Giờ nó chẳng biết làm cách nào để có thể biết nhỏ ở đâu. Nó nhủ thầm lần này về gặp nhỏ phải chửi 1 trận vì đi đâu mà kô nói tiếng nào cũng chẳng để lại lời nhắn gì làm nó phải đợi rồi lo lắng. Nhưng nó cũng lo sợ 1 điều gì đó, tính nó là vậy xem phim nhiều nên cứ suy nghĩ vẫn vơ. Bỗng máy nó có đt, nó ngạc nhiên vì thấy số nhà Nga gọi.
- alo
- Ông đang ở đâu vậy
- Đang ở Huế, mà sao biết số điện thoại của tui vậy.
- Việc đó ông đừng quan tâm, sáng nay T ra nhà ông mà không có ông, nó chẳng giám vào nhà nên qua nhà tui hỏi xem ông đi đâu.
- Thế ra lúc mấy giờ, đã vào lại chưa, mà bà nói với nhỏ sao.
- Thì tui có biết ông đi đâu đâu, tui mới chở nó về bến xe để vào nè. Tiện tui ghé qua nhà ông hỏi mẹ ông đưa số đt nên mới biết mà điện đó.
- Trời sao nhỏ không vào nhà tui rồi lấy số mà điện.
- Làm sao tui biết, tui thấy nó qua nhà tui mà mặt buôn rười rượi. mà ông mua dt khi nào thế.
- Cái đó nói sau, giờ tui ra bến xe đợi nhỏ đã. Sáng mai về bến xe đợi tui đi học với nhà
- Thế ông ở lại nửa ak
- Uhm, chắc vậy. Có gì tui alo cho bà sau.
Nó cúp máy rồi đi bộ 1 mạch ra đón xe ôm về bến xe đợi nhỏ. Giờ nó đã vơi đi bớt sự lo lắng nhưng thay vào đó là cảm giác tội lỗi. Nó thật vô tâm vì hôm qua kô điện cho nhỏ biết. Để nhỏ phải lặn lội ra đến nhà, nó thấy thương nhỏ quá. Ngồi ở trạm xe buýt mà nó thấy lòng mình rối bời, nó chẳng biết nên nói với nhỏ như thế nào cả. Nói dối thì nhỏ cũng sẽ tin nó nhưng nó lại không muốn vậy. Nó không muốn lừa dối nhỏ, còn nếu nói sự thật nó biết chắc chắn nhỏ sẽ buồn nhiều lắm. Dù sao hôm nhỏ điện nó cũng đã hứa là cuối tuần vào gặp nhỏ vậy mà. Nó ngồi suy nghĩ chẳng quan tâm đến đã đợi bao lâu, nó bị giật mình bởi 1 cái vỗ vào vai.
- Khanh đón xe ra ak
- Há, T vào tới rồi ak. Khanh đợi T mà.
- Sao biết T vào mà đợi T, thế không ra nhà ak
- Lúc nảy Nga điện vào nói T mới lên xe nên Khanh ra đây đợi.
- Ra đây, vậy Khanh vào đây khi nào
- Ak ừm, vào hôm qua mà ghé nhà An nên sáng nay mới lên phòng T được. Chiều qua Khanh có điện vào định nói với T là sáng nay Khanh mới lên T được.Mà bác chủ trọ nói T không có ở phòng.
- Chiều hôm qua T ở phòng đợi Khanh mà. Có thấy bác chủ trọ vào gọi đâu.
- Cũng không biết sao nửa chắc bác nhát nên không vào gọi. Mà sao không điện ra nhà Khanh trước mà ra nhà chi cho mệt. Nó tìm cách để né tránh

.
- Tại điện ra mà không có ai bắt máy, điện cái 5 6 cuộc mà chẳng thấy tưởng ở nhà có chuyện gì nên T mới bắt xe ra.
- Chắc mẹ đi chợ nên ko có ai ở nhà. Thôi lên phòng đã rồi nói chuyện Khanh đói bụng quá. Đợi T từ sáng giờ chưa ăn gì hết.
- Uhm, để T ghé vào chợ mua cái gì lên nấu cho Khanh ăn nha.
- Thôi, mua cơm lên ăn được.
- Ăn cơm hộp chẳng có gì ngon cả, với lại cũng còn sớm T mua lên nấu T là xong ak
- Uhm, sao được.
Nó và T cứ thế đi bộ cho đến chợ, vừa đi vừa huyên thuyên đủ chuyện. Mổi lần gặp nhỏ nó thấy cuộc sống của mình thật bình yên. Nó và nhỏ lặng lẽ đi bên nhau. Bao nhiêu muộn phiền lo lắng chẳng còn đâu nửa. Cũng chẳng còn sự giận hờn vì chờ đợi. Nó thấy lòng mình nhẹ nhỏm và nó hứa sẽ yêu thương, bù đắp cho nhỏ. Đi bộ với nhỏ 1 quảng đường khá xa mà nó chẳng hề thấy mệt. Về phòng nó phụ nhỏ 1 tay để nấu ăn. 1 mân cơm được dọn ra cho 2 người, dù cũng chẳng có gi nhiều nhưng nó thấy thật lãng mạn. Giống như khung cảnh danh cho 1 đôi tình nhân. Cả buổi tối nó và nhỏ chẳng đi đâu cả, nhỏ chạy ra mua cho nó 1 ly cf và 1 chai ko độ cho nhỏ. Chẳng cần phải đi đâu xa hay vào những quán cf sang trọng chỉ cần như vậy thôi là cũng đủ hạnh phúc rồi. Trời bắt đầu đã chuyển vào mùa mưa nên về khuya trời xe lạnh. Nhỏ nằm bên ôm nó thủ thỉ.
- Khanh nè, mùa mưa Khanh có vào với T không.
- Vào chứ, mùa mưa lạnh thì phải vào cho đỡ lạnh chứ hjj
- T không nói chuyện đó. T biết Khanh nhát lạnh với nhát nước nên sợ trời mưa Khanh sẽ ít vào.
- Vì T Khanh sẽ vào mà. Mưa thì đi xe buýt chứ có gì đâu.
- Mùa mưa đi ngoài nhà vào sẽ vất vả, Nhưng cả tuần chỉ có thời gian cuối tuần là rảnh rổi. T không thể gặp Khanh hằng ngày nên chỉ mong cuối tuần Khanh sẽ dành cho T 1 chút thời gian.
- Sao T lại nói vậy, nếu có thời gian rảnh Khanh sẽ vào với T mà.
- T biết giờ Khanh rất khó sử. Chẳng thể ép buột Khanh phải từ bỏ 1 ai đó. T chỉ mong Khanh sẽ dành 1 chút thời gian cho T vào cuối tuần. Hôm qua ngồi đợi Khanh cả buổi chiều không thấy Khanh vào T buồn lắm. Chỉ muốn điện ra nhà nhưng lại ngại, sáng điện ra mà chẳng thấy ai bắt máy. T cứ suy nghĩ lung tung rồi đón xe ra tìm Khanh. Khanh có coi thường T không.
- Khanh hiểu mà, Khanh xin lỗi thực ra hôm qua An ra nhà chở nên đi vào nhà An luôn. Cũng nhớ là có hẹn với T mà quên điện cho T nên lúc chiều nói dối T vậy đó. Khanh chỉ sợ T giận Khanh chứ sao lại coi thường T.
- T chẳng bao giờ giận Khanh cả. Chỉ sợ T cứ yêu Khanh như thế này rồi 1 ngày nào đó Khanh sẽ coi thường T vì....
- Thôi T đừng nói nửa.
Nó lấy tay che miệng nhỏ và thấy lòng mình đau buốt. Có lẽ nhỏ buồn vì nó nhiều lắm. Ôm nhỏ thật chặt vào lòng nó thì thầm bên tai “ Khanh sẽ mãi yêu T, trong trái tim Khanh T mãi mãi là người quan trọng nhất”. Nhỏ khẽ ôm nó thật chặt như sợ giây phút đó bay đi mất. 2 con người lại hoà quyện vào nhau.
p/s: gỏ tạm đoạn phục vụ AE, cháp sau sẽ cố gắng đều tay hơn. ThankTrời bắt đầu chuyển vào mùa đông. Sáng đó trời bắt đầu mưa lay bay và xe lạnh. Nó và nhỏ cứ bên nhau ngủ chẳng biết trời trăng mây gió gì cả. Tỉnh dậy nó tá hoả vì đã gần 8h sáng.
- T dậy đi, trể học rồi
- Còn sớm mà, trời đã sáng đâu mà trể học.
- 8h rồi sớm gì nửa trời.
- hả 8h rồi ak, thôi chết
Đằng nào cũng trể học, giờ nó có ra cũng chẳng học được mấy tiết. Lỡ xui xẻo vào trường bị giám thị bắt gặp thì càng khổ hơn. Vậy là nó quyết định ở lại chơi đến chiều rồi ra. Nhỏ cũng chẳng thể đến trường, hôm đó nó và nhỏ lại có thêm 1 ngày bên nhau. Cả buổi sáng nó để máy ở chế độ yên lặng. An điện nó mấy cuộc nó cũng chẳng bắt máy chỉ nt lại là đang bận học. Nó muốn dành ngày hôm nay cho nhỏ, chỉ 1 mình nhỏ mà thôi. Nó và nhỏ cứ quấn lấy nhau, hết đi cf thì đi chợ nấu ăn. Nhìn nhỏ cười nói vui vẽ nó cũng vơi đi phần nào. Nhìn vào ánh mắt nhỏ nó biết nhỏ tràn đầy hạnh phúc. Cuộc sống đôi khi chỉ cần 1 điều gì đó nhỏ nhoi làm ta vui vậy là đủ rồi. Nhỏ chỉ cần có nó và nó cũng chỉ cần nhỏ vui vẽ vậy là đủ. Tình yêu tuổi học trò lắm lúc chẳng suy nghĩ gì nhiều chỉ cần có nhau bên cạnh là hạnh phúc tràn đầy. Chiều nó nằm ngủ, tỉnh dậy nó chẳng thấy nhỏ đâu. Nhìn quanh phòng nó thấy 1 mảnh giấy “ T đi có tý việc 3h T về, đợi T về đã rồi hãy ra nha”. Nhìn tờ giấy với nét chữ quen thuộc nó cười vì niềm hạnh phúc nhỏ nhoi. Nằm mơ màng trên giường nó vẽ ra cho mình 1 giấc mơ. Rồi sau này khi nó lớn thêm vài tuổi nửa, công việc ổn định. Nó và nhỏ sẽ mãi có nhau. Và nó tự hứa với lòng sẽ không làm nhỏ phải buồn phiền nửa vậy mà.... Có tiếng bước chân tiến lại phòng, nó nấp đằng sau cánh cửa. Nhỏ mở cửa vào phòng chẳng thấy nó đâu. Mặt nhỏ có vẻ buồn và thất vọng.
- Hù, làm gì mà gần khóc nè
- Khanh làm T giật cả mình. Làm gì mà khóc nhè
- Thì thấy rươm rướm nước mắt rồi kìa
- Đâu có đâu
- Hj, đi về không thấy người ta tưởng người ta ra rồi nên buồn ak
- Ai ra thì kệ người ta. Ra mà không chờ người ta về thì thiệt thòi thôi
- Trời làm gì mà thiệt thòi.
- Thì người ta đi mua đồ về, mà ra rồi thì mất phần hjhj. Nhỏ nói rồi giấu cái gì đó sau lưng cười khúc khích.
- Cái gì đưa coi. Nó cố dành lấy món đồ sau lưng nhỏ.
- Từ từ để T đưa cho làm gì mà nghe quà cái là dành liền, con nít quá.
- Tại thấy tò mò nên mới vậy thôi.
- Nè của Khanh nè. Trời vào mùa lạnh rồi Khanh mặc cái áo này sẽ ấm lắm.
Nhỏ nói rồi khoác chiếc áo ấm nhỏ mới mua cho nó. Thấy nó mặc vừa như in nhỏ vui lắm. Nhìn nhỏ nó thầm cám ơn ông trời đã cho nó được gặp nhỏ. Nhỏ là người đầu tiên quan tâm đến nó nhiều như vậy, từ những cái nhỏ nhất cho đến những chuyện buồn vui của nó. Nhỏ có thể tha thứ cho nó mọi điều dù điều đó có làm cho nhỏ buồn đến thắt lòng. Nó quay ra cửa khẽ chốt khóa lại, tiến lại gần nó vòng tay ôm nhỏ từ phía sau kề vào tai nhỏ miệng nó lại phát ra 3 từ “ Anh yêu em”. Nhỏ quay lại môi kề môi. Nó hôn nhỏ ngấu nghiến, bàn tay của nó lần mò khắp cơ thể nhỏ. Từng chiếc từng chiếc cúc áo được nó cởi bỏ ra, nhỏ khẻ nhắm mắt lại, mặt nhỏ ửng hồng lên. Dìu nhỏ xuống giường nó nằm cạnh nhỏ. Nó nghiêng người nhỏ lại cởi chiếc áo ngực ra rồi cúi đầu xuống hôn lên đôi vú của nhỏ. Nó cứ thế mà mút ti của nhỏ, nhỏ bắt đầu rùng mình vì nhột. Tay của nó khẽ trường xuống vùng tam giác, bàn tay nó cứ thề mà chà xát bên ngoài làm nhỏ cứ oằn người. Lần đầu tiên nó mạnh dạn làm tình với nhỏ, nó cởi chiếc khuy quần jean ra, cho tay vào trong và bắt đầu thám hiểm. Bàn tay nó vuốt ve cái khe ẩm ướt đó, nó dùng ngón giửa day day cái hạt le của nhỏ. Nước nhờn bắt đầu tiếc ra nhiều hơn, trường người xuống nó hôn khắp cơ thể nhỏ rồi tiến về ngã ba tình. Kéo cái baghet nó bắt đầu cởi chiếc quần Jean, nhỏ nhất mông lên để nó có thể cởi ra dễ dàng hơn. Nó gục đầu vào vùng tam giác nhỏ khẻ đẩy nó ra.
- Đừng làm vậy khanh, dơ lắm.
- Không sao đâu, Khanh thích vậy. Bất cứ chổ nào trên người T khanh đều có thể hôn cả mà hjhj
- Nhưng mà...
- Không nhưng gì cả hjjj
Nó lại vục mặt vào mặc cho nhỏ cố gắng đẩy nó ra. Cứ thế nó banh 2 chân nhỏ ra mà bú mà mút. Nhỏ bắt đầu thích thú, cứ mổi lần nó nút cái hột le là nhỏ cứ nẩy mông lên làm nó càng thích hơn. Nước nhờn của nhỏ bắt đầu ra nhiều hơn, nhỏ khẻ rên lên.
- a a a Thôi đừng làm vậy nửa Khanh
- Khanh thích vậy
- Thôi, đừng khanh
Nhỏ nói mà cứ thở hổn hên, nó và nhỏ mồ hôi nhễ nhãi. Nó nằm cạnh nhỏ cố gắng cởi chiếc quần ra. Ôm nhỏ từ đàng sau, nó nâng 1 chân nhỏ lên rồi cho thằng nhỏ tiến vào. Hai tay nó cứ xoa xoa đôi vú của nhỏ hoà cùng nhịp dập của nó. Nó khẻ rùng mình rồi bắn ào ạt vào trong nhỏ. Nhỏ cố đẩy nó ra nhưng chăng thể được, mọi tinh tuý đã vào cả trong

. Nó ôm nhỏ rồi thì thầm “ Anh yêu Em” nhỏ quay người lại nhìn nó.
- Sao khanh không lấy ra mà để trong vậy
- Hjhj tại kiềm chế không được nên ra trong luôn
- Lỡ có cái thì sao, Khanh thiệt là. Lần nào cũng nói lấy ra mà có mấy lần chịu lấy ra đâu.
- Thì tại không kiềm chế được nên vậy mà, lần sau không vậy nửa đâu hjhj
- Lần sau lần sau, lúc nào Khanh chẳng nói vậy.
- Thì lở rồi biết làm sao giờ. Thôi thì tuỳ trời vậy hjhj
- Tuỳ trời nửa chứ, Lỡ có cái thì mệt. Tý Khanh lo đi mua thuốc cho T đó T không đi nửa đâu. Ra mua hoài thấy ngại lắm.
- Uhm, tý Khanh ra mua. Giờ cho làm cái nửa rồi đi mua nha hjhj
P/s: viết đến đây mà thấy Tiếc vi mình giờ không còn phong độ như xưa buồn vãi

Nó và nhỏ cứ trêu đùa nhau, loáng 1 cái đã gần 6h. Cũng đã trể giờ xe buýt rồi nó dậy mặc áo quần vào đợi nhỏ chở ra bến xe đón xe khách.
- Khanh nè
- Sao T
- Hay Khanh ở lại đây sáng mai T chở Khanh ra bến xe sớm.
- Sợ sáng mai dậy trể như sáng nay thì mệt, với ở lại đây sợ T hành hạ lắm hjhj
- Hic, có Khanh hành T ak. Người gì mà ham hố.
- Ham đâu tại hồi trước có người nói kiềm chế không được thì chiều nên giờ mình cứ kiềm chế không được mãi hjj.
- Tóm lại giờ Khanh ra hay ở lại, ra thì nhắc xe T chở ra bến xe.
- Ờ thì ra.
Nó cười nham nhở rồi lấy xe chở nhỏ đi, thoáng thấy mặt nhỏ có chút buồn và thất vọng. Nó thấy vậy càng cười khoái chí. 2 đưa đi đến gần chợ thì nó rẻ vào gửi xe.
- Định cho người ta ở lại đây rồi nhịn đói ak, mới nói ra cái mặt bị xị.
Nhỏ nhìn nó cười tít mắt.
- Thì ai mà biết, lâu lâu mới có thời gian ở cạnh Khanh mà. Đứng đây đợi T hay vào cùng.
- Đi cùng T chứ ở đây sợ T đi mua hết cái chợ này mới chịu về quá.
Nó lại đi lẽo đẽo sau lưng để xách thức ăn cho nhỏ, 2 đứa nắm tay nhau đi như 1 đôi vợ chồng. Nó cảm thây mãn nguyện với hạnh phúc nhỏ nhoi đó. Bỗng đt nó rung lên. Nó đinh không nghe máy nhưng sợ An lại đoán được nó đang ở đâu rồi lên phòng nhỏ nửa thì mệt.
- Alo
- Anh làm gì mà cả ngày nay em điện không bắt máy vậy. đi với con nào ak
- Tại lúc sáng đi học chiều nay về máy hết pin để sạc ở trong phòng đi chơi với thằng khôi nên không biết.
- Thế làm gì giờ nay mới về, mà về thấy cuộc gọi nhở sao không điện lại cho em
- Thì mới về đã cầm máy đt đâu mà biết. Đang đinh đi tắm cái thì em điện nè.
- Chiều nay đi đâu với thằng khôi vậy.
- Trời đi đâu cũng phải báo cáo nửa ak.
- Thi em hỏi vậy thôi, tại điện mãi không thấy bắt máy nên tò mò hỏi thôi. Thôi anh đi tắm đi rồi ăn cơm, tối em nt sau
- Uhm, em cũng lo cơm nứơc cho ba mẹ đi. Pp em
- Pp anh.
Nó cúp máy mà thấy lòng nhẹ nhỏm đi phần nào. Với nhỏ nếu có biết nó đi với An thì cũng sẽ không nói gì nhiều. Nhưng với An nếu biết nó lên phòng nhỏ để trể học rồi ở lại phòng nhỏ nửa thì An mò lên phòng là cái chắc. Để An mò lên phòng nhỏ thì càng thiệt thòi cho nhỏ. Nghĩ vậy nó cố tìm cách để nói dối An. Nó cũng biết sẽ có 1 ngày nó phải lựa chọn nhưng không phải là bây giờ. Nhỏ nhìn nó là biết ai vừa điên cho nó. mặt nhỏ có chút buồn và lo lắng.
- An điện ak, T lại làm Khanh khó xử rồi.
- Có gì đâu khó xử. T lên đây An cũng biết mà, T đừng suy nghĩ lung tung mà mệt.
- Uhm, vậy thì được. Mà tý lên Khanh ghé tiệm thuốc mua thuốc cho T đó. T không vào mua nửa đâu ak
- Uhm, tý Khanh vào mua. Mua để tối nay được thả cửa hjhj
- Sí, đừng có mà. Không biết mệt ak
- Hjhj còn sung sức lắm.
- Sung sức kệ Khanh, cho nhịn hjhj
Nhỏ nhìn nó cười, nó cảm thấy hạnh phúc lắm. Có đôi khi chỉ vài ba câu nói trêu đùa với nhỏ cũng làm nó vơi đi nhưng lo lắng và muộn phiền của cuộc sống tấp nập này. Tối hôm đó nó cao hứng trổ tài làm đạo diễn, không ngờ nó nấu ăn cũng không đến nổi tệ. Nhỏ cứ tấm tắc khen làm mũi nó cứ phồng lên

. Cả tối nó và nhỏ cứ dạo quanh thành phố. Nó chở nhỏ đi khắp bờ nam rồi lại sang bờ bắc. Mãi đến 10h cả 2 đều cám thấy đói bụng, nó chở nhỏ vào 1 quán cháo bành canh ở Hàn Thuyên. Hồi đó cháo ở Hàn Thuyên rẻ cực kỳ, nó là 1 con đường chuyên bán cháo bành canh sinh viên nên rất rẻ. Nó làm 1 lèo 3 bát trong khi nhỏ ăn chưa xong 1 bát khiến nhỏ chẳng thể nhịn cười. Nó cũng cười trừ, ăn uống là phải tự nhiên mà

. Ăn xong tính tiền hết có 12k, nó cười khoái chỉ. Rẻ chẳng khác gì ở quê nó. Mới nhăc xe đinh về thì có đt từ nhà Nga nó mới sực nhớ là cả ngày hôm nay chưa điện xlổi Nga
- Ông chưa ra nhà ak
- Uhm, chưa ra nơi. Sang mai tui ra sớm bà về đón tui với nha.
- Thôi ông đi bộ mà đến trường đi.
- Tui xin lổi mà, tại sáng nay ngủ quên nên không đón xe buýt ra được.
- Làm tui xuýt trể học theo ông, cả ngày cũng chẳng thèm điện lại 1 tiếng.
- Tại máy hết tiền, mà người cũng hết tiền nên..
- Ông đừng có xạo, hết tiền mà giờ còn ở Huế. Hết tiền mai lấy tiền đâu ra xe. Ông cứ làm tui như con nít kô bằng.
- Ờ thì hết tiền nên mượn T nè. Nói thiệt không tin thôi.
- Thế mai mấy giờ ra. Sáng nay cô chủ nhiệm hỏi ông đó.
- Chắc ra tới cở 6h30 ak. Mà cô chủ nhiệm hỏi làm chi rứa.
- Thì không thây ông đi học thì hỏi chứ sao. Mà có chuyện này nửa động trời lắm.
- Chuyện gi mà động trời vậy. Trường xập ak hjhj
- Xập cái đầu ông ak. Sáng nay con Dung sang tìm ông đó, cũng không biết con đó mặt dày đến độ nào mà lại vác mặt qua tìm ông nửa.
- Ơ có chuyện đó nửa ak. Thế nó có nói gì không.
- Nó qua tìm ông bị bọn con gái trong lớp mình vọc nên bỏ về
- Trời, thế bà không biết nó qua tìm tui có chuyện gì ak.
- Làm sao tui biết, mai ông ra hỏi nó ak. Tui đâu có phải là con sâu trong bụng nó mà chuyện gì cũng biết.
- Ơ tự nhiên giận tui, tại thấy tò mò nên muốn biết thôi. Ở trương bà tai mắt nhiều lắm mà.
- Cái đó tui chịu, ngay cả tui còn ngạc nhiên huống chi ông.
- Uhm, vậy thôi. để mai ra xem thế nào. MÀ làm gì giờ này chưa ngủ vậy
- Chưa bun ngủ thì chưa ngủ.
- Thôi đi ngủ sơm đi, tui cũng đi ngủ đây. Mai nói chuyện sau ha
- Uhm.
Nó cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra ở trường. Nó cũng đang lên kế hoach để cho con nhỏ Dung biết tay vậy mà nó còn mò sang. Cũng chẳng hiểu con nhỏ này suy nghĩ gì nửa. Chở nhỏ về phòng mà nó cứ tò mò không hiểu con Dung sang tìm nó làm gì. NHỏ đứng bên cạnh nghe hết câu chuyện nhưng cũng chẳng hỏi nó. Tính nhỏ là vậy nếu nó kô muốn nói ra thì nhỏ chẳng bao giờ giám hỏi nó nhiều. Tối nó và nhỏ lại vật vả bên nhau. Sáng tỉnh dậy lúc 5h nó thấy người mình ê ẩm sau 2 ngày vật vả lao động khổ sai

. Chở nó ra trạm xe buýt nhỏ ngồi đợi cùng nó. Xe đến nó bước lên xe, nhỏ cứ ngồi ở ghế đợi vẫy tay nhìn nó. Lần đầu tiên nó cảm nhận sự ly biệt là thế nào. Nó vẫn nhớ như in cái hình ảnh nhỏ ngày hôm đó. Có lẽ 2 ngày ở bên cạnh nhau làm nó không muốn xa nhỏ. Ngồi trên xe nó cố giấu đi những giọt nước mặt vì thương nhỏ. Cũng chẳng phải xa nhau mãi mãi nhưng sao nó thấy đau nhói trong lòng. Có lẽ hình ảnh của nhỏ ngày hôm đó đã in sâu vào tâm trí nó. Cả buổi sáng hôm đó nó cứ nghĩ đến cái cảnh nhỏ vẫy tay chào nó. Trái tim nó nhỏ sẽ là người nắm giữ mãi mãi nó nghĩ vậy. Nó bước đi lững thửng ra nhà xe. Bỗng có tiếng ai đó gọi nó.
- Có chuyện gì thế.
- Em có chuyện muốn nói với anh. Hôm qua sao anh không đi học.
- Có chuyện gì thì nói nhanh đi, trời sắp mưa không đem theo áo mưa.
- Chiều nay anh rảnh không, em muốn nói chuyện với anh nhưng không phải là ở đây.
- Có chuyện gì nói luôn đi, chiều bận rồi.
- Chiều em về nhà anh rồi đi uống cf. Có nhiều chuyện em muốn nói với anh.
- Chiều bận rồi, có nhiều chuyện muốn nói thì đi tìm thằng Hà mà nói. Đây cũng chẳng có nhiều thời gian rảnh.
- Em chỉ muốn nói chuyện với anh 1 lần rồi anh muốn ra sao thì ra. Em cũng không muốn Hà sẽ kiếm chuyện với anh nửa.
- Anh chẳng cần điều đó, nếu thằng Hà muốn kiếm chuỵên thì nó cứ kiếm. Anh như bây giờ cũng là nhờ nó và em hết đó.
Dung nhìn nó với ánh mắt đầy tội lổi. Thấy nó kiên quyết vậy Dung cũng chẳng giám nói gì thêm Chỉ lặng lẻ nhắc xe đi. Nhìn thấy vậy nó cũng cảm thấy mình làm điều gì đó hơi quá. Nhưng cũng vì con nhỏ đó mà nó suýt phải đi bụi. Cũng chẳng phải suy nghĩ gì nhiều nó chở Nga về mặc cho thằng Hà ở xa nhìn nó với ắnh mặt thù hận. Chiều hôm đó đang ngủ thì nó bị đánh thức bởi tiếng chuông đt, 1 số lạ không lưu trong máy.
- Dạ Alo
- Anh ghét em đến vậy ak
- Không ghét cũng chẳng thương.
- Em muốn gặp anh để nói chuyện cũng không được ak
- Anh cũng chẳng biết có chuyện gì để nói với em.
- Nhưng em có chuyện muốn nói với anh, Em có thể gặp anh để nói chuyện được không.
- Được rồi, thế gặp ở đâu.
- Em đang ngồi ở xxx, quán cf xxx anh đến đó được kô.
- Được, tý nửa anh đến.
Nó cũng chẳng hiểu vì sao lại đi gặp Dung, có lẽ lúc trưa con nhỏ quay mặt đi với ánh mắt ướt lệ làm nó thấy tội nghiệp chăng. Mà nó cũng chẳng biết sao con nhỏ đó lại có số đt của nó. Nó dậy thay áo quần rồi nhắc xe ra.Nó đạp xe đi mà cũng chẳng biết đến nơi sẽ nói gì với con nhỏ Dung. Mãi rồi cũng đến quán cf. Bước vào nó thấy Dung ngồi lặng lẽ 1 mình với ly cf đen. Nó lại bàn cũng chẳng nói hay mở lời hỏi nó gọi 1 ly cf sữa. Nó và con nhỏ cứ ngồi lặng lẽ chẳng ai lên tiếng, cũng gần 20p con nhỏ mới lên tiếng.
- Anh ghét em lắm ak
- Không
- Anh không thấy lạ khi em hẹn anh ra nói chuyện ak
- Cũng thấy hơi lạ, mà có chuyện gì muốn nói em nói đi
- Anh yêu Nga ak
- Cũng không hoàn toàn.
- Vậy sao anh lại nắm tay Nga đi trong trường rồi con làm em mất mặt trước bạn bè.
- Chuyện đó bình thường mà, anh đi với bạn anh cũng nắm tay đó thôi. Còn chuyện bửa trước có gì đâu mà mất mặt. Do em tự nghĩ vậy thôi.
- Anh ko trách hay hận em vì chuyện giữa anh với Hà ak.
- Cái đó thì tuỳ em suy nghĩ, anh cũng chẳng quan tâm. Nếu đã không phải là bạn thì cũng mong sẽ không trở thành kẻ thù. Anh cũng không phải là người rộng lượng nhưng cũng ko trách em hay gì cả. Có chăng chỉ là số phận nó đưa đẩy.
- Vì 1 chút nông nổi của em mà làm anh suýt mất cả tương lại. Để anh phải nghĩ học rồi còn làm liên luỵ đến gia đình anh mà anh không giận em hay trách móc gì sao.
- Có trách, có giận cũng chẳng làm gì khác được. Mổi người đều vì 1 cái mình muốn có mà làm cả. Còn em em bất chấp để giành 1 cái không biết có thuộc về mình hay không.
- Em biết, hôm sau nghe chuyện đến nông nổi đó em cũng lo lắm. Sợ anh có chuyện gì. Em cũng không nghĩ mọi chuyện sẽ đến nước đó. Giờ em cũng chỉ mong sẽ được anh tha thứ. Cũng chẳng còn mấy thời gian nửa, em cũng cố gắng lắm mới giám gặp anh để nói những lời này.
- Anh cũng chỉ mong sau này khi làm việc gì em sẽ suy nghĩ kỹ hơn. Anh sẽ bỏ qua mọi chuyện, và mong em sẽ biết điểm dừng của mình.
- Anh đã nói vậy thì em cũng vui rồi. Em yêu anh và mãi sẽ yêu anh. Sau này nếu có ngày em trở lại em sẽ đường đường chính chính để có được anh.
- Anh không đáng để em yêu đâu. Anh cũng chỉ là 1 người đàn ông bình thường, lại còn lăng nhăng nửa. Em hãy chọn cho mình 1 người đàn ông tốt để yêu chứ đừng yêu những người như anh.
- Em cũng ko biết, nhưng em muốn được là người anh yêu. Sau này sẽ có 1 ngày em trở lại nếu khi đó anh đã lập gia đình rồi em cũng sẽ yêu anh. Chỉ cần có anh là được rồi.
- Hjhj em nói chuyện buồn cười quá. Làm gì mà trở lại
- Em sắp vào sài gòn với gia đình rồi. Ba mẹ em vào trong đó làm ăn nên định cư ở trong đó luôn.
- Khi nào đi.
- 2 ngày nửa. Em cũng chỉ muốn trước khi đi được gặp anh để nói hết tâm sự của mình. Và cũng chỉ mong anh bỏ qua cho em mọi chuyện vậy là được rồi. Sau này em sẽ trở lại để giành lại anh. Em chắc chắn sẻ trở lại.
- Trời có vậy nửa ak. Làm gì mà giành lại ghê vậy. Em giành thêm lần như lần vừa rồi chắc anh khổ quá hjj.
- Em sẽ giành lại anh bằng tình yêu của mình dành cho anh.
- Hjhj, thôi tương lại không ai nói trước được. Ngày mai thì cứ để ngày mai rồi tính. Còn bây giờ anh phải về đã không bà già chửi mệt.
Nó tình tiền rồi ra về, con nhỏ cũng đạp xe lẽo đẽo theo nó. Cả đoạn đường về con nhỏ cứ nói mãi về chuyện tương lại. Nó thì cứ nghe chứ chẳng quan tâm. Hôm nay còn chưa biết sao nửa chứ tương với chả lai. Đêm đó về nó cứ suy nghĩ, chẳng hiểu vì sao nó lại bỏ qua cho con nhỏ đó. Nó đã lên kế hoạch để trả đủa con nhỏ. Vậy mà không hiểu sao lúc con nhỏ xin nó tha thứ nó lại chẳng chút ngần ngại đồng ý liền. Đang ngồi miên man thì An điện cho nó, cũng chỉ hỏi thăm vài ba câu rồi tát máy đi ngủ. Hôm nay nó đến lớp với 1 sự ngạc nhiên. Vừa vào đến lớp ngồi xuống chưa nóng ghế thì đã thấy mấy đưa trong lớp chỉ chỉ trỏ trỏ. Quay lại nó cứ nghĩ là An mò ra, chẳng ngờ là thằng Hà. Nó cũng chẳng nói gì, thằng Hà đưa tay vẫy nó ra nó cũng chẳng thèm để ý. Thấy vậy thằng Khôi lên tiếng.
- Thằng lìn đó qua tìm mi kìa, mẹ nó mà kiếm chuyện nửa thì xem như đời nó khổ.
- Kệ mẹ nó
- Nó đang ngoắc mi ra kìa.
- Kệ nó, ra nghe mấy thằng đó nói chuyện ngứa máu lăm. Nó muốn gặp tau thì ra về gặp ở cổng trườg. Mò qua đây làm chi không biết.
- Uhm, cũng thấy lạ lạ. Tự nhiên qua lớp mình, chắc nó muốn chết hay sao mà qua lớp mình kiếm chuyện không biết.
- Kệ nó.
Nó và thằng khôi ngồi vậy chẳng thèm ra. Vậy mà thằng Hà lại đi vào lớp gọi nó.
- Tui cần gặp anh có chuyện muốn nói.
Nó thấy cách xưng hô của thằng Hà này hôm nay hơi khác. Không biết lại uống nhầm thuốc gì hay lại giả điên giống nó nửa đây.
- có chuyện gì tý ra chơi nói, giờ chuẩn bị vào học rồi.
- Vậy tý xong tiếc 2 tui đợi anh ở cantin.
- Uhm.
- Nhớ ra đó.
- Biết rồi.
Nói xong thằng Hà ra về, nó thấy lạ lùng lắm. Không biết có chuyện gì nửa nhưng vẫn đề phòng cho chắc. Xong tiết 1 nó đã gọi cả nhóm tới thông báo tình hình. Sau vụ của nó mấy thằng bạn nó nghe vậy thằng nào cũng máu. Chỉ muốn ăn tươi nuốt sống bọn thằng Hà. Riêng nó chẳng muốn xảy ra thêm chuyện gì nửa cả. Nếu tình hình không căng thẳng lắm thì cũng không nên làm lớn chuyện làm gì. Loáng 1 cái đã hết tiết 2, nó tiến ra căntin. Mấy thằng bạn nó cũng đã có mặt ở căntin nhưng tránh mặt đi. Chỉ cần có chuyện cái là xông ra liền. Ra đến nơi chỉ thấy có 1 mình thằng Hà. Cũng không biết nó muốn giở trò gì nửa. Thằng Hà lại còn mời nó vào cantin uống cf nửa mới oái chứ. Ngồi uống cf lúc ra chơi giửa giờ thì chỉ có nước là nghĩ thêm tiết nửa. Nó cũng chẳng suy nghĩ nhiều đành vào ngồi. Mãi chẳng thấy thằng Hà nói gì lại săp đến giờ vào lớp. Nó đoán chắc thằng này muốn câu giờ, nhưng mấy thằng bạn nó cũng sẽ đợi nó nếu nó chưa vào lớp thì chẳng có thằng nào giám vào lớp học cả. Nghĩ vậy nên nó cũng chẳng lo sợ gì. Trường bắt đầu đánh trống vào lớp, cantin giờ đã vắng người. Thằng Hà mới bắt đầu lên tiếng.
- Anh có yêu Dung không.
- Cái đó mi hỏi tau làm gì, mi thừa biết mà.
- Vậy sao anh vẫn lui tới với Dung.
- Ơ thế bạn bè không lui tới nói chuyện được ak. Có chuyện gì thì nói nhanh đi. Nếu là chuyện giửa 2 thằng đàn ông thì đừng vòng vo nhiều. Vào thẳng vấn đề cho gọn
- Tui muốn gặp anh chỉ để xin lổi anh. Coi như chuyện trước đây tui sai.
- Sai là sai chứ ko có chuyện coi như. Mà giửa mi với tau cũng ko cần phải xin lổi làm gì. Nước sông không động nước giếng là ok rồi.
- Nếu anh đã nói vậy thì được. Cũng chỉ mong ngày Dung vào Sai gòn anh sẽ ra tiễn. Tui yêu Dung nên không muốn Dung buồn.
- Cái đó tau không hứa trứơc được. Nếu rảnh thì đi còn bận chuyện thì đành chịu.
- Uhm, vậy được. Tui cũng chỉ muốn lúc Dung đi được vui vẽ. Sau này ở trường tui và anh sẽ không phải là bạn mà cũng chẳng là kẻ thù.
- Ok, tau vào lớp đây.
Nó đứng dậy vào lớp mà cũng chẳng biết chuyện nó vừa nghe có phải là thực hay không. Phải chăng là mơ hjhj.Nó vào lớp, vừa mới ra chơi tiết 3 cái là cả mấy thằng bạn nó xúm lại. Tụi nó cũng ngạc nhiên vì chuyện lúc nảy ở cantin với thằng Hà. Riêng nó suy nghĩ nảy giờ cũng đã hiểu nguyên nhân vì sao. Có nhưng việc chỉ là tự nguyện làm không cần phải ép buộc, càng ép buộc lại càng không được gì. Nó hiểu hôm nay vì sao thằng Hà lại gặp nó, xem như thằng Hà cũg có chút tình. 1 ngày nửa lại trôi qua bình yên, Sáng hôm sau vừa mới ngủ dậy đã có 1 tin nhắn từ số lạ.
- cf anh nhé.
- Ai thế, nt mà không biết ai hết rủ đi cf trời.
- Em Dung, tý về cf ở gần trường nha anh.
- Ngày nào chả ngồi ở đó mà rủ trời.
- Uhm, vậy em về trứơc đợi anh.
Nó thấy cũng hơi lạ, nhưng nghĩ lại thì chắc là con nhỏ muốn gặp nó trước khi đi xa mà. Nó đợi Nga về rồi đi học, đến quán cf nó dừng lại. Nga nhìn vào thấy Dung trong đó liền chau mày. Nó chỉ cười rồi vào quán.
- Làm gì có hứng mà sáng hẹn cf thế.
- Trưa nay em đi.
- Ak uhm, mấy giờ đi
- chắc 1h ak
- Uhm, đi mạnh khoẻ nha.
- Của anh nè.
Con nhỏ nói rồi đưa cho nó gói quà xong thì lấy xe đi mất, nó cứ ngây người. Mấy thằng bạn nó cũng chẳng hiểu chuyện, cứ nhìn nó cười cười. Thằng Khôi lại bạn nó.
- Mi còn lui tới chi với con đó nửa trời, vậy chưa đủ ak
- Điên mi, hôm ni nó đi sai gòn với gd nên hẹn tau ở đây. Tau cũng chẳng biết nó nghĩ gì lại đưa tau gói quà.
- Hehe, chắc là gửi tặng anh làm kỹ niêm rồi

.
- Dẹp mi, nhiều chuyện.
- Mở ra coi mi, cho Anh em chia với.
- Rảnh, quà người ta tặng đem chia cho mi. Ug cf đi nhiều chuyện quá.
2 ngày hôm nay sao lắm chuyện khó hiểu vậy. Nó cũng chẳng muốn nghỉ nhiều cho mệt. Ug cf song vào trường cứ cầm gói quá te te trên tay làm nó ngại vãi cức. Vào lớp cái là đã bị mấy con yêu tinh nhện nhện trog lớp dò hỏi đủ chuyện về gói quà. Nó cũng chẳng nói gì nhiều, còn thằng Khôi thì cứ thế mà tuông trào với mấy em. Đến lúc ra về nó lại có thêm 1 sự ngạc nhiên hơn. Đang lững thững nhắc xe ra đinh chở Nga về, ra đến cổng đã thấy thằng Hà dựng xe máy ở cổng đợi nó từ lâu.
- Anh rảnh chứ
- Có chuyện gì không
- Đi uống cf với tui tý được kô.
- Trời, giờ nay đi cf. Giờ về nhà ăn cơm không bà già ràm. Hết giờ ug cf
- Vậy đi ăn cơm với tui rồi ug cf. Tui mời, không có chuyện gì mờ ám đâu mà sợ.
- Chẳng có gì sợ cả. Chỉ sợ trưa không về bà già ràm.
- Vậy điện về xin bà già đi, Tui gặp anh nhờ tý việc nên mới gặp giờ này.
- Có việc gì nói luôn đi. Đàn ông mà cứ vòng vo.
- Thì có chuyện riêng muốn gặp anh. Đi được thì đi.
- vậy đợi tý điện về nhà đã.
Nó cầm máy định điện thì Nga đã giựt lại.
- Ông bị gì ak
- Bị gì là sao.
- Lỡ nó hẹn ông rồi như lần trước sao. Ông đi 1 mình nguy hiểm lắm.
- KHông có chuyện đó đâu, bà đừng lo.
- Thằng đó không tin được. Nếu đi thì nói thằng Khôi đi cùng ông đi.
- Thôi không cần đâu, nó cũng chỉ muốn gặp tui thôi mà. MÀ nó cũng chẳng có gang làm như lần trứơc đâu.
- Ai mà biết, nó thù ông lắm kia mà.
- Thôi, không sao đâu.
Nó điện về cho bà già rồi leo lên xe đi với thằng Hà. Cũng không biết thằng Hà giở trò gì nhưng nó chẳng sợ và cũng không thấy lo lắng. Nhưng nó đâu có biết được cái quyết định cửa nó hôm nay là 1 trong những sai lầm của cuộc đời nó sau này. Thằng Hà chở nó vào quán cơm ăn cơm rồi ghe vào quán cf gần ngã tư xxx. Vào uống cf mà thằng Hà chẳng nói gì, nó cũng chẳng muốn hỏi. Cứ cầm cái đt nt cho An, gần 30p sau nó thấy Dung lò mò bước vào quán. Trên tay là 1 cái valy to đùng, lúc này nó mới hiểu chuyện.
- Anh đợi lâu chưa
- Uhm cũng mới. Nó vừa lên tiếng thì thằng HÀ không biết sao lại lặng lẽ đi ra ngoài.
- Em cũng chỉ mong lúc lên xe có anh tiễn vậy là em vui rồi.
- Ờ.
- Gói quà em đưa anh anh đã mở ra chưa.
- Chưa
- Uhm, vậy đợi khi nào về đến nhà rồi hãy mở ra nha.
- Uhm.
Nó cũng chẳng biết nên nói gì với con nhỏ. Cũng chỉ chúc lên đường bình an, lúc lên xe thấy con nhỏ cứ nhìn nó mãi 2 hàng nước mắt cứ thế tuông ra. Nó ghét nhất là mấy cái cảnh đó nhưng sao vẫn đứng vẫy tay. Xe lăn bánh đi thì thằng Hà chở nó lên nhà. 2 thằng chẳng thằng nào mở lời, lên nhà nó đi vào cũng chẳng chào. Sau lần đó 1 thời gian thì thằng Hà cũng chuyển trường vào thành phố. Nó vào nhà, đôi gói quà vào phòng rồi lăn ra ngủ. Chiều nó bị đánh thức giấc bởi 3 tin nhắn liên tục . Là của Dung “ Ngày hôm nay em đi có anh ra tiễn em cảm thấy lòng mình vui lắm và cũng xem như là anh đã tha thứ cho em. Những ngày tháng sau này không biết em sẽ sống như thế nào khi không được nhìn thấy anh mổi ngày. Có lẽ em sẽ nhớ anh lắm, nhưng chẳng thể nào gặp anh được. Rồi 1 ngày không xa em sẽ trở về để được có anh bên cạnh. Em sẽ dành cho anh tất cả những gì có thể và sẽ yêu anh bằng cả trái tim của mình. Em Sẽ không ích kỷ như bây giờ, khi đó anh hãy cho em 1 cơ hội để được đến bên cạnh anh dù chỉ là 1 thời gian. Em mãi yêu anh ”