lẽ chiều rồi gặp, trưa nay anh Bận rồi.
- Dạ, vậy chiều anh nhé, em xin công ty về sớm. anh đang ở đâu? Boolobala….
……..
- Dạ, vậy chiều nay anh ghé gần The Manor đi. Nhà em gần đó. Uống cà phê với em
3h em điện thoại lại nói mình chạy đi, em bắt đầu ở công ty về
Lóc cóc xuống dắt con xe Nouvo của thằng bạn đi hì hục đạp đíu nổ, mất cả 15-20p mới phát hiện ra công tắc ở dưới yên xe. Không biết nó đi chơi có bị văng miểng, mắt nháy nháy khi mình chửi không????
Ra quán gặp em với bộ dạng của một thằng thất nghiệp. Gọi ly cà phê sữa đá xong cầm cái menu coi đỡ buồn. Vãi đái. 45k một ly cà phê. Xém té xuống ghế thì em trườn tới
- Sao anh lại xuống Sài Gòn?
- Gia đình có chuyện em ah, anh xuống tìm việc rồi thử lại cơ hội ở đây.
- Dạ, vậy tết anh ở lại đây hả?
- Uhm. Có lẽ vậy
Cuộc đối thoại bao gồm hỏi và trả lời, dạ hỏi và đáp thưa. Giờ cũng chả nhớ hết mà kể với anh em. Chỉ nhớ là cuối buổi đó em cầm ly sinh tố uống thật lâu, rồi hai giọt nước mắt cứ vậy chảy. Nói một câu không ra đâu vào đâu
“VẬY LÀ NÓ ĐẾN SỚM HƠN EM NGHĨ.VUI QUÁ”
Quán cà phê quay lại nhìn tôi như một tên tội phạm, hệt như là tôi mới hiếp dâm em vậy. lạy hồn. Tôi và em bước ra khỏi quán, Em thì ríu rít và căn dặn tôi như chim non, tôi thì chả tâm trí mà tiếp nhận. Em hỏi tôi có kẹt tiền không. Tôi nói kẹt nhưng chưa cần và không thích cầm tiền của ai. Em rút ra 200 usd nói không có tiền Việt , anh cầm tạm. Tôi gạt phắt.
Em nói mai thứ 7 nghỉ nửa ngày, em qua nhà trọ coi tôi ăn ở thế nào.

Trên đường tôi nghĩ mông lung.
Dắt con xe vào bãi, nói chuyện với cô chủ nhà vài câu rồi lên lầu. Đang quay lưng cắm mặt mở cửa thì có tiếng nói vọng ra từ phòng đối diện
- Anh là bạn anh Họa Sỹ à?
- Họa sỹ nào em? – tôi đáp lời xoay người lại
- Ở, thì cái anh tóc dài, đeo kiếng ở phòng này nè. Cô bé chỉ thẳng vào phòng tôi
Vãi đạn thật, cứ ông nào đeo kiếng , tóc dài làm họa sỹ hết, mấy em teen đây mà. Thắc mắc đếu biết thằng bạn mình có bắt em nào cởi truồng giả vờ vẽ tranh khỏa thân chưa?
- Em còn đi học đúng không? Anh tên….em tên gì?
- Em tên Miên, Dạ Miên. Học ngoại thương chỗ D2 đó anh.
- Anh biết trường đó, tên em lạ ghê, dễ thương nhưng mà sao người em ngược lại vậy?
- Hứ, em xinh nhất khoa đấy, anh tưởng bở.
- Hihi…..anh đùa thôi. Em không đến nỗi tệ
Thế là tôi với cô bé là bạn, bé mới 20 tuổi, xinh xắn, trẻ trung. Da thịt căng phồng, ,mũm mĩm một xíu. Bé ở chung với một bạn tên là cá sấu, học đại học Luật ngã tư Bình Phước.
Tối Dạ Miên rủ tôi đi chơi, mình choáng cả người. Con gái giờ hiện đại thật. dám rủ sói đi chơi….mà cũng chả biết ai là cừu ai là Sói phải không mấy Bác?
 
Trời mưa bong bóng phập phồng

Hiên nhà của hai dãy phòng trọ cách nhau tầm 50cm. Trước đây vốn dĩ là hai tầng của hai căn nhà riêng biệt. Nhưng chủ nhà cho đúc bê tông nối lại. làm lại cầu thang nên thông thương. Bởi vậy mới có chuyện hai cái mái nhà cách nhau trên trời…???.
Tối nay mưa
Bê tông nóng hấp ban ngày gặp mưa xuống thì có bong bóng.
Tôi ngồi bên này gảy đàn tưng tưng

“Hạnh phúc xa tầm với, đã không còn nữa, khi vắng em trong đời………………”
“Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa…………………………………..
Tôi nhớ vợ tôi, nhớ về những kỉ niệm với vợ hồi mới quen.
Bên cửa phòng đối diện cửa mở ra. Một cái cổ thò ra khỏi cửa. Một cái miệng mấp máy. Tôi ngừng đàn và nói to
- Em nói to lên Dạ Miên, mưa ồn lắm.
- Anh biết đàn à, đàn cho em nghe với
- Chạy qua đây đi, không ướt lắm đâu
- Dạ….

Té vù qua…….

- Tối nay chắc không đi chơi được rồi anh
- Uhm. Mưa thế này đi đâu
- Mà anh biết đàn lâu chưa?
- Cũng mới thôi em – Nói thật là đề phòng em nói yêu cầu hát mấy bài tưng tưng của mấy thằng ca sỹ tửng tửng bây giờ thôi
- Anh biết hát bài “Mặt trời bé con” không?
Mình mắt chữ A, mồm chữ O nhìn cô bé, ở độ tuổi của cô bé mà biết mấy bài này cũng không phải đơn giản rồi.
Chiếc nón kì diêu gồm 3 ô, đây là ngôn từ chỉ về một người phụ nữ già dặn kinh nghiệm tình trường, vâng…chữ S..có một chữ S, chữ O….có một chữ O, chữ I ngắn, có một chữ I ngắn. Đáp án là SÓI mẹ nó rồi.

Cơn mưa và cái mái hiên buồn cười thật đấy
To chẳng to, nhỏ hông nhỏ. Cô bé ham hố chạy qua. Mưa làm ướt áo em. Bờ vai vải dính bắt đầu lộ làn da. Mắt mình nhìn thẳng vào em, tập chung vào tiếng đàn nhưng vẫn biết chắc là cô bé không mặc áo ngực, hoặc có thì là loại áo không dây.

“ Ngoài kia có chú bé trèo cây me, mắt xoe tròn lắng nghe” cô bé hát tiếp “ ngoài kia có cô bé nhìn qua khe nghe tiếng đàn của tôi” chúng tôi vừa đàn vừa hát giữa trời mưa, lúc đầu rống lên át tiếng mưa, sau kiệt hơi sức thì bắt đầu hát nhỏ lại, khoảng cách cũng xích lại gần hơn một cách tự nhiên.
Khi tôi đệm đến bài “bông hồng cài áo” thì em dúi cả đầu vào vai tôi. Chân tôi khoanh tròn ( đang đàn mà) còn chân em thì đổ dài theo một góc chéo 45 độ. Có lẽ cô bé nhớ mẹ hoặc mẹ mất ( Sau này tôi biết là em mồ côi mẹ) , tôi vẫn tiếp tục đàn và hát cho cô bé nghe đến hết bài. Sau khi hết bài tôi đệm thêm một khúc classic cho không gian trầm dần ( Y như kiểu bác Rong99-kẻ liều mạng cắn xong thì nghe nhạc êm vậy đó) Cô bé đã thôi dựa vai mà đứng vậy. Nói một câu củn ngủn.
- Khong vui, Em về
Chạy vù về bên kia. Để lại tôi ngơ ngơ như bò đội nón
Treo đàn, đóng cửa phòng. Tính cầm điện thoại lên nhắn tin cho cô bé thì nhớ là chưa xin số. Vội vàng mở cửa la to.
- Dạ Miên, Dạ Miên….
Khoảng 4p sau thì cái đầu lại lò ra khỏi cửa , tóc bù xù, mắt đỏ hoe
- Cho anh số điện thoại – Tôi la lớn,
- 0..9……..giọng cô bé có vẻ lạc so với tiếng mưa. Bên này tôi hét lên, có vẻ bực mình .
- Em viết vào cái gì đi rồi ném qua đây. Thế là cái cổ rụt vào rồi lại thò ra, quăng cho tôi mảnh giấy . Tôi chộp mảnh giấy thì được mỗi mấy chữ. “ Đồ đáng ghét” . Lúc này thì tự trọng cũng trỗi dậy, bước phăng qua bên phòng trọ đối diện, mưa cũng ướt áo….
-
Xông vào phòng, ngó lên bàn thấy hai cái điện thoại. Nhìn cô bé hằm hằm hỏi: Điện thoại nào của em? – Cô bé có vẻ hãi hãi chỉ vào điện thoại đỏ. Mình chụp luôn điện thoại nhá số qua số mình rồi bỏ xuống. Con bé cá sấu cùng phòng nhìn mình như người ngoài hành tinh hay một loại quái thú nào đó.
Về phòng nhắn tin cho cô bé
- xin lỗi, anh hơi nóng. Cô bé nhắn tin lại là
-bắt đền anh đấy.
- Tí nữa hết mưa anh dẫn đi ăn hủ tiếu đầu ngõ, đói, thèm
Xong xuôi mình vào nhà tắm chừng 15p ra, điện thoại hiện lên tin nhắn của em. “ Anh ơi, chồng em đòi, ổng nói tôi nay không cho là ổng giết em, em sợ quá anh ơi.” Mình bắt đầu bật máy vi tính lên, nghiên cứu về bệnh trầm cảm. chứ có hiểu mẹ gì cái bệnh này đâu. Tin nhắn mình gửi đi là “ Em hãy tự nhiên, dù sao đó cũng là chồng em “ em nhắn tin nói là đối với em bây giờ rất sợ, và chồng em bây giờ cũng rất thô bạo, em thật sự không muốn. Tôi lúc đó cũng không biết khuyên em kiểu nào cho đúng. Bảo em từ chối chồng thì cũng không phải, vợ chồng thì phải thế. Sau khi nói chuyện nhắn tin qua lại 15p tôi viết em tin cuối. Là em hãy để chồng làm nhưng nếu không muốn hãy nằm im như khúc gỗ. ( Anh em nào có vợ nằm im kiểu này thì để ý nhé) .
khoảng chừng đâu nửa tiếng thì có chuông điện thoại reo. Vừa bật máy nghe thì tiếng huhuuuu u và tiếng nấc lên xuống. Nay là cái ngày đíu gì mà toàn nghe phụ nữ khóc thế nhỉ ? Mình giữ im lặng tuyệt đối. thói quen từ hồi bán hàng qua điện thoại cho mình kinh nghiệm rằng lúc đó phải thật sự tập chung, hãy áp chặt điện thoại vào tay, hơi ấm và sự chia sẻ sẽ truyền qua chiếc điện thoại tới đầu bên kia của đối phương. Mình cứ vậy, nghe tiếng em khóc, rồi tiếng nấc……..rồi lại khóc. Cuối cùng là một câu làm tôi sững cả người
“EM XIN LỖI, EM CỐ GIỮ CHO ANH MÀ KHÔNG ĐƯỢC. CHẮC EM PHẢI BỎ TRỐN THÔI”
….Tút….tút…..tút……..

Ngồi bệt xuống sàn nhà, tôi bắt đầu trấn tĩnh và hình dung lại tất cả, từ ngày quen em, chát yahoo, đến gặp gỡ, ân ái và bây giờ. Hình như em đã đi quá nhanh và xa so với tôi. Tôi vẫn còn băng khoăng về gia đình, về vợ….về tiền bạc tài chính, công ăn việc làm. Còn với em, em chọn tôi làm lối thoát cho mình, sự non nớt nhưng chân thành của em khiến tôi đau xót. Nhưng tôi tin là thật. Bằng sự thương cảm ban đầu. Ngay giấy phút đó, trái tim tôi nhảy dựng. Tôi cảm thấy một con nhói và tình yêu, nó bắt tôi nghĩ về em suốt đêm và hình dung một lối thoát tương tự cho chính mình. Bỏ mặc cả cô bé Dạ Miên dễ thương phòng đối diện. Tối đó nghe tiếng gõ cửa phòng, tiếng nhá máy điện thoại tôi cũng mặc kệ, không thèm nghe. Biết ý tôi không đi nên chắc Dạ Miên không gọi nữa. chỉ nhắn tin là : Anh Già. Anh ổn không?
 
Giấc ngủ bình yên

Sáng tỉnh lại ngó điện thoại vẫn cầm trên tay thì đã hơn 10h
Hôm nay trời âm u.
Lấy gói Jet ra ngoài cửa phòng châm lửa hút. Quan sát dãy phòng thấy bấm khóa ngoài nhiều, có lẽ mọi người chuẩn bị về quê. Ngó qua cái cửa sắt đối diện. Khóa trong. Thở phào mà chả hiểu lí do , cô bé vẫn chưa về. Vào giai đoạn này thấy thích cô bé, không phải kiểu nam thích nữ, mà là kiểu một người cô đơn mong chờ ai đó bên cạnh. Hút gần hết điếu thuốc thì thấy cửa phòng mở. Cầm trên tay bịch rách một cô gái mở cửa. mặc một cái áo ngủ trắng tinh, in mấy hình công chúa teen. Nhưng mà không phải Dạ Miên mà là con cá sấu. vứt điếu thuốc. đóng cửa phòng vào toilet. ói………Liverpool
Vào vơ cái điện thoại đọc tin nhắn
- Eo ơi, người gì ngủ như heo. Sáng muốn kiếm ông xe ôm chở đi học mà không có – Dạ Miên
- Tí nữa em qua anh ngủ xíu nhé, em muốn tìm một chút bình yên, cả đêm qua em không ngủ nổi- Em
Mình nhắn tin báo em cứ qua đi, chạy tới abc rồi anh đón. Xong quay vào nhà lau dọn. Được cái phòng thằng cờ hó ít đồ, cũng không phải thuộc loại quá bê bối nên loáng cái mọi thứ đã vào trật tự. Trời lại mưa. Vừa mưa vừa nắng trong gần tết thì đúng là lạ thật. nhưng nó mang lại sự dễ chịu cho dãy phòng trọ. Dãy hoa trước cửa treo của cô bé hàng xóm vươn lên đón mưa. Bố cái loại hoa ngu. Uống cho đã tí nữa quang hợp rồi héo queo cho coi.

- Anh ăn gì chưa? – Chưa em à, phòng anh không nấu nướng được nhé, có mỗi cái ấm nước nóng pha mì thôi
- Dạ, anh thích ăn gì tí em mua
- Cơm gà

Tiếp tục kì cọ cái toilet cho nó sạch sẽ. Rồi đóng bộ ra đường ngoài đón em. Cái mùi nhựa đường sau con mưa thật khó chịu, cảm giác muốn bệnh. Lúc dắt xe ra ngó lại ví cầm đâu 1tr6. Nghĩ tới mấy ngày tết chắc mua mì gói ăn chứ quán nào mở cho. Em không chạy chiếc xe hôm trước mà chạy một chiếc Vespa, dắt vào dãy trọ mà muốn ná thở. Sợ xe em trầy.
Cầu thang dãy trọ vì được làm sau, nên chia làm ba khúc chứ không như thông thường chỉ là hai. Tôi đi sau lịch sự cầm giỏ xách giúp em. Hai đứa vẫn chưa nói nhau câu nào
Đi chậm lại rồi em khẽ khoác tay tôi , chỉ là tay vòng qua tay, không chặt cũng không quá lỏng. Tôi bước khó. Thêm một cái cúi đầu dựa vào vai. Tôi qíu hẳn. Trọng tâm không vững. May mà cầu thang cũng ngắn chứ không thì có khi Hàm ơi ở lại răng đi nhé.

Xóm trọ trưa vắng đến sợ. Cảm giác như đi vào khu nhà bỏ hoang.

Tiếng khóa lách cách mở cửa. Em bước vào phòng với dáng vẻ mệt mỏi. Nhà chả có ghế cho khách ngồi nên tôi và em ngồi bệt xuống nền, dựa lưng vào tường. Tôi kiếm một cái tô sạch sẽ đưa cho em ăn, mình thì ăn dĩa. Nhai cơm rộp roạp……Hai đứa vẫn chả nói nhau câu nào, im im

Em ăn được xíu cơm rồi mang cơm vào toilet rửa, bước ra ngồi lại chỗ cũ cái cái chân tôi dài ra làm gối. Em nằm co chân vuông góc rồi nhắm mắt. Tôi chả biết làm gì ngoài việc ngồi bất động. Điện thoại reo tin nhắn. Cô bé hàng xóm hỏi tôi ăn cơm chưa? Nói là đang ngồi trên căng tin trường uống nước. tôi viết mỗi ba từ vỏn vẹn “ Đồ vô duyên” , bé nhắn lại là có tin tôi nay vào phòng tôi đập luôn cái điện thoại không ( ý là đá đểu tôi vụ bữa trước xông vào phòng em nó) , đúng là con nít đểu. Tôi mỉm cười nhắn lại “ Cứ thử xem anh có bắt đền ko? – Bắt đền kiểu nào? Tôi nhắn luôn cái tin để cho cô bé thôi nói chuyện “ Thì bắt nằm lên giường ôm ngủ luôn” . Ai dè có tin nhắn lại ngay “ Dám không, tối em bạn em về quê, em ở một mình cũng sơ”. Mình xém té xỉu. Vãi cả teen. Ăn nói phát sợ

Em vẫn nằm trên đùi mình ngủ yên, tay còn cầm lấy tay mình áp vào má. Giật mình, hình như em sốt. Tôi thấy em nằm ở dưới nền không ổn nên khẽ lay giật.
- Em sốt rồi, nằm dưới đây không tốt đâu. Anh đưa em lên gác ngủ
- Thôi em nằm dưới đây được rồi, mệt lắm
- Nghe lời anh, lên đó đi. Anh đóng cửa rồi lên với em
- Dạ…

Tôi đứng dậy đóng cửa rồi leo lên gác cùng em. Phòng 3x4m thì cái gác còn nhỏ hơn, được cái đúc bê tông chứ không đến nỗi là gác gỗ, trời mới mưa xong nên khí hậu tương đối còn dịu. Kéo lớp cửa kiếng được thằng cờ hó thiết kế lại rồi bật máy lạnh. Tôi chỉ dám bật 25 độ, sợ em bị cảm nặng hơn. Ngồi bên cạnh em . Chừng đâu 15p thấy em cựa quậy rồi quay ra ôm chân tôi ngủ. No da bụng thì trùng da mắt nên tôi cũng trùng dấn xuống nằm cạnh em.

Em có vẻ ngủ say, tôi thì chập chờn, một phần vì sợ em bị làm sao, hai là nằm gần một cái lò lửa nên nói gì thì nói, thằng cu em cũng chào cờ. Em mặc một cái đầm dài gần tới chân. Tạm gọi là kín đáo. Nhưng hơi hám đàn bà cũng đủ khiến tôi run rồi. Nếu ko phải vì đang sốt thì tôi sẽ vật em ra mà làm thịt. Nhưng lí trí giữ tôi lại, chỉ nằm xoay nhìn em. Hai người nằm nghiêng mặt đối mặt. Bỗng em mở mắt , bốn mắt nhìn nhau cười hiền:

- Anh thèm em không? Em chiều anh đó nhưng mà em không làm gì nổi, cơ thể em bủn rủn quá
- Thèm chứ, muốn âu yếm và làm với em, nhưng mà em ốm. Làm vậy em ốm thêm
- Hihi…..anh đúng là thật tình. ANH CÓ YÊU EM KHÔNG?
Một câu hỏi khó trả lời nhất đúng không các Bác.
- Yêu, nhưng chưa nhiều bằng em đâu. Tôi đáp
- Có là được rồi. Em chỉ cần anh yêu em thôi, mọi việc em sẽ làm, em sẽ phấn đấu để mình được gần nhau, chỉ cần anh đừng bỏ em giữa đường. Mai mốt em sẽ nói cho anh nghe kế hoạch của em.
-
Mình nói em ngủ đi, Em lấy tay mình làm gối rồi nằm ôm mình, tay rần rần xuống bụng cởi thắt lưng rồi mò vào quần mình nắm lấy thằng Cu làm thằng Cu xém chết đứng, tay em nóng quá, do sốt. Mình để em nắm thằng em mình xoa xoa rồi một lúc thấy tay em thả lỏng dần, hơi thở bắt đầu nhịp đều và nhẹ nhàng, hẳn em có một giấc ngủ bình yên

Hai đứa đang ngủ ngon thì điên thoại em ở dưới nhà reo ầm ĩ, Tôi chạy vội xuống cầm điện thoại. Thấy màn hình hiện lên chữ Chồng . Bỏ mẹ rồi, không biết chồng em có nghi gì không? Bình thường chắc thứ 7 em làm xong đến trưa là về nhà, nên gọi điện hỏi coi ở đâu đây mà. Ngó lên trên thì thấy nguyên khuôn mặt em qua lớp cửa kiếng rồi. Tôi cầm điện thoại hơ hơ , em giơ tay ra hiệu là tôi mang điện thoại lên. Miêu tả thì dài dòng vậy nhưng thật ra có mấy giây thôi các Bác. Em cầm điện thoại lên nói chuyện, Tôi thì lịch sự chui vào toilet tiện thể tắm rửa luôn chứ người mới ngủ dậy hám lắm.
- Em cũng muốn tắm quá, nhà anh có khăn tắm không? – Ngoài cửa toilet giọng em vang lên.
- Có khăn của anh thôi, Chờ tí anh ra
- Dạ……

Tôi bước ra ngoài cởi trần chỉ mặc chiếc quần sọc. Viễn cảnh lại sắp được ân ái với em làm tôi nuốt nước bọt ực ực. Bước lên cầu thang, chỉnh sửa lại cái nệm cho ngay ngắn, gối màn hẳn hoi chờ em lên. Nghe tiếng cửa toilet làm cái tách…….
Đợi chờ tiếng bước chân lên cầu thang thì giả vờ cầm điện thoại bấm bấm coi em thế nào, em nhẹ nhàng đến bên tôi rồi đứng cao nhìn xuống, khăn tắm của tôi được em cởi ra và ném vào mặt tôi, chưa kịp vén cái khăn che mắt thì đã thấy một cơ thể hừng hực nóng ập xuống…..
Em cầm điện thoại tôi vứt ra một chỗ rồi bắt đầu hôn, hôn trán, hôn cả khuôn mặt, cái miệng , lỗ mũi rồi nút hai tai. Tay em như con rắn bò trườn xoa lên hết cả cơ thể, Tôi nằm im hưởng thụ.
Em hôn xuống ngực rồi dần xuống phía dưới bộ hạ
Người tôi tê rần.
Lúc rà cái lưỡi trên bụng tôi cũng là lúc bàn tay em cầm thằng nhỏ, vuốt ve hai hòn bi của tôi. Phê như con tê tê

Môi em tìm đến thằng em và đặt một nụ hôn lên cái đầu phùng mang trợn má. Đôi môi cong cớn bắt đầu há ra và ngậm từ từ, hệt như ăn kem lạnh quá nên phải đút từ từ vào miêng, rồi cũng khẽ rút từ từ ra. Lần thứ hai không khác lần thứ nhất về tốc độ, lần thứ ba, lần thứ tư nút vào rụt ra cũng vậy, nhưng tới lần thứ n….thì tốc độ nhanh dần lên. Hai tay xoa dưới ngọc hành. Mắt tôi vẫn nhắm như lúc đầu nhưng hai tay thì đã chụp lấy vú từ khi nào mất rồi.
Đang ở trạng thái tây tây thì bỗng thấy mọi thứ ngừng chuyện động, miệng em cũng rút lui khỏi thằng nhỏ, khẽ mở mắt xem em làm gì thì đã thấy em chuyển tư thế ngồi trên bụng rồi dần dần đưa cơ thể xuống.

Nhắm mắt tiếp tận hưởng, lần này thằng em được đón nhận một thứ nóng ẩm khác mãnh liệt hơn, chặt chẽ hơn, nhưng sự trơn trượt thì vẫn vậy. Em từ từ hạ cặp mông xuống. khi hai cơ thể dính chặt nhau thì em bắt đầu sàng tròn nhẹ. Cảm giác lên tới đỉnh óc. Cứ vậy em nhún nhảy, tôi muốn vật em xuống đổi tư thế nhưng em đang trong điên loạn nên cũng chẳng nỡ, vả lại thằng em dưới cũng muốn phản đối cách làm của tôi nên tôi mặc kệ luôn, chẳng giữ được bao lâu khi em bắt đầu rên và tăng tốc thì tôi cũng kiềm chế không nói. Chíu…chíu….và gét out. Tôi ra, rã rời và em thì cứng hẳn người, ưỡn cong lưng và cặp vú săn chắc, hệt như gặp phải một cơn gió độc lạnh. Giữ được 3 giây thì em đổ ập xuống người tôi như một cây chuối bị chặt gốc. Hai đứa cứ nằm vậy tận hưởng cảm giác cho đến khi thằng cu yếu mềm lại và dần tuột ra khỏi cơ thể em. Em nằm vật ra bên cạnh. Tôi nhẹ nhàng đứng dậy xuống toilet giặt cái khăn tắm và mang lên lau người cho em , lau cả người và lau cả cái khe. Nước tôi và em chảy ra ướt cả nệm, bọt trắng ẩm đều hai bên vách lông.

Tôi xuống lấy quần áo cho em mặc vào.

Em nhìn tôi cười thật hiền khoe chiếc răng khểnh và nói
- Chưa bao giờ em được chăm sóc như vầy. Cám ơn anh…và một nụ hôn vào má
Tôi tiễn em ra cầu thang, dắt xe cho em ra cổng và chào tạm biệt. Một cảm giác khoan khoái và yêu đương dâng tràn. Mưa dầm thấm đất, nếu như bắt đầu đôi với tôi chỉ là một của trời cho, dần dần thành trò chơi của của cuộc sống, và lúc này tôi dần chấp nhận sự nguy hiểm của cuộc chơi này, dù cái giá phải trả sẽ là rất cao…….
 
Xóm trọ ngày càng vắng


Sinh viên nghỉ học, công nhân viên chức cũng lọ rọ về. Chỉ nguyên một buổi chiều thôi mà dân làng ùn ùn chất đồ, người đi xe máy, kẻ ra bến xe.
Trong lòng không khỏi bồi hồi. Lạng ra quán cơm ngoài ngõ ăn cơm thì thấy bà bán cơm cũng dẹp tiệm mất tiêu. Thế là lạng ra tạp hóa mua một thùng mì về thủ sẵn. Mà năm nay cũng lạ, còn tới ngày nữa tết mà dân làng đã ùn ùn về hết, chắc do cuối tuần. Ghé về phòng trọ thì thấy cửa phòng cô bé đối diện đã mở cửa rồi, một cái vali to đùng để trước cửa. Mình mở cửa bên này thì cô bé đi ra, quay ra hỏi :

- Ủa, em tính về à?
- Dạ không anh, hỏi làm gì vậy? quan tâm em à? Em đưa bạn ra bến xe
Em cá sấu thật sự mình không thích lắm, không phải vì xấu mà vì ánh mắt, vô hồn, tỏ vẻ trí thức nhưng là đứa nguy hiểm. Có vẻ thâm độc. Nói chung mình quy em nó vào dạng không tốt nên hạn chế tiếp xúc.
- Uhm. Em đi đi
- Anh Già ăn gì chưa?
- Bà quán cơm đóng cửa rồi em.
- Ơ, thế anh đợi em về hai anh em mình đi nhậu nhỉ( Vãi cả teen)
Tôi mỉm cười rồi khênh cái vali to tướng xuống dưới nhà giùm. Xuống gặp cả cô chủ nhà nói chuyện, cô có vẻ quý mình, chắc thằng cờ hó cũng tâm sự gì đấy với cô rồi nên cô bảo là tết mà không đi đâu thì lên nhà cô chú ăn cơm đón giao thừa( Nhà cô ngay sát dãy trọ, cách chừng 100m) . Mình à ừ cám ơn cô rồi về phòng.

Cô bé đi đâu chừng 1 tiếng rồi quay về, chưa tới phòng đã gọi oang oang

- Anh Già ơi, anh già ơi.

Xong một phát xong vào phòng, Ở nhà mình mặc mỗi cái quần cộc. THấy em vào mình phán luôn một câu:
- Em hay thật đó, muốn vào thì gõ cửa chờ, làm anh bất ngờ xém tụt cả quần.
Em cười ha hả rồi ra ngoài cửa giả vờ đóng lai hét toáng lên
- Anh Già ơi, anh già ơi mặc quần xong chưa?

Làm tôi nhảy đổng ra bịp mồm em lại, cũng may xóm trọ còn có 1-2 phòng chưa về nên chắc cũng chả ai nghe. Đôi lúc mình thấy mình già thật, không tài nào địch nổi mồm mép với mấy em teen này, vãi thật đấy.
Mình hỏi em sao chưa về quê, em bảo mai em về, với lại về buồn lắm, muốn ở thêm Sài Gòn một hai ngày chơi, ra đường hoa Nguyễn Huệ cho biết. Hai an hem nói chuyện tây tàu thêm khúc nữa thì cô bé về phòng bảo chờ em một tí em tắm rửa thay đồ ( Nghe tới khúc này mình háo hức hẳn) .
Đâu cũng tầm 20p thì cô bé bước ra, đôi môi có vết son màu hồng nhẹ. Đấy là điều đầu tiên tôi chú ý. Mặc một cái váy cũng màu hồng kiểu xếp ly, đi kèm theo là áo thun trắng sọc caro đen ngang, mặc kiểu này mới thấy ngực cô bé to vãi, chỉ số của em áng chừng là 90-65-88 chứ không ít à, vì mặc dù kiểu váy xếp ly vốn là không tôn mông, vậy mà vòng ba của cô bé vẫn bị vốn ra đằng sau. Mình hoa cả mắt.
Hai đứa tung tăng xuống nhà xe lại gặp cô chủ nhà, cô bắt chuyện với con bé rồi tám một hồi cũng đâu tầm 15p , xong còn dặn không được bắt nạt anh nghe chưa? Mình cười cười rồi em lên xe phóng đi.

Không khí tết đã ngập tràn phố phường, chứng minh rõ ràng nhất là xe, xe cộ ít hẳn và thưa thớt. Bác nào ở Sg chắc biết, mỗi lần dân đổ về quê là SG vắng lạnh, không bao giờ kẹt xe. Cái thứ hai để cảm nhận được cái tết của SG là quán xá trang trí. Mình chở em qua khu thanh đa ghé vào bánh tráng Hoàng Ty ngay bên trái nếu đi từ cầu Kinh xuống. Mình rất thích quán đó vì phong cách nhẹ nhàng và ngay sát bên sông. Ăn ở đó 10 lần thì mình luôn lựa bàn thứ 3 từ trong ra, sát với bờ sông. Cô bé vào quán là chạy lăng quăng liền, hệt như được bố chở đi chơi tết. Hồi ấy điện thoại chưa nhiều và xịn như bây giờ, chứ không thì cái smartphone chắc khỏi nghỉ chức năng chụp hình. Mình thì thấy hai ngại ngại.

Sau chừng ấy năm sương gió và trải nghiệm, khuôn mặt cũng đã khô cứng và già đi rất nhiều. Em thì như một nụ hoa mới chớm nở đón nắng, thứ nào lại cũng là cô bé láng giếng thích thú và rạng rỡ.
Mình thay cô bé gọi món ăn vì nghe nói rằng mới vào đây lần đầu. Món ăn ở đây không có gì đặc biệt, mình thì ưa quán này và trước ở SG cũng thường xuyên dẫn cả khách nước ngoài ra đây nên nói với chủ quán cho một con cá nướng, nhưng cá sống chứ không phải cá tủ đông( Mấy Bác để ý vụ này nhá, cá tủ đông nướng rất nhanh nhưng thịt bở lắm, cuốn với bánh tráng cũng mất ngon ) . Trong thời gian chờ món ăn hai aanh em nhâm nhi ly bia. Thứ bia yêu thích là tiger nâu. Cô bé một chai và mình một chai. Cao bằng nhưng mình bắc cạn thì em đâu đó ở giữa. Câu chuyện dần dần có vẻ gần gũi hơn, không thuộc dạng kê khai hộ khẩu hay sức khỏe nữa

- Anh Già thất tình vợ đúng không? – Cô bé hỏi . Giật hết cả mình
- Uhm. Anh có vợ rồi nhưng hai vợ chồng có vấn đề, tạm thời xa nhau.
- Hehe….giống Dì Dượng em…….
- Uhm. Còn em có bạn trai rồi đúng không?
- Dạ, mới chia tay anh, thằng đó đểu quá nên em đá đít nó.
Mình hiểu phần nào tích cách cô bé, dám yêu dám hận và mau qua là tích cách của bé, sự mâu thuẫn của con người em cũng là nét đặc trưng. Sự cao ngạo đôi lúc sẽ làm cô bé gặp khó khăn trên đường đời, nhưng mình tin em mau chóng vượt qua. Dạ Miên sâu sắc nhưng cũng không kém phần trẻ con. Ở tuổi em luôn có những bài học từ các chàng trai và cuộc sống mang tới.

Bia đã qua chai thứ tư, láng giềng và tôi lúc này “ Đồng banh” . Tửu lượng của bé khá nhưng vẫn làm đôi má ửng hồng, miệng bắt đầu lảm nhảm. Rau cuốn và con cá trên bàn được sẻ gần hết

Chai thứ năm khui thì mình và cả bé đều nóng mặt. Tiếng ồn ào từ miệng của Bé bắt đầu thoát ra làm phiền bàn xung quanh, mình chủ động ra tính tiền rồi nói Bé về. Dọc đường về vẫn giọng nói líu lo. Ngang qua cầu Bình Triệu em đứng hẳn lên xe và giang hai tay ra rồi hú……hú….
Mình loạng choạng rồi chỉnh xe ngay ngắn lại.

- Dạ Miên, em ngồi ngay đi để anh chở em về.

Ngồi xuống rồi bắt đầu vòng cánh tay qua ôm mình, một cái ôm thật chặt và ấm áp. Cái đầu dựa hẳn vào bờ vai mình. Không còn cách nào khác là vòng tay ra sau giữ cơ thể em lại. Sợ bị té giữa đường. Cô Bé có vẻ say say nên người mềm hẳn xuống, cố định x echo chuẩn vòng tay giữ hai tay em trước bụng mình thật chạy. Ù chạy
Về dãy trọ cũng đâu tầm 10h, dìu cô bé lên cầu thang. Nhưng người cứ xệ xuống, leo cầu thang không nổi nên mình dùng hai tay bế xốc lên luôn. Kiểu bế ngang người. Dãy trọ cũng không có ai nên không ngại. Nghe miệng lảm nhàm

- Thằng đó là thằng khốn nạn, cua em rồi còn đòi cua bạn em. Cho nó chết
- Anh với em là hai kẻ cô đơn giữa Sài Gòn…kakaka…….
- Anh già xắc quắc, nhưng em thích nghe anh đàn, tí nữa đàn em nghe. Em nhớ mẹ em, em sợ tết . sợ về nhà. Xíu anh đàn em nghe bài lòng mẹ.

Bế về tới cửa phòng em thì không thấy chìa khóa, không nỡ vứt em xuống nên xi măng nhưng vừa bế vừa tìm chìa khóa phòng thì quá cực, lay hoa lay hoay đâu 5p thì cánh tay mỏi nhừ. Hết cách đành bế em qua cửa phòng mình, mở chìa khóa
- Dạ Miên, nằm đỡ ở đây đi. Chìa khóa phòng em ở đâu, đưa anh
- Em không biết, mà tối nay em ở đây với anh Già, một mình sợ ma lắm.
- Giời ạ, quần áo thế này mà ngủ à, đưa chìa khóa đây anh mở cửa phòng cho về
- Hứ….thằng này, đã bảo ở lại mà không nghe à, muốn chém phát không

Ngôn ngữ ngang phè và bất đồng. Tôi không chấp làm gì. Đóng cửa phòng lại rồi dìu em lên gác. Bé nằm bẹp xuống giường.

- Đàn đâu nào, hát em nghe đi nào….nhanh lên. CHậm chạp thế
- Chờ anh tí, đàn dưới nhà

Mình hát cho em nghe bài “ Khúc hát chim trời “

"Những cánh hồng sân ngoài một chiều mây bay, gió lay tóc thề. Người thất thường mưa nắng, đôi khi vì một vài chuyện không đâu nước mắt ngắn dài, người trách ta thờ ơ”

Em mỉm cười nhưng mắt vẫn nhắm.
Dìu qua slow hát em nghe bài “Lòng mẹ” của Y Vân. Miêu tả với các Bác là lúc này em ngồi còn Dạ Miên thì nằm rồi. tiếng vọng lên

- Buồn quá, anh Già nằm đây với em. ……
 
Buồn quá, anh Già nằm đây với em. ……


Mình hiểu em cảm thấy cô đơn, khẽ gác đàn qua một bên, bây giờ không đàn ghitar nữa mà là đàn bà. Nói đùa thế thôi chứ lúc í chỉ thấy tội và thương cô bé, ắt hẳn tuổi thơ em không trọn vẹn. Mình nằm xuống nhưng là kiểu nửa nằm nửa ngồi chứ không phải nằm hẳn, Cô bé quay qua ôm chặt lấy bụng mình rồi thều thào

- Em buồn quá, anh làm gì em hết buồn đi

Chân gác hẳn lên người, với cái váy ngắn mà chân vuông góc thì lộ nguyên cái đùi. Mình nhìn và cố gắng xóa bỏ trong đầu những tạp niệm. Ý thức là sẽ không làm hại cô bé này, dù cho người nóng hừng hực vì bia và dục vọng

- Anh đọc thơ Dạ Miên nghe nhé
- Anh đọc đi

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa xóa không gian
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả lầu chuông nóc giáo đường

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím tô điểm trường nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em là cô gái tuổi băng trinh

……………………………………
…………………………………….

Trích Kiên Giang- Hà Huy Hà

Bác nào biết tên này giơ tay phát nào? Bài thơ này cộng với “ Hai sắc hoa tigon” một thời làm điên đảo thế hệ học sinh, sinh viên. Ai cũng chép vào sổ tay, đến thể hệ mình thì sót lại thôi. Mình bị ảnh hưởng bởi bà chị mình yêu thơ.lén lấy sổ ra đọc đâm thích.

Ngó qua thì cô bé đã ngủ rồi, tiếng thở đều đều. Mình trở mình dậy xuống bật điện toilet, rồi để đèn ngủ, kéo cửa kiếng lại, bật máy lạnh. Nằm xuống cạnh. Nhà chỉ có một cái chăn mỏng nên ưu tiên cho phụ nữ, sợ bị cảm.
,
Mình khẽ xoay mình ra phía ngoài nằm mơ màng, đâu chừng chút xíu thì phát hiện có một vòng tay luồn qua nạnh sườn ôm chặt, chân gác lên đùi mình. Nằm im một lúc thì thấy người mỏi nhừ, thấy không thể cứ nằm một tư thế nào miết. Mình nhẹ nhàng cầm tay cô bé bỏ xuống. cầm chân cô bé bỏ xuống. Kẹt một nỗi là váy có hạn. Không lẽ túm váy làm điểm tựa???

Bí thế nên mình dùng tay chạm vào đùi em. Một cái đùi mát lạnh làm cảm xúc Con trong con người trừng trừng nổi dậy, ráng kiềm chế đưa tay gạt đùi xuống, Xoay lưng lại. Cảm giác thật refresh. Nhằm cho cánh tay không lung tung, mình đưa hai tay ra sau gáy làm gối. Em lại quay qua ôm mình….Hic…hic….Dạ Miên ơi, em ác lắm, không lẽ anh ngủ một tư thế hoài sao. Thôi kệ, ráng chợp mắt.

Một lúc sau không hiểu sao tỉnh dậy đã thấy tay mình rời vị trí. Quay qua ôm chặt cô bé vào lòng. Nhưng quần áo thì vẫn ổn. nguyên vị trí. Rụt tay về và buông cô bé ra. Lại còn nghe tiếng ứ ứ kiểu không chịu đâu nữa chứ

Lần tỉnh giấc thứ ba thì khác hẳn, Nghe tiếng rầm rầm từ cầu thang. Phản xạ là hua hua chân lên vào không khí ( Ngày xưa mình có học hai năm thiếu lâm ) . tỉnh giấc khi tiếng mở cửa toilet mạnh, rồi nghe tiếng người yêu gọi nhau

Huệ….uej……..ơi. Chẳng biết làm gì hơn là nằm đợi cô bé lên, nhưng quái lạ là không thấy lên. Ráng đợi lâu lâu nữa đợi em đi toilet cũng không thấy tiếng em đi lên cầu thang. Thôi rồi, có khi nào xỉu trong ấy không. Lồm cồm xuống cầu thang hỏi nhỏ

- Dạ Miên, em ổn không? Đáp lại là tiếng khóc thút thít
- Áo ướt rồi, anh kiếm em cái áo

Potay với phụ nữ, có vậy cũng khóc. Mình tìm cái áo thun cho em rồi gõ cửa đưa qua khe cửa cái áo, một cái thoáng nhìn qua gương thấy cơ thể em, không nhiều nhưng biết là trắng. Lịch sự đi lên cầu thang nằm ngủ. Mất hơn 15p nữa mới thấy nàng lò dò đi lên, dáng vẻ rụt rè, vừa lên cầu thang là chạy ào vào chỗ ngủ ôm chặt cái chăn. Ơ cái con bé này.đợi bé chùm chăn kín mít mới khẽ gõ vào đầu qua lớp chăn hỏi nhỏ:

- Vẫn chưa ổn à? – Hỏi xong mới phán đoán ra sự việc, có lẽ là ói dơ hết luôn cái váy cmnr nhưng không dám nói hoặc nghĩ mình hiểu. Vậy mới có cái sự tình ở toilet soi gương một lúc. Lúc này thì thật sự bối rối. vừa tưởng tượng ra cảnh em vừa cởi truồng ( chả rõ ói có ướt luôn cả quần lót?) đi qua mình, vừa không biết lên tiếng làm sao, phương án im lặng là vàng. Nằm bên em, vòng tay qua kéo cô bé lại rồi khẽ buông lời
- Anh già xin lỗi.
- Thấy ngưng tiếng khóc chứng tỏ là mọi việc đã ổn, đâu đó đồng hồ chạy thêm tí thì thấy cái đầu lò ra, rồi bàn tay đưa cái chăn qua bên mình
Đắp chung đi, không có cảm lạnh em không đền đâu đấy.
Cầm cái chăn khép hờ lên, nhưng mà lịch sự vẫn giữ, ấy là cái chăn chỉ hờ trên người chứ không có trùm hết, khoảng cách vẫn có giữa hai cơ thể. Hai cơ thể nặng trĩu vì thức khuya và vì bia nên chả ai bảo ai cả hai ngủ đều.
Lần thứ tư tỉnh giấc đâu là năm giờ sáng, lần đầu tiên uống bia mình giật giấc tới bốn lần. Lần này là vì cái thì là mà……………………………..
Gác chân thế lào mà đúng thằng chim???/ Mà kiểu gác còn lạ nữa chứ, như kiểu muốn trèo hẳn lên người ta.
Quần thì đã không có, có mỗi cái quần lót. Ôi thôi thì dựng đứng.
Chân cẳng thì đưa lên đưa xuống, không khác gì cảnh kích dục trong cơ sở Massage.

Người mình hừng hực nóng. Lí trí lúc ấy mất cả đưa tay xuống vuốt ve đùi, chỉ là xoa từ đầu gối lên tới cái mép quần lót thôi nhé, nhưng cũng đủ sởn cả óc. Người tỉnh táo dần. Xoay người 90 độ để chân mình nâng chân em lên nhằm hướng hai tay vào giữa hai đùi em, ở tư thế này thì chỉ được thế thôi. Cử động rất khó. Nhẹ nhàng vuốt ve hai bên trong đùi và tấn công vào sào huyệt quân địch, va chạm phải đám lông lơ thơ bên trong quần lót, vuốt ve và tận hưởng từng sợi. Mắt vẫn nhìn đăm đăm về cô bé sợ tỉnh giấc. Thấy mắt vẫn nhắm thì an tâm rồi. Xoay hẳn người em nằm ngửa lại, vẫn là rón rén và chậm chạp. Em nằm ngửa mặt nhìn trời, hơi thở vẫn dêu đều. Tay chuyển dần lên cặp vú ở trên, xoa nhẹ hai vú, tất cả hình dung về đôi gò bồng chỉ là trong tưởng tượng mà thôi. Người cô bé run run. Giọng nói đứt quãng.
- Anh Già hư quá….

Giọng nói thoát ra không khác gì bật công tắc một quả bom. Mình quay qua ôm chầm em rồi hôn nhau nồng nhiệt lên môi. Hai đứa vồn vã cởi quần áo và quăng lung tung, Máy lạnh 25 độ có vẻ không hoạt động nên không khí như một lò than.

Mình đưa môi ngậm chặt hai vú. Nút chùn chụt. Cô bé cong cỡn người, dần mò xuống cái khe nhưng gò bồng lại cho cái tay. Hôn tới đâu thì cơ thể bé phản ứng tới đó.
Khi luồn xuống khe hôn lên chùm lông thì tay cô bé níu chặt vào tóc, đau đau…..
Khi lè lưỡm liếm lên hột….thì nước nôi tràn trề. Càng làm cho mình căng cứng hơn. Nhiệt tình hơn và điêu luyện hơn. Mình muốn cô bé là người thật sự hạnh phúc.
Khi trườn lên chuẩn bị đưa thằng nhóc và cõi thiên thai thì có tiếng

- Anh già, em sợ…..làm mình giật nảy mình.

Mình biết rõ ngôn từ kiểu này thoát ra từ những người con gái trinh tiết. Khi đã biến thành đàn bà rồi, thì nhắm mắt chứ ít khi nào nói sợ. Mình hỏi lại Dạ Miên
- Em còn à?- một cái gật đầu mím môi chặt. Mình hoảng loạn. Cảm giác đấu tranh tâm lí thật kinh khủng, cũng may chỉ mới trờn lên chứ đưa thằng em vào mép khe, nếu đã tới ý thì chả còn tâm lí tâm liếc gì được mà chỉ a lê hấp thôi. Lý trí bắt đầu vươn vai phân tích, mình với láng giềng này là thế nào? Gặp nhau được bao lâu, rồi cuộc đời sẽ ra sao. Rồi mình có thể trách nhiệm hay gì với cô bé? Hay ngày mai rời xóm trọ bỗng chốc sẽ thành xa lạ. Dừng lại và dừng lại ngay……

Phía dưới thằng Cu thì cứ thúc…tới đi anh, ăn đi anh, kệ mẹ mọi sự
Cuối cùng thì lí trí cũng thắng. 51/49 thôi chứ chả phải siêu phàm gì.
- Dạ Miên này, anh không nỡ. Anh muốn em với người xứng đáng hơn. Anh rất quý em nhưng hoàn cảnh này a không muốn a là người đầu tiên. Em có nhiều lựa chọn về sau
- Dạ. Em muốn với anh nhưng em sợ đau lắm. Đây là lần đầu tiên của em
- Uhm. Anh hiểu mà. A vuốt ve em bên ngoài thôi.
Mình chủ động vuốt ve và mặc quần lót cho em. Mặc vào xong đúng là thở phào nhẹ nhõm, kéo áo em xuống rồi ôm chặt. Hẳn nhiên giấc ngủ còn lại hai đứa ôm nhau ngủ rất ngon………

Sau này mình phải cám ơn trời đã giúp mình dừng lại. Cô bé sau đó nhận một học bổng du học bên Úc và giờ chồng con bên ấy, nhận mình là anh trai. Có lần cũng nói chuyện tới vấn đề này và bảo, thật sự nếu là anh lấy đi đời con gái em cũng không tiếc, lúc đó em xác định là cho anh và bây giờ xác định lại vậy.
 
CHƯƠNG 13

Lên diễn đàn đọc truyện, mỗi lần mà một câu chuyện nào đó dừng đột ngột hoặc ngưng thời gian, rất bực mình và chửi thầm mấy thằng tác giả. NHưng giờ viết chuyện mới biết không đơn giản thế nào. Gia đình và công việc cứ cuốn đi, thêm nữa thời gian rảnh thì lại mất cảm xúc. Sorry mọi người

Tết năm đó là cái tết buồn nhất ở SG.
Đường vắng heo
Dạ Miên sáng hôm đó từ biệt mình về quê
Em theo chồng ăn tết nhà chồng ở tuốt…….xa. Nói tạm ngưng nói chuyện một thời gian đợi em vào, anh đừng buồn nhé
Đám bạn khìn khìn bật camera máy tính( lúc ấy smartphone chưa phổ biến) lúc nhậu để mấy thằng cụng bia đầu năm
Gia đình gọi điện hỏi thăm liên tục nhưng mình bảo con bận đi làm thêm, không nghe được.

“Ngày mai trời lại sáng”
Và đúng là nó chỉ sáng vào ngày mùng 5. Khi em vào Sài Gòn lại
Còn nhớ lúc rất sớm, khi còn đang ngủ thì nghe điện thoại
- Aloo.
- Anh còn ngủ à, chờ em xíu nhé em qua nhà anh
- Uhm…..à

Dù còn buồn ngủ nhưng cũng ráng mò mặt dậy rửa mặt, đánh răng.
Ra ngoài hút thuốc thì thấy một bóng dáng quen thuộc bước lên cầu thang. Em của em ngày hôm nay chứ không phải hôm qua, vì tóc xoăn dây nhuộm màu đồng, váy ngắn nhất tôi từng thấy em mặc trừ cái váy ngủ hôm bữa. Nói sao cho đúng nhỉ? Steen không tả được. Cũng may là dáng cao nên dù tuổi qua rồi nhưng bộ quần áo xem ra vẫn hợp thời. Tay xách hai giỏ đồ bự chà bá mà tôi nghĩ là người nhận chả ai khác ngoài tôi

Mình đứng dậy thì em đã tới gần, bỏ hai bịch đồ xuống rồi ôm chầm cổ mình níu xuống và ôm chặt. Không có nước mắt hay lời nói, mà chỉ là một cái ôm thật chặt, hai cơ thể như dính kẹo. Không rời.
- Em tính làm anh ngạt thở đấy à? – Mình lên tiếng
Em cười hì hì và cúi xuống xách hai giỏ đồ, ngực áo hở cả nữa vú, mình thoáng nhìn
Vào nhà em kể cho mình chuyện ngoài quê chồng lạnh thế nào, kể tất tần tật, kể líu ríu, kể mải mê như chưa bao giờ có cảm giác chuyện sẽ the end. Mình chỉ ngồi lặng nghe em kể, thỉnh thoảng mỉm cười và nhìn em. Cũng phải đến hơn 1 tiếng kể từ lúc em vào nhà. Rồi cũng tiếp theo là ăn uống đồ ăn mang vào. Cảm thấy cứ thế này sẽ nhạt mình rủ em
- Ra ngoài bình dương uống cà phê với anh nhé? – Mình luôn tính cẩn thận, nếu rủ em vào trung tâm thành phố thì sợ ai đó phát hiện
Hai đứa tung tăng leo chiếc tay ga của em, ban đầu tính ngồi một bên nhưng sau mình thấy em ngồi hẳn lên yên xe luôn. Nói mình là ngồi bên không ôm được anh.
Chạy một lúc thì cũng tới quán cà phê ngoài nội thành. Quán này rất nổi tiếng về kiến trúc đá, thật tình là trí nhớ ko nhớ nổi nó là quán gì nữa. vào quán em gọi một ly sinh tố, mình một ly cà phê, chọn bàn ở một góc nhưng quay ra ngoài, Vào quán ai cũng nhìn mình vì cơ bản mình đi bên cạnh một chân dài, váy ngắn hết cỡ. Tự hào nhưng cũng muốn ném giầy vào mặt mấy thằng nó, vì nhìn em thì ko vấn đề, nhưng nhìn mình thì như kiểu nghèo gặp chiếu manh. Bố chúng nó, chỉ được cái nhìn đúng
Hai đứa uống nói chuyện phiếm rồi về. Trên đường về tự dưng em nói
- Anh tìm một khách sạn nào đi? Em nhớ anh quá

Thú thật là lúc đó thì tâm trí không nghĩ tới chuyện ấy, nhưng khi nghe em nói thì tim mình rạo rực. Có ai có cảm giác một người đẹp ngồi sau lưng rủ rỉ vào tai đi khách sạn chưa? Đảm bảo 100% là phát sốt
 
CHƯƠNG 14

Tìm một khách sạn tạm coi là ổn, hai đứa níu tay nhau vào thang máy, nói chính xác là em níu tay mình, còn mình như thằng cù bơ, sau mấy ngày cô đơn bên dãy phòng trọ thì cảm giác con người cũng thay đổi, chai lì cảm xúc, Mình vui khi gặp em nhưng bảo thật sự vui thì không hẳn. Nỗi buồn và bế tắc cuộc sống chỉ vơi đi mà thôi.
Em thì sau một hồi là chim sơn ca để mình vui lên, cũng bắt đầu nhận thấy vấn đề và lặng im theo cũng, bước vào cửa phòng mình khép cửa và ôm em thật chặt. Ôm để xoa dịu nỗi cô đơn nơi bản thân, ôm để hâm nóng nhục dục trong con người. Hai tay vòng sau lưng siết chặt, rồi tay dần chuyển xuống mông em mà bóp nhẹ. Luồn hẳn vào cái váy. Xem nào…ái dà, đằng sau cái váy là một sự phòng thủ chứ không buông lơi, quần lót là một dạng quần kiểu quần đùi, tất nhiên là không dài lắm để trở thành vô duyên, nhưng rõ ràng không như quần chip thường rồi. Nhưng nó mỏng, mỏng đến độ luồn ra trước xoa cảm nhận luôn được những sợi lông dài lún phún mọc đâm xiên lên.

Thứ cảm giác diễn ra trong cơ thể thật khó tả, vẫn là sự thờ ơ buồn buồn nhưng đã được gọn lại, tay chân bắt đầu tung tẩy nhiều hơn và có động tác kích thích đối phương, nhưng lạc lối, cô đơn, bế tắc ít dần nhường chỗ cho lượng coresterone tăng cao trong cơ thể, hơi thở và nhịp tim có vẻ nhanh.

Lúc này tay đã rờ hẳn vào đũng quần, cảm giác nhớt ở tay. Dịch nhầy của em đã ra. Loay xoay chưa biết làm sao chui vào trong vì hình như lưng quần lót này cao quá. Thì em cất tiếng
- Em bú cho anh nhé?

Không đợi trả lời thì tay em đã gỡ tay mình ra và quỳ xuống. khuôn mặt ngang với thắt lưng và khóa kéo quần zin. Tiếng khóa kéo đồng thời đánh bay hết muộn phiền. Mình dựa hẳn vào cái bàn trang điểm. Quần zin mình được em kéo quá đùi, lộ hẳn quần lót bên trong của mình. May mắn là trước khi đi có tắm rửa chứ không thì cũng ngại lắm. Chả hiểu sao nhưng cơ thể mà không sạch mình cũng không muốn ai đụng vào người mình. Quần lót cũng được em kéo xuống dưới bìu dái. Một tay cầm thằng em mình và rồi nút cái chụt

Tiếng……chụt…thật to chứ không phải khe khẽ đâu nhé. Ngay lập tức thằng cu em bị nuốt chửng bởi vòm miệng.
Có lẽ về quê chồng, ở dưới gầm giường có cuốn bí kip “ nghệ thuật âu yếm chim” hay sao mà hôm nay về kĩ năng âu yếm thì em đã cải thiện đáng kể. Răng không còn chạm vào da non. Thằng em cũng ko phải chịu đựng cái kiểu đang sướng thì bị đổi sang stype khác và làm lại từ đầu, rất nhịp nhàng và hòa cảm giác. Nhanh hay chậm đều khiến cơ thể nổi da già và thằng em hi sinh bất cứ lúc nào. Tay mình chạm vào đầu em xoa nhẹ.
ở dưới chân mình, một nô tỳ vẫn mải mê phục vụ và cho thằng em mình ăn sáng bằng cháo lưỡi

Không muốn khóc ngoài quan ải thế này nên mình nâng em dậy, tụt hẳn quần lót em xuống và lần này thì đổi ngược, em ngồi lên bàn trang điểm , tay cầm vào nắm cửa, váy vẫn chưa cởi nhưng được một cái đầu rúc vào trong tổ chim. Chân em dạng ra vắt lên hai vai mình. Nếu đây là một bộ phim và người đọc là khán giả trước màn ảnh, thì thấy cũng khá buồn cười, một thằng đàn ông áo xộc xệch, quần zin bị kéo gần đầu gối, quần xì kéo quá khỏi háng, thằng cu cứng ngắc lòi ra ngoài, đang há miệng bú liếm một phụ nữ hai chân dạng háng, tay cầm nắm cửa, quần áo coi như còn nguyên.
Nhưng cảnh này kéo dài không lâu, vì với tư thế nửa ngồi nửa quỳ thì mình không thoải mái cho mấy nên một tay vừa cởi dần quần áo mình, xong một tay lại với lên nhé cởi áo vú em. Đâu đó chừng năm phút thì màn ảnh hiện lên cảnh thiếu quần áo của hai nhân vật khi cái áo thun được em cởi phăng ra…….

Mình âu yếm em nhẹ nhàng vào dịu dàng, không quá thô lỗ, nước nhầy cứ níu thành giọt và đọng lại ở phía đuôi của lỗ…L em , hệt như nước lọc mà pha đường quá nhiều bị sệt lại, chảy thì không chảy, mà đọng lại cũng không. Cứ lấp lửng nữa rớt nửa ngưng tụ. Dùng lưỡi liếm và quét những đường từ trên xuống dưới. Em bắt đầu phê, Kẽ tay níu chặt tóc mình và kéo như kẹo kéo. Chân ép chặt đầu mình, chẳng biết muốn mình dừng lại hay tiếp tục

- Anh ơi chơi em đi, chịu không nổi

Nghe tới đây thì mình cũng chả kiểm chế nổi, đứng dậy banh hai chân em ra và đút hẳn thằng em vào lô đang rỉ nước. Ai nói chơi gái trinh là sướng, đau thì mẹ. đút vào cái lỗ mà nước nhầy nhụa mới là sướng nè, trơn tuột và nóng hổi.

Mình chơi em ngay cửa phòng, chưa vào phòng quá nửa mét

Nhịp nhàng và sôi động, nhanh và châm, lúc nào muốn trào thì chậm, bằng một kiểu duy nhất chỉ khác ở tư thế của em, lúc thì ngửa người ra sau, lúc thì ôm chặt

- Nhanh nữa đi anh, em sướng…..chịu không nổi
Mình nhấp cũng thật nhanh, tốc độ tối đa rồi phóng một dòng tinh trùng đặc kịt vào thẳng tử cung……………

còn tiếp
 

Bình luận mới