12 Nữ Thần

  • ACHECKERVIET.BIZ là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
Chương 40: Lâm Gia Trang

Sài thành - Phủ thành chủ.

Thành chủ Sài thành Hồ Đại Quang cùng chúa tể Đại Nhật ngồi bàn chuyện trong phòng, một người gõ cửa rồi được phép bước vào.

"Thưa Chúa Tể, thưa thành chủ!"

"Có chuyện gì?"

"Tin tức từ Vũng Tàu truyền về, Võ Phi Dương sau khi rời bí cảnh đã cải trang, sau đó vô tình gặp Long Chúc Lôi rồi cùng hắn xuống Long thành từ cổng Hòn Bà."

"Ồ! Được! Được!" Đại Nhật chúa tể gật gù.

Thành chủ Đại Quang hỏi: "Chuyện này... có nên nói cho Nguyệt biết không cha?"

"Điên à! Nói nó biết để nó sống chết lôi ta theo xuống cứu hắn sao?" Nói xong, Đại Nhật thở dài: "Dù biết chuyến đi này hắn nhất định sẽ không chết, nhưng mà..."

***

Long thành.

Ngoài bầu trời xanh thẵm gợn sóng tạo cho tòa thành không gian màu xanh sẫm lành lạnh ra thì Long thành chẳng khác mấy so với Sài thành. Long thành có diện tích hơn 1000 km vuông, dân số ở đây bao gồm các loại thủy tộc và được thống trị bởi Long tộc. Trong thế giới này, hình thể loài người là hình thể chung cho hầu hết các chủng tộc, chính vì vậy mà dù có rất nhiều tộc loài cùng sinh sống nhưng Long thành vẫn chỉ có hình dáng qua lại của nhân loại.

Dương cùng Long Chúc Lôi ngồi trên một chuyến xe ngựa đưa đến quận Phong Long, một trong 7 quận của Long thành. Trong quá trình di chuyển, Long Chúc Lôi tám đủ thứ chuyện với Dương và phát hiện cả hai tên rất hợp rơ nên rất khoái chí.

Trò chuyện một lúc, Dương giả vờ ngạc nhiên tột độ khi Lôi đưa ra chứng minh thư của mình cho Dương xem, lại cố ý lái sang chuyện về Diễm để biết Chúc Lôi nghĩ thế nào trong chuyện này.

"Ài..." Long Chúc Lôi thở dài: "Con bé này cũng thật cứng đầu..." Lôi chỉ cảm thán một câu, Dương cũng không dám hỏi thêm.

Đến quận Phong Long, Dương xuống xe, còn Chúc Lôi theo xe tiếp tục trở về Long cung. Sở dĩ Dương có thể nhận lời mời của Lôi, trực tiếp theo lão đến Long cung tham quan một chuyến, nhưng Dương biết nếu đến đường đột như vậy, hắn sẽ bị canh chừng gắt gao. Hắn còn chưa đột phá Linh Tá, trong một nơi mà Linh Úy chỉ là bọn lao công, Linh Tá chỉ đứng gác cửa, lại còn bị canh chừng gắt gao thì Dương làm gì có cơ hội cứu Diễm?

Cho nên, mục tiêu đầu tiên của Dương là về gia tộc, Lâm gia.

Nơi Long thành phồn hoa diễm lệ, người của Long tộc luôn luôn là những kẻ bậc trên, Lâm gia tuy chỉ là một nhánh nhỏ yếu của Long tộc, nhưng vẫn đứng trên các chủng tộc khác. Lâm gia chiếm hẳn một khu phố của quận Phong Long, gọi là Lâm gia trang. Lâm gia trang chuyên kinh doanh các loại khoáng vật dùng để phục vụ cho luyện kim, luyện bảo.

Dương sải bước đến khu phố Lâm gia trang sầm uất, nơi đây nồng nặc mùi kim loại, hai bên đường là các gian hàng bày đầy các loại quặng khoáng, cũng có một số tủ kiếng trang trọng để trưng bày những linh khoáng đã trải qua quá trình luyện kim.

Dương thích thú ghé lại xem một gian tủ bày các loại linh kháng hiếm lung linh tỏa đủ sắc màu.

"Ủa? Phải thằng Dương đó không bây?" Bà chủ tiệm khoảng 50 tuổi, thân hình béo ú nhưng da trắng nõn thấy có khách, hăng hái ra định chào mời, nhưng lại thấy Dương có phần quen thuộc nên hỏi thử. Lâm gia chỉ có gần 60 người cả lớn lẫn nhỏ, lại sống chung trong một căn chung cư cho nên mọi người biết mặt nhau không phải chuyện lạ.

Dương nhìn người phụ nữ, có google hỗ trợ nên hắn có thể biết rõ danh tính từng người của Lâm gia. Dương lễ phép đáp: "Dạ con đây, dì Như khỏe không?"

"Tất nhiên là khỏe! Mày đi đào khoáng ở đâu mà hơn 2 năm nay không thấy về?" Dì Như hỏi, sau đó to mồm gọi những người xung quanh: "Thằng Tráng Dương về rồi nè bây!"

Nghe thế, người từ các tiệm kéo ra hỏi han. Thật ra chuyện người đi đào khoáng vài năm không hiếm, vấn đề là đào khoáng 2 năm về thì phải có khoáng chứ, mọi người tụ tập chính là để hóng hớt xem Dương có đào được thứ gì hiếm hay không.

Hỏi thăm Dương thì ít mà hỏi thành quả đào mỏ của Dương thì nhiều, Dương cười khổ giải thích: "Nói ra thì nhục quá... năm ngoái con đến một vách núi, vô tình bị té xuống, cũng may có một thầy thuốc đi hái thuốc ngang cứu con, mất trí mất một khoảng thời gian, đến gần đây mới dần nhớ ra..."

Nói đến đây, Dương vờ ra vẻ xấu hổ, lấy trong nhẫn ra một khối quặng màu xanh rêu to bằng nắm tay: "Còn khoáng... chỉ được một cục quặng đồng..."

Vài người thở dài thất vọng, có người lại vỗ vai an ủi Dương. Ở thế giới này, kim loại bình thường tuy gần như vô dụng trong chiến đấu, nhưng sau khi trải qua quá trình luyện kim sẽ thành linh khoáng, là nguyên liệu chế tạo ra các loại bảo vật. Một khối quặng của Dương tuy không phải không có giá, nhưng mất 2 năm để tìm được một khối thì thật sự là lãng phí thời gian.

"Con mẹ nó, một đám hám của!" Dương mắng thầm trong bụng, sau khi thấy cục quặng, tất cả nhanh chóng giải tán.

Dù sao thì kế hoạch cải trang đã bước đầu thuận lợi, Dương đến cuối phố, rẽ vào một con hẻm lớn, đây là khu chung cư khang trang của Lâm gia, nơi ở của hầu hết người dòng họ này.

Lâm Tráng Dương mồ côi từ năm 14 tuổi, từ đó hắn theo người của dòng họ đi đào khoáng kiếm sống, Tráng Dương khá siêng năng chăm chỉ, lại thông minh nên cũng học được một chút thuật luyện kim, luyện bảo, chính lý do này khiến Dương chọn giả làm Tráng Dương để thực hiện kế hoạch xâm nhập Long cung giải cứu Diễm.

Tráng Dương sống một mình ở phòng C-33, tức là tòa nhà C, tầng 3, phòng 3. Dương dễ dàng tìm đến phòng, căn phòng đã khóa kín, Dương đã đoán trước nên có tạo sẵn một chìa khóa phòng dựa theo hình vẽ của Google.

Căn phòng 2 năm không người lạnh tanh đầy bụi bám, Dương thở dài, đành bỏ công ra dọn dẹp mất một tiếng. Dọn xong, Dương thân hình bụi bặm vào phòng tắm rửa, đang tắm thì có người nhấn chuông cửa.

"Ai đấy?" Dương không hỏi người nhấn chuông, mà hỏi Google.

"Con dâu của gia trưởng*, Mỹ Liên." Google đáp.

*(Gia trưởng nghĩa là người đứng đầu Lâm gia.)

Dương gật gù, từng hỏi qua Google thông tin từng người có quen biết với Tráng Dương nên hắn cũng biết và khá ấn tượng với cô nàng chua ngoa này. Mỹ Liên, 28 tuổi, thân hình quyến rũ, gương mặt xinh đẹp, tính nết lẳng lơ nhưng không kém phần chua ngoa chảnh chọe. Mỹ Liên vốn là em họ của gia trưởng, nhưng lại lấy con trai gia trưởng làm chồng, thế là từ cô thành vợ, từ em họ thành con dâu.

Có lẽ mọi người đều không biết, nhưng Dương thì biết một bí mật động trời của Mỹ Liên, khi xưa cô nàng này từng đồng thời có tình ý với cha con nhà gia trưởng, kết quả là mang thai nhưng không phải mang thai của ai trong hai cha con gia trưởng mà là mang thai từ cha ruột nàng, thế là cha nàng đành gả con gái cho thằng con trai của gia trưởng để đổ vỏ cho mình. Lão gia trưởng không biết còn tưởng đó là con mình, thường xuyên hí hửng cười một mình.

Mỹ Liên nhấn chuông rồi chờ không thấy Dương, bực mình nhấn liên tục làm Dương buộc phải lau sơ mình rồi bày trò lấy khăn tắm quấn ngang hông bước ra trêu cô nàng một chập.

"Ra ngay đây! Ạch!" Còn tưởng mình sẽ khiến Mỹ Liên đỏ mặt, Dương đâu có ngờ mặt hắn lại đỏ trước, Mỹ Liên lẳng lơ dâm đãng, thường chỉ mặc đầm ngủ mỏng tang đi loanh quanh chung cư thu tiền, cặp đùi trắng muốt cùng hai bầu ngực sữa thả rông của nàng đã ghi sâu vào não mọi gã đàn ông trong chung cư này.

Dương cũng không ngoại lệ, nhìn gương mặt đẹp lẳng lơ của Mỹ Liên, lại nhìn xuống đôi gò vú trắng nõn lộ hơn một nữa dưới lớp áo ngủ đỏ hai dây, thấy cả hai đầu ti hơi nhô lên dưới lớp vải mỏng, dương vật dưới lớp khăn tắm cương lên, còn Dương vật vã dằn xé: "Mọe! Có nên vật con ả này ra thịt luôn không?"

"Nhìn cái gì mà nhìn!" Thấy Dương điên đảo, Mỹ Liên trong lòng đắc ý nhưng mặt ngoài thì nhíu mày mắng.

"Dạ... chị tìm em có gì không?" Dương gãi đầu, tay đưa xuống che chỗ dương vật đang giương ra.

"Thu tiền nhà chứ cậu nghĩ chị tìm cậu làm gì? 26 tháng, tổng cộng là 13 triệu!" Mỹ Liên chảnh chọe đưa cho Dương một xấp hóa đơn.

"Ặc! Nhưng em đâu có ở!"

"Ở hay không là chuyện của cậu! Không trả thì biến khỏi đây!"

"Ấy ấy em trả! Nhưng mà... trả trước 8 triệu được không chị, phần còn lại em khất đến tháng sau..."

"Không được!" Mỹ Liên quả quyết khoanh tay lại, vô tình làm hai bầu ngực sữa được nâng lên, thấp thoáng lộ ra quầng vú hơi thâm nhưng đầy mê hoặc, đầu Dương nóng đến xịt khói, chỉ muốn há miệng ra cắn quả vú kia một miếng thật to.

Dương giả vờ túng thiếu, chắp hai tay lại thành khẩn cầu xin: "Đi mà chị... 1 tháng nữa em hứa sẽ trả đủ..." Nhưng trong lòng thầm mắng: "Con bà nó, tự nhiên mất không mười mấy trệu!"

Mỹ Liên định lên giọng, nhưng trong lúc nhìn điệu bộ van xin của Dương lại phát hiện chỗ khăn tắm của hắn độn lên thật to, với kinh nghiệm của Mỹ Liên, lập tức đoán ra dưới khăn tắm của Dương đang che giấu một thứ khá khủng bố, dù là so sánh trong riêng Long tộc.

Mặt lẳng lơ ửng hồng, Mỹ Liên ho khẽ, đổi giọng: "Thôi cũng được... tháng sau phải có đấy!"

Dương vâng vâng dạ dạ, lấy trong thẻ ATM ra 8 triệu đưa cho Mỹ Liên, chợt liếc thấy hai đầu ti của Liên hơi nhô ra so với trước đó. Trong lòng hai con quỷ dâm dục cùng cười thầm, tìm cách thịt nhau.
 
Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích

Đảo Bạch Long Vĩ là hòn đảo xa bờ nhất vịnh Bắc bộ, sở dĩ hòn đảo có tên như vậy là vì dựa theo một vài truyền thuyết, khi tổ tiên loài rồng từ thiên giới hạ xuống nhân gian, nơi rồng mẹ đáp xuống gọi là Hạ Long, nơi rồng con đáp xuống gọi là Bạch Long Vĩ.

Ngoài ra, Bạch Long Vĩ còn được cho là nơi Lạc Long Quân đánh bại Ngư Tinh Thần của Ngư Tinh tộc, khiến hòn đảo này trở thành nơi thiêng liêng thờ cúng tưởng nhớ chiến công của Lạc Long Quân suốt mấy ngàn năm qua.

Hòn đảo xanh mướt, bầu trời trong veo, xung quanh là biển êm thăm thẵm. Đột nhiên từ trong đảo phát ra một tiếng gầm rú phẫn nộ âm u, sau đó một hư ảnh khổng lồ gần như trong suốt bay lên giữa đảo, hình dáng trông như một con rắn khổng lồ, thân dài gần 80 mét, lại mọc chi chít là chân trông như một con rắn lai rết, chính là loài ngư tinh.

"Mẹ kiếp các ngươi! Tưởng thịt bổn thần dễ lắm sao?" Ngư tinh thần gầm to tức giận, thân hình trong suốt thỉnh thoảng lại chập chờn gần như tan biến, rõ ràng là linh hồn hắn đã yếu ớt vô cùng.

Từ dưới đảo, một thân hình vụt bay lên đối diện cái đầu mãng xà của ngư tinh thần. Thiếu nên anh tuấn thư sinh, sau lưng mang đôi cánh vô sắc phi thường đẹp, tay cầm khối ấn Sắc Mệnh Chi Bảo, chính là Vô Sắc Tiên Vũ, Nguyễn Hoài Bão.

Thân xác Hoài Bão hiện tại vốn là do sư phụ hắn nhập thể điều khiển, hắn nhìn tàn hồn ngư tinh thần bằng đôi mắt như vô hồn, cười khinh miệt: "Thần cái rắm! Chỉ là tàn hồn của một tên bại tướng, nếu không phải lúc đó Sùng Lãm lấy một địch hai thì cả ngươi lẫn giao long thần đều hồn phách cũng không còn rồi! Khôn hồn thì nằm im cho đệ tử của bổn ma cắn nuốt!"

Ngư tinh thần sửng sốt: "Ma? Ngươi nói ngươi là Ma?"

"Hoài Bão" cười lạnh: "Không chỉ là Ma, bổn ma còn là sư phụ của Sùng Lãm! Phong ấn tàn hồn ngươi ở đây là chính bổn ma bảo hắn làm!"

"Khốn nạn!" Ngư tinh thần chưa từng nguôi hận cũ, lại bị khơi dậy nên điên cuồng phóng tới há cái mồm khổng lồ định cắn Hoài Bão.

"CHUẨN BỊ NUỐT NÓ!" "Hoài Bão" gào to, tay cầm Sắc Mệnh Chi Bảo ấn giơ cao, một dòng chữ vàng hiện ra rồi cấp tốc hóa thành hư ảnh một con rồng vàng to chẳng kém ngư tinh thần, há miệng gầm to xông tới.

Long ảnh của thần bảo đối đầu tàn ảnh của thần xà, đầu rồng đầu rắn va chạm vào nhau, tạo thành một vụ nổ kinh thiên động địa, cây cối dưới đảo xào xạc ngã đổ, mặt biển vốn tĩnh lặng nổi lên những gợn sóng ào ạt, Hoài Bão gần đó bị chấn lui ra sau hàng trăm mét rồi mới vững vàng lại, liền lập tức phóng tới.

Hoài Bão vận Thực Thần Ma công pháp, há miệng hướng tới tàn hồn ngư tinh thần đang choáng váng sau cú va chạm, bắt đầu hút vào.

"KHÔNG! MẸ KIẾP! THẢ TA RA!" Ngư tinh thần vốn đã suy yếu đến cùng cực, chỉ còn chút hơi tàn gào thét phản đối, nhưng cơ thể hư ảo dài gần 80 mét nhanh chóng bị hút vào miệng Hoài Bão.

Hút sạch tàn hồn ngư tinh thần, Hoài Bão cả người nhộn nhạo nhức nhối, ọc ra một ngụm máu, vội hạ xuống mặt đất, ngồi vận công dung nhập linh hồn của ngư tinh.

Qua một thời gian, Hoài Bão mới dần mở mắt.

Thực Thần Ma thành công tiến vào tầng hai!

***

Hoàn Kiếm tông, một trong những tông phái hùng mạnh nhất Việt Nam, nơi đây có một cấm địa mà ai nghe đến cũng thèm nhỏ dãi nhưng không mấy ai dám nghĩ đến chuyện đột nhập. Hồ Hoàn Kiếm!

Hồ Hoàn Kiếm, nước hồ xanh lục phẳng lặng có vẻ như yên bình êm ả, nhưng ai cũng biết dưới đáy hồ từng cất giấu một trong 12 Thần Bảo: Thuận Thiên kiếm, lại càng biết đây là nơi tọa lạc của một trong tứ linh: Quy Thần.

Là Thần đấy! Một vị Thần chân chính! Lấy toàn bộ mỹ nhân của nước Việt ra làm thù lao, cũng không ai dám đưa đầu vào đoạt kiếm, trừ một số thằng tỏ ra nguy hiểm. Nhiều người thường nói đùa rằng từng có một vị Chúa Tể tắm khỏa thân dưới hồ mà không biết bơi nên bị chết đuối, lại có người nói là vị Chúa Tể ấy bị trấn nước mà chết, nhưng ai cũng biết lý do thực sự làm hắn vong mạng.

Giữa hồ Hoàn Kiếm có một gò đảo nhỏ, trên đảo dựng một ngọn tháp thờ Quy Thần nên được gọi là Tháp Rùa. Bên cạnh tháp rùa, một thiếu niên tóc trắng ngồi xếp bằng vận công, quanh người hắn phát ra những vòng sáng đỏ đan xen lẫn nhau, trông như những sợi xích, đếm ra thì có 12 sợi màu đỏ máu, 12 sợi xích này lấy thiếu niên làm trục không ngừng xoay tròn quanh người hắn.

Sùng Hạo không mặc áo, lộ ra cơ thể gọn gàng nhưng cơ bắp chắc khỏe, cả người vận lực nổi đầy gân xanh, sau một hồi lâu yên tĩnh, một trong 12 sợi xích đỏ bất ngờ lóe sáng rồi đứt ra và biến mất, chỉ còn lại 11 sợi. Sùng Hạo mở mắt, phát hiện ra Quy Thần đã đứng nhìn hắn từ lúc nào.

"Sư phụ." Sùng Hạo cúi đầu chào lão già.

Quy Thần gương mặt già nua, râu tóc bạc trắng gật gù: "Mới đây đã phá được tầng 2 rồi, nhưng vẫn còn 11 tầng phong ấn nữa..."

Sùng Hạo có phần bực bội: "Thật là vướng víu, phá sạch luôn có phải hay không?"

Quy Thần bật cười: "Phá sạch? Để một thằng trẻ trâu như ngươi mang linh lực Thần cấp đi phá banh cái đất nước này hay sao? Chưa kể đây là phong hồn xích của Xích Vũ Tiên Tử Âu Cơ, đừng nói là ngươi, ngay cả ta cũng không phá hết được!"

Quy Thần cười xong lại cúi đầu hoài niệm: "Nói về phong ấn, dù là Long Quân cũng không thể sánh bằng Âu Cơ, còn nhớ trận "đánh ghen" lịch sử đó, Long Quân một mình đánh với Giao Long Thần và Ngư Tinh Thần, còn Xích Vũ Tiên Tử Âu Cơ đánh với tình địch Cửu Vỹ Thần Hồ một trận long trời lở đất, cuối cùng Cửu Vỹ bị nàng phong ấn vào một nơi mà đến Long Quân cũng không biết là nơi nào... càng không dám hỏi đến, haha..."

Sùng Hạo nghe xong mà trợn mắt há mồm, thì ra ông già mình cũng sợ vợ như ai...

Quy Thần lại trầm ngâm: "Lại nói về ngươi... Mẹ ngươi tạo ra 13 tầng Phong Hồn Xích là muốn tốt cho ngươi, cũng là lo cho con dân nước Việt thôi..."

Quy Thần nói tiếp: "Khi xưa, Âu Cơ sinh ra 101 quả trứng, 100 anh chị của ngươi đều nở ra bình thường, chỉ có ngươi lại khác biệt, ở lỳ trong trứng không chịu ra, mà còn là một quả trứng 5 màu!"

Sùng Hạo ngạc nhiên, trước đây hắn chỉ nghe Quy Thần kể chuyện mới nở ra liền ăn sạch vỏ trứng, không biết chuyện trứng của mình có 5 màu: "Đó là những màu gì thưa sư phụ?"

"Trắng - Lam - Lục - Vàng - Đỏ! Mà lạ lùng hơn là tư chất linh hồn ngươi cũng có 5 màu, chính là 5 màu này!" Quy Thần nói, chuyện này lão chưa từng nói với ai, cũng không cho phép Sùng Hạo để lộ tư chất linh hồn mình, lão biết một kẻ mang cùng lúc 5 loại tư chất sẽ gây ra chấn động cỡ nào!

Quy Thần nói tiếp: "Ngươi rất cứng đầu, không ngờ lại lỳ lợm ở mãi trong trứng, lại còn biết tu luyện, trải qua mấy ngàn năm, vậy mà ở trong trứng luyện đến Thần cấp!"

"Quái thai!" Sùng Hạo vô thức mắng một câu, nhưng chợt nhớ là đang kể về mình, liền xấu hổ tự vả miệng một cái.

Quy Thần cười hả hê, lại nói tiếp: "Ngươi nghĩ xem, một đứa trẻ sơ sinh mang linh lực Thần cấp sẽ kinh khủng như thế nào, sẽ gây ra tai họa cỡ nào? Chỉ một cái quấy khóc thôi cũng đủ làm một tòa thành tang hoang! Chính vì vậy mà mẹ ngươi chỉ còn cách tạo cho ngươi 13 tầng Phong Hồn Xích, chờ ngươi dần trưởng thành, đạt đủ cảm ngộ thì phong ấn sẽ dần phá vỡ, đến cuối cùng ngươi sẽ trở lại thành Thần!"

***

Chung cư Lâm Gia Trang.

Mỹ Liên để lại chỗ Dương một làn hương quyến rũ, một ánh mắt gợi tình, sau đó cầm tiền đỏng đảnh rời đi, eo thon uốn lượn, mông tròn lắc lư ẩn hiện dưới làn vải mỏng, làm Dương vừa nhìn vừa thèm thuồng hít lấy hương thơm của ả rồi mới chịu đóng cửa trở vào phòng.

Dương thay đồ xong thì lại có người đến gõ cửa, lần này là gia trưởng Lâm Chi Khánh, ba chồng của Mỹ Liên, về vai vế thì lão già này là bác họ của Tráng Dương.

"A! Chào bác Khánh!" Dương mở cửa, lễ phép chào.

"Chào Dương! Nghe nói cháu về rồi nên ta bỏ việc ngoài tiệm chạy về thăm liền đây! Hề hề" Gia trưởng Lâm gia tuổi gần 60, thân thể vẫn khá khỏe mạnh cường tráng, mái tóc hoa râm, gương mặt góc cạnh.

"Vâng, mời bác vào nhà." Thấy sự nhiệt tình khác thường của lão Khánh, Dương bề ngoài ra vẻ lễ phép cung kính, nhưng trong lòng mắng thầm: "Thằng già điếm thúi, sợ mất mặt nên sai con hàng qua đòi tiền nhà trước rồi mới lếch mặt qua nhờ vả, lại còn ra vẻ tình thương mến thương, bố khinh!"

"Nghe nói cháu bị té núi rồi được người ta cứu? Không có di chứng gì chứ?" Lão Khánh ân cần thăm hỏi.

"Dạ không sao ạ, chỉ gãy tay nhưng sẽ nhanh lành thôi." Dương đáp, còn giơ vết sẹo chỗ tay trái gãy mới lành ra minh họa cho sinh động.

"Bác Khánh vẫn khẻ chứ ạ?" Dương hỏi lại.

"Ừ bác khỏe." Lão Khánh đáp xong liền thở dài.

"Sao khỏe mà thở dài vậy bác? Hay là bác có bệnh trong người?" Dương hỏi.

Lão Khánh lại thở dài: "Bệnh thì cũng đúng, là tâm bệnh..."

"Tâm bệnh?" Dương hỏi lại.

"Chắc cháu cũng biết kỳ thi giả kim thuật sĩ trẻ năm năm một lần..." Lão Khánh trầm ngâm: "Lâm gia chúng ta là gia tộc đào khoáng - luyện kim, lại nằm trong liên minh giả kim Long thành, nên mỗi kỳ thi đều buộc phải cử người tham gia."

Lão Khán than thở: "Quy định cuộc thi là thí sinh phải dưới 25 tuổi, khỗ nỗi, dù đã đầu tư rất nhiều, nhưng Lâm gia suốt mấy chục năm nay chưa bao giờ sinh ra một Giả kim thuật sĩ nào dưới 25 tuổi để đạt điều kiện dự thi, chỉ có thể phái người chưa đạt giả kim thuật sĩ đi tham dự..."

Dương bề ngoài gật gù, trong lòng thầm chỉnh: "Đi thí mạng mới đúng."

"Đại diện cho gia tộc là một nhiệm vụ vinh quang, chỉ còn nữa tháng nữa là cuộc thi bắt đầu, vậy mà chúng ta vẫn chưa tìm được người thích hợp." Lão Khánh nói tiếp.

Dương lại mắng thầm: "Vinh quang cái đít vịt, đại diện Lâm gia đi lãnh nhục mà!"

Lão Khánh nói: "Cũng may có cháu về đúng lúc, trong thế hệ trẻ Lâm gia chỉ có cháu là hiểu biết về giả kim nhiều nhất, ta định đề cử cháu đi dự thi, cháu thấy thế nào?"

Dương vờ ra vẻ vừa mừng vừa lo: "Vâng, được đại diện cho Lâm gia là vinh hạnh của cháu, nhưng mà cháu sợ không gánh nổi trọng trách..."

Lão Khánh sợ Dương từ chối, liền cắt ngang: "Cháu đừng nói vậy, chúng ta tin tưởng ở cháu! Dù có thua thì cháu vẫn là anh hùng của Lâm gia!"

Dương trên mặt lộ vẻ cảm động, trong lòng tiếp tục mắng: "Anh Khùng thì có, mẹ nó chứ không phải vì kế hoạch cứu mẹ thì ông đã ỉa vào mặt chú mày mấy bãi rồi! Hốt của ông 8 triệu xong còn bắt ông đi rước nhục..."

Lúc này, trong đầu Dương lóe ra một ý tưởng, hắn gãi đầu ra vẻ xấu hổ: "Thật sự cháu rất vui khi được bác tin tưởng, nhưng mà..."

"Nhưng sao?"

"Nhưng mà... cháu định ngày mai phải rời đi..."

"Cháu đi đâu?"

"Cháu đi tìm khoáng... chẳng là 2 năm nay về tay trắng, mà tiền dành dụm... trả tiền nhà hết rồi, tiền ăn cũng không còn... cháu định đi tìm khoáng bù lại..."

"À... thì ra là vấn đề này..." Lão Khánh trầm ngâm, sau đó đứt gan đứt ruột móc trong thẻ ATM ra 5 triệu đưa cho Dương và nói: "Tiền nhà là theo quy định nên bác không tự ý miễn cho cháu được, nhưng bác rút tiền túi tài trợ cháu 5 triệu, đủ cho cháu thoải mái sinh hoạt đến hết kỳ thi nhé!"

"Nhưng mà... nhận vầy thì ngại quá ạ..." Dương ra vẻ kỳ kèo, nhưng tay thì nhanh như chớp chộp xấp tiền đem cất vào túi áo, trong lòng lại mắng: "Má! Ăn 8 triệu mà trả lại có 5 triệu!"

"Bác đã tin tưởng như vậy thì cháu cũng không còn cách nào từ chối, cháu xin hứa sẽ cố gắng hết mình vì gia tộc ạ!" Dương giơ ra vẻ mặt "hết mình vì gia tộc", gật đầu chắc nịch trước lão Khánh.

Lão Khánh thở phào nhẹ nhõm, lão là người cực kỳ coi trọng mặt mũi bản thân, từ khi Tráng Dương mất tích thì con trai út của lão trở thành người dưới 25 tuổi giỏi giả kim thuật nhất trong tộc. Mà lão lại thường đem điều này đi khoe khoang khắp nơi, kết quả là bây giờ tiến thoái lưỡng nan, cho con đi thi thì khác nào bắt con mang nhục, mà không cho con đi thì tự mình mang nhục vì đã lỡ khoe khoang. Cũng may có thằng Tráng Dương về kịp lúc, đem nó ra thế mạng là biện pháp hiệu quả nhất, tốn 5 triệu cho nó cũng chẳng sao, xem như đem 5 triệu này mua lại mặt mũi cho mình. Lão không hề biết, bản thân lợi dụng Dương nhưng thực ra đang bị Dương lợi dụng cho một sự kiện mà tương lai sẽ gây chấn động Long thành.

Hết chương 41
 
Chương 42: Dương Liệt

Sau một hồi tán gẫu với lão Khánh, Dương ra ngoài tìm mua ít thức ăn để dự trữ rồi về phòng đóng cửa tu luyện.

Khi còn ở trong cổ mộ của Đinh Tiên Hoàng, tuy diện tích không quá lớn nhưng lại chứa đựng một lượng linh lực khá nồng đậm, Dương hấp thu hơn 60% và đạt đến Linh Úy cấp 10 đỉnh phong, chỉ cần tụ thêm một lượng linh lực là đủ sức đột phá.

Công pháp Thôn acheckerviet.biz, sau khi tăng thêm 1 tầng thì đã khai mở khả năng hấp thu tự động, giúp cho linh hồn Dương bất cứ lúc nào cũng thu vào một lượng linh lực từ acheckerviet.biz để phát triển với mức độ nhỏ, còn khi Dương chủ động luyện công thì tốc độ phát triển đã gần bằng công pháp thông thường.

Dương luyện đến chiều, lại có người đến tìm, kẻ này không bấm chuông mà trực tiếp hung hăng đập cửa làm Bảo Ngọc đang nằm trên đùi Dương giật mình ngóc đầu dậy. Cô bé sau khi hấp thu đoạn Nghịch Thiên kiếm lấy từ cổ mộ đã phát triển thành hình hài một cô bé 10 tuổi, đã cao lớn thêm một chút và thấp thoáng ẩn hiện một vẻ đẹp thanh cao thánh thiện, rất có triển vọng khi trưởng thành sẽ lại là một tuyệt thế mỹ nhân.

"Vào trong nhẫn đi Ngọc!" Dương nựng gò má bé xíu của Bảo Ngọc, một tay bế cô bé định đem giấu vào không gian của nhẫn balo nhưng Bảo Ngọc bị nhốt trong nhẫn mấy ngày nay, lại bị phá giấc ngủ nên quạu quọ, nhõng nhẽo quấy phá một hồi mới chịu vào.

Cửa đập ầm ầm.

Dương ra mở cửa, kẻ đập cửa là một thanh niên khoảng 28 tuổi, trông cũng khá bảnh bao, chính là con trai lớn của gia trưởng, chồng của Mỹ Liên, Lâm Chấn Thương.

"A! Anh Thương, tìm em có gì không ạ?" Dương trong lòng bực bội nhưng bề ngoài ra vẻ cung kính.

"Có mới tìm! Tao hỏi mày, sao mày dám giành suất dự thi giả kim của em tao? Lại còn lấy 5 triệu của cha tao?" Thương hung hăng gầm giọng.

Dương toát mồ hôi, trong lòng mắng: "Má! Con vợ tới đòi tiền tao, xong thằng cha tới năn nỉ tao thi giùm, giờ tới thằng chồng qua cắn tao!"

Mắng trong lòng nhưng ngoài mặt Dương run sợ là thật, Chấn Thương là Linh Tá cấp 2, còn Dương mới Linh Úy cấp 10, nếu con chó điên này khùng lên cắn thật thì Dương chỉ có nước chịu đòn, chứ nào dám để lộ ra thực lực đặc trưng?

"Dạ em nào dám... đây là..." Dương tìm lời giải thích.

"Là cái con kẹt! Khôn hồn thì móc 10 triệu ra đây rồi rút khỏi cuộc thi, trả suất thi cho em tao!"

"Nhưng có 5..." Dương tức muốn xịt khói, nhưng phải cố nhịn.

"5 triệu cha tao đưa mày, với 5 triệu tiền nhà mày nợ vợ tao là 10 triệu!" Thương lúc này thật sự như chó điên chuẩn bị táp.

Với con hàng điên loạn này thì Dương biết là không thể chơi cứng, bề ngoài ra vẻ khuất phục, nhưng trong lòng tính cách trả đũa: "Dạ... em sẽ xin rút lui, còn tiền..."

"Tiền thì sao? Đụ má không đưa tao đánh!" Chấn Thương được nước càng hung hăng hơn.

Dương run run lấy trong nhẫn ra một khối đá nhỏ bằng đầu ngón tay, trên khối đá chi chít những vệt màu vàng kim.

"Quặng vàng!" Mắt Thương lóe sáng, giật lấy khối quặng vàng trên tay Dương kiểm tra, quả nhiên là một mẩu quặng vàng.

Dương thấy con hàng đã mắc mưu, lấm la lấm lét nói: "Em hết tiền, anh cầm cục này giúp em, tháng sau em về trả 10 triệu cho anh được không ạ?"

Chấn Thương nhìn Dương dò xét, trong lòng thầm đoán chắc rằng Dương trong 2 năm qua đã tìm được mỏ vàng, chắc chắn không đơn giản chỉ có 1 khối nhỏ như vầy. Vàng, một thứ kim loại hiếm, ngoài dùng làm trang sức còn là thành phần cao cấp trong giả kim thuật, tìm được một mỏ thì đem luyện kim ra thành phẩm, bán lấy tiền xài mấy đời không hết!

"Khối vàng này mày đào được ở đâu? Còn bao nhiêu lấy ra anh xem thử!" Thương hỏi.

Dương cố tình đảo mắt ra vẻ như đang tìm lời nói dối, sau đó đáp với giọng không mấy chắc chắn: "Em mua được từ một đám trẻ con loài người, tụi nó tưởng đây là cục đá có màu đẹp nên lấy chơi..."

"LÁO TOÉT!"

Rầm!

Chấn Thương quát lớn rồi tung chưởng vào ngực Dương, đánh hắn bay vào phòng.

Thấy Dương nằm đơ dưới sàn, Chấn Thương định xông vào tra khảo thì chợt nghe tiếng gia chủ Khánh tức giận gào to: "DỪNG TAY! THẰNG CON TRỜI ĐÁNH!"

"Cha! Thằng này nó có..." Chấn Thương nhìn cha, định giải thích, lại thấy bên cạnh cha hắn còn có một gã đàn ông trung niên cường tráng, người mà trong Long tộc không ai không biết, con trai của tộc trưởng, Long Chúc Lôi.

"Lôi đại nhân đến đây làm gì?" Chấn Thương trong lòng thầm hỏi, cung kính cúi chào: "Chào Lôi đại nhân!"

"Mụ nội mày! Bạn chí cốt của bổn đế mà cũng dám đánh! Mụ nội!"

Long Chúc Lôi cố kềm chế linh lực, tức giận mắng chửi làm Chấn Thương trong lòng lạnh run, thằng Dương sao lại thành bạn chí cốt của Lôi thiếu tộc trưởng? Nếu biết thì cho 100 cái mỏ vàng hắn cũng không dám đụng vô! À mà không, sẽ đụng nhưng một cách âm thầm bí mật...

Lão Khánh cũng tức phát điên, hai hàm răng cắn vào nhau nghe ken két. Mới mấy phút trước, trong lòng lão còn mừng như điên khi biết Lâm Tráng Dương, thành viên Lâm gia có quan hệ tốt với thiếu tộc trưởng, vậy mà vừa lên tới tầng 3 này, lại thấy thằng con cưng của mình tung chưởng đánh bay cục kho báu sống kia, giờ lão hận đến nỗi chỉ muốn đập chết thằng con ngu đần của mình ngay tại đây.

Long Chúc Lôi lúc này đã tiến vào xem xét thương thế Dương, Dương cũng không có ngu, trước khi bị trúng chưởng thì chế độ tự động của Phù Đổng giáp đã được bật, Dương chỉ bị dư chấn đánh bay chứ không chịu tổn thương.

Long Chúc Lôi xem xét, thấy cơ thể Dương bình thường thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng chợt thấy Dương nháy mắt với lão một cái. Không ngờ lão thiếu tộc trưởng bại hoại lại vô cùng ăn ý với thằng "bạn chí cốt" bại hoại, chỉ một cái nháy mắt đã hiểu ý, liền quay lại nhìn lão Khánh với vẻ mặt hơi bị nghiêm trọng.

Thấy sự nghiêm trọng trong nét mặt Long Chúc Lôi, cha con lão Khánh sợ teo dái hỏi: "Dương có sao không thiếu tộc trưởng?"

Lão Lôi mắng: "Mụ nội ngươi! Một thằng Linh Tá toàn lực chưởng một thằng Linh Úy thì ngươi hỏi có sao không? Cũng may có ta ở đây đưa linh lực cấp Đế vào chữa trị kịp thời, nếu không thì hắn không chết cũng cả đời tàn phế!"

Chấn Thương mặt cắt không còn một giọt máu, bị lão Khánh nhấn vai, hai cha con cùng quỳ xuống chờ lĩnh án.

"Khục... khục..." Dương lúc này ra vẻ như trọng thương rất nặng, cố gắng gượng dậy.

"Người anh em, ngươi thấy sao rồi?" Lôi hỏi.

"Khục... không sao... cảm ơn ngài đã hao tổn... linh lực... khục... trị thương cho ta..." Dương diễn như ngôi sao phim kiếm hiệp, rặn từng chữ nói.

Lão Lôi cũng diễn sâu không kém: "Đừng nói vậy! Chúng ta là anh em tốt, chút linh lực đáng là gì, nhưng ngươi phải liệt toàn thân suốt một tuần, thêm vài ngày sau đó mới khỏe hẳn..."

Lão Lôi quay sang Chấn Thương tra khảo: "Mụ nội! Nói ta nghe tại sao ngươi đánh hắn?"

Chấn Thương run như cầy sấy, trước áp lực của Linh Đế, đến ngước mặt lên hắn cũng không dám: "Tiểu dân biết tội... là do tiểu dân hung hăng càn quấy... tiểu dân xin nhận tội và đền bù thương tổn cho... Dương đại nhân..."

"Biết tội thì tốt! Tội của ngươi là cố ý gây thương tích, và... xém gây tử vong! Tù 10 năm, bồi thường cho nạn nhân... 50 tỷ!" Lôi nói đến đây, lại thấy hình như hơi hố nên sửa lại: "Nhầm! Bồi thường 50 triệu!"

Cha con lão Khánh nghe án tù, cùng quỳ lạy khóc la: "Xin Lôi đại nhân giảm tội, con hứa sẽ không tái phạm nữa, hu hu..."

Dương đang nằm hả hê, lại nghe có mùi tiền nên "động lòng trắc ẩn", yếu ớt khều Chúc Lôi và nói: "Đại nhân, anh Thương tính tình nóng nảy nên lỡ tay, có thể châm chước lần này không..."

Long Chúc Lôi vờ như đấu tranh tâm lý rồi mới gật đầu: "Được! Nếu nạn nhân đã không truy cứu thì giảm tội cho ngươi, tạm giam 10 ngày để sám hối, bồi thường 50 triệu! Ngoài ra, chiếu theo luật, nạn nhân sống đơn độc không có người chăm sóc, nên vợ của hung thủ phải đến chăm sóc cho nạn nhân đến ngày hồi phục!"

Cha con lão Khánh mừng rơi nước mắt, theo luật lệ thì Long Chúc Lôi nói cũng không hề sai, thấp nhất cũng phải đi tù 10 năm, vậy mà chỉ một lời của Dương đã thành tạm giam 10 ngày, đây chính là đại ân đại đức, ân tình vô bờ bến nha!

Thế là xong chuyện, Long Chúc Lôi ở lại trò chuyện vui vẻ với Dương, thì ra mục đích là tìm đến trả cho hắn số tiền 10 triệu đã hứa lần trước rồi vui vẻ ra về. Sau đó công an nhanh chóng đến hốt Chấn Thương về đồn, kể cũng hài, con hàng này bị công an hốt mà mặt mừng như trẫy hội.

Lão Khánh thì tiếc đứt ruột móc ra 50 triệu bồi thường cho Dương, nhưng Dương vờ tốt bụng không nhận, kì kèo qua lại, cuối cùng chia đôi mỗi người 25 triệu, lão Khánh cầm 25 triệu trở về, không ngờ cũng như thằng con, mất 25 triệu mà mặt lão mừng như trúng số, lại còn bảo con dâu qua chăm sóc cho Dương. Ban đầu trong lòng thằng già này cũng sợ con dâu bị Dương thịt, nhưng lại nghĩ Dương bị trọng thương, Long Chúc Lôi đã nói sẽ liệt giường cả tuần liền, dù con dâu mình có tự nguyện đem cho thì cũng có sức đâu mà xơi?

Tối, sau khi chuẩn bị cơm nước cho ba chồng và thằng con trai 10 tuổi ăn, Mỹ Liên mặc đầm ngủ khêu gợi sang phòng chăm sóc Dương. Mặc đầm ngủ là vì Liên muốn khêu khích cho Dương vốn đã liệt giường thèm đến ói máu, xem như thay chồng trả thù. Thực tế nàng đâu muốn hầu hạ kẻ khác, nhưng đây là luật lệ của Long thành, nàng buộc phải tuân theo nếu không muốn bị phạt nặng hơn.

Đêm đầu tiên có phần ngượng ngùng, Liên chỉ đút cho Dương ăn uống, lau sơ mặt mũi tay chân cho hắn, Dương nhờ có Google nên biết lão Khánh đang rình bên ngoài, vì thế mà dù thèm nhỏ dãi nhưng chỉ dám ngắm cơ thể gợi cảm của Liên, đôi lần nàng cúi người để lộ ra hai quả đào tròn trịa trắng múp. Nhưng cũng chỉ được một lúc thì bà con xung quanh cũng kéo qua thăm, nhờ vậy mà Dương đỡ bị Liên hành đến chết thèm. Mãi đến khi tắt đèn thì "liệt sĩ" của Lâm gia liền ngồi dậy luyện công như thường.

Ngày tiếp theo, Liên tiếp tục phục vụ Dương như con nô tỳ cao cấp. Mà tất nhiên phải là cao cấp, đây là Long thành, Mỹ Liên là người của Long tộc, dù chỉ là một nhánh nhỏ Lâm gia nhưng cũng thuộc vào chủng tộc cao quý nhất của Long thành, nàng còn sở hữu một nhan sắc mỹ miều, về nữ công gia chánh cũng khiến Dương không tìm ra chỗ nào chê được, mỗi tội quá dâm... Nhưng dâm thực sự là tội sao? Lại còn là vừa đẹp vừa dâm thì sao?

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, lão Khánh đều tranh thủ sang rình, có lần Liên vô tình chạm phải vị trí cấm của Dương, cảm nhận được một khúc xúc xích nướng nóng hổi và cưng cứng, liền có thêm động lực khiêu khích Dương, cứ mỗi lần chuẩn bị tạo ra hành động khiêu gợi, Mỹ Liên lại cười thầm: "Bà cho mày nứng đến liệt luôn!"

Nói thì vậy chứ bản thân Mỹ Liên cũng phải nhịn không kém, thằng chồng đã đi tù, nhà có thằng con nên khó mà hú hí với ông già chồng, nàng còn phải thường trực chăm sóc thằng bại liệt này nên không có thời gian ra ngoài kiếm trai, nhiều lúc phải tự giải quyết mà lòng nàng tủi thân muốn khóc.

Hết chương 42
 
Chương 43: Hưởng Thụ

Kế hoạch đại náo Long thành mới vừa bắt đầu triển khai, Hắc vũ tiên long Võ Phi Dương gặp ngay trục trặc, từ đâu lòi ra một thằng chó điên Lâm Chấn Thương hung hăng cắn táp, trong lúc bí bách, Dương bày mưu đem quặng vàng ra kích thích lòng tham của Thương, nào ngờ bị thằng này hung hăng bạo hành, mà còn bất ngờ chồng chất là đúng lúc thiếu tộc trưởng Long Chúc Lôi ghé thăm. Kết quả là Dương biến thành một kẻ hàng ngày nằm phè phỡn vẫn được mỹ nhân chăm sóc.

Đến trưa ngày thứ tư, lão Khánh chán không thèm rình nữa, Dương mới có cơ hội ve vãn Liên.

Thời gian bị Hải Hạ nhốt trong linh cảnh của Tử Cung, Dương nhiều lúc buồn chán bắt Google đem ra cả đống truyện ngôn tình để đọc, lại học được một cuốn bí kíp cua gái, lần này mới có dịp xài.

Dương lôi ra cả đống câu từ ngon ngọt, đem nhan sắc, tài năng của Mỹ Liên đưa lên tận mây xanh, khiến nàng nhiều lúc đỏ cả mặt: "Quái! Thằng này hôm nay ăn gì mà miệng ngọt xớt vậy?"

Thậm chí Dương còn gián tiếp tôn vinh sự dâm đãng của Mỹ Liên, nào là sự dâm đãng chân thực nhưng đầy quyến rũ, nào là phụ nữ đẹp mà còn dâm đãng thì khiến đàn ông chỉ nghĩ đến đã muốn quỳ xuống xin được một lần đưa nàng lên giường, nào là tình dục mới là tình cảm vĩ đại nhất bởi vì có tình dục phụ nữ mới có con, nghĩa là tình dục gián tiếp sinh ra tình mẫu tử, cũng gián tiếp sinh ra tình yêu, tình vợ chồng...

Dương thao thao chém gió, đến khi nghĩ lại thì bản thân hắn cũng cảm thấy mắc ói, mà không ngờ ả Mỹ Liên lại thích thú lắng nghe, lại còn hỏi đi hỏi lại những đoạn nghe chưa hiểu, thỉnh thoảng môi hồng lại cười lên tạo ra nét xinh mà quyến rũ nghiêng nước nghiêng thành...

"Chị cười đẹp như thế thì chết em rồi!" Dương cảm thán.

"Gì mà chết?"

Dương cười khổ nói: "Chị nghĩ xem, đàn ông mà thấy phụ nữ đẹp, lại ăn mặc khêu gợi như chị, làm sao mà nhịn nổi? Nói ra thì chị cười chứ em là em thèm chị lắm rồi, mà chị xem em liệt như vầy..."

"Quỷ!" Mỹ Liên đỏ mặt đánh nhẹ lên vai Dương, nàng không ngờ thằng nhóc này nói thèm mình mà mặt thì rất ngây thơ thật thà, khiến trong lòng nàng không sinh ra chán ghét mà ngược lại còn tò mò thích thú.

Thấy mặt đẹp ửng hồng, Dương nổi hứng tiếp tục trêu ghẹo: "Chị Liên này... em có chuyện này nhờ chị giúp được không..."

"Chuyện gì em?"

Dương xấu hổ nói nhỏ: "Mấy ngày nay không có động đậy tay chân được, lại không có tắm, chỉ được chị lau sơ tay chân, nên..."

"Nên sao?" Mỹ Liên đã thấp thoáng đoán ra vấn đề, mặt càng thêm đỏ.

"Chỗ đó ẩm, nó ngứa... Chị lau qua giúp em được không..."

"Hả!" Mỹ Liên đủ loại cảm xúc, vừa buồn cười, vừa tội nghiệp, vừa thẹn lại vừa có chút hả hê, mà lại nghĩ đến cảnh mình lau dương vật cứng ngắt của thằng nhóc này thì lại có thêm phần tò mò kích thích.

Đắn đo một hồi, nàng then thẹn: "Thôi... kỳ lắm..."

Dương mếu máo: "Chị mà không lau giúp, nó ngứa quá... hoại tử thì khổ đời em..."

"Có chuyện đó nữa hả?" Mỹ Liên trợn mắt, trong người nàng không có thứ đó nên không chắc Dương nói thật hay giỡn. Thường thì khi Dương muốn đi vệ sinh, Liên phụ trách dìu hắn vào nhà vệ sinh và giúp hắn kéo quần, nhưng chưa từng nhìn lén dương vật hắn. Nghĩ đến đây, tò mò trỗi dậy, Mỹ Liên đi lấy một thau nước ấm cùng khăn đến lau người cho Dương.

Như mọi lần, Liên nhúng khăn lau qua mặt, cổ, tay chân của Dương, sau đó cới nút áo hắn ra, lau phần ngực và bụng săn chắc. Dương nằm thư thái nhắm mắt hưởng thụ cảm giác mát rượi, dịu dàng thoải mái pha lẫn hương da quyến rũ của Mỹ Liên, đôi lúc tóc mượt khẽ lướt qua mặt Dương tạo cảm giác si mê tựa như một nụ hôn vô hình.

Mỹ Liên thoáng chần chừ khi không còn chỗ nào để lau cho Dương, trừ phần trong quần, nàng hít một hơi sâu, lấy can đảm kéo quần Dương xuống...

Vướng...

"Bảo cái đó của cậu nằm im coi!" Mỹ Liên đỏ mặt quát nhẹ.

Dương nhìn nét mặt đanh đá nhưng đầy mị hoặc của Mỹ Liên, cười thê lương: "Làm sao mà im được..."

Mỹ Liên trừng mắt với Dương, sau đó nhắm mắt tiếp tục kéo quần hắn xuống. Dương vật của Dương bị vướng trong dây thun quần, đến khi hết đà mới bật ngược lên vỗ vào phần bụng dưới của Dương nghe một tiếng bịch!

Âm thanh lạ làm Mỹ Liên tò mò mở mắt rồi thốt lên kinh ngạc, dài quá, to quá, hơn xa của chồng nàng, lại còn rất đẹp, nếu có thi dương hậu, à dương vương chứ, thì nàng lập tức bỏ biếu cho thứ này đoạt ngôi quán quân đó nha!

Mỹ Liên vô thức đưa tay định thử sờ lấy, nhưng gần chạm đến thì sực tỉnh, vội rụt tay lại. Nàng vì quá mê muội nên giật mình mà tỉnh, tim Mỹ Liên đập thình thịch, tại sao cái thứ này lại có sức mê hoặc đến vậy?

Mỹ Liên như đứa trẻ âm mưu ăn vụng, lén nhìn Dương, chỉ thấy hắn đã nhắm mắt như đang thư giản từ lúc nào, nàng dùng khăn lau nhẹ xung quanh, mắt bị con sâu béo kia thôi miên không rời. Rồi Liên lau cho hai hòn bi thâm, lau cho con sâu cứng nóng, trong đầu nàng mường tượng ra cảm giác khi con sâu này chui vào...

Lau xong, Mỹ Liên đấu tranh tâm lý rồi tiếc nuối kéo quần Dương lên, nàng trở về phòng mình, giữa hai chân đã ướt nhẹp từ bao giờ...

Dương thở dài tiếc nuối, mấy lần hắn đã có ý định đè Liên ra chịch cho đã thèm, nhưng đây là chung cư, tuy mỗi nhà đều cách âm khá tốt nhưng cửa sổ đang mở, chỉ cần một tiếng hét của Mỹ Liên là Dương lộ tẩy, chưa kể Mỹ Liên còn là Linh Tá, nếu cưỡng ép nàng thì hắn chỉ có nước ăn hành.

Chiều tối, Mỹ Liên mang cơm qua cho Dương, có vài người đến thăm nên không có gì nguy hiểm xảy ra.

Khuya, Mỹ Liên nằm trên giường, khó chịu trở mình qua trở mình lại không ngủ được, một phần vì vắng hơi chồng, một phần vì ám ảnh cái thứ dương vật to lớn của Dương.

Mỹ Liên trong đầu thầm tưởng tượng ra cảnh Dương bước đến, đem thân hình gọn gàng săn chắc của hắn đè lên người nàng, cái thứ dương vật hấp dẫn kia đem đặt lên đôi môi tình ẩm ướt của nàng... đẩy vào...

Không giống...

Mỹ Liên rút ngón tay ra khỏi âm đạo ẩm ướt, dù tưởng tượng thế nào thì vẫn là cảm giác từ những ngón tay này đã quá quen thuộc, nàng tò mò, nàng muốn điều mới lạ...

Hành lang vắng lặng, ánh đèn hiu hắt. Bóng hình mỹ nữ khoác một lớp áo choàng mỏng chen qua ánh sáng và màn đêm. Phòng C-33, Mỹ Liên giữ một chìa khóa nên dễ dàng mở cửa, căn phòng mờ nhạt bao lấy ánh đèn ngủ.

Dương đang nằm trong phòng, có vẻ như đang ngủ rất say...

Mỹ Liên đánh liều tiến lại, nàng tò mò, nàng thèm khát, tại sao cái thứ kia lại mê hoặc đến phi thường?

Mỹ Liên quỳ xuống bên cạnh giường, gương mặt vốn đẹp chua ngoa không ngờ lại lộ ra nét lén lút đáng yêu và e thẹn...

Tay thon tóm nhẹ lưng quần...

Xuống...

Xuống nữa...

Cái thứ kia không ngờ đã cứng lên tự khi nào...

Phi thường mê hoặc...

Mắt đẹp liếc nhìn, hắn ngủ...

"Mà hắn không ngủ thì đã sao? Ta đẹp như vầy mà..."

"Nhưng mà... như vầy thì mất giá quá..."

Người đẹp thở dài...

Cửa phòng hé ra, rồi khép lại...

Bóng hình kiều mỵ như tan biến trong màn đêm...

Trong phòng, thanh niên vò đầu tiếc nuối, nếu khi đó hắn ngồi dậy, ôm nàng vào lòng, có lẽ...

***

Trưa ngày thứ năm, tòa chung cư vắng vẻ, dưới sân có vài ba đứa con nít hồn nhiên chơi đùa. Dương lại nằm ngửa ra trên giường, chờ Mỹ Liên mang cơm trưa đến.

Hôm nay con dâu của gia trưởng mặc áo thun hai dây cùng váy ngắn, không quá mức hở hang nhưng cũng không kém phần khêu gợi.

Dương vờ như không biết chuyện đêm qua, tiếp tục bày trò trêu ghẹo, lần này hắn đánh sâu vào chủ đề tình dục, dẫn dắt Mỹ Liên đến với những đoạn suy nghĩ đầy tính kích dục. Cô nàng sau mấy ngày đã như không còn khoảng cách với Dương, lại còn chủ động hỏi Dương xem đàn ông thích thế nào, thế nào...

Trong lúc kích thích, Dương không quên chen vào những lời ve vãn.

"Ô đôi môi của chị, chỉ nghĩ đến đôi môi đẹp tuyệt trần như vậy mà ngậm vào thì em cũng muốn ra rồi!"

"Trời ơi cặp đùi này mà được úp mặt vào thì chắc liếm đến mòn lưỡi cũng không chán..."

"Ngực chị to đẹp như thế, nói thật chứ em muốn há miệng cắn xé lâu rồi..."

"Mơ ước của em là được đứng sau lưng chị, ôm lấy làn eo thon này, tựa vào gò mông tròn quyến rũ này... Anh Thương đánh chết em cũng mãn nguyện..."

"Thằng quỷ! Toàn nói bậy!" Mỹ Liên đánh mà như nựng lên mặt Dương, nàng lau người cho hắn, lần này đã đỡ thẹn hơn nên lau luôn vùng kín cho Dương, sau đó lại giúp hắn lau sàn nhà.

Cầm lấy cây lau nhà, Mỹ Liên nảy ra trò mới để hành Dương nên buông xuống, không dùng cây lau mà dùng khăn lau.

Thấy Liên khom người lau nền nhà có vẻ khổ cực, Dương nhắc: "Nhà có cây lau mà chị?"

"Kệ người ta!" Mỹ Liên ngước mặt lên đáp.

Dương choáng váng mặt mày, dưới cổ Liên, hai quả đào to tròn trĩu xuống như muốn rơi rụng lộ ra gần như toàn bộ.

Cái niềm mơ ước muôn đời kia dâng ra trước mặt, khiến mắt Dương bị cuốn theo không cách nào rời. Mỹ Liên liếc lên thấy Dương đang chết thèm, liền khoái chí vén tóc lên, cho Dương nhìn càng thêm rõ.

Lát sau, Liên bò ngang, cho Dương thấy đường cong cơ thể mềm mại quyến rũ của mình rồi lại xoay người, lần này là quay mông về phía Dương. Đâu chỉ có vậy, cô nàng cong eo, chổng mông cao lên, lộ hẳn lớp quần lót mỏng khêu gợi về phía Dương, lại còn ra vẻ như vô tình đong đưa cái mông, lòng nàng đắc chí, thằng bại liệt này bảo đảm sẽ chết vì thèm!

Đang hí hửng, Mỹ Liên chợt cảm thấy có một cái bóng đang che lên người nàng, một bàn tay nhấn eo nàng xuống sau đó quần lót nàng bị vạch ra, một thứ cương cứng nóng hổi từ phía sau cắm vào âm đạo nàng.

"Aa..." Mỹ Liên rên lên, âm đạo chưa kịp chuẩn bị đã phải nhận lấy cơn đau thốn bị nong rộng, nàng xoay đầu nhìn lại, đầy bất ngờ khi thấy kẻ đang đẩy dương vật vào âm đạo mình chính là Dương, chưa kịp la lên thì Dương đã cúi xuống áp môi hắn vào môi nàng.

"Uhm! Úhm!" Mỹ Liên giãy giụa, nhưng sâu trong lòng nàng không muốn giãy giụa, mông tròn ưỡn lên, dâm thủy phát tiết, môi và lưỡi nàng vô thức ngọt ngào đáp lại nụ hôn của Dương. Đây không phải sự chinh phục...

"A! Ngươi là tên khốn kiếp!" Mỹ Liên khó lắm mới dứt được khỏi môi Dương, liền đỏ mặt mắng một tiếng, đồng thời dương vật của hắn vừa rút khỏi âm đạo nàng.

"Chị Liên đẹp quá, em không kềm chế nỗi, đến mức hết cả liệt luôn rồi này..." Dương ve vãn, đồng thời đem dương vật lần nữa đút vào âm đạo Liên, lần này có dâm thủy trợ giúp nên hắn có thể đưa vào đến tận gốc.

"A... Xạo quá... Đừng... Uhm..." Cơn đau thốn bị cảm giác sướng rơn lấn át khi âm đạo tách ra cho dương vật của Dương tiến vào, Mỹ Liên mê mệt nhận lấy thêm một đợt khóa môi của Dương.

"Uhm..."

Môi hồng thơm ngọt, lưỡi mềm ẩm ướt...

Âm hộ chào đón một vị khách không mời...

Vào rồi ra...

"Sướng..." Mỹ Liên dứt khỏi môi Dương, thẹn thùng kêu khẽ, chưa có dương vật nào khiến nàng sướng đến đê mê như dương vật của hắn...

"Em cũng sướng... của chị thật tuyệt..." Dương đáp, một tay vịn eo Liên, một tay mò xuống chộp quả vú tròn của nàng, xoa xoa nắn nắn.

"Bại hoại!" Mỹ Liên khẽ cười, duyên và dâm, mông nàng theo nhịp đẩy đưa đem dương vật của Dương cắm sâu tận gốc rồi nhả ra tận ngọn.

"Ai... A... Aa... Mạnh lên Dương..." Mỹ Liên vừa rên vừa quay đầu lại trao cho Dương ánh mắt tình và khêu gợi, làm Dương phải tăng tốc và lại đáp môi vào môi...

Công nghệ giả kim của Google quả thật siêu phàm, loại mặt nạ Dương chế ra hoàn toàn không khác gì mặt thật, lại còn cử động như thật, truyền lại cảm nhận như thật, Dương có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác mềm mại ấm áp khi gò má hắn chạm vào gò má Liên, cả cảm giác nhồn nhột khi tóc nàng khẽ lướt qua mặt hắn.

Chổng mông cho Dương thịt một lúc lâu, Mỹ Liên bắt đầu trình diễn kỹ năng tình dục tuyệt vời. Nàng rút âm đạo ra khỏi dương vật của Dương rồi xoay người lại, liếc mắt đưa tình rồi đưa môi hôn vào dương vật ướt át của Dương, dâm thủy đọng lại trên môi hồng.

Dương nhắm mắt rùng mình, ánh mắt Mỹ Liên đầy mê hoặc, môi nàng hé ra ngậm lấy dương vật của Dương vào bú nhẹ, chiếc lưỡi mềm mại dịu dàng liếm quanh đầu khấc hắn.

"Sướng quá chị ơi!" Dương cảm thán, tay vuốt ve mái tóc mượt của Liên.

Liên cười bằng ánh mắt, nàng vừa ngậm dương vật Dương, vừa đẩy hắn lui lại ngồi trên giường. Liên hôn liếm khắp dương vật Dương, ngậm hai hòn dái rồi từ đấy hôn lên bụng, lên ngực, lên cổ hắn, sau đó mặt đối mặt, môi hồng cong cớn: "Hôm nay mày chết với chị!"

Dương bật cười, ôm eo nàng kéo xuống hôn lấy làn môi kia...

Hai người ôm như dính lấy nhau, vừa hôn say sưa vừa lăn qua lăn lại trên giường, sau đó Liên quỳ lên, tay thon khẽ tóm lấy dương vật nóng hổi kia kê sát cửa mình...

Nàng không hạ mông, mà cầm dương vật của Dương đem cọ tới cọ lui giữa hai mép âm vật mình, gương mặt xinh đẹp nhìn Dương cười dâm đãng: "Muốn chị không em trai?"

"Muốn... muốn quá đi chứ! Cho vào đi người đẹp của lòng em..." Dương cười khổ, ôm mông Mỹ Liên cố nhấn xuống nhưng linh lực hắn thua nàng một bậc, làm sao mà ép nàng được?

Mỹ Liên cười thích chí, tay nàng vịn ngực Dương, mông tròn hạ xuống, âm vật hé ra nuốt lấy dương vật, dâm thủy ứa ra nhễu xuống gốc dương vật...

"A... Ai... Ưư..." Quỳ trên Dương, Mông Liên hẫy từ tốn, nàng giơ tay tự cởi áo mình ra, vừa cởi xong thì bị Dương chồm người dậy ôm eo hôn tha thiết.

Đùi Dương vận động theo nhịp hẫy mông của Liên, hắn hôn môi nàng rồi lại hôn khắp gương mặt xinh đẹp xuống cái cổ thon trắng ngần, liếm qua làn vai thon và hôn xuống đôi gò vú tròn lẳng lơ.

Bú liếm đến ướt nhẹp hai bầu vú tròn của Liên, Dương lại ngước lên kề môi nàng ve vãn thì thầm: "Chị Liên đẹp quá... không chê vào đâu được..."

Mỹ Liên đắc ý: "Tất nhiên! Chị mà!"

Rồi cả hai cùng bật cười và cuốn lấy môi nhau.

Sau một lúc thì đổi thế, hai người ngồi ngửa ra hai hướng, hai đôi chân kết nối với nhau bằng bộ phận sinh dục của mỗi người. Ở tư thế này, Dương và Liên có thể vừa quan hệ vừa nhìn rõ cơ thể nhau, Liên thấy một cơ thể săn chắc cùng một dương vật hấp dẫn đang không ngừng ra vào nơi âm đạo mình, còn Dương lại thấy một gương mặt đẹp dâm đãng, một cơ thể quyến rũ với đôi bầu vú không ngừng đong đưa, vừa hưởng thụ cảm giác ấm nóng, mềm mại và ẩm ướt khi dương vật hắn chui vào âm đạo nàng.

"Chị..."

"Gì em?"

"Em sướng quá... em để nó ở luôn trong này được không?"

Mỹ Liên bật cười: "Ngốc! Để đấy... rồi tè vào... tử cung chị... luôn à? Ai... A..."

Dương gãi đầu: "Nhưng mà em thích quá! Chị thích không?"

Mỹ Liên lắc đầu: "Hông!"

Dương giả vờ tiu nghĩu, dừng lại rồi rút dương vật ra: "Vậy thôi không làm nữa..."

Mỹ Liên thừa biết trò này, nàng cười dâm cúi xuống cầm dương vật ướt sền sệt của Dương ngậm vào miệng, liếm sạch dâm thủy trên đó.

Cách này hình như rất hiệu quả, tên Dương đang giả vờ hờn dỗi liền nhịn không được, ôm Liên kéo nàng nằm ngửa xuống, còn hắn bò lên đem dương vật cắm vào âm đạo nàng.

"A... Ai.... A... Sao nói... không làm nữa..." Mỹ Liên sướng mê, đôi chân thon trắng như ngọc nhẹ nhàng đạp vào không khí, nhưng vẫn không quên trêu Dương.

Dương chỉ còn biết nhe răng cười trừ, hai tay giữ lấy cặp đùi của Liên, mềm mịn và mát lạnh.

Dương vật Dương mạnh dần... nhanh dần...

Liên quằn quại trong sướng khoái đê mê...

Tiếng rên, tiếng thở, tiếng da thịt hòa thành khúc dâm ca hoàn mỹ...

"Ai... A... Sao em khỏe thế..." Mỹ Liên chìm trong khoái cảm, gương mặt quyến rũ hé môi thì thầm...

"Tại chị đẹp quá... em không nỡ ra..."

Liên cười khích lệ: "Ra đi... chị sướng quá... chịu hết nổi rồi... Ai... A... Ahh..."

"Vậy em ra đây..." Dương gật đầu, dồn sức cho quá trình kết thúc...

"Uhm... ra vào trong chị... A... Aii... Ái... Aaa..."

Đang điên cuồng tấn công, Dương chợt bật cười.

"Em cười cái gì?" Liên tò mò hỏi.

Dương đáp: "Anh Thương về... em phải cảm ơn ảnh... nhờ ảnh mà em được..."

Liên đỏ mặt: "Đồ... bại hoại! Đồ... đê tiện!" Mắng Dương mà mặt nàng đê mê và sướng khoái, hai tay lại còn giơ lên ôm cổ Dương kéo xuống hôn say sưa, chân nàng quặp chặt vào hông hắn.

"Ưư... Aa... Th... thiếp sướng quá... Dương ơi... A... Aaaaa...."

"Ta... ra..."

Thời gian như đóng băng, sau cú đẩy dương vật như trời giáng, Liên run run giật giật, còn Dương gồng mình, sau đó dương vật đang cắm lút trong âm đạo Liên cùng toàn cơ thể hắn co giật, đem tinh dịch tưới vào tử cung nàng.

Dùng lưỡi liếm sạch phần tinh dịch còn sót lại trên dương vật Dương, Mỹ Liên hôn hắn một cái rồi mặc lại áo, đem cái tử cung đầy tinh trùng trở về phòng mình...

Hết chương 43
 

Bình luận mới